10. Chương 5: Chiếc khăn và những trò đùa

Luật Của Tiểu Thuyết Mạng

Chương 5: Chiếc khăn và những trò đùa

Luật Của Tiểu Thuyết Mạng thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc Eun Hyung chỉ nghe mỗi lời Ban Yeo Ryung mà đã xông ra đánh tận bảy người cùng một lúc cũng thật đáng sợ, nhưng đáng sợ hơn là sau khi bọn họ ôm đau chạy đi với lời dọa "Chúng mày cứ đợi đấy", bọn tôi vẫn thản nhiên ngồi ăn mỳ ngay tại chỗ, vì ở đây cảnh đẹp. Chẳng phải người thường nghe thấy lời dọa ấy sẽ dời đi để tránh đánh nhau tiếp sao? Nhưng dĩ nhiên, tứ đại thiên vương và nữ chính không phải hạng người thường, nên cách suy nghĩ của họ đương nhiên khác người thường.
Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhận lấy tô mỳ nóng hổi từ tay Yoo Cheon Young. Chúng tôi trải vài tờ báo giấy xuống đất rồi ngồi xuống, chậm rãi tách đũa. Mây trên trời bỗng ùn ùn kéo đến, nhưng xem ra sẽ không mưa. Đang nhìn ra biển thì Yoo Cheon Young quay sang nhìn tôi, có lẽ vì nhận thấy vẻ mặt lạ thường của tôi. Không biết cậu ta nghĩ gì mà tự nhiên vươn tay ra, khiến tôi hơi ngạc nhiên. Thấy tôi ngẩn ra, cậu ta mới hỏi:
"Nghe nói cậu vừa khóc."
Dù vẫn đeo khẩu trang nhưng tôi vẫn nghe rõ lời cậu ta nói. Nhìn đôi mắt xanh của cậu, tôi gật gật đầu rồi trả lời:
"À, ừ."
"Bị đánh không?"
"Không."
Thế là cậu ta gõ vào trán tôi. Anh Yeo Dang cũng thường hay gõ đầu tôi như vậy, nhưng lần này tôi không phân biệt được cậu ta đang vuốt nhẹ hay muốn đánh thật. Cậu ta chăm chăm nhìn mặt tôi rồi bất chợt vươn tay về phía Ban Yeo Ryung, người đang ngồi cạnh tôi. Cậu ta kéo chiếc khăn màu xám quàng trên chiếc khăn cổ màu đỏ của cô ấy rồi hỏi:
"Sao cậu lại dùng hai cái khăn thế?"
"A, đừng kéo!" Ban Yeo Ryung hoảng hốt vừa kéo lại chiếc khăn màu xám, vừa đẩy tay Yoo Cheon Young ra. Tôi chỉ biết nhìn hai người bối rối. Chiếc khăn màu xám đó là của tôi, vừa nãy tôi đã choàng nó cho Ban Yeo Ryung.
Chẳng biết Yoo Cheon Young có nhận ra đó là của tôi không, nhưng khi bàn tay cậu ta suýt chạm vào không khí, cậu ta quay mặt nhìn tôi hỏi:
"Lấy của cậu à? Tôi lấy lại hộ nhé?"
"Này! Không phải!" Tôi vừa định ngăn thì Ban Yeo Ryung đã hét lên, giơ chân như chuẩn bị đá mạnh vào chân Yoo Cheon Young. Nhưng có lẽ nhớ ra Yoo Cheon Young vừa bắt đầu làm người mẫu, cô ấy thôi không đá nữa, thay vào đó bĩu môi quay sang nhìn tôi.
"Không phải, cái này là Dan Yi tự choàng cho tớ mà. Dan Yi nhỉ?"
"À, ừ."
Tôi vừa trả lời xong thì vành mắt cô ấy đỏ lên, khiến tôi chẳng hiểu gì. Sao thế? Nghe ngữ điệu của cô ấy, tôi đoán cô ấy vừa xấu hổ vừa vui, nhìn cách cô ấy mân mê chiếc khăn màu xám của tôi cũng đáng yêu đấy, nhưng hình như lại có chút nguy hiểm... phải không? Tôi còn đang nghĩ thì chạm mắt Yoo Cheon Young. Cậu ta gật gật đầu với tôi, nhưng trên mặt lại có biểu cảm lạ lùng. Tôi định hỏi sao thế thì Eun Ji Ho đã ngồi cạnh tôi hỏi:
"Này, cậu ấy ăn mỳ được không?"
Hình như cậu ta đang hỏi Ban Yeo Ryung. Nhìn lại thì chiếc khăn của tôi quàng kín từ mũi đến miệng cô ấy, đương nhiên không thể ăn mỳ được. Yoo Cheon Young kéo khẩu trang xuống cằm rồi rải giấy báo ra ngồi cạnh tôi, còn Ban Yeo Ryung vừa nhăn nhó vừa sờ khăn choàng rồi trả lời:
"Ăn được!"
"Cậu định ăn kiểu động vật trên TV à?" Tôi vẫn nghi ngờ nhìn cô ấy thì Eun Ji Ho không đầu không đuôi hỏi lại. Cách trả lời của Ban Yeo Ryung quả thật dũng cảm. Thế mà cô ấy vẫn mân mê chiếc khăn trên cổ, xong vừa nhìn tôi với ánh mắt rực lửa vừa đáp:
"Tớ tuyệt đối không tháo khăn ra đâu."
"......?" Tôi ngẩn ngơ nhìn cô ấy.
"D, Dan Yi đã tự tay choàng khăn cho tớ đó." Ban Yeo Ryung vừa nói vừa sờ chiếc khăn xám của tôi lần nữa, trên gương mặt trắng hồng của cô ấy như được điểm thêm vài vệt đỏ rực hai bên má, trông đáng yêu vô cùng. Nhưng trong tình hình thế này mà cô ấy lại tự nhiên đỏ mặt, chẳng phải hơi nguy hiểm à?
Tôi vừa quay sang nhìn thì thấy Eun Hyung nở nụ cười hiền lành nhìn tôi, ánh mắt như thể đang thấy chuyện gì thú vị lắm. Đang bối rối thì Eun Ji Ho lại nói thêm:
"Thế hai cậu định kết hôn không?"
"Có chứ." Ban Yeo Ryung trả lời chắc nịch khiến tôi suýt té ghế. Khụ, khụ, tôi nghe thấy tiếng ho bên cạnh, nhìn lại thì Yoo Cheon Young vừa ăn vừa sặc. Tôi vừa vỗ lưng cậu ta thì lại nghe giọng Eun Ji Ho vang lên lần nữa:
"Thế phải đổi luật thôi, để Hàn Quốc hợp pháp hóa hôn nhân đồng tính."
"Khụ, khụ khụ!" Lần này đến lượt tôi ho. Ôi trời, hình như thế gian này đảo điên hết rồi, một cậu trai mới mười sáu tuổi mà có thể đổi luật của một quốc gia cơ! Chỉ vì đây là thế giới tiểu thuyết phải không?
Tôi đang vỗ lưng Yoo Cheon Young thì bất chợt gục xuống người cậu ta mà ho, khiến cậu ta ngạc nhiên nhìn tôi, rồi cuối cùng cũng phải vỗ vỗ lưng tôi.
Trong lúc chúng tôi loạn hết cả lên mà vẫn chưa ăn được miếng mỳ nào thì Woo Joo In chẳng biết từ đâu nhảy vào, hỏi với giọng hiếu kỳ của trẻ con:
"Oa, Ji Ho còn đổi được luật cơ à?"
"Nói gì vậy? Tôi đùa thôi mà." Lúc này tôi mới ngừng ho, nắm chặt nắm đấm, mắt vẫn hằm hằm nhìn Eun Ji Ho, trong khi cậu ta vẫn giữ khuôn mặt ngây thơ vô tội đáp lại tôi.
Tôi thật sự nghĩ cậu đổi được đó.
Eun Hyung từ nãy đến giờ vẫn hiền từ nhìn chúng tôi. Cậu ấy vuốt lại mái tóc đỏ rượu của mình rồi nói:
"Mỳ sắp nguội rồi, mau ăn đi."
Đúng như cậu ấy nói, mỳ đã nguội ngắt rồi.
Tôi vừa hút một sợi mỳ vừa lườm Eun Ji Ho. Đôi lông mày màu bạc của cậu ta nhăn lại như thể hỏi tôi bị làm sao. Thế là tôi ném cho cậu ta một câu:
"Này, sao cậu có thể nói dối tỉnh bơ như vậy chứ?"
"......?" Cậu ta quay sang nhìn Ban Yeo Ryung bên cạnh tôi, rồi nở nụ cười tinh quái nói:
"Luật thì không đổi được, nhưng chúng ta vẫn có thể mượn khách sạn để tổ chức hôn lễ. Có khi người ta còn miễn phí nữa đấy."
"Haha, này thôi dùm đi. Còn bày đặt nói phét nữa." Tôi vừa cười vừa giơ ngón giữa với cậu ta. Gần đây tiền tổ chức hôn lễ nhiều không đùa được đâu, trên mạng còn bảo nếu nhiều phải lên tận trăm triệu tiền tổ chức chứ ít ỏi gì mà cậu ta dám nói thế. Hơn nữa khách sạn thì mượn kiểu gì?
Đấy chỉ là tôi nghĩ thế thôi, chứ Eun Hyung ngồi bên cạnh vẫn thản nhiên hỏi:
"Có thật không vậy?"
"......?" Tôi vừa quay sang nhìn như muốn hỏi cậu nghiêm túc đấy à thì cậu ta đã cúi đầu húp nước mỳ. Woo Joo In ngồi giữa mới tươi tỉnh nói:
"Nhà Ji Ho thực sự có một cái khách sạn còn gì. Khách sạn Juno, xây năm 1994, đẳng cấp số 1."
"......" Tôi há mồm định hỏi, nhưng nhớ ra Woo Joo In có trí nhớ tốt đến mức đã là lời của cậu ta thì không cần phải hỏi lại xem nó là thật hay giả. Thế là tôi quay đầu sang nhìn Eun Ji Ho. Đến bây giờ cậu ta mới để ý đến ngón giữa của tôi, nháy tôi bảo nên gập ngón đó vào. Tôi xấu hổ gập tay lại rồi cười khì khì nói:
"Ji Ho à, chúng ta... lên năm cấp 3 vẫn thân thiết với nhau như thế này nha."
"Biến đi." "A kìa anh trai." Ban Yeo Ryung đang ăn mỳ cũng phải quay ra với gương mặt phẫn nộ. Cô ấy liếc xéo Eun Ji Ho rồi bảo:
"Này, cậu đừng hoang tưởng. Không phải Dan Yi quan tâm đến cậu đâu, cậu ấy chỉ quan tâm đến tài sản nhà cậu thôi."
"Tôi đâu có hoang tưởng. Này, dù tôi có muốn hoang tưởng thì bây giờ tôi cũng nhìn hết thấy mặt xấu xa của cậu ta rồi còn gì, hoang tưởng thế nào được!?"
"Đúng vậy! Thế nên đừng hoang tưởng! Dan Yi chỉ quan tâm đến tôi thôi!" Eun Hyung ngồi cạnh vừa cười vừa hỏi:
"Thế hai cậu định khi nào kết hôn?"
Tôi chẳng biết nói gì, chỉ biết ôm mặt thở dài một hơi.
Ông trời ơi, hình như Ban Yeo Ryung lại nhầm lẫn thể loại tiểu thuyết rồi.
Bên cạnh tôi, Ban Yeo Ryung và Eun Ji Ho vẫn cãi nhau ầm ĩ, tiếng gây lộn náo nhiệt như bay lên tận trời cao.
***
Kế hoạch đi du lịch của chúng tôi, đến tận lúc ăn mỳ vẫn còn vui, nhưng sau đó không còn kế hoạch gì khác nên đành bỏ dở. Lúc chúng tôi vẫn đang đi bộ trên bãi biển ngắm phong cảnh xung quanh, tôi mới quay lại hỏi:
"Này, thế chúng ta ăn xong làm gì?"
"Làm gì?" "Làm gì nhỉ?" Rõ ràng Eun Ji Ho và Ban Yeo Ryung chẳng hề nghĩ trước kế hoạch gì cả. Tất nhiên tôi cũng chẳng nghĩ, chỉ biết mình đi ra biển thôi, nhưng thế này có hơi... Eun Hyung ngồi cạnh tôi mới hỏi:
"Nhắc mới nhớ, người rủ cả bọn đi biển là ai thế?"
"À, cái đó, là tớ." Joo In ngồi đối diện mới thản nhiên giơ tay lên. Thấy tất cả chúng tôi đều chờ câu nói tiếp theo, cậu ta nheo mắt như thể ngạc nhiên lắm, rồi nở nụ cười tỏa nắng kêu lên:
"Tại tớ muốn ăn bánh hành hải sản!" Bây giờ nghĩ lại mới thấy đây đúng là cuộc nói chuyện thừa hơi. Lên kế hoạch đi biển, đến tận lúc sắp xếp đồ đạc rồi đến nơi rồi ăn trưa mà vẫn chẳng hề nghĩ ngợi gì hết. Cuối cùng chúng tôi đều nuốt nước bọt, quyết định vào một nhà hàng gần đấy để Woo Joo In được thỏa ước nguyện ăn bánh hành hải sản. Hôm đó, riêng bánh hành chúng tôi đã ăn tận mười cái. Lúc đầu có lẽ vì chúng tôi chỉ gọi mấy món rẻ tiền nên chủ quán nghĩ chúng tôi là mấy đứa học sinh không có tiền mà chiếm luôn một góc quán. Thế nên lúc chúng tôi chén hết mười cái bánh hành rồi thì bà ấy mới mang hết mấy thứ khác lên với vẻ mặt ngạc nhiên và hoảng hốt.
Chuyến đi kết thúc, tôi cùng Ban Yeo Ryung ngồi dựa vào nhau rồi gật gù buồn ngủ trên xe buýt, lúc về đến nhà cũng đã là mười giờ tối. Vì nhà Eun Ji Ho khá gần nhà chúng tôi nên cậu ta là người cuối cùng tách ra, thế là tôi và Ban Yeo Ryung mới đi bộ cùng nhau về nhà với vẻ vật vờ, mệt mỏi.
Lúc về đến khu chung cư thì cũng là lúc Ban Yeo Ryung và tôi đã buồn ngủ muốn ngất rồi. Mới đi bộ có mười phút thôi mà giờ tôi đã rã rời hết cả chân tay, đến mức lúc ấn nút thang máy cũng phải dùng trán mà bấm.
Nhà của chúng tôi ở trong cùng một khu, ngay cạnh nhau. Nhưng nhiều lúc ngay cả khi Ban Yeo Ryung đã mở cửa nhà hàng xóm ra rồi đi vào rồi mà tôi vẫn còn có cái cảm giác lạ lẫm và chưa quen. Tôi định chào cô ấy rồi đi vào rồi nhưng lại nghe thấy cô ấy gọi:
"Dan à."
"Ừ?"
"Hôm nay tớ ngủ bên nhà cậu được không?"
Ban Yeo Ryung cũng khá thường xuyên ngủ ở nhà tôi, nên tôi chỉ nhún vai nói vọng vào cho bố mẹ đang ngồi trong phòng khách:
"Mẹ ơi! Yeo Ryung hôm nay ngủ ở nhà mình được không?"
"Ừ được!" Mẹ tôi quả nhiên trả lời ngay lập tức. Nghe vậy, Yeo Ryung mới nở nụ cười tươi rói bảo cô ấy đi tắm rửa rồi ra ngay, sau đó đã vèo cái đi thẳng vào nhà tôi. Tôi nhìn dáng vẻ cô ấy biến mất đằng sau cánh cửa phòng rồi cũng vật vờ bỏ giày ra và đi vào phòng. Tôi tháo tất ra, tiện tay ném nó vào một góc tủ rồi nhảy ngay lên giường.
Aaa! Cái cảm giác thoải mái khi được nằm trên tấm nệm mềm mại trên giường của mình làm mệt mỏi trong tôi như tan biến hết sạch. Tôi cứ nằm thẳng trên giường như vậy mà nhìn thẳng lên trần nhà, tâm trí lại chìm trong dòng suy nghĩ.
Đi ra biển chơi trong mùa đông mà không có kế hoạch cũng khá vui, giờ tôi đã hiểu tại sao người ta lại mê biển như vậy rồi. Những người lúc nào cũng ru rú trong thành phố đông đúc tất nhiên là muốn ít nhất một lần được đến một không gian rộng rãi, thoáng mát để xả hơi. Nhưng đối với tôi, việc đi cùng tứ đại thiên vương và Ban Yeo Ryung mới là vấn đề lớn nhất.
Vào khoảng hai giờ chiều, một đám người không biết từ đâu ra lại cứ thế đổ đến mỗi nơi chúng tôi nghỉ chân, thậm chí có người còn nhờ tôi lấy chữ ký của Eun Ji Ho hoặc Ban Yeo Ryung. Với ngoại hình nổi bật của họ, tất nhiên người ta sẽ nghĩ mấy người này chắc chắn không phải người bình thường rồi. Thế là người ta cứ vây đến không ngừng nghỉ, mỗi lần chúng tôi chen đám đông để chạy trốn là mệt mỏi không chịu được và cũng chẳng đi được xa.
Mệt như vậy thì tôi không muốn đi thêm với mấy người đó nữa đâu. Nhưng mấy ngày trước tôi cũng từng suy nghĩ y hệt vậy thì phải... 'Trời, mình tuyệt đối không muốn đến gần bọn họ nữa' hay là 'Mình tuyệt đối sẽ không đến bể bơi cùng Ban Yeo Ryung đâu' nhỉ, vừa mấy người trước tôi cũng đã nghĩ vậy mà. Và mấy ngày trước, mấy ngày trước và trước nữa nữa.