Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm
Chương 23: Nụ hôn bất ngờ
Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây không phải lần đầu Lục Lệnh Tùng hôn môi Tạ Cánh.
Ở trong khe suối đêm hè đó, hắn đã trao hơi thở qua môi y, dù trong tình thế sinh tử không kịp nghĩ đến chuyện lãng mạn, nhưng sau này, mỗi đêm mất ngủ, cảm giác thoáng qua ấy lại hiện về trong tâm trí.
Suy cho cùng, đó chưa thể gọi là nụ hôn thật sự, bởi Tạ Cánh không chủ động đáp lại, cũng chẳng tỏ ra hứng thú, càng không giống như lúc này... Người nọ hôn một cái, gọi một tiếng "anh", hôn thêm một cái nữa, đôi môi kia dán chặt lấy môi hắn, nghiêng đầu, chóp mũi lạnh lẽo cọ vào xương gò má, dừng lại ngắm nghía vết son nhạt nhòa do chính mình để lại trên đôi môi đối phương, rồi nở nụ cười tinh nghịch đầy vẻ hài lòng, vươn lưỡi liếm lên phần da ấy, có lẽ để lau sạch dấu vết, rồi lại hôn nhẹ lên khóe miệng hắn.
Lục Lệnh Tùng nhớ, con mèo mẹ nuôi của mình đôi khi sẽ dùng chiếc mũi hồng nhạt đáp lại sự âu yếm của chủ, đến gần bàn tay, cọ một cái như chuồn chuồn lướt nước, vừa chạm đã chạy đi, để lại cảm giác mát lạnh ẩm ướt như hạt vừng.
Tạ Cánh gọi thêm một tiếng "anh" sau tên hắn, khiến Lục Lệnh Tùng khó lòng bình tĩnh hơn cả loạt nụ hôn vừa rồi. Bởi lẽ, Lục Lệnh Tùng vốn là anh lớn, Tạ Cánh cũng có anh trai.
Họ đã tự đưa mối quan hệ thân mật hơn tình anh em vào một cách không phù hợp, cố tình khiến đối phương liên tưởng đến "huynh hữu đệ cung", nghĩ đến đủ mọi tình huống thường ngày khi họ đứng ở vị trí anh em, rồi vừa ngượng ngùng vừa thích thú với cảm giác đi ngược đạo lý đầy lạ lẫm.
Lục Lệnh Tùng thừa biết Tạ Cánh cố ý, bọn họ vốn chẳng anh em, càng không có quan hệ huyết thống, lẽ ra không cần chịu đựng sự giằng xé đạo đức kỳ quặc này. Thế nhưng Tạ Cánh hiểu rất rõ, trong tình cảnh này, gọi một tiếng "anh" mê hoặc hơn hai tiếng "phu quân".
Đó chính là nét phong tình vốn có của y, chẳng cần ai chỉ dạy.
Tạ Cánh không chỉ ngồi đó hôn hắn ngây ngốc như gà mổ thóc. Lục Lệnh Tùng cảm nhận mỗi lần y cúi xuống hôn mình, cặp mông đặt trên đùi hắn khẽ di chuyển, gần chạm xương háng rồi chợt dừng, thay vào đó, y rụt đôi chân thon dài đạp lên đùi bên kia của Lục Lệnh Tùng, co ro nép mình trước ngực hắn như tư thế bế trẻ con.
Sau đó, y dùng lòng bàn chân cọ xát trên thịt đùi Lục Lệnh Tùng, qua lớp vải quần, ngón chân cuộn rồi duỗi như đệm chân mèo khẽ bung ra.
Tay trái Tạ Cánh nắm chặt tay Lục Lệnh Tùng, tay phải vốn bị kẹp bên hông, lúc này nhân hắn bị hôn trở nên bối rối giãy giụa rồi giật ra, trượt vào vạt áo hắn, v**t v* phần da tr**n tr**, mu bàn tay trắng như tuyết phủ lên lồng ngực cường tráng hơi ửng đỏ vì nhiệt, màu da cả hai tách biệt hoàn toàn, chỉ từ bộ phận đơn giản nhất cũng mường tượng ra cảnh tượng hai cơ thể quấn quýt đầy sắc xuân.
Bàn tay trái Lục Lệnh Tùng đặt trên lưng Tạ Cánh bị k*ch th*ch bởi cử động của y cũng bắt đầu bắt chước, cổ đối phương mịn màng, da dẻ mỏng manh chẳng mấy thịt nhưng sờ vào mềm mại dễ chịu, eo không mỡ thừa, nhưng cặp mông khá tròn đầy khiến đường cong hấp dẫn, phía sau còn hai vết hõm lưng xinh đẹp.
Bỗng nhiên hắn nhớ lần đầu gặp Tạ Cánh ở Tần Hoài Xuân, giống hệt thuở nhỏ, thứ lọt vào mắt hắn trước nhất là bóng lưng y, nhưng thứ thu hút nhất lại là vòng eo nhỏ nhắn này. Lúc ấy liệu hắn có nghĩ đến việc tiến đến bên y, nắm chặt lấy eo làm từ phía sau, hoặc khiến y sung sướng đến nỗi ưỡn người ra phía trước?
Tạ Cánh đang ngồi, nơi riêng tư dán sát đùi Lục Lệnh Tùng, bàn tay y mò tới nhấn nhá vào thịt đùi, dùng bụng ngón tay cọ xát vào khe hẹp giữa đùi, dường như kéo thẳng đường đi qua khe mông, mò xuôi theo cột sống, chạm vào khớp xương khiến Tạ Cánh run rẩy từng đợt.
Tay rút kiếm và tay cầm bút trúc trắc quấn lấy nhau, rõ ràng họ đều cảm nhận từng điểm khác biệt nhỏ nhất giữa hai cơ thể cùng tuổi.
Lòng bàn tay Lục Lệnh Tùng nhiều vết chai mỏng, chỉ cần v**t v* lên làn da Tạ Cánh y đã không chịu nổi, mềm nhũn cả người, thoải mái đến nỗi nhỏ giọng rên hừ hừ; Lục Lệnh Tùng chưa bao giờ chạm cơ thể nào mềm mại như vậy, Tạ Cánh giống hệt chung rượu sứ dễ vỡ, trắng trẻo như hạt tuyết, thiếu niên với lực tay quen dây cung chẳng dám siết mạnh, chỉ sợ sơ sẩy sẽ bóp hằn dấu đỏ lên da người ta.
Cho đến bộ phận tượng trưng quá trình chuyển đổi từ cậu con trai ngây ngô thành chàng thiếu niên trưởng thành, ngày xưa hắn thỉnh thoảng mới tự giải quyết, đây là lần đầu nó nóng bừng, c**ng c*ng theo bản năng bị hấp dẫn.
Vải quần ướt sũng trong bồn tắm bao bọc lấy nơi nhạy cảm, sự k*ch th*ch xúc giác phóng đại gấp trăm lần, kêu gọi người ta trút bỏ vật cản và thành thật với nhau.
Khi Lục Lệnh Tùng gạt tay Tạ Cánh ra, dường như y vẫn chưa thỏa mãn nên rướn đuổi theo, thế nhưng Tạ Cánh phát hiện ra bàn tay kia rời đi để c** q**n áo mình, bèn phối hợp theo, rút hai tay khỏi áo, choàng lên cổ Lục Lệnh Tùng lấy đà, hơi nâng cơ thể lên, mặc cho hắn loay hoay c** q**n lót y. Dù ngực trở xuống đều ngâm dưới nước, nhưng tr**n tr**ng trước mặt người khác lần đầu tiên vẫn khiến Tạ Cánh khẽ run.
Vừa cởi nốt miếng vải cuối che thân đối phương, Lục Lệnh Tùng ôm ngang y khỏi mặt nước, Tạ Cánh kịp hốt hoảng kêu lên.
Lục Lệnh Tùng đứng trong bồn tắm, vươn tay lấy khăn lụa gần đó trải lên thành bồn, để Tạ Cánh ngồi lên, hai cẳng chân nhỏ nhắn đung đưa trong nước. Nhĩ phòng không lạnh, nhưng rời khỏi bồn nước dễ nhiễm lạnh, Lục Lệnh Tùng lấy áo khoác đã thay, dùng nó lau nước trên người Tạ Cánh, sau khoác lên vai y.
Vóc người Lục Lệnh Tùng cao ráo, áo khoác rộng thùng thình, khoác lên Tạ Cánh bị dư khúc, vừa đủ khép chặt vạt áo che hai đùi, cổ chân căng thẳng liên tục di chuyển dưới làn nước tạo gợn sóng lăn tăn.
Lục Lệnh Tùng quỳ một chân trước mặt Tạ Cánh, đầu vai ngang bằng đầu gối y, ngẩng nhìn, một tay nhẹ nhàng luồn vào bên trong đùi y từ bắp chân v**t v* da thịt, trầm giọng: "Đã đâm lao rồi thì phải theo lao biết chưa."
Tạ Cánh biết rõ ý hắn, nếu chỉ dừng hôn môi, ôm ấp, v**t v* thì vẫn có thể kiểm soát, bởi lẽ trên danh nghĩa họ vợ chồng; nhưng vượt qua ranh giới, thúc đẩy mối quan hệ thân mật hơn, bản chất sẽ thay đổi hoàn toàn.
Tạ Cánh nghiêng đầu, cúi xuống, ánh nến phủ sắc vàng mỏng lên khuôn mặt, y không trả lời. Vẻ suồng sã chủ động hôn ai giờ đã biến mất, suy cho cùng non trẻ, nhiều chuyện không thể suy nghĩ chu toàn.
Hóa ra phong tình chỉ là miệng cọp gan thỏ. Lục Lệnh Tùng nhìn y lâu, khẽ cười: "Vậy ra em chỉ thích vẻ bề ngoài thôi à?"
Tạ Cánh cau mày, không quay nhìn, cắn môi lắc đầu.
Lục Lệnh Tùng im lặng suy nghĩ, nói giọng kiên nhẫn chân thành: "Ít nhất ở phủ Chiêu Vương, không ai ép buộc em làm gì. Nếu không bằng lòng chuyện đó bây giờ, muốn đợi ngày gặp được người trong lòng rồi làm, bây giờ em có thể thay quần áo về phòng."
Tạ Cánh nghe vậy, quay phắt đầu, cau mày chặt hơn, vẻ hoang mang: "Ý anh bảo nếu ngày nào đó em có người trong lòng thì bỏ trốn với người ta sao?"
Lục Lệnh Tùng nhún vai giải thích: "Nếu hủy được hôn sự, em cứ tự nhiên kiếm chồng tốt khác; nếu không hủy được mà muốn ở bên người ta, không thể không dùng thân mình mạo hiểm. Tất nhiên, nếu không muốn mạo hiểm, ta không can thiệp, lỡ có người nghi ngờ, ta sẽ bao che."
Ấy vậy mà Tạ Cánh lại giãn mày, hỏi giọng lạnh: "Vậy nếu sau này anh có người trong lòng, tính thế nào? Hôn sự không giải quyết được, ngài sẽ làm gì? Bỏ trốn hay đưa vào Vương phủ làm thiếp? Làm trắc phi thật giá thật?"
Lục Lệnh Tùng bị giọng lạnh của Tạ Cánh giật mình, ngoài mặt y vẫn điềm tĩnh, nhưng hắn cảm nhận cơn bão sắp ập đến. Không ngờ Tạ Cánh phản ứng mạnh như vậy.
Cân nhắc chốc lát, Lục Lệnh Tùng quyết định nói thật: "Không hủy được thì thôi. Cưới về không danh phận, làm cơ làm thiếp càng tàn nhẫn, ta ở trong cung từ nhỏ đến giờ đã thấy quá nhiều, không muốn tạo nghiệp."
Tạ Cánh nhìn hắn chằm chặp: "Hủy được thì sao?"
Lục Lệnh Tùng đánh liều: "Nếu em đồng ý... thì hủy."
Tạ Cánh im lặng lâu rồi bật cười lạnh: "Vậy tại sao em không bằng lòng?"
Lục Lệnh Tùng nhướng mày: "Hả?"
"Đêm nay em bằng lòng", Tạ Cánh tránh ánh mắt, "Sau này cũng bằng lòng."
Lục Lệnh Tùng ngơ ngác hiểu ra, y cho phép hắn tiếp tục chuyện vừa rồi: "Em nghĩ kĩ rồi à?"
Tạ Cánh tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Chẳng có gì phải kĩ, đến đi."
Lục Lệnh Tùng im lâu, phán đoán ý định y không ra, cất giọng: "Tay."
Tạ Cánh ngây ngẩn, vô thức buông lỏng bàn tay siết áo, cơ thể trắng ửng hồng vì nhiệt, ngọc trụ nõn nà run rẩy bán cương ở bụng dưới lộ ra.
Lục Lệnh Tùng nắm đầu gối tách chân y, cúi xuống, lúc này Tạ Cánh mới hiểu tiếng gọi "anh" không phải nói chơi.
Anh trai họ Tạ dạy y "ôn lương cung kiệm", anh trai họ Lục dạy y hầu hạ đàn ông.
Hắn vốn đã là "anh" của y, cũng là chồng y. Trước dạy y cách hầu hạ chồng, rồi sau đó trở thành chồng để được y hầu hạ.
Khi cảm nhận thứ kia bị môi lưỡi bao trùm, da đầu Tạ Cánh run giật, xúc cảm lan tỏa dọc xương sống đến tận đỉnh đầu rồi nổ tung, khiến y gần hốt hoảng đẩy vai Lục Lệnh Tùng ra, thét: "Anh điên à..."
Lục Lệnh Tùng liếc nhìn, há miệng nuốt hai cái rồi ngước lên, khàn giọng: "Bây giờ vẫn chưa điên, đợi lát nữa em khẳng định cũng không muộn."
Giọng điệu hắn đè nén thấp, chẳng phải giọng trong trẻo như mọi khi, Tạ Cánh hiểu ý đồ khác. Bản thân y chưa chạm vào chỗ này, Diêu thị cũng không chỉ dạy -- chi tiết ấy, khoảnh khắc Tạ Cánh mơ hồ, theo lý, lần Lục Lệnh Tùng ra vào Trích Tinh lâu dễ dàng, lại có bạn công tử ăn chơi, dù nhìn thế nào cũng không giống người chưa từng trải, chuyện đó... Hắn học ở đâu?
"Ai bảo anh... A!"
Tạ Cánh chưa kịp nói hết, đầu lưỡi Lục Lệnh Tùng đã lướt qua lỗ nhỏ trên đỉnh trụ khiến y hoàn toàn mất kiểm soát, ưỡn hông lên phía trước, trông như khao khát dâng mình vào miệng hắn.
Phản ứng bản năng mạnh mẽ khiến Tạ Cánh không chịu nổi, nhắm mắt ngẩng cao, cảm giác đầu lưỡi linh hoạt như con rắn nhỏ, nhẹ nhàng ve vuốt nơi nhạy cảm, mỗi lần lướt qua y run bật lên, phải dùng hai tay chống lên khăn lụa sau lưng, cố nâng đỡ không ngã.
Lục Lệnh Tùng nuốt nhả hơn mười lần, cảm nhận ngọc trụ bắt đầu cứng. Nơi riêng tư Tạ Cánh trời sinh xinh xắn, hơn nữa cơ thể chưa phát triển xong, không khó để hắn ngậm trọn vào miệng, mát vài cái đã k*ch th*ch chảy ra mấy sợi chất lỏng.
Tạ Cánh hít hơi lạnh toát, co chân lên gác trên thành bồn tắm, tiếng r*n r* nhỏ xíu khó nén nổi bật, đan xen hơi thở cùng kh*** c*m, nỗi sợ hãi. Thực ra chẳng giống r*n r*, trái lại như tiếng nức nở thút thít, cảm giác không giả tạo mà là quyến rũ bẩm sinh.
Âm thanh khiến Lục Lệnh Tùng hiểu lầm y đang khóc, ngước nhìn chỉ thấy đoạn cổ thon dài trắng mịn căng ra, trái cổ khẽ trượt lên xuống bên dưới làn da, hai n*m v* trên b** ng*c trắng ngần chưa kịp yêu thương đã dựng đứng, vì ưỡn người có thể nhìn ra độ cong hơi nhỏ, cả vùng giữa ngực chìm trong sắc hồng nhạt như hoàng hôn.
Trước đó ôm Tạ Cánh qua lớp quần áo, Lục Lệnh Tùng không phát hiện ngực y khác thường, lúc này mới thấy nơi đó hơi nhô lên, đầy đặn hơn thiếu niên đồng lứa, đương nhiên không phải cơ bắp, mà là cặp vú mềm thơm âm ấm. Hình ảnh khiến hắn đột nhiên nghĩ giai đoạn mang thai cho con bú, nơi này sẽ tiết chất lỏng có vị tanh ngọt nào đó.
Suy nghĩ càng khiến vùng g*** h** ch*n trong q**n l*t ướt sũng của Lục Lệnh Tùng thêm khó chịu. Hắn tạm buông tha vật nhỏ đã c**ng c*ng rỉ nước, nghiêng đầu hôn lên bụng dưới căng ra cùng túi bìu, sau đó dùng bàn tay đầy vết chai bao trọn ngọc hành x** n*n, mắt nhìn lồng ngực phập phồng hơi thở lộn xộn của Tạ Cánh.
Tiếng r*n r* của Tạ Cánh đổi cao độ, kéo dài theo hơi thở, dường như linh cảm cơn cao trào sắp đến, rất nhanh sau đó, cảm giác tê dại bụng dưới không thể kiểm soát, đến mức hai hàm răng run khiến y cắn môi dưới, nỗi sợ hãi xen lẫn bối rối khiến y muốn tránh xa, thoát khỏi kiềm kẹp của Lục Lệnh Tùng.
Đương nhiên đối phương không cho phép. Lục Lệnh Tùng duỗi cánh tay vòng qua eo y kéo về phía trước, cúi đầu tiếp tục nuốt nhả thứ kia mấy lần, Tạ Cánh gần hoảng sợ nài nỉ: "Đừng mà...", nhưng toàn bộ chất lỏng y xuất ra đã trôi tuột vào cổ họng đối phương.
Tạ Cánh ngẩn người, sung sướng xuất tinh chẳng chấn động bằng những gì Lục Lệnh Tùng làm g*** h** ch*n y, nói đúng hơn, hành động vừa rồi phóng đại kh*** c*m gấp hàng ngàn lần. Y không kìm nén, chẳng bằng không thể kìm nén tiếng rên cao vút khoảnh khắc đó ập đến, khác hẳn tiếng rên bình thường, gần gọi là tiếng rên dâm loạn, lọt vào tai Lục Lệnh Tùng trở thành lời khẳng định kỹ năng "hầu hạ" tuyệt vời.
Lục Lệnh Tùng chậm rãi nhả ngọc hành vừa xuất khí ra, khẽ hôn vài cái lên cán trụ nhạt màu ướt át, chờ cảm giác căng cứng bụng dưới y tan đi, làn da mềm mại ấm áp ở lại, hắn mới từ từ đứng dậy khỏi mặt nước.
Lục Lệnh Tùng không che giấu d*c v*ng đã cương lên giữa háng, thứ đó đè lên lớp vải q**n l*t mỏng manh, có thể nhìn thấy lờ mờ hình dáng màu sắc. Tạ Cánh vẫn ngồi ngây ngẩn, cả người ửng đỏ, đôi mắt ngập hơi nước lẫn sợ hãi nhìn về phía trước, quan sát bộ phận cường tráng của thiếu niên kia. Y ngước nhìn Lục Lệnh Tùng lần nữa, rồi dời ánh mắt bỡ ngỡ trở về nơi đó.
Tạ Cánh há miệng như muốn nói gì, nhưng cánh môi vừa tách, cơ thể đã run lên.
Lục Lệnh Tùng không yêu cầu y thực hành theo, có lẽ nhận ra sợ hãi trong mắt y, hoặc vốn không muốn đi trình tự phức tạp. Hắn khom người, luồn hai tay vào chân y bế bổng lên. Tạ Cánh bất ngờ mất thăng bằng, vội vàng dùng tay chân quấn chặt sau cổ eo Lục Lệnh Tùng, treo trước người hắn giữ an toàn.
Sau chuyện vừa xảy ra, Tạ Cánh có cái nhìn khác về cơ thể này. Đây là thân hình tràn đầy tiềm năng bùng nổ, sự mạnh mẽ luyện võ lâu năm khí chất trẻ trung đầy nhiệt huyết xung đột, dường như có nguồn sức sống cháy bỏng ẩn dưới từng tấc da.
Tạ Cánh chợt hiểu ý "Bây giờ vẫn chưa điên, đợi lát nữa em khẳng định cũng không muộn", lại run lên.
Lần này nhờ tư thế dễ phát hiện run rẩy, Lục Lệnh Tùng đỡ mông y bước ra khỏi bồn tắm, làm điều trước nụ hôn đầu tiên y chưa kịp thực hiện – đó là ôm chặt Tạ Cánh vào lòng, bàn tay nhẹ vỗ lưng y, nói: "Đừng sợ."
Bên cạnh bồn tắm có chiếc giường ngồi trông không rộng, một người nằm dư, hai người hơi chật. Lục Lệnh Tùng đặt Tạ Cánh nằm nghiêng, rút gối mềm đệm dưới cổ y rồi quay sang tủ thấp lục lọi. Nơi đó có lẽ vật Chiêu Vương Chiêu Vương phi dùng lúc tắm như xà phòng, hương liệu, khăn tơ... đương nhiên cũng có thuốc k*ch d*c thuốc mỡ bôi trơn.
Lục Lệnh Tùng chỉ lấy lọ sứ thuốc mỡ quay lại, thấy Tạ Cánh vẫn nằm nghiêng vùi nửa mặt gối, một tay siết chặt lớp đệm, hai chân co sát ngực, cuộn tròn như con tôm.
Hắn cảm thấy buồn cười, hỏi: "Thích như vậy à?"
Tạ Cánh lẩm bẩm giữa chăn gối, chắc mắng hắn. Lục Lệnh Tùng cười to, hỏi: "Em vừa định hỏi cái gì? Ai dạy ta cái gì?"
Lần này hắn nghe rõ: "Ai dạy anh... Làm như vậy?"
Giọng Tạ Cánh lúng túng: "...Dùng miệng."
Lục Lệnh Tùng tưởng y không thể nói ra, đang định trêu lại thì thấy Tạ Cánh nghiêng đầu ngước nhìn, nhỏ giọng: "Trước đây anh từng thử rồi sao? Anh từng ngủ Trích Tinh lâu chưa? Hay... Trong cung đã đưa thông phòng đến anh rồi?"
Tâm trạng y bây giờ tò mò ngạc nhiên xen luyến tiếc cay đắng, mọi cảm xúc chất chứa trong đôi mắt. Lục Lệnh Tùng không thể nhìn thấu, chỉ cảm thấy đôi mắt phủ sương mịt khiến lòng dạ mình không khỏi mềm mại.
"Chẳng có ai dạy cả", Lục Lệnh Tùng dở khóc dở cười, "Trạng nguyên lang của ta, tiểu Tạ công tử, vào quân ngũ ba tháng, cái gì em cũng hiểu hết, không cần ai dạy."