36. Chương 36: Đoàn tụ và chia ly

Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại ô thành Kim Lăng, cảnh xuân tràn ngập hai bên quan đạo, không một hạt bụi, cũng không bóng người qua lại. Nguyên nhân là vì Chiêu Vương dẫn Hổ Sư khải hoàn trở về kinh, thiên tử đích thân cùng triều thần nghênh đón, bày tỏ sự tán dương.
Cách cổng thành chừng hai mươi dặm, Lục Lệnh Tùng ngước nhìn dãy núi xa, rồi đặt ngón tay dưới môi, huýt hai tiếng sáo.
Tiếng huýt thứ nhất vừa dứt, các binh sĩ hiểu lệnh liền dừng ngựa. Tiếng huýt thứ hai chưa tắt, một tiếng vọng từ rừng xa đáp lại vang vọng.
Chẳng lâu sau, một con bạch mã phóng ra từ khúc quanh quan đạo, thiếu niên trên lưng ngựa dù mảnh khảnh nhưng dáng đứng vững chãi. Trên gương mặt cậu không giấu nổi nôn nao, thậm chí khi còn cách Hổ Sư vài chục bước, cậu đã vội hét: "Cha ơi..."
Lục Lệnh Tùng thúc ngựa rời hàng ngũ, dừng ngựa cách thiếu niên vài thước, xuống ngựa đứng yên. Con ngựa trắng phía đối diện nhận ra chủ cũ, không cần lệnh, nó chạy bước nhỏ đến trước mặt Lục Lệnh Tùng, cọ đầu vào người hắn.
Lục Thư Thanh nắm cánh tay cha nhảy xuống, vòng tay ôm cổ cha, treo mình trước ngực. Lục Lệnh Tùng cúi người xuống ôm chặt, nhận ra khung xương cậu đã trưởng thành nhưng vẫn chưa cứng cáp.
"Con đến nhanh hơn cha tưởng." Lục Lệnh Tùng nâng con trai lên, cảm thấy cân nặng không khác mấy so với mấy tháng trước, chỉ cao hơn.
Lục Thư Thanh ngượng ngùng thả tay, nhảy xuống đất: "Con đã xin phép thúc phụ từ sáng, chờ ở quan đạo."
Hai cha con đứng đối diện, trông chẳng giống cha con mà như anh em. Những năm gần đây, gặp nhau ít mà xa nhau nhiều, Lục Thư Thanh cảm thấy trong mắt cha, mình vẫn còn là đứa trẻ cần người theo sau đút cơm. Nếu không có nhiều người xung quanh, chắc cha sẽ còn bế cậu tung lên cao.
Nhưng giờ cậu đã không còn là đứa trẻ để bế tung lên nữa.
Lục Lệnh Tùng ôm bạch mã, thân thiết tựa má vào nó. Y Vân vẫn khỏe mạnh và lanh lợi, nhưng tuổi tác không còn phù hợp chinh chiến sa trường.
Y Vân vốn như người thân trong gia đình, ngựa già dạy người mới, vừa biết đường vừa thuần tính. Với thiếu niên chưa đủ lớn, nó là "người thầy" tuyệt vời nhất để học cưỡi ngựa.
Lục Thư Thanh nhớ lại khi cậu tám tuổi, lần đầu không có ai đi cùng, chỉ dựa vào bản thân cưỡi Y Vân chạy ba vòng quanh trường ngựa. Thấy vậy, cha cậu vui mừng không ngờ, đi khoe khắp nơi, gặp ai cũng nói "Con trai ta biết cưỡi ngựa rồi đấy."
Nhưng mẹ cậu chẳng hào hứng chút nào, chỉ khen vài câu lấy lệ rồi kéo cậu vào vòng ôm. Cậu dụi đầu trong lòng mẹ hồi lâu, hỏi vì sao. Tạ Cánh gượng gạo giải thích: "Hôm nay học được cưỡi ngựa, sau này sớm muộn gì cũng cưỡi ngựa đi xa, đến lúc đó cách nhà cả vạn dặm, muốn gặp con cũng khó."
Lục Thư Thanh ngơ ngác: "Không đâu mà, con sẽ không đi xa nhà đâu, chỉ chơi ở doanh trại phía Tây thôi."
Tạ Cánh bật cười: "Bây giờ thì con chưa đủ bản lĩnh! Nhưng đến ngày trưởng thành, thừa tước rồi, chẳng lẽ con vẫn ở vương phủ theo cha mẹ cả đời, không lấy vợ sao?"
Lục Thư Thanh nghĩ rồi nghiêm túc nói: "Vậy thì con đi đâu cũng sẽ đưa cha mẹ và em gái theo, nếu có vợ -- thì cũng đưa về nhà vợ ở luôn!"
Tạ Cánh cười không ngớt, đến nỗi cả viện đều nhìn họ với ánh mắt khó hiểu. Lục Thư Thanh bối rối, thấy mẹ định gọi cha cười cùng, liền đỏ mặt vùng ra khỏi tay mẹ.
Thánh chỉ triều đình lần này không như hôn sự bàn tán mấy ngày nay, mà do thiên tử tự tay phê ký, gửi thẳng đến Ung Châu, không hé môi cho bá quan biết. Lục Lệnh Tùng và Lục Thư Thanh đều không hay.
Lục Lệnh Tùng định không nói cho gia đình chuyện gặp lại Tạ Cánh, vì chưa quyết định bước tiếp theo. Nhưng khi thánh chỉ đến, việc hồi kinh đã thành sự thật, hắn bèn sai người báo tin qua Hạc Vệ.
"Cô đã đưa thư cho con xem," Lục Thư Thanh liếc nhìn đội quân phía trước, nhanh chóng hỏi: "Là... thật sao ạ?"
Lục Lệnh Tùng xoa đầu con: "Thật. Những điều dặn con trong thư, con đã hiểu rõ rồi chứ?"
Lục Thư Thanh im lặng: "... Không còn cách nào khác sao cha?"
Lục Lệnh Tùng vỗ vai con, thấp giọng: "Nếu muốn mẹ con có thể ở lại đây, thì chúng ta chỉ có cách này thôi."
"Thứ gì khó có được sẽ không dễ mất đi, mẹ đã nói với con như thế, con còn nhớ chứ?"
Lục Thư Thanh ngẩng mặt, gật đầu nhẹ: "Con nhớ."
Lục Lệnh Tùng nhìn đôi mắt sáng của con, khựng lại chút, chỉ về cỗ xe duy nhất đang được binh lính vây quanh: "Em gái con ở đó."
Vẻ bình tĩnh của Lục Thư Thanh thoáng chốc lộ ra chút bối rối, cúi mình chào cha, vội vàng bước về phía xe.
Bước chân càng lúc càng gấp, cuối cùng gần như chạy đi. Lục Lệnh Tùng lặng lẽ nhìn theo, Y Vân đứng bên cạnh như hiểu ý, tựa đầu vào vai hắn.
Binh lính canh xe tản sang hai bên, nhường đường cho Lục Thư Thanh. Cậu cắn môi, tay giơ lên định vén rèm xe rồi lại do dự, không dám tiếp tục.
Một lúc lâu sau, cậu nhẹ giọng gọi: "Ninh Ninh?"
Trong xe có Lục Thư Ninh và Tam Nương, cô gái từ phủ Thái thú, người luôn kề cận chăm sóc em từ lúc rời Ung Châu. Tam Nương sợ Thư Ninh không kiềm chế được cảm xúc, bèn thì thầm: "Ngô tiên sinh có dặn Ninh Ninh sau này ở kinh đô, nhất định phải tránh bi lụy hay quá vui mừng trước mặt người khác."
Dù đã hạ thấp giọng, nhưng vì thận trọng, Tam Nương vẫn gọi Tạ Cánh theo cách cũ. Ý kiến để nàng đi cùng Chiêu Vương và Hổ Sư về Kim Lăng là của Hà phu nhân. Thứ nhất, nàng đã biết thân phận thật sự của Tạ Cánh và Lục Thư Ninh, có thể coi là người trong nhà. Thứ hai, nàng không có thân thích ở Ung Châu, ngoài phủ Thái thú ra thì chẳng có nơi nương tựa. Đi theo phủ Chiêu Vương để trở thành thị nữ thân cận bên quận chúa cũng không phải lựa chọn tồi. Tam Nương không vướng bận gì, cũng mong muốn tới Kim Lăng nên đương nhiên không có lý do từ chối.
Để tránh người trong kinh nghi ngờ, suốt chặng đường từ Ung Châu tới kinh đô, Tạ Cánh luôn xuất hiện trước mặt binh lính Hổ Sư với điệu bộ "bị áp giải". Lục Lệnh Tùng giao y cho tướng lĩnh không quen mặt, mọi việc đều luận xử y giống kẻ có tội, nên dù không bị coi như tù nhân, nhưng sự tự do của Tạ Cánh vẫn bị hạn chế nghiêm ngặt.
Trước khi vào kinh thành, y chỉ có thể nhờ sự che chở của Lục Lệnh Tùng, tìm cơ hội tránh khỏi tầm mắt người khác để gặp con gái một lần ngắn ngủi. Thời gian còn lại luôn là Tam Nương theo sát bên chăm sóc cho em.
Lục Thư Ninh nhớ lại đêm qua, em đang ngủ thì mơ hồ cảm thấy có người nắm lấy tay mình. Mở mắt ra thấy mẹ, người mà em không gặp suốt từ khi rời phủ Thái Thú. Lục Thư Ninh thấy sống mũi cay xè, hai mắt đỏ hoe, nhưng Tạ Cánh ngăn lại, vuốt tóc em, nói:
"Ngày mai vào kinh rồi, mẹ sẽ không thể ngày ngày ở bên con nữa."
Lục Thư Ninh nhìn thấy vết hằn đỏ do dây trói trên cổ tay mẹ, gương mặt người tiều tụy. Điều đó khiến em nhận ra trong thời gian xa cách, mẹ đã không được chăm sóc chu đáo.
"Ở kinh đô không giống phủ Thái thú, vào cung lại càng phải thận trọng. Nếu ở ngoài kia có nhìn thấy mẹ, dù rất muốn, con cũng không được gọi mẹ."
Lục Thư Ninh lặng lẽ nhìn mẹ, bỗng nhận ra rằng trong những ngày sắp tới, khi mẹ không còn ở bên cạnh, tình cảm từ con gái cũng không thể dành cho mẹ nữa.
Khi còn bé, mẹ đã vỗ về em bằng cách lau mồ hôi trên trán khi em bị sốt, nhưng giờ đây, em lại không làm được như vậy.
Lục Thư Ninh không cảm nhận được nỗi đau buồn rõ ràng, chẳng phải vì không muốn, mà vì không thể. Ba năm trước, sự chia cắt đã để lại cái bóng quá lớn trong lòng, gần như tạo thành cơ chế tự bảo vệ, khiến nỗi đau chia lìa máu thịt bị tê liệt và kéo dài vô tận. Đến khi thực sự cảm nhận được nỗi đau, nó đã giống như chiếc đinh đóng sâu vào tim, không thể rút ra.
Sự việc tái diễn này chỉ dấy lên những cơn đau âm ỉ từ vết thương cũ. Có giọng nói vô thức vang lên trong lòng như thôi miên em rằng chia ly người thân vốn chỉ là chuyện bình thường.
Vì vậy, em chỉ biết gật đầu, khựng lại chút rồi nhẹ giọng nói: "Mẹ có thời gian thì nhớ bôi thuốc cho cổ tay."
Tạ Cánh nhìn em im lặng thật lâu, rồi quay mặt đi, đưa tay che mắt, đôi môi khẽ run rẩy.
Dù không nói lời nào, nhưng Lục Thư Ninh hiểu tất cả.
Một lúc sau, Tạ Cánh hạ tay xuống, xoay lại nhìn em, gương mặt đã trở lại bình thường, chỉ còn lại chút ẩm ướt trên mu bàn tay.
"Con ngủ đi," y chỉnh lại chăn cho em, "Tỉnh dậy là về tới nhà rồi."
Lục Thư Ninh nhắm mắt, nằm nghiêng cuộn mình, cảm nhận được mẹ nhẹ nhàng vỗ lưng. Giọng y thấp xuống, ngâm nga ngắt quãng từng đoạn bài hát ru, giờ đây em đã lớn, không chỉ nhớ giai điệu, mà còn hiểu được ý nghĩa lời ru...
"Đồng lòng nhưng lại phải chia cách, sống cùng đau thương đến cuối đời..."
Quả thực, đối với Lục Thư Ninh, ấn tượng về những người thân ở Kim Lăng không sâu đậm như họ dành cho em. Nhưng giống như mười ngón tay liền một bàn tay, dù xa cách, họ vẫn gắn bó mật thiết. Cũng như Lục Thư Ninh không cảm thấy xa lạ với cha, khi nghe hai tiếng "Ninh Ninh", mọi ký ức về anh trai ùa về trong tâm trí.
Sau khi được Tam Nương nhắc nhở, em trấn tĩnh, vươn tay vén rèm xe. Gương mặt giống mẹ của Lục Thư Thanh hiện ra trước mắt, chút cảm giác lạ lẫm và lo lắng tan biến.
Lục Thư Ninh không kìm được nở nụ cười, giống như lúc còn trong tã lót, thấy Lục Thư Thanh trêu đùa sẽ bật cười khanh khách, vui vẻ cất giọng gọi: "Anh!"
Binh mã thiên tử không đứng đợi cách thành hai mươi dặm như Lục Thư Thanh, mà đón chờ ở cổng thành. Phía sau là hàng lớp quan lại và dân chúng. Khi quân tiên phong Hổ Sư vừa tới cổng thành, vị hoàng đế trẻ tuổi bước tới, tự tay đỡ Chiêu Vương đang quỳ gối sau khi xuống ngựa, miễn lễ.
"Thời gian qua hoàng huynh hành quân vất vả, nay đã trở về, nên nghỉ ngơi thật tốt mới đúng." Lục Lệnh Chương vừa cập quan, nhưng trông trẻ hơn tuổi thật, sắc mặt nhợt nhạt, trong thời tiết này vẫn quấn áo choàng dày.
Lục Lệnh Tùng biết rằng câu trả lời "vì nước dốc sức" hay "là bổn phận" sẽ thích hợp hơn thể hiện lòng trung thành, nhưng hắn không muốn để người khác nắm nhược điểm "việc nhà khiến lòng mềm yếu", nên chỉ nói: "Dù ra trận hay thu quân, thần đều tuân theo thánh chỉ bệ hạ mà hành động, không dám nhận vất vả."
Lục Lệnh Chương nói: "Trẫm đã nói trước rằng hoàng huynh cứ tùy ý hành sự khi ở bên ngoài, lần này nếu không phải hoàng huynh chủ động xin đi Ung Châu, e rằng biên cương chưa thể yên ổn sớm như vậy."
Trên mặt Lục Lệnh Tùng lộ ra vẻ ngập ngừng, hắn nói tiếp: "Thần xin bệ hạ thứ tội, lần này đến Ung Châu, ngoài việc đẩy lùi giặc ngoại xâm, còn có chuyện thần chưa từng đề cập trong tấu sớ, nhưng chắc bệ hạ cũng đã biết rồi."
Hắn xoay lại ra hiệu, Lục Thư Thanh đang quỳ phía sau liền đứng dậy, đẩy nhẹ em gái lên phía trước rồi cúi đầu trước Lục Lệnh Chương.
"Năm xưa Thư Ninh còn nhỏ đã bị tự tiện đưa đi, mấy năm nay thần tìm khắp nơi không thấy. Vài tháng trước, nhận được tin tức nói rằng ở Ung Châu có tung tích của con bé, thần mới không thể không đến tìm."
Lục Lệnh Chương im lặng, cúi xuống đỡ cháu trai và cháu gái đứng dậy. Gã nhìn vào đôi mắt lo sợ của Lục Thư Ninh, nhẹ nhàng vuốt má em, nói: "Hoàng huynh nhớ con gái tha thiết, trẫm cũng rất nhớ Thư Ninh, làm sao có thể không thông cảm cho được?"
Lục Thư Thanh khẽ đẩy vai Lục Thư Ninh, em cúi đầu rụt rè nói: "Biết ơn thúc phụ nhớ mong, Thư Ninh khắc sâu trong lòng, sớm tối không dám quên."
"Lần này trẫm triệu hoàng huynh hồi kinh, vốn dĩ cũng để giải tỏa nỗi nhớ của Thái phi và Thư Thanh. Nay Thư Ninh đã được tìm thấy, đó là niềm vui đoàn tụ gia đình, sao trẫm có thể trách cứ hoàng huynh được chứ?"
Lục Lệnh Tùng cúi đầu: "Thần không dám lơ là thánh chỉ bệ hạ. Tội nhân họ Tạ đã bị áp giải trong quân Hổ Sư, vẫn đang chờ bệ hạ phân phó."
Nghe vậy, ngón tay Lục Thư Thanh vô thức co rút lại. Lục Thư Ninh cảm nhận được sự khác lạ ở lực tay anh trai, quay người dang tay về phía cậu. Lục Thư Thanh sững vài giây rồi bế em lên, cố giữ bình tĩnh.
Lục Lệnh Chương giơ tay, mấy vị thái giám nhận lệnh bước vào giữa đội quân. Chẳng bao lâu, một lối đi được mở ra, đoàn người im lặng. Hơn ngàn ánh mắt binh sĩ Hổ Sư và dân chúng Kim Lăng đều hướng về "tội nhân họ Tạ" - người đã từng là Chiêu Vương phi, nay bị trói tay ra sau, bị áp giải từng bước đến trước mặt thiên tử.
Dáng vẻ của y lúc này chẳng có gì đẹp đẽ. Dù sở hữu vóc dáng mảnh mai, nhưng cốt cách kiên cường từng được kính nể dưới Công Xa môn giờ đây phải hèn mọn trước thiên nhan, không được nhìn thẳng, thậm chí khuất nhục hạ mình dập đầu.
Đến nỗi Tạ Cánh cũng không thể nhìn con trai mình - đứa trẻ đã xa cách y ba năm trời dù chỉ một lần.
Lục Lệnh Chương gọi một tiếng "Tạ khanh," nhưng tầm mắt không dừng lâu trên người Tạ Cánh. Gã liếc qua vẻ mặt lạnh lùng của Lục Lệnh Tùng, rồi từ từ hướng ánh mắt về phía Lục Thư Thanh, người vẫn chăm chăm nhìn Tạ Cánh từ lúc y bước ra.
Đó chỉ là một ánh nhìn đơn thuần và vô cảm, dõi theo nơi Tạ Cánh quỳ gối. Ngay cả khi nhìn người xa lạ trên đường phố, người ta cũng ít bộc lộ cảm xúc như thế.
Lục Lệnh Chương bỗng bật cười, nói: "Tạ khanh đã hết lòng với chiến sự ở Ung Châu, trong triều đình ai cũng thấy rõ. Vậy công lao này liệu có thể bù đắp cho tội lỗi hay không, Thanh Nhi, thúc phụ hỏi con, ý con thế nào?"
Lục Thư Ninh nhận thấy cơ thể Lục Thư Thanh đang run nhẹ, bèn áp sát tai cậu, cố gắng thì thầm an ủi: "Mẹ thường hay nói với em về anh lắm, lúc rảnh rỗi mẹ luôn tự hỏi không biết anh đang làm gì, ngày nào mẹ cũng nhớ đến anh đấy."
Lục Thư Thanh siết chặt vòng tay ôm em gái. Cậu không run rẩy chỉ vì mẹ chẳng hề nhìn mình lấy một lần.
Sau khi họ chia xa, Lục Thư Thanh chưa bao giờ dám tưởng tượng người mẹ vốn cao quý, tài giỏi và xinh đẹp của cậu đã phải chịu đựng những khổ đau gì. Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ nhìn thấy những nếp nhăn và dấu vết phong sương trên khuôn mặt mẹ, thậm chí đã ép bản thân chấp nhận vô số khả năng tồi tệ nhất, đã rất nhiều lần tự nhủ rằng chỉ cần mẹ còn sống đã là ơn trời ban rồi.
Nhưng đến khoảnh khắc này, điều khiến cậu gần như không ngờ đến chẳng phải sự "thay đổi", mà là "không thay đổi". Đó là việc cậu phát hiện mẹ mình vẫn giống hệt như khi rời đi, không khác gì cả. Dù rõ ràng giữa họ đã có một lần sinh ly tử biệt, nhưng lúc này trông y thật giống như chỉ vừa mới về ngõ Ô Y thăm hỏi chốc lát, đến giờ ăn tối thì thư thả về nhà.
Thời gian đã dành hết lòng nhân từ cho mẹ cậu, nhưng lại quá tàn nhẫn với gia đình họ. Ba năm trời cách biệt dường như bị xóa nhòa bâng quơ, nỗi nhớ nhung ôm trọn ngày đêm vốn quý giá trong cuộc đời hữu hạn của con người bỗng chốc trở thành trò đùa vô nghĩa, chính điều này gần như đã khiến cho Lục Thư Thanh không thể kiềm nén nỗi đau khổ.
Cậu không tin vào số mệnh, cũng không tin vào tạo hóa của trời đất. Nhưng đây là lần đầu tiên trong đời cậu căm thù sự trêu ngươi của tạo hóa, oán hận sự vô tình của trời đất. Cớ sao mẹ cậu lại bị cướp đi như vậy?
Mà sự vô tình của trời đất nằm ở đây, đó chính là dù oán hận đến tận xương tủy, giờ phút này Lục Thư Thanh cũng chỉ có thể nuốt hết nỗi hận vào trong, dùng giọng điệu lạnh lùng vô cảm để trả lời:
"Tội thần Tạ thị đã làm ô uế danh dự hoàng tộc, lén lút bắt cóc em gái của con rời khỏi kinh thành, người đó đã bị xóa khỏi gia phả, không còn quan hệ gì với Vương phủ nữa, cũng đứt đoạn ân nghĩa mẹ con với con. Mọi việc đều do bệ hạ định đoạt, con... Không dám xen vào."