69. Chương 69: Gia Thuỵ và cơn giận của Tạ Cánh

Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm

Chương 69: Gia Thuỵ và cơn giận của Tạ Cánh

Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẹ đã từng dặn Tạ Cánh rằng trẻ sơ sinh không thể bế lâu, dù không nỡ rời tay cũng phải tiết chế. Tạ Cánh nghe lời, không dám bế nhiều, lưu luyến ôm ấp đứa bé thêm chút nữa rồi mới nhẹ nhàng đặt bé vào nôi.
"Đêm mà nó khóc đói thì phải làm sao?"
"Mẹ em đã chọn vài người vú giỏi rồi, họ sẽ thay nhau trực đêm, tính giờ bú cẩn thận, anh cứ yên tâm."
Lục Lệnh Tùng nhìn chén cháo trên bàn, hỏi: "Em ăn cháo thấy thế nào?"
Tạ Cánh nghĩ ngợi rồi đáp: "Trong hộp còn thừa đây, vị ngon lắm, nhưng em không có khẩu vị gì, nếu không đã ăn thêm một chén nữa. Anh mau ăn lúc còn nóng, hai ngày một đêm không ngủ, lại phải quỳ suốt buổi chiều, tốn quá nhiều sức."
"Ở điện Minh Loan có bánh táo gai, mai anh bảo người mang hai đĩa cho em ăn đỡ ngán." Lục Lệnh Tùng lấy luôn chén cùng muỗng của Tạ Cánh, ăn hết cháo rồi súc miệng bằng trà. Xong xuôi, hắn hỏi: "Mẫu phi đã kể cho em nghe chuyện ta bị phạt quỳ chưa?"
Tạ Cánh gật đầu, nằm nghiêng vào giường. Lục Lệnh Tùng thở dài: "Em thấy buồn cười không, đêm qua em và Chân Chân quỳ, hôm nay đến lượt ta. Người ta nói đầu gối là vàng, đầu gối nhà ta chắc toàn rễ cỏ đất cát thôi."
Tạ Cánh bật cười: "Rốt cuộc anh và em có quỳ hay không cũng chẳng quan trọng. Em chỉ mong đầu gối con chúng ta sau này sẽ mang minh châu bạch ngọc, ngoài trời đất, quân thần, cha mẹ và thầy giáo ra, không cần quỳ ai khác."
Lục Lệnh Tùng khẽ ừ, im lặng rồi nói: "Nếu hôm đó không nhờ em đỡ roi tre, chẳng biết bao nhiêu rắc rối vẫn còn chờ. Ta thật lòng không biết cảm ơn em thế nào nữa."
Tạ Cánh nghĩ rồi nhỏ giọng: "Lần trước anh bị kéo vào chuyện tranh đoạt quân quyền ở Tây đại doanh, chịu oan ức vô cớ, em thấy khó chịu vô cùng. Lúc đó em đã nói sẽ ở bên anh, lẽ nào lại nuốt lời?"
Lục Lệnh Tùng cởi áo ngoài, ngồi xuống mép giường: "Cho ta xem vết thương trên lưng em đi."
Tạ Cánh xoay lưng, kéo cổ áo trong xuống, lộ ra vết bầm tím trên bờ vai trắng như tuyết. Tối qua khi y ngủ, Ngân Trù đã bôi thuốc thêm lần, mùi thảo dược vẫn còn nồng. Lục Lệnh Tùng cúi nhìn kỹ, ôm lấy Tạ Cánh rồi thổi nhẹ lên đó, không dám chạm vào vết thương, chỉ đặt một nụ hôn lên sau gáy y: "Ước gì ta có thể chịu đựng thay em."
Tạ Cánh nổi da gà khắp người, cảm giác ngứa ở cổ khiến y vội kéo chăn trùm lên, che đi vành tai đỏ bừng, lườm hắn: "Nếu còn làm em buồn nôn thì không cho anh ngủ trên giường nữa đâu."
Lục Lệnh Tùng bật cười nhẹ, sửa góc chăn cho con trai rồi đi thổi tắt nến, nằm xuống. Tạ Cánh hỏi: "Sao hôm qua anh về? Có phải Chân Chân gửi thư cho anh?"
"Là mẫu phi. Bà ấy không tự quyết định được, nên khi sai người đến phủ Chiêu Vương tìm Chân Chân, tiện thể gửi thư cho ta."
Tạ Cánh khựng lại, nghiêng người sát vào hắn, nửa gối đầu nửa tựa vào vai Lục Lệnh Tùng, vòng tay qua eo hắn. Trong lòng thầm nghĩ dáng vẻ này giống mấy phi tần định mượn gió bên gối để nói chuyện, nhưng để đạt mục đích, dù mất chút lòng tự trọng cũng không sao, huống chi là nũng nịu với người mình yêu.
"Mẫu phi nói với em, vị trí thế tử Chiêu Vương của con đã chắc chắn rồi phải không?"
Lục Lệnh Tùng nheo mắt nhìn y, cười khẽ: "Em nhắc đi nhắc lại, ta cũng hứa đi hứa lại, nếu không làm được, ta còn mặt mũi nào gặp em nữa?"
Tạ Cánh hài lòng: "Phản ứng của Hoàng hậu cũng nằm trong dự đoán, nhưng ai thèm để ý bà ấy chứ. Còn bệ hạ thì làm em ngạc nhiên, không ngờ người lại vui vẻ đồng ý đến vậy. Con chúng ta vốn là tiểu phúc tinh, mọi sự thuận lợi là hiển nhiên thôi."
Lục Lệnh Tùng nghe vậy, ánh mắt thoáng trầm xuống, nhưng trong bóng tối Tạ Cánh không nhận ra, chỉ đổi chủ đề: "Tên đã lấy được chưa? Anh chọn chữ 'Ninh' mà."
"Ta cũng muốn vậy," Lục Lệnh Tùng thở nhẹ, "Hôm nay hình như phụ hoàng rất vui, ta chưa kịp dâng tấu thì người đã chủ động ban ân điển cho Tạ đại nhân rồi. Ta nghĩ em sẽ hài lòng, nên không nói thêm gì."
Quả nhiên Tạ Cánh rất hài lòng: "Chuyện này đúng thật khiến thánh nhan mừng rỡ. Thế cha em đã lấy tên gì cho thằng bé?"
Lục Lệnh Tùng nói: "Thư Thanh."
"... Ai là kẻ bất bình, hãy viết trời xanh hay," Tạ Cánh trầm ngâm rồi cười: "Ý cha là thế nào? Làm ngôn quan suốt đời, muốn cháu ngoại thừa kế tổ nghiệp, giữ chức chuyên can gián, dễ đắc tội người khác giống như ông ấy sao?"
"Em nên thấy mãn nguyện đi, nhìn ta mà xem, mèo con chó con gì cũng đã là tên hay rồi." Lục Lệnh Tùng vỗ nhẹ y một cái.
Tạ Cánh đột nhiên hỏi: "Sao em cảm thấy thằng bé chẳng giống anh mà cũng chẳng giống em, liệu có phải không phải con ruột?"
"Bé xíu như thế thì nhìn ra được gì? Dù không giống, nhưng vẻ ngoài xinh xắn đáng yêu như thế, đương nhiên là con ruột của em rồi. Còn ta thì... phải hỏi em đấy."
Tạ Cánh đá hắn trong chăn, vừa cười vừa mắng: "Sao anh đáng ghét thế."
Hai người đùa cợt một lúc, Lục Lệnh Tùng kể chuyện Tạ Cánh bỏ lỡ: "Đêm qua, lúc Ngân Trù ôm thằng bé, cả người nó ướt sũng máu me, nhỏ xíu như vậy. Chị ấy bảo ta cắt rốn cho nó, ta sợ nên không dám, đợi Ngân Trù quở trách hai câu mới hạ quyết tâm."
Tạ Cánh nhớ đến vẻ đanh đá của Ngân Trù, không nhịn được cười, rồi lẩm nhẩm: "Mong con lớn nhanh một chút, em muốn nghe con gọi cha mẹ, còn muốn nhìn thấy con đeo khóa trường mệnh của anh tặng."
Lục Lệnh Tùng đặt tay lên cánh tay nhỏ quàng qua eo mình, giọng buồn ngủ: "Sẽ lớn nhanh thôi, mỗi ngày một khác mà. Chỉ sợ em còn chưa trưởng thành thì nó đã lớn trước rồi."
Sáng hôm sau, hiếm khi Tạ Cánh dậy sớm hơn Lục Lệnh Tùng. Suốt hai ngày qua hắn vắt kiệt sức, giờ ngủ say như chết, đến nỗi Tạ Cánh rời giường mà hắn không biết.
"Không cần gọi chàng dậy đâu," Tạ Cánh kéo màn che cẩn thận, nhỏ giọng dặn cung nhân mang nước rửa mặt vào, "Chắc phải ngủ đến giữa trưa."
Sau khi rửa mặt, Tạ Cánh khoác áo ngoài, chờ nhũ mẫu cho Lục Thư Thanh uống sữa xong thì bế con một lúc. Theo cách Lục Lệnh Tùng hướng dẫn, y bế con dựng lên, để bé tựa vào vai mình, khẽ đẩy eo ra phía trước để tạo điểm tựa, nhẹ nhàng vỗ lưng con, vừa đung đưa vừa phát ra tiếng "ưm ưm" để dỗ dành.
Đi quanh vài vòng, nghe tiếng gõ cửa, Tạ Cánh ngẩng lên thì thấy Ngân Trù đứng ngoài, nhỏ giọng: "Bữa sáng đã sẵn sàng rồi, Vương phi đến dùng đi."
Lúc này Lục Thư Thanh đã được dỗ ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn phụng phịu, hai mắt lim dim. Tạ Cánh đặt con xuống nôi, chỉnh lại chăn rồi đóng cửa bước ra ngoài.
"Chị lại đây đi," Tạ Cánh kéo Ngân Trù ngồi xuống bàn, sai người chuẩn bị thêm chén đũa, "Ta còn chưa chính thức cảm ơn chị nữa."
Ngân Trù không khách sáo, tự tay múc canh cho cả hai, đáp: "Tôi và Tần thái y chỉ góp một tay thôi, Vương phi mới là người vất vả nhất."
Tạ Cánh suy nghĩ, hỏi: "Trước đây chị nói định ở lại phủ Chiêu Vương đến khi thế tử ra đời, vậy sau đó đã có dự định gì chưa?"
Ngân Trù ngẩn ra, đặt thìa xuống suy nghĩ rồi ngại ngùng: "Tôi có tính thử, thành Kim Lăng nằm dưới chân thiên tử, giá đất, nhân công, nguyên liệu thuốc đều đắt đỏ. Nếu muốn mở lại y quán, số tiền hiện tại e chưa đủ. Vả lại... sau chừng ấy thời gian chăm lo đến khi thế tử ra đời, nói thật lòng tôi không nỡ rời đi."
Tạ Cánh mỉm cười: "Dù có nhũ mẫu và cung nhân hỗ trợ, nhiều việc ta vẫn phải tự mình làm. Đang lo không có ai để cùng bàn bạc, nếu tạm thời chị vẫn chưa có ý định đi, cứ ở lại phủ giúp ta chăm sóc thế tử. Không cần bận tâm việc khác, chị chỉ cần giúp ta nuôi dạy thế tử là được. Đợi đến khi gom đủ vốn hoặc thời cơ chín muồi, lúc đó rời đi cũng chưa muộn."
Ngân Trù lập tức gật đầu: "Được vương phi tín nhiệm như vậy, tôi nhất định sẽ tận tâm tận lực."
Tạ Cánh từ tốn dùng bữa, nói tiếp: "Chị là thầy thuốc nhân hậu, nửa năm qua đã dốc sức chăm lo cho thằng bé, chẳng nhẹ nhàng hơn ta là bao. Không có ơn sinh thành thì cũng có ơn dưỡng dục, ta không có chị em gái ruột, sau này đợi nó biết nói, ít nhất cũng phải gọi chị một tiếng dì, hiếu kính chị đàng hoàng mới được."
Ngân Trù chưa kịp lên tiếng, một cung nữ ở điện Cửu Hoa đứng chia thức ăn đã thân thiện đỡ lời: "Ôi, vậy đây đúng là phúc phận trời ban! Thế tử là người mang số mệnh đại cát đại quý, chính miệng Hoàng thượng còn gọi là 'Gia Thuỵ' nữa cơ, được thế tử gọi một tiếng dì, tương lai của Ngân Trù cô nương xán lạn rồi, chúng tôi muốn ghen tị cũng không ghen tị nổi."
Tạ Cánh khựng lại, ánh mắt lóe nghi hoặc: "Gia Thuỵ là sao?"
Ngân Trù vội vàng ra hiệu, nhưng cung nữ không hiểu, cứ nói tiếp: "Vương phi vẫn chưa biết sao? Sáng hôm qua, lúc thế tử chào đời, trên bầu trời hoàng cung xuất hiện một rặng tường vân đỏ rực như lửa. Chúng tôi sống cả đời, ngắm biết bao nhiêu bình minh và hoàng hôn rồi mà chưa bao giờ thấy thiên tượng kỳ lạ như vậy. Nghe nói bệ hạ còn mời đại sư ở đàn tế Bắc Giao đến bói quẻ mệnh cho thế tử, kết quả tính được..."
Nói đến đây, cô cung nữ ngẩng đầu, liếc thấy sắc mặt Tạ Cánh đã thay đổi rõ rệt thì nghẹn lời. Cô ta nhìn quanh, không hiểu mình đã nói sai điều gì, lúng túng cúi gằm mặt không dám nói thêm.
Tạ Cánh nghiêm mặt, chậm rãi buông chén, ngẩng đầu nhìn sang nhóm cung nhân đang nơm nớp lo sợ: "Tính được cái gì?"
Trong điện yên tĩnh đến nỗi tiếng kim rơi cũng có thể nghe được, những người có mặt đều cảm thấy bất an, không biết vì sao Chiêu Vương phi bỗng nhiên lạnh mặt.
"Nói!" Tạ Cánh chợt vỗ bàn, chén đĩa rung rinh.
Không ai dám lên tiếng, cuối cùng Ngân Trù đành nói nhỏ: "Nghe nói là tám chữ 'Chấn chấn lân chí, thương thương phượng minh', bệ hạ nói... Đó là Gia Thuỵ báo điềm lành."
Tạ Cánh lặp đi lặp lại tám chữ đó, nghiền ngẫm rồi bất giác bật ra tràng cười lạnh: "Hay thật, hay cho Gia Thuỵ báo điềm lành!"
Y chợt nhớ đến tình yêu vượt xa mức của Hoàng đế dành cho Lục Thư Thanh, sự đồng thuận ngoài mong đợi trong việc lập thế tử, sự ưu ái khác thường của Hoàng đế dành cho Lục Lệnh Tùng, phủ Chiêu Vương và cả nhà họ Tạ. Rồi lại nhớ đến lời kể của Ngô thị về những câu chuyện xưa chốn cung đình - rằng điện Cửu Hoa chỉ từng chứng kiến sự ra đời của hai vị chân mệnh thiên tử: Một là Cao Tông hoàng đế Nghiêu cổ Thuấn mộc, người đã khai mở thời kỳ thịnh thế; vị còn lại chính là kim thượng.
Người xưa có câu: "Kỳ lân, phượng hoàng và năm loài linh thú đều là điềm lành của bậc vương giả." Tạ Cánh không biết liệu đại sư ở đàn tế Bắc Giao có phải vì nịnh bợ mà bịa ra cái gọi là "Chấn chấn lân chỉ, thương thương phượng minh" hay không, quan trọng là thiên tử nhất ngôn cửu đỉnh đã chẳng màng hậu quả mà ban tặng hai chữ "Gia Thuỵ", như thể khắc lên trán Lục Thư Thanh một hình xăm bất tử, theo cậu suốt đời.
Hoặc có lẽ, không phải Hoàng đế chẳng màng hậu quả, mà chính vì ông ấy đã hiểu rõ hậu quả nên mới cố tình làm như vậy. Hai chữ "Gia Thuỵ" là hoa mỹ, nhưng sức nặng và hàm ý của hai chữ "vương giả" đằng sau đó mấy ai không hiểu? Hoàng đế tỏ thái độ lập lờ, khiến bá quan đoán già đoán non, dẫn đến đấu đá ngấm ngầm, đây chẳng phải là điều mà bệ hạ mong muốn hay sao?
Tạ Cánh đã cảm nhận từ sớm rằng tình cảm của bệ hạ dành cho đứa trẻ không thể chỉ là tình cảm ông cháu đơn thuần. Nhưng y không ngờ rằng, trong mắt Hoàng đế, Lục Thư Thanh cũng chỉ là một công cụ để khuấy động triều chính, thử thách lòng trung của quần thần, và là một biểu tượng của điềm lành.
Y đột nhiên đứng bật dậy, sải bước ra ngoài. Ngân Trù hốt hoảng ngăn: "Vương phi muốn đi đâu?"
Tạ Cánh không dừng bước: "Điện Thần Long."
Các cung nữ nghe vậy đều kinh hoàng, vội hô: "Vương phi bớt giận!" "Vương phi hãy nghĩ lại đi!" Ngân Trù cũng đuổi theo khuyên: "Vương phi, dù trong lòng có bất bình cũng xin chú ý đến cơ thể. Thời gian ở cữ tuyệt đối phải tránh gió, cũng không được kích động!"
Tạ Cánh hít thở sâu mấy lần, đứng tại chỗ cố gắng bình tĩnh, đột nhiên nghe ngoài điện thông báo Hoàng hậu đến.
Hoàng đế coi trọng Lục Thư Thanh, dù trong lòng vô cùng không muốn, Hoàng hậu vẫn ra vẻ ân cần quan tâm, thường xuyên lui tới điện Cửu Hoa. Lúc này nhìn thấy Tạ Cánh mặt mày u ám đứng giữa đại điện, cung nhân quỳ rạp một hàng, bà ta hỏi: "Tiểu Vương phi của chúng ta giờ đã là thân mẫu của hoàng trưởng tôn, quả nhiên phong thái phô trương không còn giống ngày xưa nữa, nghiêm mặt lạnh lùng thế này là muốn làm gì đây?"
Tạ Cánh không có tâm trạng tiếp chuyện, lạnh lùng đáp: "Thần chỉ muốn đến điện Thần Long hỏi rõ bệ hạ, rốt cuộc ngài định dùng con trai của thần để ban phát ân uy gì nữa."
"Con trai của ngươi à?" Hoàng hậu giễu cợt, "Nó là thế tử của Chiêu Vương, là hoàng trưởng tôn, là huyết duệ của thiên gia! Trong cung này làm gì có đứa trẻ nào chỉ thuộc về một mình ngươi?"
Bà ta rõ ràng đã đoán trước được Tạ Cánh sẽ nổi giận vì lý do gì, không cho y cơ hội phản bác mà tiếp tục cao giọng:
"Chẳng phải ngươi đã nhắm vào vị trí thế tử từ sớm rồi sao? Nay lại được chính miệng Hoàng thượng thưởng cho Gia Thuỵ, không phải rất hợp ý ngươi hay sao? Lẽ ra ngươi phải cảm động rơi nước mắt, quỳ tạ thiên tử mới đúng chứ, cớ sao lại sinh oán hận thế này?"
Những lời này đẩy Tạ Cánh đến bờ vực mất kiểm soát, y vốn không phải người dễ xúc động, nhưng thời điểm đặc thù sau sinh và đối tượng đặc biệt khiến y gần như không thể kiềm chế được cơn giận. Y bắt đầu gào thét:
"Nó là đứa trẻ sống sờ sờ, là con trai của thần, chứ không phải một lời sấm, càng không phải Gia Thuỵ gì cả! Thằng bé mới chỉ là đứa trẻ sơ sinh mà các người đã trông chờ nó mang đến mưa thuận gió hòa cho Đại Tề, mang đến thái bình cho muôn dân hay sao? Các người tính toán hay thật, mơ mộng cũng hay thật!"
"Ngày giờ này thiên hạ thái bình, ai cũng gán hai chữ điềm lành lên nó, dùng cái tên của nó để khoe khoang ban ân cho muôn dân; nhỡ sau này xảy ra thiên tai, chiến loạn, các người sẽ còn nói gì nữa? Có phải sẽ bảo Gia Thuỵ này không hề linh nghiệm, tiết lộ thiên cơ gây ra tai họa, sau đó đẩy nó ra ngoài, lấy mạng nó để tạ tội với trời hay không?"
Lời nói vừa dứt, Tạ Cánh liền nghe tiếng gọi của Lục Lệnh Tùng từ phía sau: "Chi Vô!"
Lục Lệnh Tùng tỉnh lại vì tiếng động bên ngoài, vội chạy ra, lọt vào tầm mắt hắn là cảnh tượng giằng co giương cung bạt kiếm. Hoàng hậu bị loạt lời chất vấn của Tạ Cánh làm cho vừa hoảng vừa tức, nhìn thấy Lục Lệnh Tùng, bà ta lạnh giọng: "Tử Phụng, con đã nghe nó nói những lời phạm thượng ngỗ nghịch, vô liêm sỉ đó rồi chứ? Dạy dỗ lại Vương phi của con cho tốt đi, nó thật sự mất trí rồi, chuẩn bị nổi loạn rồi đấy!"
Lục Lệnh Tùng mặc kệ Hoàng hậu phất tay áo bỏ đi, chỉ cau mày hỏi cung nữ xung quanh: "Chẳng phải ta đã nói không được phép hé nửa lời với Vương phi rồi à?"
Tạ Cánh ngạc nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm hắn hỏi: "Lục Tử Phụng, anh gạt em sao?"
"Ta thừa biết nếu em biết được chắc chắn sẽ lại ầm ĩ một trận, làm sao ta có thể mặc kệ thân thể em, để em nổi giận rồi lại tổn hại đến tinh thần nữa chứ?"
Lục Lệnh Tùng tiến lên định ôm y, nhưng Tạ Cánh hung hăng gạt tay hắn ra, hai mắt đỏ bừng, y quát lên: "Đây là con trai của anh, con trai của chúng ta! Anh dám giấu em nhận lấy cái điềm lành chết tiệt này ư?"
Hành động trút giận của Tạ Cánh quá rõ ràng, đầu óc Lục Lệnh Tùng rối như tơ vò, cơn giận dâng lên, phiền muộn mấy ngày qua bắt đầu phá rối, hắn không thể không giận dữ cao giọng đáp lại:
"Ta không đón nhận thì còn có thể làm gì nữa đây? Có thể lựa chọn thế nào đây? Nếu ta có thể chọn thì đã chọn rồi! Nếu như được lựa chọn, thì ta đã chọn bảo nó đừng sinh ra trong thiên gia rồi, cũng đừng làm con trai của ta và em! Nếu được chọn, ta thà rằng bản thân cũng đừng sinh ra trên đời này nữa!"
Trong đầu Tạ Cánh ầm ầm như sắp vỡ, câu nói "đừng làm con trai của ta và em" không ngừng vọng lại, y chỉ biết sững sờ ngẩn ra nhìn Lục Lệnh Tùng một hồi lâu, tức giận đến sức cùng lực kiệt, cuối cùng không nhịn được mà bật cười: "Bây giờ anh đã lừa gạt em đủ chưa?"