7. Hươu giữa đêm

Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuấn mã nhẹ nhàng xuyên qua tán lá như sao băng lướt qua rừng sâu. Dù đường núi gập ghềnh, người cưỡi vẫn ngồi vững trên lưng ngựa, cánh tay trái thon dài khoẻ khoắn lắp mũi tên, giương cung nặng nề chờ phóng.
Bờ bên kia con suối nối với đường chính dẫn ra khỏi thành, đã gần giờ đóng cổng. Hôm nay là ngày diễn ra kỳ thi bắn tên của Cấm quân ngoài thành, các công tử đi cùng đều bị kiểm soát ra vào, duy chỉ có Lục Lệnh Tùng rời cung từ sớm mà không ai ngăn cản, bởi hắn đã rời khỏi hoàng cung trước khi cửa đóng. Vì vậy, khi trời vừa tối, bọn họ đã cáo từ trở về thành. Còn Lục Lệnh Tùng, nhờ thẻ bài của mình, có thể mở cổng thành dù đã đóng, nên hắn không vội về.
Cánh rừng cách thành hơn mười dặm, từ khi hoàng đế Cao Tông định đô đã không bị chặt phá suốt trăm năm, cây cối mọc um tùm đến nỗi tăm tối. Trước đây nơi đây từng có nhiều thú rừng qua lại, nhưng vì dân số tăng nhanh nên giờ hiếm khi nhìn thấy bóng dáng chúng. Lục Lệnh Tùng tình cờ bắt gặp một con hươu, bèn thúc ngựa đuổi theo.
Con vật chạy nhanh trong đêm như thử thách thị lực của con người. Lục Lệnh Tùng theo Thôi Hiến luyện võ từ nhỏ, từng luyện mắt từ sáng đến tối, ngày ấy chỉ cần đứng trên bệ đá Thái Hồ trong ngự hoa viên là có thể bắn đứt tua rua dưới lồng đèn hiên cung của Ngô thị.
Khi khoảng cách giữa vó ngựa và con mồi nằm trong tầm bắn, hắn chuẩn bị buông tên, nhưng bỗng giật mình trước cơn gió lạ bên tai. Một bóng đen nhỏ vụt qua, hắn nhanh chóng đổi hướng bắn, mũi tên rời khỏi cung. Chất lỏng lạnh chảy từ khóe mắt phải xuống mặt.
Hai con ngươi của Lục Lệnh Tùng co lại, ánh mắt tối sầm. Hắn dùng ngón tay cái lau qua nếm thử, nhận ra mùi vị tanh.
Hắn nhổ đi, cúi rạp người trên lưng ngựa, giấu mặt vào bờm ngựa rồi thúc giục ngựa phi nước đại. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến mất, mấy mũi tên bắn lén đuổi theo đều rơi xuống đất.
Xung quanh yên tĩnh, Lục Lệnh Tùng không biết có bao nhiêu kẻ bắn tên, cũng không rõ họ cách xa mình bao nhiêu. Nếu dừng lại, hắn sợ sẽ bị vây bắt.
Hắn không có thời gian suy nghĩ vì sao họ xuất hiện ở đây. Hắn chưa từng gây oán với ai đủ khả năng thuê sát thủ như vậy... Chúng không chỉ nắm rõ hành tung của hắn mà còn đoán được hắn sẽ đuổi theo con hươu vào rừng.
Đêm đen dần phủ xuống, kẻ địch vẫn đuổi sát không ngừng. Lục Lệnh Tùng không quen thuộc địa hình rừng này, nhưng dựa theo hướng hắn đổi đường, địch muốn dồn hắn ra con đường lớn. Ra khỏi rừng, địch sẽ lợi thế hơn, trước mặt không có làng xóm, sau lưng không có nơi trú ẩn, lúc đó thoát thân sẽ vô cùng khó.
Con ngựa do Vương phủ nuôi dưỡng, khá nhanh nhẹn, nhưng chạy suốt buổi chiều đã kiệt sức. Khi hắn thoáng thấy ánh sáng lấp lánh trên mặt suối, ngựa đã bị tên bắn trúng chân sau, thân mình lảo đảo.
Lục Lệnh Tùng thầm mắng mình. Lần sau nhất định phải cưỡi con bạch mã ngự ban. Hắn giương cung chặn mũi tên sượt qua bên người, rút dao ngắn bên hông đâm mạnh vào mông ngựa. Tuấn mã hí vang, nhảy qua khe suối, lắc lư xuống con đường lớn.
Lục Lệnh Tùng nhìn thấy phía trước có người đang thúc ngựa băng qua, bèn nhảy lên lưng ngựa đứng, lấy đà nhảy sang ngựa kia, đặt dao còn dính máu kề cổ người đó, lạnh lùng ra lệnh: "Giữ cương ngựa, vào rừng!"
Người đó do dự, nhưng rồi cũng làm theo, quay ngựa băng qua suối. Lúc sóng nước tràn vào, ướt cả vớ.
Lục Lệnh Tùng rút ba mũi tên trong bao sau lưng ra. Những kẻ ám toán chưa kịp rút vào rừng, cuối cùng hắn cũng có cơ hội trả thù.
Tiếp đó, hắn dùng chuôi dao thúc vào lưng người đó, ghé sát bên tai nói: "Đi sâu vào rừng."
Khi không phải cưỡi ngựa, hắn có thể toàn tâm toàn lực đối phó. Số mũi tên bắn lén giảm đi đáng kể. Lục Lệnh Tùng vốn mắt tinh, võ công cao cường, chỉ cần thấy địch giương cung, hắn nhất định không để họ bắn trúng mũi tên thứ hai.
Nhưng hắn không biết địch còn bao nhiêu người. Khi hết tên, hắn chỉ còn nước đầu hàng.
Hắn im lặng, tập trung lắng nghe. Ngoài tiếng vó ngựa và gió thổi, còn có tiếng suối chảy róc rách. Con suối này chảy sâu vào núi, gần nguồn nên nước sâu, đá tảng nhiều. Chắc địch lợi dụng địa hình này ẩn náu.
Lục Lệnh Tùng không muốn kẻ vô tội chết thay mình, bèn bắn mũi tên cuối cùng, tiễn kẻ ám toán về chầu trời, vứt cung và bao tên đi, túm lấy bả vai người phía trước. Hắn cảm nhận người này gầy đến nỗi cấn tay.
Hắn nói nhanh: "Xuống nước đi."
Người đó chưa kịp đáp "Ừ" thì Lục Lệnh Tùng đã nhảy xuống suối, kéo người đó theo. Khi xuống, hắn dùng cánh tay bảo vệ gáy người đó, lăn xuống suối.
Nước mùa hè vẫn lạnh. Hắn gắng sức bơi vài lần, nửa bơi nửa đi tránh khỏi bờ cỏ thưa thớt.
Kẻ ám toán có thể nhìn trong đêm rất tốt, không kém gì Lục Lệnh Tùng. Nếu thấy trên lưng ngựa phía trước không có người, chắc chắn sẽ quay lại tìm. Nhưng ở ngã rẽ, chúng không thể đoán được Lục Lệnh Tùng đã trốn xuống suối hay bị bắn ngã. Chúng chia nhau: một nhóm theo con đường nhỏ tìm, một nhóm vào rừng tìm. Vì vậy, kẻ ám toán ít quan tâm đến suối.
Đi trên dòng suối, Lục Lệnh Tùng chắc chắn sẽ thoát được.
Một tay giữ vai người đó, tay còn lại ôm eo, hắn đi sâu vào suối. Khi tiếng vó ngựa hỗn loạn tăng dần, hắn hết sức cẩn thận, không để mặt nước dao động gây tiếng động.
Suối nơi đây lộ thiên. Ban ngày có thể nhìn thấy rõ, cho đến khi nghe thấy tiếng nói chuyện, hắn mới tìm được chỗ bờ nhô ra, ẩn mình sau đá tảng.
"Nước cạn lắm, nó không thể trốn được đâu!"
Giọng nói vang lên gần bên tai. Ngựa đang băng qua mấy tảng đá trên đầu.
"Mày không biết nó là ai à? Xuống ngựa đi, bơi ra tìm!"
Lục Lệnh Tùng hoảng hốt, hành động nhanh hơn suy nghĩ. Không kịp dặn người đó nín thở, hắn đưa tay sờ ngực, xác định giới tính, túm chặt hai tay người đó, hít sâu, chặn môi hắn, lặn xuống suối.
Cơ thể người đó phong phanh, bị hắn ôm ngang, co lại gần như hết cỡ, mặt nước không bị dao động quá mức.
Tiếng bọt nước vang lên gần bên tai, kèm tiếng hô: "Bên này có dấu giày!"
Lục Lệnh Tùng giật mình. Ngay khi đến ngã rẽ, hắn đã lăn khỏi ngựa, làm sao có dấu giày trên đường?
Nhưng hắn không thể nghĩ nhiều. Hai người trên bờ thò chân xuống nước, dắt ngựa đi kiểm tra. Lục Lệnh Tùng bình tĩnh lại, giải thoát hơi thở bị kìm nén, chờ tiếng bước chân biến mất mới thẳng người dậy, nhô đầu lên khỏi mặt nước.
Ánh trăng thưa thớt, trời nước nửa sáng nửa tối, sự yên tĩnh khiến người ta không dám động đậy.
Hắn cảnh giác suốt buổi, sau khi xác nhận không còn ai, mới thở phào. Bấy giờ hắn mới nhận ra người đó vẫn còn bị hắn giữ eo.
Hắn quan sát kĩ, sợi tóc dính trên trán không thể che hết nét mặt, da trắng hơn ánh trăng. Cách đây không lâu, đôi môi mỏng kia còn cong lên, lén lút cười với hắn...
Trong tích tắc nhận ra người đó, dao găm bên hông Lục Lệnh Tùng rời vỏ lần nữa, vắt ngang cổ Tạ Cánh.
Họ giữ nguyên tư thế thân mật, suối nước hòa tan vải quần áo mỏng nhẹ, rục rịch muốn để lộ da thịt.
"Kẻ xui xẻo" Tạ Cánh không hề sợ hãi, ánh mắt vẫn sáng rực, lạnh lùng nhìn người vừa sờ ngực hắn, chặn môi hắn, giờ lại muốn giết hắn.
Nhìn hắn lâu, Tạ Cánh cười khẩy: "Nếu thích khách thật sự là do nhà họ Tạ phái đến, điện hạ không thể sống đến giờ này."
Lục Lệnh Tùng nhìn vào mắt Tạ Cánh, vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ. Cả hai giương cung bạt kiếm nhìn nhau, ánh sáng dao găm dần rời đi, rơi xuống suối.
Đến lúc này, bầu không khí lúng túng sau khi sờ ngực, chặn môi mới bắt đầu lan tràn.
Lục Lệnh Tùng thừa biết lời Tạ Cánh nói đúng. Nếu thích khách là do nhà họ Tạ phái đến, khi hắn nhảy lên ngựa, hắn đã chết rồi. Chính nhờ Tạ Cánh xui xẻo đi ngang qua quan đạo đúng lúc, hắn mới sinh nghi.
Đôi bên im lặng lâu, Lục Lệnh Tùng lên tiếng: "Cậu ra ngoài thành một mình à?"
Tạ Cánh gật đầu: "Hôm nay gia huynh về kinh, tôi ra ngoài thành đón anh ấy."
Thật ra không chỉ vì lý do này. Anh trai y là đàn ông, ra ngoài không cần quân nhu, cũng không cần người ra đón. Tạ Cánh định sẵn tiện phóng ngựa ra ngoài giải sầu.
Sau tết Đoan ngọ, trong cung có thêm hai thánh chỉ. Thứ nhất, hoàng đế đặc biệt mời trụ trì Kê Minh tự đến bói quẻ, chọn ngày mồng bảy tháng Giêng năm sau làm ngày lành cho Chiêu Vương và tiểu Tạ công tử thành hôn. Chuyện này không có gì đặc biệt, Tạ Dực vẫn cau mày như cũ, Tạ Cánh đã thản nhiên chấp nhận.
Thánh chỉ thứ hai, lệnh cho Tạ Cánh lấy thân phận Chiêu Vương phi vào điện Lâm Hải – nơi ở của hoàng hậu – để dạy vỡ lòng cho hoàng thứ tử Lục Lệnh Chương. Tạ Cánh không thể coi đó là chuyện không liên quan, mấy ngày nay vừa phiền lòng vừa đau đầu...
Sở dĩ cường điệu mối quan hệ này là vì hoàng hậu không phải mẹ ruột của Lục Lệnh Tùng. Nếu Tạ Cánh dùng chức "Biên tu Hàn Lâm Viện" vào cung sẽ không hợp lễ chế. Lục Lệnh Chương chỉ sáu tuổi, không cần kiêng kị quan hệ họ hàng với Tạ Cánh.
Tạ Cánh có thể ngây thơ nghĩ hoàng đế yêu thích chàng dâu tương lai, nên để y trở thành thầy giáo của hoàng tử. Nhưng y không hề cảm nhận được sức hút mạnh mẽ của mình.
Một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Trong hoàng cung, mối quan hệ thầy trò thường mang ý nghĩa hai người đứng cùng một lập trường lợi ích. Dựa theo quan điểm bình thường, nếu Tạ Cánh không phải vợ Lục Lệnh Tùng, y sẽ là tâm phúc tương lai của Lục Lệnh Chương.
Thánh ý khó dò, hoàng đế rõ ràng biết mạch nước ngầm cuộc phân tranh đích trưởng trong triều đã bắt đầu, nhưng vẫn để vương phi dạy dỗ hoàng tử, muốn thăm dò Chiêu Vương, hoàng hậu hay nhà họ Tạ.
Hoặc tất cả mọi người đều nằm trong tầm kiểm soát của hoàng đế.
Lục Lệnh Tùng nhìn vầng trăng sáng treo cao, không nói thêm. Tính thời gian, anh trai Tạ Cánh chắc đã vào thành, về phủ lâu rồi. Bây giờ không biết gia đình họ đang ầm ĩ tìm kiếm cậu con trai út thế nào.
Hắn còn đang nghĩ cách khéo léo bày tỏ sự áy náy, bỗng nghe Tạ Cánh bất lực: "Điện hạ thả tôi ra trước đi."
Cả người Lục Lệnh Tùng cứng đờ, buông cánh tay ôm eo Tạ Cánh ra như bỏng, để y đứng lại trong nước. Tạ Cánh nhờ đêm lặng lẽ di chuyển xa hắn, vừa di chuyển thì cơn đau cổ chân lan dọc khắp mạch máu. Chắc do va phải đá ngầm dưới suối khi vũng vẫy sau khi ngã ngựa.
Tạ Cánh khẽ xuýt xoa, Lục Lệnh Tùng muốn đỡ y, nhưng Tạ Cánh chỉ lảo đảo, đỡ lấy tảng đá đứng vững.
Hắn lẳng lặng rút tay về: "Chúng ta không thể ở đây lâu."
"Về thành cũng nguy hiểm, chẳng biết gặp lại bọn chúng không." Tạ Cánh tiếp lời.
Lục Lệnh Tùng nhìn y, suy nghĩ rồi quyết tâm: "Ta biết một nơi có thể đến lánh tạm một đêm, cậu..."
Tạ Cánh thở dài nhẹ: "Đi thôi."
Lục Lệnh Tùng lên bờ trước. Ngoài vết thương bên thái dương, không còn nơi nào khác. Nói chung không ảnh hưởng hoạt động. Thấy Tạ Cánh chuẩn bị rời mặt nước, hắn thuận tay kéo y lên, đợi y đứng vững, nhìn y sững sờ... Chân trái Tạ Cánh vẫn mang giày, chân phải chỉ còn chiếc vớ trắng bẩn.
Lục Lệnh Tùng ngập ngừng: "Chiếc giày kia..."
Vẻ mặt Tạ Cánh khó hiểu, tựa như chẳng muốn giải thích, thản nhiên: "Tôi cố tình để lại đó..."
Khi Lục Lệnh Tùng nói "Xuống nước", Tạ Cánh hiểu ý định hắn ngay. Y rút chân phải khỏi giày, đế dày có thể treo trên bàn đạp thêm chút thời gian. Khi lăn xuống suối, ngựa vẫn phi nhanh, chiếc giày sẽ rớt xuống ven đường, tạo hiện trường giả.
Lục Lệnh Tùng nhìn chân Tạ Cánh, nhìn khuôn mặt y, rồi nhìn chân mình. Cuối cùng, không còn cách nào, hắn quỳ nửa gối trước mặt y, thấp giọng: "Leo lên nào."
Phía sau không động tĩnh. Hắn chêm thêm: "Bế cũng được, cậu chọn một kiểu đi."
Bình thường, Tạ Cánh chặt chân cũng không để Lục Lệnh Tùng cúi mình cõng. Bây giờ không còn như xưa. Rời khỏi đây càng sớm càng an toàn, hơn nữa với tình trạng chân y hiện tại, tự đi chắc chắn sẽ kéo chân hắn.
Tạ Cánh nhắm mắt, khẽ cắn môi, nhấc hai bước tiến lên như hy sinh, hai tay vòng qua cổ hắn, nghiêng người dán sát lưng hắn.
Lục Lệnh Tùng cõng y, võ công cao cường, cõng người gầy yếu như y khá nhẹ nhàng, không ảnh hưởng tốc độ. Tạ Cánh thì ngược lại, ướt sũng vẫn cảm thấy ớn lạnh dù mùa hè, không nhịn được khẽ rùng mình.
Họ đi theo hướng ngược lại lúc đến. Tạ Cánh thấy đường không quen, nhưng theo lời hắn, họ đang đi thụt lùi về phía sau quan đạo. Rời khỏi rừng, hắn tìm dịch trạm, dùng thẻ bài lấy ngựa, phi thẳng đến núi Thang ngoại ô phía đông thành Kim Lăng.
"Đây là nơi dừng chân gần nhất." Lục Lệnh Tùng giải thích, "Biệt thự riêng của cậu bên ngoại ta."
Lần này lên ngựa, Tạ Cánh và Lục Lệnh Tùng đổi vị trí. Lục Lệnh Tùng ngồi sau, nắm dây cương, cảm nhận xương bả vai y cân cấn, lồng ngực chỉ cần chạm mạnh sẽ vỡ nát.
Hắn nhớ võ thuật Tạ Cánh không tệ.
Ngô quý phi mẹ ruột Lục Lệnh Tùng xuất thân thương nhân, gia sản giàu có, sở hữu nhiều sản nghiệp trong và ngoài kinh. Hoàng đế từng có ý định cho anh em họ ngoại làm quan, nhưng bị từ chối khéo. Dù chỉ là thiếp thất, bà sinh được con trai trưởng. Nếu trong triều có quan lớn họ ngoại cài c*m v**, sẽ khiến người ta nghi ngờ, khó đảm bảo Lục Lệnh Tùng lớn lên bình an.
Biệt thự nhà họ Ngô nằm dưới chân núi Thang, an toàn nhất trong phạm vi gần. Thực ra là dãy mấy tòa nhà gỗ nhỏ nối hành lang, có hạ nhân hầu hạ, bình thường khóa lại, thấp thoáng bên rừng trúc như chốn bồng lai tiên cảnh.
Quản lý đóng mở cửa là người hầu trung niên mắt ngái ngủ. Thấy Lục Lệnh Tùng đến, hoảng sợ. Hắn không ngờ tiểu điện hạ sinh ra sẽ xuất hiện đêm khuya khoắt thế này, mặt hắn có vết thương, sau lưng còn cõng người xinh đẹp.
Lục Lệnh Tùng không phải lần đầu đến đây. Hắn băng băng vào sân, dặn: "Nấu canh gừng, mang rượu thuốc, băng gạc, hai bộ quần áo sạch đến đây."
Người hầu nghe vậy thấy chuyện nghiêm trọng, nhưng nghe tiếp: "Cử người nhanh chân cầm lệnh bài ta vào thành, đến Tạ phủ báo tin, nói Tạ công tử bị thương trên đường ra khỏi thành, được ta bắt gặp đưa về, không có gì đáng ngại, hừng đông ngày mai ta đưa cậu ấy về."
Người hầu nhận ra tiểu Tạ công tử, thở ra, ngạc nhiên. Sắc mặt Lục Lệnh Tùng trầm xuống: "Chỉ có vết thương ở chân, không có vấn đề gì khác."
Người hầu ấp úng, rời đi nhanh.
Lục Lệnh Tùng nghiêng đầu nhìn Tạ Cánh, cau mày: "Cậu không bị thương ở đâu khác nữa chứ?"
Tạ Cánh khều vai hắn, nói: "Đoạn đường ngắn, tôi có thể tự đi."
Lục Lệnh Tùng cõng y đến suối nước nóng, đặt y ngồi trên chiếu lạnh bên hồ. Hắn ngồi xổm, thấy dáng vẻ như gặp địch mạnh của Tạ Cánh, bật cười: "Cởi vớ ra đi, để ta xem cho cậu."
Tạ Cánh không nhúc nhích. Hắn nói: "Không thì ta tự làm vậy."
Hắn nắm cổ chân y, Tạ Cánh co ngón chân. Mu bàn chân sưng, da trắng như tuyết che giấu đường gân xanh. Hắn ấn nhẹ, buông ra.
"Bị trật chân rồi, mấy ngày nữa là đỡ."
Rượu thuốc, băng gạc được đưa đến. Lục Lệnh Tùng xử lý vết thương bên thái dương, cởi áo, tháo giày, nhảy xuống suối nước nóng, nói: "Trời lạnh, người nóng dễ trúng gió, xuống đây đi."
Nha hoàn đặt chén muỗng, nói: "Điện hạ, canh gừng đây ạ."
Lục Lệnh Tùng: "Các ngươi về ngủ đi."
Nha hoàn lui xuống. Lục Lệnh Tùng quay đầu, nhìn Tạ Cánh qua hơi sương, nhướng mày về phía chén canh gừng.
Tạ Cánh ngồi nhìn hơi nóng bốc lên, đoán nước canh không còn quá nóng, đứng dậy, nhảy lò cò sang bên kia bình phong, bưng chén uống một hơi.
Đèn dầu sáng mờ, hình bóng Tạ Cánh in trên bình phong. Y đặt chén xuống, thẳng người, cởi áo ngoài, nâng cánh tay thon gầy, tản mái tóc dài, xuống nước, tựa lưng sát thành hồ, vùi mình chỉ chừa đầu.
Tạ Cánh vốc nước rửa mặt, làm ướt tóc mai, nhìn về phía Lục Lệnh Tùng, nửa người trên lộ rõ nét cơ bắp vô cùng rõ ràng, không quá cường tráng nhưng rắn rỏi mạnh mẽ.
Y híp mắt, chuyển tầm nhìn. Lục Lệnh Tùng bất ngờ: "Lúc nãy mạo phạm, những người đó..."
Tạ Cánh không để hắn giải thích: "Điện hạ không tin thì không cần nói."
Y bình tĩnh nhấc mắt: "Chuyện hôm nay, tôi sẽ không nói với người thứ ba."
Lục Lệnh Tùng nhìn vẻ mặt biết điều, nghẹn lời, thở dài: "Ta tin cậu."
Thật ra hắn tin nhà họ Tạ. Mấy năm trước, Hà Cáo bị giáng chức, dặn Lục Lệnh Tùng (lúc ấy chưa phong vương) về người đáng tin trong triều. Tạ Dực nằm trong nhóm "đáng tin": "Tạ đại nhân là người chính trực, có thể nhờ cậy."
Tạ Cánh nghe vậy, cảm thấy lạ, im lặng nhìn hắn.
Dù y không may vào biến cố đêm nay, nhưng nghe đoạn đối thoại kẻ ám toán, có thể đoán địch mưu toan từ trước. Vào giờ quan trọng, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết địch muốn dồn Lục Lệnh Tùng vào chỗ chết.
Tạ Cánh cũng có thể nghĩ tường tận, Lục Lệnh Tùng là người trong cuộc làm sao không thể?
Nếu đã nghĩ rõ ràng, vẫn nói ra câu "Ta tin cậu" chứng tỏ muốn thể hiện ý đồ thật sự: trước đây không đáng tin, nhưng sau này hy vọng có thể tin tưởng...
Chiêu Vương phải cam chịu hôn sự trời đưa đất đẩy, dứt khoát đã đâm lao phải theo lao, nảy ý định lôi kéo nhà họ Tạ.
Tạ Cánh thăm dò: "Nếu đã tin tưởng, điện hạ có thể nói chi tiết hơn không?"
Lục Lệnh Tùng đắn đo: "Ta đuổi theo hươu vào rừng, có lẽ chúng mai phục từ trước."
"Điện hạ thích săn à?"
"Không hẳn, lâu không đi săn, có hơi ngứa tay."
"Đã bao lâu?"
"Khoảng ba bốn năm, nửa tháng trước phụ hoàng nhắc đến hội săn thu năm nay, ta nói muốn đi theo..."
Lục Lệnh Tùng bỗng im bặt, ngước mắt ngạc nhiên nhìn Tạ Cánh. Hắn nghĩ tới điều gì đó.
Mặt Tạ Cánh không biểu lộ cảm xúc, hỏi thẳng: "Khi đó ngự tiền còn ai?"
Lục Lệnh Tùng nhắm mắt, nhớ lại ngày hắn vào cung diện thánh. Cuối cùng chậm rãi: "Ngoài phụ hoàng, chỉ có hai nội giám."
Tạ Cánh truy vấn: "Không có người ngoài nào khác?"
Lục Lệnh Tùng đáp chắc: "Không có."
Tạ Cánh im lặng, phân tích: "Cánh rừng giáp quan đạo, theo lẽ thường không có hươu... Hươu và người là đồng lõa. Bọn chúng nắm bắt rằng điện hạ đang 'ngứa tay'. Bởi nếu điện hạ chắc chắn ngày đó ngự tiền không có người ngoài, như vậy..."
Y không nói, nhưng Lục Lệnh Tùng hiểu. Rốt cuộc là hai nội giám kia nghe lén, hay..."
Giữa đêm hạ, một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng lên đến đỉnh đầu, lan tràn xương cốt tứ chi.
--
Min:
Em bé của các chị mất nụ hôn đầu rồi nhé 😌