1039. Diêu Văn Tích tiếc nuối: Đáng lẽ con phải là Tổng giám đốc!

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời

Diêu Văn Tích tiếc nuối: Đáng lẽ con phải là Tổng giám đốc!

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1039 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chẳng lẽ không phải người trong nước sao?
Diêu Văn Tích sững sờ!
“Họ là người ngoại quốc ư?”
Cô gái Cố Vân Tịch đó trông chẳng khác gì người bản địa cả.
Nét mặt tinh tế đến khó tin, đường nét còn có phần sắc sảo hơn một chút, đúng là vẻ đẹp lai, nhưng dù thế, nhìn thế nào cũng không giống người ngoại quốc.
Huống hồ, cho dù xuất thân ngoại quốc, là dòng dõi quý tộc đi chăng nữa, thì cũng đâu thể gây ảnh hưởng lớn đến thế ở Đế Đô?
Trong số các gia tộc quyền thế bản địa, Đường gia và Lục gia đã được xem là đứng đầu.
Dù Gia Cát gia có mạnh đến đâu, cũng không thể khiến toàn bộ tầng lớp quyền lực cấp cao trong đế quốc phải nhường đường chứ?
Thật vô lý!
Hơn nữa, trong số các đại gia tộc ngoại quốc, có ai mang họ Gia Cát đâu?
Diêu Văn Tích chưa từng nghe nói đến. Bà ta nhất định phải điều tra kỹ chuyện này khi về nhà.
Diêu Văn Tích nói: “Xem ra con cũng chẳng biết gì. Nhưng mẹ thật sự không hiểu nổi, một người bạn học lợi hại như vậy mà con lại chẳng mảy may để tâm. Tiểu Mạc à, con như vậy sau này dễ chịu thiệt thòi lắm. Nếu một người muốn vươn lên, muốn gây dựng sự nghiệp lớn, thì nhất định phải biết tận dụng sức mạnh xung quanh mình.”
“Cố Vân Tịch chính là chỗ dựa lớn nhất bên cạnh con. Con nhìn Lục gia mà xem, vốn đã quyền thế như vậy, thế mà sau khi kết hôn với Cố Vân Tịch, địa vị còn tăng lên một bậc. Điều đó cho thấy bối cảnh của Cố Vân Tịch mạnh đến nhường nào.”
“Còn cả Diệp Cẩn nữa. Trước kia hồi còn đi học, nó với Cố Vân Tịch cũng chẳng thân thiết gì mấy, thậm chí không bằng con! Vậy mà bây giờ nó lại trở thành Tổng giám đốc của cả tập đoàn Vân Thượng, tuổi trẻ tài cao, nắm trong tay một tập đoàn khổng lồ, lại có toàn bộ mối quan hệ từ Đường gia, Lục gia và cả Gia Cát gia chống lưng. Một bước liền bước thẳng vào giới quyền lực cao nhất.”
“Thế còn con thì sao? Trước đây những người đó còn chẳng bằng con! Nếu để mẹ nói, thì làm sao Diệp Cẩn có thể so với con được? Chức Tổng giám đốc của Vân Thượng lẽ ra phải là của con mới đúng!”
Càng nghĩ, Diêu Văn Tích càng cảm thấy tiếc nuối.
Khi còn ở Giang Châu, quan hệ giữa Tần Mạc và Cố Vân Tịch đúng là rất tốt, còn thân thiết hơn hẳn Diệp Cẩn và Cố Vân Tịch.
Hơn nữa, Diệp Cẩn thì là gì chứ?
Xuất thân thấp kém, chỉ là một đứa nhà nghèo thôi. Có thể có chút tài năng, nhưng làm sao so được với con trai bà ta?
Nếu Cố Vân Tịch đã có thể để cho Diệp Cẩn ngồi vào vị trí Tổng giám đốc của tập đoàn Vân Thượng, vậy tại sao lại không thể giao vị trí đó cho con trai bà ta?
Dù sao tập đoàn Vân Thượng cũng không phải là tài sản của Tần gia, càng không phải của Diêu gia, nhưng chiếc ghế Tổng giám đốc đó chẳng khác nào là người đại diện của Cố Vân Tịch, là tấm vé bước vào giới thượng lưu của Đế Đô, là biểu tượng cho quyền thế và địa vị.
Nếu Tần Mạc ngồi vào vị trí đó, còn lo gì tiền tài hay thế lực nữa?
Nghĩ tới đây, Diêu Văn Tích lại càng thấy tiếc đứt ruột!
Tần Mạc nghe đến đây, sắc mặt đã bắt đầu trầm xuống, cau mày: “Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Vân Tịch đã chọn Diệp Cẩn, chắc chắn cô ấy có lý do của mình. Vả lại, mẹ đừng coi thường Diệp Cẩn. Dù xuất thân thấp, nhưng năng lực của cậu ấy không hề kém. Chỉ là còn trẻ quá nên những người lớn như mẹ không nhìn ra thôi.”
“Nếu không, mẹ nghĩ Vân Tịch là đồ ngốc chắc? Giao cả một tập đoàn lớn như vậy cho một người không có năng lực sao?”
Diêu Văn Tích bực mình cau mày: “Mẹ không quan tâm Diệp Cẩn có bản lĩnh gì, nhưng chắc chắn nó không bằng con. Dù là năng lực hay xuất thân, nó đều kém xa con. Nó có thể làm Tổng giám đốc của tập đoàn Vân Thượng, tại sao con lại không được? Huống hồ quan hệ giữa con và Cố Vân Tịch còn thân hơn nó!”
Tần Mạc thật sự không thể hiểu nổi cách nghĩ của mẹ mình: “Đây không phải là chuyện thân hay không thân, được không ạ?”
“Vậy thì là chuyện gì?”
Tần Mạc: “…”