Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Lời Mời Của Diệp Phồn
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1086 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Diệp Phồn tới nơi, Diệp Cẩn vừa tan làm chưa lâu, may mắn là cậu vẫn còn ở nhà.
Cánh cửa vừa mở, thấy Diệp Phồn đứng đó, Diệp Cẩn cũng chẳng mấy ngạc nhiên. Dù sao thì đây cũng đâu phải lần đầu Diệp Phồn tới.
Thấy cậu vẫn còn mặc nguyên bộ đồ công sở, Diệp Phồn nhíu mày hỏi: “Vừa về đến à? Chắc là chưa ăn tối đâu nhỉ?”
Quả nhiên, bộ vest trên người Diệp Cẩn vẫn chưa kịp thay ra.
Cậu cởi áo khoác ngoài, xắn tay áo lên và đi thẳng vào bếp.
“Vâng, em vừa về đến.”
Vừa nói, cậu vừa lấy một ít thịt thái sẵn và rau xanh từ tủ lạnh ra, thêm hai quả trứng rồi bắt đầu nấu mì.
Diệp Phồn đứng cạnh nhìn, nhíu mày: “Bữa tối của em chỉ có vậy thôi sao?”
Diệp Cẩn cười nhạt: “Em quen rồi. Lát nữa còn chút việc phải xử lý, ăn nhẹ một chút là được.”
Diệp Phồn đưa mắt nhìn quanh căn hộ: khá rộng rãi, đầy đủ mọi khu vực chức năng. Với cường độ làm việc của Diệp Cẩn, anh đoán chắc cậu chẳng có mấy thời gian để dọn dẹp nhà cửa.
“Hay là em dọn về ở với anh đi! Em ở một mình, không ai chăm sóc, nhà to thế này mà chẳng thuê nổi một người giúp việc nào sao?”
Diệp Cẩn bật cười: “Em quen sống một mình rồi. Mấy việc vặt này em đều tự biết làm, thuê người cũng chẳng cần thiết. Hơn nữa, nếu đến cả chuyện nhỏ như nấu cơm rửa bát cũng cần người làm thay, thì cuộc sống này với em chỉ còn lại công việc thôi, nhàm chán lắm. Cứ coi như đây là cách tự mình thư giãn một chút vậy.”
Diệp Phồn nghe xong, bất giác cảm thấy vừa bất lực lại vừa xót xa. Từ nhỏ, Diệp Cẩn đã phải sống một mình bên ngoài. Mẹ của cậu chẳng giúp được bao nhiêu, nhiều lúc cậu còn phải chăm lo ngược lại cho bà ấy.
Từ nhỏ đến lớn, đứa trẻ này luôn độc lập. Điều đó với một người đàn ông là ưu điểm, nhưng đến giờ thì lại trở thành trở ngại. Cậu độc lập đến mức… muốn đưa về nhà cũng khó khăn.
“Ở một mình cũng cô đơn lắm. Em thật sự không định về ở với anh sao? Ở chung còn có người trò chuyện, nhà cũng ấm cúng hơn.”
Diệp Cẩn liếc anh, cười nhạt: “Tại sao nhất định phải về? Chính anh cũng đâu có sống chung với ba mẹ, mà sống riêng với chị dâu đó thôi? Anh định để em đến ở chung với hai người, ngồi nhìn hai người tình cảm mặn nồng, ăn ‘cẩu lương’ mỗi ngày chắc?”
Diệp Phồn: “…”
Mãi đến gần đây, anh mới biết Diệp Cẩn là em trai cùng cha khác mẹ của mình.
Cha anh là một người đàn ông phong lưu, thời trẻ đã để lại không ít rắc rối tình cảm bên ngoài. Mẹ của Diệp Cẩn, so với những người đàn bà vì tiền mà bám lấy cha anh thì đơn thuần hơn nhiều, có thể nói là đã bị ông ấy làm hại.
Bà ấy sinh Diệp Cẩn ra và một mình nuôi lớn cậu trong hoàn cảnh khó khăn, khổ cực vô cùng.
Từ nhỏ, Diệp Cẩn đã rất thông minh và cũng rất tự lập. Người mẹ yếu đuối kia khiến cậu buộc phải trưởng thành sớm, học cách chăm lo cho chính mình, thậm chí lớn hơn chút còn phải chăm sóc lại bà ấy.
Chính vì vậy, Diệp Phồn không thể nào ghét cậu nổi.
So với những người đàn bà vì tiền mà tiếp cận cha anh, hoặc thậm chí có ý định thay thế mẹ anh, Diệp Cẩn khác hoàn toàn.
Cậu luôn biết rõ ai là cha mình, nhưng kể từ khi đến Đế Đô, thấy rõ con người thật của ông ấy, thì không bao giờ chủ động đến tìm nữa.
Thấy Diệp Phồn im lặng, Diệp Cẩn lại mở lời: “Anh không cần phải áy náy với em đâu. Món nợ của em cũng chẳng phải do anh gây ra.”
“Anh bảo em về sống chung, nhưng về để làm gì chứ?”
“Ông ấy căn bản chẳng hề quan tâm đến sự tồn tại của em. Mà em cũng không muốn nhận ông ấy làm cha. Còn về bác gái…”
Diệp Cẩn nhún vai: “Mặc dù sự tồn tại của em không phải do mẹ em cố tình quyến rũ chồng bà ấy, nhưng đối với một người phụ nữ, thì em vẫn là một cái gai trong lòng. Mỗi ngày nhìn thấy em, chắc bà ấy cũng chẳng thể vui nổi.”
“Vậy nên, em cứ sống bên ngoài thế này là tốt nhất rồi.”