Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Quyết định hôn lễ ở Đế Đô
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1093 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quả nhiên, Tần Lập Vinh không nỡ bỏ lỡ một cơ hội tốt như vậy. Ông ta khẽ thở dài: “Vậy thì cứ tổ chức ở Đế Đô. Còn ở Giang Châu, không cần tổ chức tiệc nữa, khách mời ở đây, nhà mình sẽ thuê chuyên cơ đưa họ lên đó.”
Vốn là người luôn coi trọng danh tiếng, Tần Lập Vinh từ trước đến nay đều thích những kiểu “ra tay là khiến người khác phải kinh ngạc” như vậy.
Tần Mạc gật đầu: “Vậy thì tốt. Việc chuẩn bị hôn lễ cứ để con lo, ba mẹ chỉ cần sắp xếp công việc ở Giang Châu cho ổn thỏa, đến gần ngày thì bay lên sớm vài hôm là được.”
“Này, khoan đã!” Ngay khi Tần Mạc định tắt cuộc gọi video, Diêu Văn Tích vội vàng lên tiếng giữ lại.
“Không... Tiểu Mạc à, con thật sự định tổ chức ở Đế Đô sao? Tần gia nhà mình ở Đế Đô không có chút tiếng tăm nào, con ở đó sao có thể được rạng rỡ như khi ở nhà mình?”
“Chuyện lớn như cưới hỏi, chẳng phải là lúc để xem ai mới thực sự có thực lực sao?”
Tần Mạc bình tĩnh đáp: “Cứ tổ chức ở Đế Đô. Ở đây thuận tiện, con cũng dễ bề lo liệu.”
Diêu Văn Tích bất đắc dĩ thở dài: “Được rồi, lần này mẹ nghe con, nhưng Tiểu Mạc à, con cũng thấy đấy, sau này không thể cứ thế này mãi được. Tần gia không có nền tảng ở Đế Đô là một bất lợi rất lớn. Cưới xin còn đỡ, sau này sinh con, tiệc đầy tháng, tiệc thôi nôi... lẽ nào con cũng định làm hết ở Đế Đô?”
“Con phải tính xa hơn, làm sao để thế lực Tần gia vươn tới Đế Đô. Có gia tộc làm hậu thuẫn, con mới đứng vững được. Con nhìn xem bạn bè con đi, đứa nào mà chẳng có gia thế vững chắc?”
Việc không thể chen chân vào giới quyền quý ở Đế Đô vẫn luôn là một nỗi canh cánh trong lòng Diêu Văn Tích. Dù đã trải qua bao năm, bà ta vẫn nung nấu mong muốn đưa Tần gia tiến vào Đế Đô.
Dù sao, Đế Đô không giống Giang Châu.
Ở đó là nơi quy tụ tất cả quyền lực, danh vọng và tài phiệt hàng đầu cả nước. Nay con trai bà ta đã tạo được chỗ đứng, thậm chí bà ta còn mơ mộng đến viễn cảnh cả Tần gia chuyển đến Đế Đô.
Lúc đó, bà ta vẫn sẽ là người phụ nữ cao cao tại thượng, là “phu nhân của người đứng đầu Tần gia”, được mọi người kính nể.
Còn bây giờ thì sao? Con trai bà ta sống ở Đế Đô, làm nên sự nghiệp, nhưng bà ta lại ở Giang Châu, không hưởng được bao nhiêu hào quang. Trái lại, tất cả ánh sáng đó đều bị con dâu – Lý Tâm Đồng – chiếm lấy hết. Điều này khiến Diêu Văn Tích không cam lòng chút nào!
Tần Mạc bật cười: “Mẹ cứ yên tâm! Con sẽ có cách. Gốc rễ Tần gia vẫn ở Giang Châu, ba mẹ chỉ cần giữ vững ‘giang sơn’ bên đó là được. Còn Đế Đô, cứ giao cho con.”
Dứt lời, anh tắt luôn cuộc gọi video.
“Á…” Diêu Văn Tích vẫn chưa nói hết thì màn hình đã tắt ngúm, cuộc gọi ngắt hẳn.
Bà ta bực bội kêu lên: “Thằng bé này sao cứ mỗi lần như vậy đều tự ý làm theo ý mình? Một thân một mình ở Đế Đô, đâu phải chuyện dễ dàng? Nó mất năm năm trời mới xây dựng được đến mức này, nếu năm đó Tần gia và Diêu gia chúng ta cùng đến Đế Đô, nó đâu cần vất vả đến vậy?”
Tần Lập Vinh nhìn bà ta, ánh mắt hơi giễu cợt, nhưng vẻ mặt vẫn điềm tĩnh: “Thôi đi, Tiểu Mạc nói cũng không sai. Bây giờ lo cho hôn lễ trước đã. Tôi lên thư phòng.”
Nói rồi ông ta đứng dậy, đi thẳng lên lầu, để lại Diêu Văn Tích ngồi đó với vẻ mặt đầy bức bối.
Nhìn theo bóng lưng chồng, bà ta chỉ cảm thấy khó chịu, như có luồng khí lạnh dâng lên từ đáy lòng, khiến cả người nặng nề. Cảm giác bất lực này khiến bà ta vô cùng chán ghét.
Trong thư phòng, Tần Lập Vinh ngồi trầm ngâm, gương mặt lộ rõ vẻ âm trầm.
Không lâu sau, Tần Hiên bước vào: “Ba, ba gọi con?”
Tần Lập Vinh gật đầu: “Chuyện lúc nãy dưới lầu, con nghe cả rồi đúng không? Anh con, nó không định về Giang Châu làm đám cưới nữa.”
Nhắc đến Tần Mạc, Tần Hiên thoáng im lặng.
Từ khi còn trẻ, anh ta đã nuôi tham vọng vượt mặt Tần Mạc để giành lấy vị trí người thừa kế Tần gia. Vì vậy, anh ta không tiếc cưới cả Diêu Mộng Kỳ vào nhà, chỉ để giành lợi thế trong cuộc đua này…