1102. Chương 1102

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tịch Thiên Lạc thoáng khựng lại, sắc mặt cũng thay đổi.
Con cháu ăn chơi cũng phải xem thuộc tầng lớp nào.
Ở Đế Đô, các thế gia lớn san sát nhau, mỗi gia tộc lại có nhiều nhánh phụ, trong đó không biết có bao nhiêu con cháu: kẻ tài giỏi có, kẻ ăn chơi cũng có, mà những kẻ không quá nổi bật nhưng cũng chẳng đến nỗi tệ thì lại càng nhiều.
Muốn lăn lộn trong cái giới này, ít nhất phải biết người nào không thể đắc tội.
Ví như Cố Vân Tịch, là tuyệt đối không thể chọc tới. Điểm này Tịch Thiên Lạc hiểu rất rõ.
Nhưng bây giờ lại bị Lục Hạo Vũ đè đầu cưỡi cổ, anh ta thực sự không thể nuốt trôi cục tức này.
“Lục Hạo Vũ, mày còn tưởng mình là đại thiếu gia à? Mẹ mày bây giờ không biết đã bị Lục gia quăng đến xó xỉnh nào rồi, mày còn dám vênh váo ở đây sao?”
“Hừ! Lục gia bây giờ là của anh mày thôi. Tao thấy mày bị đuổi khỏi nhà chỉ là chuyện một sớm một chiều!”
Lục Hạo Vũ cười, nụ cười nhẹ nhàng đầy vẻ bao dung: “Đáng tiếc là hiện tại tôi vẫn chưa bị đuổi khỏi nhà. Vậy nên, tốt nhất cậu nên biết điều một chút đi!”
“Mày...!”
Tên này nhìn thì có vẻ thư sinh yếu ớt, ai ngờ lại cứng đầu đến thế!
Tịch Thiên Lạc tức đến mức suýt nổi điên, nhưng do đang say, đầu óc không còn tỉnh táo như mọi khi, bị mấy câu này chọc giận đến nỗi suýt mất kiểm soát.
Lục Hạo Vũ thấy tình hình có vẻ không hay, ôm chặt cô bé trong lòng rồi lùi vài bước, khẽ cau mày: “Tịch Thiên Lạc, mở to mắt ra mà xem tôi đang ôm ai đây!”
“Cậu không phải sợ chị dâu tôi sao?
Đây chính là công chúa nhỏ của Gia Cát gia, mà Gia Cát gia thương con gái mình nhất, đến họ của con bé cũng phải theo họ mẹ đó!”
“Nếu cậu dọa nó sợ, Gia Cát gia mà không xé xác cậu thành trăm mảnh thì đúng là chuyện lạ đời đấy!”
Tịch Thiên Lạc đang chuẩn bị bùng nổ thì lập tức khựng lại, ánh mắt nhìn về phía đứa bé mà Lục Hạo Vũ đang ôm trong lòng. Một cô bé nhỏ xíu, trắng trẻo, xinh xắn như búp bê.
Anh ta xẹp lép như bóng bay xì hơi!
Cô bé này còn quá nhỏ, trẻ con rất dễ bị dọa. Nếu thực sự xảy ra chuyện gì, mạng anh ta cũng không đủ để đền tội.
Bất đắc dĩ, Tịch Thiên Lạc đành gượng gạo nặn ra một nụ cười, cố tỏ vẻ hiền lành, nhìn về phía Gia Cát Phi Phi dỗ dành:
“Bé ngoan~ đừng sợ, anh trai là người tốt mà~!”
Lục Hạo Vũ: “……”
Gia Cát Phi Phi: “……”
Lục Hạo Vũ thật sự không biết nói gì, không muốn phí lời thêm nữa, cậu bế Gia Cát Phi Phi rời đi.
Tịch Thiên Lạc và đám người đi cùng dù trong lòng khó chịu, nhưng có Gia Cát Phi Phi ở đó, bọn họ không dám gây sự, đành trơ mắt nhìn Lục Hạo Vũ đi khỏi, còn cố gắng cười thân thiện với bé gái, sợ làm cô bé sợ hãi.
Sau khi rời khỏi đám người đó, Gia Cát Phi Phi vô cùng phấn khích.
“Chú nhỏ! Hình như họ sợ cháu lắm đó! Cháu lợi hại lắm đúng không?”
Lục Hạo Vũ mỉm cười: “Ừ! Phi Phi đúng là lợi hại, bọn họ sợ cháu thật.”
Gia Cát Phi Phi giơ nắm tay nhỏ lên, kiêu hãnh nói: “Vậy từ giờ chú đi theo cháu nhé! Cháu sẽ bảo vệ chú!”
Lục Hạo Vũ bật cười, cô nhóc này bảo vệ cậu sao?
Nhưng ngẫm lại thì đúng là vậy, cô bé này đúng là lợi hại thật.
Bản thân cậu đường đường là thiếu gia của Lục gia, vậy mà giờ đây lại bị nhiều người ở Đế Đô coi thường, như thể sắp bị đuổi khỏi nhà đến nơi.
Dù xuất thân cao quý, anh ruột là Lục Hạo Đình, người mà ai cũng kiêng nể, nhưng tất cả những điều đó vẫn không lợi hại bằng cô bé nhỏ đang trong vòng tay mình.
Chỉ cần có Phi Phi ở đây, không ai dám đụng đến cậu nữa.
Lục Hạo Vũ cười khẽ, ấm lòng.
“Phi Phi, cháu thích chú nhỏ lắm sao? Chú nhỏ không giỏi ăn nói, cũng không vui vẻ như chú ba đâu, sao cháu không thích chú ba hơn mà lại thích chú nhỏ thế?”
Gia Cát Phi Phi nhíu mày, như thể không thể hiểu nổi tại sao chú nhỏ lại hỏi vậy.
“Chú là em ruột của ba cháu mà, là người thân nhất với cháu, cháu thích chú nhất, chẳng phải rất bình thường sao?”
Lục Hạo Vũ ngẩn người.