1113. Sự thật bẽ bàng

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi cô hoàn hồn trở lại, vội vàng cúi nhìn cơ thể mình dưới lớp chăn.
Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy những vết bầm tím chi chít trên làn da, đầu óc cô lập tức trở nên trống rỗng.
“Á…!”
Cô thét lên một tiếng, nắm chặt chăn kéo lên, bật dậy co rúm vào một góc giường, khóc nấc không ngừng.
Cô nhớ ra rồi. Cô nhớ rất rõ ràng mọi chuyện đã xảy ra đêm qua.
Mạnh Ngọc Yên bị Mạnh Ngọc Dung và mẹ ruột hãm hại, bỏ thuốc cô, định đẩy cô lên giường Vương Khánh Quốc để đổi lấy vai nữ chính cho Ngọc Dung.
Lúc đó, Tiểu Trạch đang bị bọn họ khống chế, buộc cô phải tới đây. Cô chỉ có thể liều mình tìm đến.
Quán bar Starlight, cô biết, là do Lục học trưởng mở. Nơi đây quản lý cực kỳ nghiêm ngặt, không ai dám gây chuyện.
Cô tới vì muốn tìm em trai, chỉ cần gây náo loạn, tạo ra động tĩnh lớn, có thể nhân cơ hội trốn thoát.
Em trai đã từng bị tổn thương tinh thần, cô là chỗ dựa duy nhất của nó, cô không thể bỏ rơi nó.
Nhưng đáng tiếc, cô vẫn bị gài bẫy, vẫn bị hạ thuốc...
Cô… cô…
“Mạnh Ngọc Yên, là anh!”
Đúng lúc cô đang tuyệt vọng tột cùng, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên trong tâm trí cô.
Cô khựng lại.
Giọng nói này...
“Ngọc Yên? Đừng sợ, ở đây không có ai khác đâu, là anh đây…”
Giọng nói ấy vô cùng quen thuộc. Dù ba năm không nghe thấy, nó vẫn khắc sâu trong tâm trí cô.
Là học trưởng…
Mạnh Ngọc Yên chậm rãi ngẩng đầu lên, và khi nhìn thấy gương mặt Lục Hạo Vũ, cô ngẩn người rất lâu không thốt nên lời.
Cảnh tượng đêm qua và gương mặt trước mắt chồng lên nhau trong trí nhớ cô, mọi chuyện dần dần hiện rõ…
Cô chỉ bị bỏ thuốc, chứ không mất trí nhớ. Khi tỉnh lại, cô hoảng loạn quá mức, chưa kịp phản ứng.
Bây giờ nhớ kỹ lại, cô mới thực sự hiểu được: Đêm qua đã xảy ra chuyện gì…
Cô… cô với học trưởng…?
Chỉ trong một khoảnh khắc, nước mắt Mạnh Ngọc Yên tuôn rơi như mưa.
Tại sao lại là anh?
Học trưởng chẳng phải đã ra nước ngoài rồi sao?
Sao lại đúng lúc, lại chính là anh?
Cô không biết mình nên đau lòng, hay nên cảm thấy may mắn nữa.
Thấy cô khóc thảm thiết như vậy, Lục Hạo Vũ luống cuống: “Em… em đừng khóc! Đêm qua là em tự nhào vào anh mà, anh… đừng khóc nữa có được không? Anh sẽ chịu trách nhiệm! Anh đảm bảo! Em muốn thế nào cũng được, được không?”
Nhưng Mạnh Ngọc Yên lại càng khóc dữ dội hơn!
Chịu trách nhiệm sao?
Với thân phận như cô, vốn dĩ không bao giờ có thể với tới học trưởng.
Cô thích anh, nhưng chưa bao giờ dám mơ mộng viển vông, chỉ đơn thuần giữ kín trong lòng thôi.
Cô không cần sự “chịu trách nhiệm” kiểu này, càng không muốn dùng cách này để ràng buộc học trưởng.
Cô ôm chặt chăn, cúi đầu, nước mắt rơi lã chã, trái tim như bị xé rách.
Từ giờ trở đi, cô còn mặt mũi nào đối diện với học trưởng nữa?
Có lẽ cả đời này, cô ngay cả với tư cách “bạn học đại học cũ” cũng không thể tiếp cận anh nữa.
Tại sao… tại sao lại là kiểu gặp lại nhục nhã và bất lực thế này?
Thấy cô khóc càng lúc càng dữ dội, Lục Hạo Vũ quýnh lên: “Em đừng khóc nữa mà! Là anh sai, là anh không đúng… Anh sẽ chịu trách nhiệm! Anh… Ngọc Yên…”
“Anh đi đi có được không? Em cầu xin anh… Cho em được yên tĩnh một lát…”
Mạnh Ngọc Yên gần như cầu khẩn, cất lời run run với Lục Hạo Vũ.
Lục Hạo Vũ sững sờ, không ngờ điều cô muốn lại là như vậy.
Nhưng… cô là con gái, chuyện này quá đột ngột, quá khó tiếp nhận, anh hiểu được.
Anh bước đến, đặt chai thuốc mà Cố Vân Tịch đưa lên đầu giường, giọng nhẹ nhàng: “Ngọc Yên, đêm qua xảy ra chuyện gì chắc em cũng nhớ rõ. Là anh sai… Em cứ nghỉ ngơi một chút, anh chờ bên ngoài, lát nữa mình nói chuyện kỹ hơn.”
“Đây là thuốc mỡ, bôi lên sẽ làm tan hết vết bầm. Anh đợi em ngoài kia.”