Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Vân Thượng Thiết Kế Riêng
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiết kế riêng của Vân Thượng!
Quả nhiên! Mạnh Ngọc Yên vừa nhìn đã thấy chiếc váy đen nhỏ quen thuộc, hóa ra là một thiết kế riêng của thương hiệu Vân Thượng!
Vân Thượng là thương hiệu do Cố Vân Tịch sáng lập, nhưng xét cho cùng, nó cũng thuộc tài sản của Lục gia.
Mạnh Ngọc Yên không quá ngạc nhiên khi Lục Hạo Vũ sai người mang đến một món đồ từ Vân Thượng. Thế nhưng, điều khiến cô kinh ngạc tột độ là… đây lại là một thiết kế riêng!
Không chỉ vậy, đây còn là mẫu mới nhất của năm nay.
Mới mấy hôm trước, bạn bè cùng lớp của cô còn xúm xít xem tạp chí, bàn tán sôi nổi về bộ sưu tập mới nhất. Vậy mà hôm nay, chiếc váy đen thời thượng đó lại đang ở ngay trước mắt cô.
Chiếc váy này chắc chắn có giá không dưới mấy trăm nghìn tệ!
Từ nhỏ đến lớn, Mạnh Ngọc Yên chưa từng chạm vào một bộ trang phục nào đắt tiền đến thế.
Cô không kìm được, đưa tay run rẩy chạm vào chiếc váy: chất vải mềm mượt, chỉ thoáng nhìn đã thấy không phải loại tầm thường.
Nghe đồn, chất liệu vải và kỹ thuật nhuộm màu của dòng sản phẩm cao cấp nhà Vân Thượng thuộc hàng đầu thế giới. Có tin Cố Vân Tịch đích thân nghiên cứu phát triển, cũng có người lại cho rằng công nghệ này đến từ gia tộc Gia Cát danh tiếng.
Thực hư ra sao thì không ai rõ, chỉ biết rằng… trong vài năm trở lại đây, Vân Thượng đã nổi danh toàn cầu. Không chỉ nhờ hào quang của Cố Vân Tịch – một cựu minh tinh – mà trên hết là nhờ những thiết kế xuất sắc và chất lượng tuyệt vời.
Dù là một thương hiệu cao cấp, Vân Thượng lại có điểm khác biệt rất lớn so với các nhãn hiệu xa xỉ khác. Ngoại trừ những bộ lễ phục cầu kỳ hay sản phẩm đặc chế, phần lớn các thiết kế thường ngày đều có thể giặt thoải mái mà không phai màu hay biến dạng.
Thậm chí, có vài mẫu váy đơn giản, giặt cả trăm lần vẫn như mới, màu sắc tươi tắn, dáng váy vẫn chuẩn chỉnh như ban đầu.
Từng có một cư dân mạng “ham vui” mua thử một bộ lễ phục thông thường của Vân Thượng. Thiết kế rất đẹp, nhưng nhìn qua thì chất vải hay màu nhuộm dường như chẳng có gì đặc biệt. Thế mà cô ấy mặc suốt hai tháng, giặt cả chục lần, đem sấy khô rồi vẫn như mới.
Cô gái đó còn quay video đăng lên mạng xã hội, hết lời ca ngợi chất lượng “đỉnh cao” của Vân Thượng.
Chính vì đặc điểm độc đáo này mà Vân Thượng từng tạo nên một cơn sốt trên mạng xã hội. Không ít tiểu thư nhà giàu rảnh rỗi cũng hùa nhau mua về thử nghiệm.
Tất nhiên, những chuyện đó chẳng liên quan gì đến Mạnh Ngọc Yên. Dù sao thì cô cũng không có đủ tiền để mua nổi.
Thế nhưng, chính nhờ ưu điểm “bền đẹp, giặt được” này mà ở trường đại học – nơi phần lớn sinh viên nữ không dư dả để mua hàng hiệu – lại có không ít người chọn mua những mẫu thiết kế thường ngày của Vân Thượng.
Chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn – thiết kế đẹp, form dáng chuẩn, và quan trọng nhất là mặc bao lâu cũng như mới. Dùng một hai năm cũng không thành vấn đề.
Chính vì vậy, Mạnh Ngọc Yên mới biết đến thương hiệu này và có chút hiểu biết về nó.
Bây giờ, Lục Hạo Vũ lại trực tiếp mang một chiếc váy trị giá hơn mấy trăm nghìn tệ tặng cô, khiến tim cô đập thình thịch vì lo sợ.
Do dự mãi, cô mới bước ra cửa phòng, hé cửa, có phần lúng túng nói với Lục Hạo Vũ: “Học… học trưởng, anh cho em bộ nào đơn giản thôi là được rồi, chiếc này… chiếc này em không mua nổi đâu…”
Lục Hạo Vũ ngẩn người, mất vài giây mới hiểu ra cô bé đang nói gì.
Cô ấy… muốn trả tiền mua sao?
Rõ ràng đêm qua đã xảy ra chuyện như vậy, anh đưa cô một bộ trang phục, mà cô lại muốn trả tiền sao?
Cô gái này… sao suy nghĩ lại kỳ lạ thế không biết?
Lục Hạo Vũ khẽ nói: “Không cần mua, là anh tặng em đấy.”
Mạnh Ngọc Yên cúi đầu, vô cùng lúng túng.
“Đắt như vậy… em… em thật sự không thể nhận…”
Lục Hạo Vũ nghiêm mặt, cắt lời cô: “Ngọc Yên, quan hệ giữa anh và em đã không còn đơn thuần nữa. Vậy mà ngay cả một chiếc váy anh tặng, em cũng không dám nhận… Em không cảm thấy thiệt thòi cho bản thân mình sao?”