1123. Chương 1123

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ trước đến nay, Mạnh Ngọc Yên chưa từng thật sự tiếp xúc gần gũi với Lục Hạo Vũ. Cô luôn cho rằng anh đúng như hình ảnh mình đã vẽ ra trong đầu: chính trực, lịch sự, phong nhã như ngọc.
Thế nhưng…
Sau một ngày tiếp xúc, cô cảm thấy người đàn ông trước mắt này hình như… hơi khác với những gì cô tưởng tượng?
Chuyện xảy ra tối qua đang dần hiện lên trong đầu cô. Dù cô bị hạ thuốc, nhưng không hề mất trí nhớ, nên dĩ nhiên nhớ rất rõ từng chuyện đã xảy ra.
Cô bị hạ thuốc, mất kiểm soát là điều không thể tránh khỏi. Nhưng Lục Hạo Vũ thì hoàn toàn tỉnh táo.
Một người đàn ông bình thường luôn mang dáng vẻ nho nhã, đạo mạo như anh, sao trong lúc đó lại có thể... cuồng nhiệt đến vậy?
Thuốc kia chỉ kéo dài tác dụng một lúc thôi. Thế mà anh lại hành hạ cô đến tận sáng mới chịu dừng. Bây giờ nghĩ lại, mới chỉ qua chưa bao lâu…
Đã vậy, những lời đường mật anh nói ra cứ tuôn như suối, hoàn toàn không giống với vẻ ngoài nghiêm chỉnh thường ngày.
Mạnh Ngọc Yên cắn một miếng thịt gà, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: mình bị lừa rồi!
Lục Hạo Vũ thấy cô bé đang nhìn mình, liền quay đầu liếc cô một cái.
Mạnh Ngọc Yên giật nảy mình, cúi gằm mặt xuống, ngoan ngoãn ăn cơm như một chú mèo con.
Lục Hạo Vũ: “……”
Anh xoa cằm, trong lòng cảm thấy buồn cười. Cô nhóc này, tối qua lúc "trên giường" thì cứ quấn quýt lấy anh không rời, liên tục nói thích anh, nài nỉ anh đừng rời xa, bảo đã chờ anh rất lâu rồi.
Mà sao giờ lại nhút nhát thế này?
Lục Hạo Vũ nhìn cô gái trước mặt, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ... hơi đen tối một chút: Chẳng lẽ… chỉ cần đẩy cô ấy lên giường một trận, thì cô ấy lại biến thành dáng vẻ đêm qua?
Ánh mắt anh hơi nheo lại, khóe môi cong lên một nụ cười ranh mãnh, cứ thế nhìn chằm chằm cô.
Mạnh Ngọc Yên bị ánh mắt anh nhìn đến nổi cả da gà, đầu cúi càng lúc càng thấp, sắp chạm cả vào bát cơm.
“Em định chui cả vào bát cơm luôn à?”
Lục Hạo Vũ bỗng lên tiếng.
Mạnh Ngọc Yên giật mình, suýt nữa làm đổ cả bát canh.
Lục Hạo Vũ bật cười thành tiếng, bỗng cảm thấy… trêu chọc cô gái nhỏ này cũng thú vị thật.
Cô bị anh nhìn chằm chằm suốt bữa, cuối cùng phải cố gắng uống hết một bát canh gà hầm nhân sâm đặc biệt bổ dưỡng, đến mức bụng nhỏ căng tròn như quả bóng. Lúc đó cô mới được rời khỏi nhà hàng.
...
Ra đến xe, Mạnh Ngọc Yên muốn ngồi băng ghế sau với em trai, nhưng bị Lục Hạo Vũ đẩy thẳng vào ghế phụ phía trước.
Lục Hạo Vũ lái chiếc siêu xe sang trọng, cổ tay đeo đồng hồ cao cấp.
Mặt đồng hồ màu đen, toát lên vẻ kín đáo, trầm ổn, bí ẩn và quý phái.
Nhưng cho dù chiếc đồng hồ có đắt đỏ thế nào, cũng không thể che lấp được đôi tay cực kỳ quyến rũ của anh.
Ngón tay thon dài, các đốt tay rõ ràng, làn da lại trắng mịn. Một đôi tay đẹp hiếm thấy ở đàn ông.
Mạnh Ngọc Yên ngồi ghế phụ, ánh mắt cứ vô thức liếc nhìn anh, không thể kiểm soát được.
Không thể trách cô được, học trưởng trong mắt cô thật sự quá cuốn hút!
Xe sang, đồng hồ xịn cũng không thể lấn át được khí chất của anh, cảm giác như từng hơi thở trong xe đều mang theo mùi hương của riêng anh vậy.
Cô nhìn đôi tay ấy, rồi đột nhiên nghĩ… Chính đôi tay này tối qua đã chạm vào khắp cơ thể cô…
Vừa nghĩ tới đây, cô đỏ bừng cả mặt, cảm thấy bản thân… quá đen tối!
Lục Hạo Vũ thấy cô lại đỏ mặt, liền vươn tay sang nắm lấy tay cô, cười nhẹ: “Sao thế? Lại đỏ mặt sao?”
Mạnh Ngọc Yên toàn thân như bị điện giật, vội vàng muốn rút tay lại. Nhưng Lục Hạo Vũ không cho phép.
Bàn tay mạnh mẽ kia nắm chặt lấy tay cô, không buông ra, cũng không cho cô né tránh.
“Trốn cái gì chứ? Đâu phải chưa từng nắm, tối qua còn…”
“Ôi! Em không trốn! Không trốn đâu, ha ha… ha ha…”
Mạnh Ngọc Yên hoảng hốt, em trai còn ngồi phía sau, làm sao cô dám để anh nói tiếp mấy lời đó?
Lục Hạo Vũ khẽ nhếch môi cười, cứ thế nắm tay cô suốt cả quãng đường.
Mạnh Ngọc Yên không dám nói gì nữa, ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ, lòng thì xao động như sóng gió.
Lái siêu xe, đeo đồng hồ xịn, một tay nắm vô lăng, một tay nắm tay cô. Cảm giác đó…