1128. Lục Hạo Vũ: Anh có thể là hy vọng của em

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạnh Ngọc Yên kể tiếp: “Hồi đó Tiểu Trạch mới ba tuổi, em phải đi học, học ca tối nên hơn mười giờ đêm mới về đến nhà. Hôm đó trời mưa giông rất lớn, em về tới nơi thì toàn thân ướt sũng. Vừa bước vào sân, em đã thấy Tiểu Trạch nằm co ro dưới đất, mặt mũi bầm tím, rõ ràng là bị đánh đập.”
“Thằng bé nằm bất tỉnh trên nền xi măng lạnh buốt, trong khi trời vẫn mưa như trút nước. Em sợ đến phát khóc, vội vàng ôm nó chạy đến bệnh viện. Bác sĩ nói tình trạng của nó rất nghiêm trọng. Em lập tức gọi cho ba. Lúc đó em cứ nghĩ trong nhà không có ai, vì đèn tắt hết, tối om như một căn nhà hoang…”
“Không ngờ ba vẫn ở nhà. Cả nhà đều có mặt, chỉ là họ đã… đi ngủ từ sớm.”
Dù bao nhiêu năm đã trôi qua, mỗi khi nhắc lại chuyện cũ, Mạnh Ngọc Yên vẫn cảm thấy nghẹn ngào và uất ức.
“Sau lần đó, Tiểu Trạch tỉnh lại nhưng không chịu nói chuyện nữa, chỉ nhận mỗi mình em là người thân. Sức khỏe của nó thì ngày càng yếu đi, mỗi năm đều phải tốn rất nhiều tiền chạy chữa. Tiền thuốc men cho nó, em phải mặt dày bám lấy ba để đòi từng đồng một.”
“Không nói được, sức khỏe lại kém, ba em cho rằng có một đứa con trai như vậy là mất mặt, thế là ông mặc kệ luôn hai chị em em.”
Lục Hạo Vũ lặng lẽ nhìn cậu bé đang ngủ bên cạnh, trầm giọng hỏi: “Lúc đó bác sĩ có nói rõ lý do vì sao Tiểu Trạch không nói chuyện không?”
Ánh mắt Mạnh Ngọc Yên lập tức trở nên lạnh lẽo: “Bác sĩ nói là thằng bé bị hoảng loạn tinh thần. Nó còn quá nhỏ, bị dọa sợ đến mức sang chấn tâm lý, nên mới thành ra như vậy.”
Lục Hạo Vũ không hỏi thêm nữa.
Một đứa trẻ ba tuổi, bị đánh đến mặt mũi tím bầm, nằm trong mưa lạnh mà không một ai trong nhà quan tâm, thậm chí còn ngủ ngon giấc như không có chuyện gì. Chuyện này, tuyệt đối không hề đơn giản.
Anh siết chặt tay cô, dịu giọng nói: “Em nghỉ ngơi đi. Chuyện của Tiểu Trạch anh sẽ chú ý, anh sẽ tìm bác sĩ tâm lý giỏi giúp thằng bé.”
Mạnh Ngọc Yên giật mình: “Anh… anh không cần làm vậy đâu…”
Lục Hạo Vũ chau mày: “Em đang cố tình vạch ranh giới với anh à, Ngọc Yên?”
Mạnh Ngọc Yên không đáp lời.
Không phải cô muốn vạch ranh giới, mà là giữa họ vốn dĩ đã có một ranh giới rõ ràng.
Từ nhỏ đến lớn, trừ quãng thời gian ngắn ngủi có mẹ bên cạnh, còn lại cô đều phải tự mình chống chọi.
Chưa từng có ai bảo vệ cô. Chưa từng có ai quan tâm cô. Cô đã quen với cuộc sống như thế.
Và càng không dám mơ tưởng đến một người như Lục Hạo Vũ. Cô biết rõ, mình không xứng.
Cô siết chặt chăn, khẽ nói: “Anh Hạo Vũ, em không xứng với anh. Anh đừng đối xử tốt với em quá. Em cũng không muốn vì chuyện tối qua mà ỷ lại vào anh, càng không muốn nuôi hy vọng rồi lại đánh mất. Như vậy thà đừng có còn hơn.”
Lục Hạo Vũ khựng lại, chau mày.
Cô gái này… nội tâm thiếu an toàn đến mức khiến người ta đau lòng.
Vì chưa từng được ai bảo vệ, nên chỉ cần được người khác giúp đỡ một chút cô đã cảm thấy bất an.
Chỉ có thứ gì tự tay cô giành được, cô mới dám sử dụng một cách yên tâm.
Một cô gái như vậy, nếu không gặp được người biết trân trọng, cả đời chắc chắn sẽ rất khổ.
Anh nhẹ giọng nói: “Mạnh Ngọc Yên, làm người thì nên sống đơn giản một chút. Em phải có hy vọng thì cuộc sống mới dễ thở hơn.”
Mạnh Ngọc Yên mím môi.
Hy vọng ư? Ở đâu? Cô nhìn mãi mà chẳng thấy bất kỳ ánh sáng nào.
Bàn tay cô bỗng được nắm chặt, Lục Hạo Vũ nhìn cô nghiêm túc nói: “Có thể… anh chính là hy vọng của em. Hoặc ít nhất, anh có thể mang đến hy vọng cho em. Vậy… em có muốn… thử làm bạn gái anh không?”