Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Khoảnh Khắc Nồng Nhiệt Trong Bếp
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Hạo Vũ nấu ăn rất thành thạo. Dù chưa đến mức được gọi là đầu bếp đỉnh cao, nhưng chỉ cần nhìn cách anh thao tác trong bếp, là đủ biết anh thường xuyên tự mình nấu nướng.
Mạnh Ngọc Yên lặng lẽ nhìn người đàn ông bên cạnh mình.
Anh ấy còn rất trẻ, nhưng trên gương mặt lại không hề có chút non nớt nào. Trong ấn tượng của cô, Lục học trưởng dường như luôn là người chín chắn, cẩn trọng, cộng thêm ngoại hình tuấn tú nổi bật.
Anh làm gì cũng có vẻ đều dễ dàng, như thể không có việc gì trên đời có thể làm khó được anh.
Thế nhưng anh lại không hề tạo cảm giác xa cách hay áp lực cho người khác. Anh luôn thân thiện, nhẹ nhàng. Dù vậy, khí chất cao quý toát ra từ anh vẫn khiến người khác không dám tùy tiện tiếp cận.
Ngày trước, Mạnh Ngọc Yên chỉ dám xem anh như giấc mộng xa vời, lặng lẽ ngưỡng mộ từ xa. Mà bây giờ, người đàn ông ấy đang ở ngay bên cạnh, nấu ăn cho cô, làm sao cô có thể không hạnh phúc cho được?
Lục Hạo Vũ nhận ra ánh mắt của cô gái nhỏ vẫn luôn đặt trên mình, liền vừa nấu vừa khẽ cười: “Có phải đang nghĩ anh rất lợi hại không?”
Ngọc Yên đứng bên cạnh, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ: “Học trưởng từ trước đến nay… đều rất lợi hại.”
Lục Hạo Vũ bật cười, nụ cười có chút ranh mãnh. Món cuối cùng là súp, anh đổ nước vào nồi, đậy nắp lại, chỉ còn đợi sôi.
Anh bỗng vươn tay kéo cô gái nhỏ lại gần, ép cô giữa người anh và bàn bếp.
Mạnh Ngọc Yên giật mình!
Lục Hạo Vũ ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp mang theo chút đùa giỡn: “Em cũng rất giỏi chuyện giường chiếu, không phải sao?”
Mặt Mạnh Ngọc Yên lập tức đỏ bừng như tôm vừa chín.
Lục Hạo Vũ cười lớn, cô gái này đúng là thú vị. Biểu cảm lúc xấu hổ cũng dễ thương không thể chịu nổi. Không nhịn được, anh khẽ đặt một nụ hôn lên môi cô.
Đôi mắt Mạnh Ngọc Yên mở to đầy kinh ngạc.
Từ sau lần kia... đây là lần đầu tiên họ thân mật trong trạng thái tỉnh táo. Người cô thầm thích bấy lâu nay, người là giấc mơ thanh xuân của cô, đang... hôn cô?
Ở khoảng cách gần thế này, cô có thể nhìn thấy từng sợi lông mi của anh.
“Chuyên tâm chút!” Lục Hạo Vũ nhắc khẽ, rồi lại cúi đầu hôn cô lần nữa.
Mạnh Ngọc Yên ngẩn người, nhìn người đàn ông đang kề sát, cuối cùng cũng nhẹ nhàng nhắm mắt.
Được người mình thích hôn là một chuyện hạnh phúc biết bao. Bao năm qua, chưa từng có ai đối xử tốt với cô đến thế. Mà người này… lại chính là người cô đã thầm yêu bấy lâu nay, là mối tình đầu, là giấc mơ của cô.
Cô không thể nào từ chối được anh. Dựa vào vòng tay anh, cả người cô dần trở nên mềm nhũn.
Lục Hạo Vũ cảm nhận được sự thay đổi ấy, liền bế bổng cô lên, để cô ngồi lên mép bàn bếp, ôm cô càng lúc càng chặt.
Mạnh Ngọc Yên hoảng hốt.
“Đừng sợ! Ngoan nào, ôm anh đi, cảm nhận xem anh có thật không.”
Mọi thứ đối với Mạnh Ngọc Yên lúc này như một giấc mơ. Trong sự dẫn dắt bởi giọng nói dịu dàng ấy, cô cũng khẽ ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh, cảm nhận hơi ấm từ anh, càng lúc càng muốn dựa dẫm vào anh hơn.
Cô cảm thấy như quần áo mình đang dần tuột xuống, người cũng lạnh đi, theo bản năng muốn chui sâu vào lòng anh tìm hơi ấm.
Lục Hạo Vũ ôm chặt cô, để cô tựa vào vai anh.
“...Học trưởng…”
“Ngoan, anh sẽ nhẹ nhàng, đừng sợ.”
“Nhưng… Vũ Trạch đang ở ngoài…”
“Đã khóa cửa rồi, nó không vào được đâu.”
Nói rồi, Lục Hạo Vũ giơ tay khóa chốt cửa bếp lại từ bên trong.
Toàn bộ thiết kế căn nhà đều do anh tự mình sắp xếp. Trong nhà có trẻ nhỏ, đôi khi sẽ có bất tiện, nên riêng cửa bếp anh đã dặn người làm thiết kế thêm chốt khóa bên trong.