1147. Chương 1147

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Hạo Vũ nhíu mày: “Thuốc đó uống vào không tốt cho sức khỏe. Cơ thể em vốn đã yếu, không thể dùng được.”
“Nhưng mà…” Mạnh Ngọc Yên lo lắng.
Lục Hạo Vũ nhìn cô, nắm lấy tay cô, cảm nhận được sự căng thẳng và sợ hãi của cô.
“Lúc anh bế em vào phòng, anh đã biết em muốn nhờ anh mua gì rồi. Mạnh Ngọc Yên, anh đã nói rồi mà, tương lai của em, anh sẽ sắp xếp hết. Nhóc con, em tìm bạn trai để làm gì? Không phải là để dựa dẫm vào sao? Đến chuyện nhỏ như thế này mà anh còn không lo được cho em, vậy anh còn xứng đáng làm bạn trai của em sao?”
“Sau này… làm sao để em yên tâm lấy anh?”
Mạnh Ngọc Yên ngây người: anh sẽ sắp xếp ư?
Sắp xếp thế nào?
Phải nói thật, Mạnh Ngọc Yên đối với tương lai rất mơ hồ, gần như không có hy vọng. Cô không nhìn thấy được ánh sáng phía trước.
Lục Hạo Vũ thở dài, nhìn vào đôi mắt mơ màng của cô bé, xoa khuôn mặt mềm mại của cô rồi nghiêm túc nói: “Nếu em sợ, thì sau này anh sẽ không để tình huống như vậy xảy ra nữa. Anh sẽ chuẩn bị kỹ càng, được không?”
“Lần này thì không uống nữa. Cái đó có hại cho cơ thể em, anh tuyệt đối không để em dùng đâu. Chỉ mới vài lần thôi mà, nếu thật sự có thai thì cứ sinh con ra. Anh đã nói rồi, anh sẽ chịu trách nhiệm.”
Mạnh Ngọc Yên hoảng hốt: “Nhưng… nhưng mà… em không thể chăm con được…”
Tiểu Trạch còn nhỏ như vậy, vẫn cần người chăm sóc. Sau khi cô tốt nghiệp, phải đi làm ngay, nếu không việc xin việc sau này sẽ càng khó khăn hơn. Nếu lúc này lại có thêm một đứa bé nữa… Mạnh Ngọc Yên hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
Lục Hạo Vũ nhíu mày: “Em đừng sợ. Anh đã nói là anh sẽ sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa. Anh sẽ không để em lo lắng về tương lai.”
Đến cả bạn gái mình còn không chăm sóc nổi, thì anh còn là đàn ông gì chứ?
“Yên Yên, em đang học năm cuối, sang năm sẽ tốt nghiệp. Nếu bây giờ thật sự có thai, thì sang năm sinh con cũng vừa đúng lúc. Con cứ để anh chăm, Lục gia có bao nhiêu bảo mẫu, chẳng lẽ lại không chăm sóc nổi một đứa trẻ sao?”
“Nếu em muốn phát triển sự nghiệp, thì tranh thủ lúc còn đang học đại học, thời gian còn thoải mái thì sinh con cũng không phải là điều tồi tệ. Lúc này em không phải lo lắng chuyện công việc. Chờ đến sang năm, con ra đời rồi, em dưỡng sức xong thì có thể toàn tâm toàn ý lao vào sự nghiệp. Mọi thứ đều đúng thời điểm!”
Mạnh Ngọc Yên ngẩn ngơ: còn có thể như vậy sao?
Cô chưa từng nghĩ mình có thể gả vào Lục gia, lại càng không dám nghĩ Lục gia sẽ chấp nhận đứa con của cô.
Lục Hạo Vũ xoa đầu cô: “Đừng nghĩ nhiều nữa. Cứ yên tâm giao phó bản thân cho anh. Học trưởng sẽ không để con đường sau này của em trở nên khó khăn đâu. Tin anh, anh chính là chỗ dựa của em, sẽ chỉ khiến cuộc sống em ngày càng tốt đẹp hơn, tuyệt đối sẽ không mang lại phiền phức.”
Lục Hạo Vũ thật sự muốn chịu trách nhiệm với cô bé này. Cô đơn thuần như thế, anh thật sự không yên tâm giao cô cho người đàn ông khác. Tự mình bảo vệ vẫn là yên tâm nhất.
Anh đưa cô đến trường. Mạnh Ngọc Yên bước xuống xe, Lục Hạo Vũ dặn dò: “Tan học gọi cho anh, anh đến đón.”
Nhìn khuôn mặt mà mình thầm mến nhiều năm, giờ đang nhẹ nhàng dặn dò bằng giọng dịu dàng như vậy, Mạnh Ngọc Yên khẽ gật đầu: “Vâng!”
Lục Hạo Vũ lái xe trở về Lục gia.
Từ khi về nước đến giờ, anh còn chưa ở nhà một ngày trọn vẹn.
Cùng lúc đó, tại Mạnh gia.
Mạnh Ngọc Yên và Mạnh Vũ Trạch đã mấy ngày không quay về, vậy mà Mạnh Khánh Quốc hoàn toàn không hề phát hiện ra hai đứa con đã biến mất.
Ông ta chưa bao giờ quan tâm đến chúng, chỉ cảm thấy chúng chướng mắt.
Mạnh Vũ Trạch không nói chuyện được, đã làm ông ta mất mặt không biết bao nhiêu lần. Còn con bé Mạnh Ngọc Yên kia, chẳng có ích lợi gì, chỉ biết vòi tiền.
Hai đứa con này giống như hai “oan hồn đòi nợ”, khiến ông ta phiền đến chết.