Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Mạnh Ngọc Yên Dứt Khoát
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1174 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi nhận được cuộc gọi của Mạnh Khánh Quốc, Mạnh Ngọc Yên đang được Lục Hạo Vũ hướng dẫn học bài.
Vừa nghe máy, cô chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã nổi giận gào lên: “Mạnh Ngọc Yên, toàn bộ tài sản trong nhà có phải con đã bán hết rồi không?”
Mạnh Ngọc Yên chỉ cười nhẹ: “Sao vậy? Có chuyện gì sao?”
Mạnh Khánh Quốc quát lớn:
“Chuyện gì mà chuyện gì! Đó là nguồn thu nhập của cả gia đình, của tất cả mọi người, con dựa vào đâu mà có thể bán hết?”
Mạnh Ngọc Yên bình thản đáp: “Đó là tài sản riêng của tôi, do ông bà để lại. Tôi có quyền bán nó. Mấy thứ đó các người đã dùng suốt bấy lâu, nhà máy cũng do các người quản lý, lại còn nuôi nhân tình, nuôi con riêng, sao? Dùng lâu rồi thì tưởng thành của các người à?”
Mạnh Khánh Quốc tức giận đến đỏ mặt: “Con nhỏ chết tiệt này, dạo này mày bị điên rồi hả? Tao là ba mày mà mày còn dám nói những lời đó à? Mấy tài sản đó là của tao!”
Mạnh Ngọc Yên lạnh lùng: “Ông nói gì cũng được, nhưng quyền sở hữu là của tôi, mọi thủ tục đều hợp pháp. Tôi đã bán rồi, ông muốn làm gì thì làm đi.”
Mạnh Khánh Quốc gào lên: “Tiền đâu? Con bán được bao nhiêu?”
Mạnh Ngọc Yên cười nhẹ: “Chuyện đó không liên quan đến ông, đương nhiên tiền là của tôi.”
“Mạnh Ngọc Yên, rốt cuộc con muốn làm gì?” Mạnh Khánh Quốc giờ đã thực sự sốt ruột.
Mạnh Ngọc Yên thản nhiên: “Chẳng làm gì cả, chỉ là giờ tôi đã trưởng thành, không muốn bị bắt nạt thêm nữa. Tôi muốn tự xử lý tài sản của mình. Ông là ba mà chẳng làm được gì, không thể mang lại cho chúng tôi cuộc sống tốt hơn. Những tài sản đó là ông bà để lại cho tôi, tôi sẽ dùng số tiền đó để chữa bệnh cho Tiểu Trạch.”
“Còn các người, ai cũng còn khỏe mạnh, chẳng đến mức không sống được. Mấy năm qua tôi cũng chưa từng đòi hỏi gì từ lợi nhuận kinh doanh. Trong nhà còn hai chiếc xe, cứ để các người dùng đi, tôi không cần!”
“Mày…”
“Không có chuyện gì nữa thì cúp máy đi!”
Mạnh Ngọc Yên dứt khoát cúp máy, không nói thêm lời nào.
Lục Hạo Vũ nhẹ nhàng vuốt tóc cô, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Mạnh Ngọc Yên thở dài: “Không tiếc nuối gì cả, chỉ hơi hoài niệm một chút mà thôi. Thực ra, em không có tình cảm gì với gia đình đó, hay nói đúng hơn là với người ba đó.”
Bấy lâu nay, có lẽ cô chỉ là chưa cam lòng mà thôi.
Giờ đã lấy lại mọi thứ, bán xong, tiền vào túi mình, cô chẳng còn chút gì tiếc nuối đối với gia đình hay người ba đó.
Lục Hạo Vũ vỗ vai cô, kéo cô vào lòng: “Đừng buồn nữa. Em đã lớn rồi, không cần ông ta phải yêu thương. Có những người, mối quan hệ cha con vốn chẳng sâu đậm. Nhưng nhìn xem, ông trời không đối xử tệ với em đâu, Tiểu Trạch thì hiểu chuyện, còn có anh đây nữa...”
Mạnh Ngọc Yên quay sang nhìn anh, mỉm cười: “Đúng rồi, còn có anh. Có lẽ tất cả may mắn của em đều dành để gặp được anh.”
Nghĩ lại, Lục Hạo Vũ thật sự có ích hơn rất nhiều so với người ba kia. Từ trước đến giờ, anh là người giúp cô nhiều nhất.
Không chỉ chuyện tài sản, mà còn giúp cô nâng cao năng lực bản thân.
Thời gian bên anh, cuộc sống của cô cũng không hề trở nên dễ dàng hơn, mà ngược lại, cô phải nỗ lực rất nhiều. Anh biết nhiều hơn cô rất nhiều, luôn tận tình chỉ bảo từng chút. Ngoài việc học ở trường, hầu như mọi thời gian còn lại cô đều dành để học hỏi cùng anh.