Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Mạnh Gia Phản Bác
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe đến đây, Mạnh Khánh Quốc càng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Hiện tại ông ta không còn một xu dính túi, lại còn đang gánh một khoản nợ nặng lãi khổng lồ. Nếu Mạnh Ngọc Dung còn bị người ta đòi lại mấy triệu nữa, thì lấy đâu ra tiền mà trả?
Nhưng mà...
“Dừng tay lại!” Mạnh Khánh Quốc cuối cùng vẫn không thể nhịn được nữa.
Ông ta không thể để mọi chuyện tiếp diễn như thế này. Ông còn muốn quay trở lại thương trường, hôm nay có biết bao nhiêu người đang chứng kiến. Nếu cứ để mất mặt như vậy, thì làm sao ông còn có thể ngẩng mặt lên được nữa?
“Dừng tay lại! Đồ đàn bà điên, bà là ai mà dám đánh con gái tôi? Dừng ngay lại cho tôi!”
Dù sao Mạnh Khánh Quốc cũng là đàn ông, ông ta lập tức lao tới kéo Mạnh Ngọc Dung về phía mình. Đám vệ sĩ của bà Trần không hề ngăn cản, bởi vì bà Trần cũng muốn xem rốt cuộc ông ta định làm gì.
Bà Trần cười lạnh: “Ghê gớm thật! Mạnh miệng như vậy mà con gái ông lại đi làm những chuyện mất mặt đó sao? Nó nói Trần Hoài là bạn trai nó, mà ông còn hỏi tôi dựa vào đâu mà đánh nó? Vậy thì tôi nói cho ông biết, Trần Hoài là chồng tôi, nó quyến rũ chồng tôi. Ông nói xem, tôi có lý do để đánh nó không?”
Mạnh Khánh Quốc tức giận quát lớn:
“Nói bậy bạ! Ý bà là con gái tôi đi dụ dỗ chồng bà sao? Thật nực cười! Con bé mới hơn hai mươi tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ con, biết cái gì chứ? Chồng bà dụ dỗ con bé nhà tôi, tôi còn chưa tính sổ với bà, vậy mà bà còn mặt dày đến tận nhà đòi tiền à?”
“Tôi nói cho bà biết, con gái tôi từ nhỏ đã được cưng chiều, cái gì cũng có, làm gì thiếu thốn vài ba triệu? Nhà chúng tôi tuy không phải là hào môn gì, nhưng cũng đủ sức nuôi con bé sung túc từ nhỏ. Nó cần gì phải đi dụ dỗ cái ông chồng già nhà bà chỉ vì chút tiền cỏn con đó?”
Nói đến đây, đám đông xung quanh bắt đầu gật gù, thấy những lời này cũng có lý.
Mạnh gia tuy không phải là đại gia đình hiển hách gì, nhưng cũng là nhà có tiền, có xưởng riêng, mỗi năm doanh thu không hề ít.
Những người hàng xóm sống gần đây đều biết rõ: cô con gái lớn Mạnh Ngọc Yên thì không được yêu thương, sống khá khổ sở, điều đó đúng là sự thật. Nhưng cô con gái út Mạnh Ngọc Dung thì hoàn toàn khác, từ bé đã được nuôi nấng trong nhung lụa, Mạnh gia sẵn sàng chi tiền cho cô ta.
Với điều kiện như thế, lại trẻ trung, xinh đẹp, cô ta thật sự không đến mức phải đi theo một ông chú chỉ vì mấy triệu bạc.
Hàn Hương Cầm nghe thấy thế thì như bắt được vàng, lập tức nhào tới đám đông, vừa khóc vừa kể lể: “Trời ơi, con tôi khổ quá mà! Mọi người nghe thử xem! Con bé được nuôi lớn trong nhung lụa, chúng tôi chưa từng để nó thiếu thốn một đồng nào, nó đâu có cần tiền! Vậy mà hôm nay lại bị mụ đàn bà này xông vào nhà đánh đập!”
“Bà nói con tôi quyến rũ chồng bà, nhưng Trần Hoài đâu phải chỉ có một người? Cả nước này, người tên Trần Hoài có mà đếm không xuể! Bà dựa vào cái gì mà đánh người?”
“Con gái tôi có tiền, không cần phải quyến rũ một ông già nào cả! Mà nói thật, bà dữ dằn như thế, chồng bà dù có bao nhiêu tiền chắc cũng bị bà tiêu sạch! Đàn ông có tiền nào chịu nổi một bà chằn như bà? Người ta bỏ đi từ đời nào rồi!”
Mọi người nghe đến đây lại liếc nhìn bà Trần.
Nghĩ đi nghĩ lại, theo lý lẽ của Mạnh gia thì cũng không sai. Cô gái chỉ nói bạn trai tên Trần Hoài, mà bà này đã vội vàng xông tới đánh người thì đúng là hơi quá đáng thật.
Bà Trần cười nhạt: “Ồ, cũng biết ăn nói khéo léo ghê nhỉ! Trẻ đẹp, biết ăn nói, biết diễn trò, trách gì dám làm tiểu tam. Cứ tưởng có tiền, có chút sắc là có thể trèo cao sao?”
“Nhà các người có tiền thì con gái các người sẽ không làm tiểu tam sao? Lý lẽ gì kỳ quặc vậy? Mà đừng có tự tâng bốc mình nữa! Mạnh gia các người có bao nhiêu tiền chứ? Nuôi con bé được bao nhiêu? Đừng quên, nó mới bám lấy chồng tôi vài ngày mà đã tiêu hết mấy triệu tệ! Chỉ vài ngày thôi đấy! Nhà các người có khả năng chi trả nổi số tiền đó không?”