Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1195: Anh còn không sợ, em sợ gì?
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1195 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Hạo Vũ nhìn Mạnh Ngọc Yên, nghiêm túc nói: “Em là một cô gái có phẩm hạnh tốt, chỉ là xuất thân khác biệt quá lớn so với anh. Một người chưa từng nghĩ đến việc một bước lên mây, bỗng dưng có một may mắn lớn đột ngột ập đến, nhất thời chưa kịp thích nghi. Điều đó là hiển nhiên.”
“Nếu em dễ dàng thích nghi được ngay, thì ngược lại, anh sẽ phải suy nghĩ lại về em.”
“Những điều này chắc hẳn đủ để xua tan mọi lo lắng trong lòng em rồi. Sau này nếu sinh con, chúng ta có thể kết hôn thì tốt. Còn nếu không đến được với nhau, anh vẫn sẽ nuôi đứa bé. Nếu em lo Lục gia không chấp nhận đứa bé, thì với số tài sản này, em vẫn có thể nuôi con thật tốt.”
“Còn nếu em không muốn sinh, thì hãy xem đây là sự đền bù. Dù sao, phá thai sẽ gây tổn hại đến cơ thể em.”
Mạnh Ngọc Yên: “……”
Cô trợn tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt, thật sự không ngờ Lục Hạo Vũ lại làm được đến mức này.
Cô chỉ mới ngủ hai tiếng, vậy mà anh đã chuẩn bị xong hợp đồng rồi sao?
Trên giấy trắng mực đen ghi rõ, tặng vô điều kiện, vĩnh viễn không thu hồi!
Ngay cả điều đó, anh cũng đã nghĩ đến cho cô rồi…
Trong lòng Mạnh Ngọc Yên bỗng dâng lên cảm giác chua xót. Không phải oán trách anh, mà là tự trách bản thân.
Tình yêu vốn dĩ là điều đẹp đẽ. Anh cũng là người cô yêu thương. Vậy mà cô cứ mãi lo nghĩ đủ thứ, có phải đã khiến anh phải chịu nhiều áp lực rồi không?
Tất cả những nỗi bất an, lo sợ của cô, anh đều thấu hiểu, và lần lượt từng chút một sắp xếp ổn thỏa cho cô.
Một người đàn ông tốt đến vậy, có tìm khắp nơi cũng khó thấy, vậy mà cô lại cứ mãi do dự…
“Sao vậy? Em không thích mấy thứ này à?” Lục Hạo Vũ hỏi.
Mạnh Ngọc Yên cúi đầu nhìn bản hợp đồng, rồi cầm bút lên ký tên.
Lục Hạo Vũ hơi ngẩn người, không ngờ lần này cô lại nghe lời đến thế. Anh còn tưởng phải tốn thêm bao nhiêu lời lẽ, cô mới chịu nhận những thứ này.
Ký xong, thấy ánh mắt hơi bất ngờ của anh, Mạnh Ngọc Yên khẽ cười: “Sao vậy? Không ngờ em lại đột nhiên… không còn ‘thanh cao’ nữa hả?”
Lục Hạo Vũ: “……Không… không phải, anh chỉ nghĩ là em sẽ sợ hãi…”
“Em sai rồi!” Cô ngắt lời anh.
Lục Hạo Vũ: “……”
Anh thật sự không hiểu vì sao cô lại đột nhiên thay đổi thái độ nhanh đến vậy.
Mạnh Ngọc Yên cười nói: “Em đã nghĩ thông rồi. Những gì đàn ông cho, em cứ yên tâm mà nhận. Cả đời này, nhiều cô gái chỉ mong có một người đàn ông thật lòng, lại còn có thể cho mình một cuộc sống vật chất đủ đầy, mà vẫn không có được.”
“Còn em thì có… thậm chí là hoàn hảo. Vậy tại sao không giữ chặt lấy?”
“Dù sao em cũng tay trắng, yêu thì yêu thôi, tổn thương thì tổn thương thôi, ai sợ ai chứ? Anh có nhiều tài sản như vậy còn không sợ, em sợ cái gì?”
Lục Hạo Vũ: “……”
Nhìn vẻ mặt anh lúc này, Mạnh Ngọc Yên lại càng thấy áy náy.
Anh là một người đàn ông lần đầu yêu, tình đầu ấy… đáng lẽ phải thật ngọt ngào và đẹp đẽ. Vậy mà lại gặp phải cô, một cô gái nghĩ quá nhiều, luôn lo trước lo sau.
Cô đã có nhà, có tiền, có học vấn, còn đang ở bên người đàn ông mình yêu nhất. Một cuộc đời như thế, dường như đã quá hoàn hảo rồi.
Dù sau này không thể bên nhau đến bạc đầu, thì việc sinh một đứa con của hai người, cũng là điều rất đẹp. Dù sao, cô cũng đủ khả năng để nuôi dưỡng con.
Có lẽ cả đời này, cô cũng sẽ không gặp được ai tốt với mình như Lục Hạo Vũ nữa. Cô nên biết trân trọng điều này.
Mạnh Ngọc Yên ôm lấy cánh tay anh, tựa đầu vào vai anh: “Trước đây em như vậy, có phải đã khiến anh thấy áp lực lắm không? Em xin lỗi, học trưởng… Em chưa từng mơ tưởng gì đến chuyện bước chân vào hào môn. Từ nhỏ em đã thiếu thốn tình cảm, lớn lên chỉ luôn khao khát có một mái ấm đơn giản… một gia đình ấm áp khiến em cảm thấy yên tâm.”