1197. Chương 1197: Ra mắt phụ huynh (2)

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1197 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạnh Ngọc Yên gật đầu: “Biết rồi, em hứa sẽ không suy nghĩ linh tinh nữa.”
“Bây giờ em mang thai rồi, nên hạn chế sử dụng thiết bị điện tử. Công việc trước đây cũng không thể tiếp tục được, vậy thì nhân cơ hội này học thêm thứ gì đó đi!”
“Tiếng Anh của em khá ổn, còn tiếng Đức với tiếng Pháp thì mới chỉ học qua loa, anh có biết không? Dạy em nha!”
Lục Hạo Vũ bật cười: “Hai thứ đó anh đều thành thạo cả, sau này sẽ dạy em thật nghiêm túc!”
Khuôn mặt Mạnh Ngọc Yên mỉm cười ngọt ngào: “Anh nói xem, nếu em tận dụng 10 tháng mang thai, có anh là thầy giáo giỏi như vậy dạy kèm, liệu em có thể học được một thứ tiếng không?”
Lục Hạo Vũ cười đáp: “Em thông minh thế cơ mà, chắc chắn học được!”
Mạnh Ngọc Yên mừng rỡ, mắt cười tít lại: “Em cũng nghĩ thế!”
Buổi tối, họ ăn tối trong không khí vui vẻ, ấm cúng. Sau đó Mạnh Ngọc Yên đọc sách một lát thì được Lục Hạo Vũ giục đi nghỉ ngơi, còn anh thì đi giúp Mạnh Vũ Trạch làm bài tập.
Sáng hôm sau, Lục Hạo Vũ dẫn cô đi hoàn tất toàn bộ thủ tục sang tên căn nhà và cửa hàng.
Sau đó, anh liên lạc với Cố Vân Tịch, nhờ chị khi nào rảnh rỗi thì giúp Mạnh Vũ Trạch điều trị.
Cố Vân Tịch vừa nhận được điện thoại liền đồng ý ngay tắp lự: “Cháu trai của Tiểu Vũ nhà chị mà! Chuyện này chị nhất định phải nhận lời!”
Lục Hạo Vũ có chút ngại ngùng: “Chị dâu, nếu chị bận thì không cần vội đâu ạ, dạo này Tiểu Trạch cũng thích nghi khá tốt ở trường mới rồi. Trước đây thằng bé hơi nhạy cảm, giờ đã khá hơn nhiều.”
Cố Vân Tịch mỉm cười: “Đó là nhờ em dạy dỗ tốt. Nhiều người vì hoàn cảnh từ nhỏ mà tính cách có những khiếm khuyết là điều khó tránh khỏi. Không phải ai cũng có đủ tự tin và nền tảng như chúng ta đâu. Chị cũng từng vậy, hồi nhỏ đối mặt với anh cả của em, chị còn tự ti rụt rè lắm, hoàn toàn không có chút khí thế nào!”
“May mà anh ấy luôn che chở, nên chị mới dần vượt qua được, tìm lại được sự tự tin.”
Lục Hạo Vũ cười: “Vậy để chủ nhật nhé! Hôm đó em tới đón chị.”
“Thôi!” Cố Vân Tịch bật cười: “Em cứ ở nhà chăm sóc bạn gái nhỏ của em đi! Cứ gửi địa chỉ qua đây, chị sẽ bảo tài xế đưa đến là được rồi.”
“Vâng ạ!”
Đến Chủ Nhật, Cố Vân Tịch đến theo địa chỉ Lục Hạo Vũ đã gửi, tiến hành điều trị cho Mạnh Vũ Trạch.
Vấn đề của thằng bé có thể là ca khó với nhiều bác sĩ, nhưng đối với Cố Vân Tịch thì lại chẳng có gì to tát.
Cô từng ở Gia Cát gia tộc lâu năm, lại học hỏi được nhiều từ chú út. Mà y thuật của hoàng tộc Gia Cát có thể nói là vượt xa trình độ ở đây đến cả trăm năm. Với căn bệnh nhỏ này, cô hoàn toàn có thể xử lý nhẹ nhàng.
Mạnh Ngọc Yên đứng bên cạnh nhìn Cố Vân Tịch chữa trị, trong lòng đầy lo lắng.
Cố Vân Tịch dịu dàng nói: “Đừng lo quá, đây không phải vấn đề nghiêm trọng. Nếu gặp chị thì khoảng nửa năm là có thể cải thiện rõ rệt rồi. Chỉ có điều, thằng bé không nói chuyện được, tâm lý cũng có một số vấn đề. Sau này cần mở lòng với cậu bé nhiều hơn, những ám ảnh tâm lý từ bé rồi cũng sẽ dần phai nhạt đi.”
“Trường hợp của thằng bé, không hề quá nặng đâu. Chỉ cần gia đình đủ ấm áp, cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, không ưu phiền… thì tự nhiên sẽ hồi phục nhiều.”
Nghe đến đây, Mạnh Ngọc Yên mừng rỡ vô cùng.
Nếu bệnh của Vũ Trạch có thể chữa khỏi hoàn toàn, thì mọi nỗi lo lắng của cô cũng tiêu tan hết.
Những chuyện từng khiến cô cảm thấy khó khăn nhất, sau khi gặp được Lục Hạo Vũ, dường như đều được giải quyết ổn thỏa.
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm nhận được cảm giác được người khác bảo vệ, hạnh phúc biết bao nhiêu.
Sau khi tiễn Cố Vân Tịch về, thấy dáng vẻ rạng rỡ của Mạnh Ngọc Yên, Lục Hạo Vũ bật cười: “Bây giờ thì yên tâm rồi chứ? Đã sẵn sàng cùng anh về ra mắt ông bà nội chưa?”