Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Khoảnh Khắc Dưới Mưa
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1203 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô bước lại gần, cũng ngồi xuống bên cạnh anh, mỉm cười hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Nhìn cô, Lục Hạo Đình cười đáp: “Không có gì, chỉ là anh chợt thấy thời gian trôi nhanh quá. Nhớ hồi chúng ta còn ở Giang Châu, em bé tí tẹo. Tiểu Vũ lúc mười mấy tuổi thì quan hệ với anh không tốt lắm, mà anh thì bận rộn sự nghiệp, cũng chẳng mấy khi về nhà.”
“Mãi đến khi em xuất hiện, anh mới biết hóa ra thằng nhóc đó từ nhỏ đã luôn ngưỡng mộ anh, một lòng muốn giúp anh cả làm rạng danh Lục gia.”
“Thoáng cái bao nhiêu năm trôi qua, giờ nhóc con đó cũng sắp lập gia đình, thậm chí đã có con rồi!”
Cố Vân Tịch cười nhẹ, tựa đầu vào vai anh: “Sao thế? Cảm thấy mình già rồi à?”
“Em thì chẳng thấy anh Hạo Đình của em già chút nào, rõ ràng vẫn đẹp trai ngời ngời như xưa, không ai sánh bằng!”
Lục Hạo Đình bật cười, đưa tay ôm cô vào lòng, để cô nằm gọn trong vòng tay anh, ánh mắt đen láy chứa đầy ý cười: “Nói anh nghe, em bắt đầu thích anh từ bao giờ vậy?”
Cố Vân Tịch cười khúc khích: “Không biết nữa, từ nhỏ đã lên ‘thuyền giặc’ của anh rồi, sau lại phát hiện anh cũng không tệ, thế là ở lại luôn. Dù sao thì anh vừa đẹp trai vừa giàu, lỡ sau này không tìm được người nào tốt hơn thì em lỗ to mất.”
Lục Hạo Đình giả vờ tức giận: “Em dám nói lại lần nữa xem?”
Cố Vân Tịch cười đến cong cả mắt, hơi ngồi dậy, tựa vào ngực anh, vòng tay ôm lấy eo anh.
“Thật ra em cũng không biết chính xác là từ lúc nào. Khi còn nhỏ là do anh nuôi dưỡng, dần dần em nhận ra không thể rời xa anh được nữa. Khi ấy, em chỉ biết rằng, chỉ cần ở bên anh là em thấy an toàn nhất.”
“Anh là chỗ dựa lớn nhất của em. Anh Hạo Đình luôn thương em nhất, anh là tất cả đối với em, là điểm tựa duy nhất khi em yếu lòng, không ai có thể thay thế được!”
Lục Hạo Đình ôm cô, hôn nhẹ lên trán cô, dịu dàng nói: “Em có nhớ nhà không? Qua Tết, anh đưa em về thăm lại một chuyến nhé?”
Cố Vân Tịch khựng lại: “Sao tự nhiên lại nói vậy?”
“Không có gì, chỉ là anh nghĩ... em thuở nhỏ đã chịu nhiều khổ cực, nay tìm được gia đình thật sự rồi, nhưng lại phải ở cùng anh bên Lục gia. Ai cũng có mái nhà của riêng mình, tiếc rằng em lại không có.”
“Cho dù Lục gia có đối xử tốt với em đến đâu, đây vẫn là nơi anh lớn lên, chứa đầy ký ức tuổi thơ của anh, còn em thì không. Cảm giác trong lòng sẽ khác.”
“Anh muốn thường xuyên đưa em về thăm quê nhà, dù em ít tiếp xúc với gia đình mình lúc nhỏ, nhưng giờ đã trưởng thành rồi, vẫn nên quay về nhiều hơn.”
Cố Vân Tịch mỉm cười: “Được thôi! Vậy từ nay mỗi năm chúng ta sẽ về một lần!”
“À đúng rồi, em có liên lạc với gia đình, ba mẹ em nói sẽ đến thăm em. Còn mấy anh trai nữa, đại ca thì chắc chắn phải ở lại quản lý quốc gia nên không rảnh lắm, nhưng các anh khác thì không như vậy.”
Lục Hạo Đình hơi bất ngờ: “Vậy thì tốt quá! Khi nào họ đến, anh sẽ sắp xếp chỗ ở cho đàng hoàng.”
“Chưa có lịch cụ thể, nhưng chắc là cuối năm.”
“Vậy đến lúc đó, chúng ta đón năm mới cùng họ.”
“Dạ!”
...
Ngoài cửa sổ, mưa lất phất rơi. Hai người ngồi cạnh cửa sổ sát đất, ngắm nhìn khu vườn đẫm trong cơn mưa nhẹ.
Thời gian trôi qua như thoi đưa, thoáng chốc, cậu thiếu niên Lục Hạo Vũ năm nào giờ cũng đã lập gia đình, có con.
Cố Vân Tịch tựa vào vòng tay Lục Hạo Đình, lắng nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, hồi tưởng lại những chuyện kiếp trước và kiếp này.
Kiếp này, cuối cùng cô đã sống như mình hằng mơ ước, không còn điều gì tiếc nuối nữa!