Ở trấn Liên Tử, dưới chân núi Tầm Tiên, người ta vẫn thường rỉ tai nhau rằng: nơi đây chẳng có thần tiên, và cõi trần này cũng chưa từng có ai là tiên.
Thế nhưng, với Đỗ Ngọc, định nghĩa "tiên nhân" lại khác biệt hoàn toàn. Nếu một nữ tử cưỡi bạch lộc, khoác bạch y thanh thoát có thể gọi là tiên, thì hắn chắc chắn sẽ không phản đối. Dù trong thâm tâm, hắn biết rõ, chẳng có vị tiên nào lại cần đệ tử giặt giũ quần áo, cũng không có vị tiên nào lười biếng đến mức nằm ườn trên ghế mây cả ngày không nhúc nhích.
Nhưng trong trái tim Đỗ Ngọc, Sư Tôn chính là tiên nhân – một vị tiên nhân độc nhất vô nhị, không hoàn hảo, nhưng lại sở hữu sức hút lạ kỳ. Và có lẽ, chính những nét "phàm tục" ấy đã khiến cuộc sống "thường ngày" của hắn dưới chân núi Tầm Tiên trở nên đầy biến động, không hề đơn độc, và sắp sửa chứng kiến những cuộc "đuổi ngược" đầy bất ngờ.
Truyện Đề Cử






