Lui Ra, Để Trẫm Đến!
Chương 3: Cô ả này thật thà đến vậy sao?
Lui Ra, Để Trẫm Đến! thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người phụ nữ khiến tên quan sai ban đầu ngẩn người một chút.
Rồi chợt hiểu ra vấn đề.
Một bàn tay thô bạo sờ lên vòng eo mềm mại của người phụ nữ, ánh mắt thô tục đánh giá từ trên xuống dưới.
"Đúng lúc còn giữ lại một bát, nương tử có muốn nếm thử không?"
Người phụ nữ lại hỏi: "Liệu còn bánh không?"
Tên quan sai giả bộ chần chừ, bàn tay kia vẫn cố ý nán lại bên hông người phụ nữ.
Thừa lúc đối phương mất cảnh giác, bàn tay đang đặt ở eo dùng sức véo một cái.
Trong miệng người phụ nữ phát ra một tiếng thở gấp.
Tiếng thở khẽ ấy mềm mại, như lông vũ gãi ngứa lòng người, ai nghe cũng thấy nóng tai, sống lưng tê dại.
"Chà —— Giọng tiểu nương tử nghe mà khiến hồn vía bay bổng, nếu vào giáo phường, chẳng mấy ngày đã có thể trở thành cô đầu hạng nhất..." Tên quan sai nới lỏng tay, "Bánh bột ngô à, có chứ, vậy phải xem nương tử hầu hạ thế nào đã."
Mặc dù người phụ nữ này ngày thường nhếch nhác, quanh thân còn ám mùi khó chịu, trái khoáy, nhưng trên đường đi đày điều kiện gian khổ, ngày nắng to ai mà không có mùi hôi? Lại thêm tên quan sai này đã lâu chưa đụng chạm nữ nhân, có người tự dâng mình quả là hợp ý gã.
Nghĩ đến đây, gã không khỏi cười thầm.
Khó trách đồng sự đều thích việc áp giải nữ phạm, thì ra không chỉ tiền thưởng hậu hĩnh, việc nhàn hạ, trên đường còn có diễm phúc như thế.
Ai ngờ ——
Người phụ nữ đưa tay đặt lên mu bàn tay gã, dưới ánh mắt khó hiểu của gã nhẹ nhàng gỡ ra.
"Ngươi đây là ý gì?"
Tên quan sai vừa định nổi giận, người phụ nữ không nhanh không chậm nói: "Nô gia đã là người đàn bà đã có con, một trai một gái, về nhan sắc làm sao có thể so sánh cùng những cô gái trẻ măng kia? Sợ rằng không thể hầu hạ chu đáo, chẳng bằng —— "
Nói xong, mắt ả chuyển hướng về phía Thẩm Đường.
Tên quan sai vừa nghe đã hiểu ngay, cười nhạo nói: "Thật là độc phụ! Nó hầu hạ, ngươi uống canh ăn bánh?"
"Lang quân có chỗ không biết, cô bé này là con ruột của nô gia."
"Ngươi sinh ra nó ư?"
Nhìn biểu lộ của gã rõ ràng không tin.
Nào có mẹ đẻ sẽ vì một bát canh thịt, một cái bánh, tự tay đẩy con gái vào lòng nam nhân chà đạp?
"Vị lang quân trước đó nói đúng, mọi chuyện đã đến nước này, vào giáo phường chịu nhục là chuyện sớm muộn. Thay vì để thân thể trong sạch của cô bé này rơi vào tay kẻ hạ tiện nào đó, mang tiếc nuối suốt đời, chẳng bằng mong lang quân ra tay giúp đỡ, nếu ngài hài lòng con bé trên đường cũng có thể đỡ khổ sở hơn."
Người phụ nữ một phen thuyết phục khéo léo, nhìn như chân thành tha thiết, người không biết còn tưởng rằng ả ta là người mẹ hiền đấy.
Tên quan sai bị lời này khiến choáng váng.
Còn có chuyện thần kì thế này ư?
Bản thân không chỉ hưởng được diễm phúc, còn có thể làm người tốt việc tốt tích phúc đức?
Thẩm Đường: "..."
Cô ả này thật thà đến vậy sao?
Cô ta trông chỉ khoảng hai mươi tuổi, làm sao có thể sinh ra một đứa con gái mười một, mười hai tuổi chứ?
Muốn làm tú bà hại cô thì cứ việc nói thẳng, lại còn trơ trẽn muốn làm mẹ mình!
Hoàn toàn không thể nhịn!
Không thể giả vờ thêm được nữa, Thẩm Đường từ từ mơ màng tỉnh lại, dùng cặp mắt đen láy kia nhìn thẳng vào người phụ nữ.
Ánh mắt tên quan sai đảo giữa hai người: "Sao nó không gần gũi với ngươi?"
Người phụ nữ nói: "Đứa nhỏ này sinh ra đã có bệnh trong đầu, lúc điên lúc dại, vẫn luôn được chăm sóc cẩn thận nên ngày thường một thân da mịn thịt mềm, hầu hạ người không thành vấn đề..."
"Tại sao lại họ 'Thẩm' chứ không phải họ 'Cung' ?"
Những nữ phạm này không phải ai cũng có thể sờ chạm, tên quan sai xuất phát từ cẩn thận, mắt nhìn chữ xăm sau tai Thẩm Đường.
Không họ Cung, tuổi lại nhỏ, ngẫm lại danh sách phạm nhân hẳn chỉ là đứa nữ tỳ.
Nào ngờ người phụ nữ tiếp lời lý sự cùn: "Con bé là con gái lớn của nô gia và người chồng đã mất, sinh ra trước khi vào phủ Cung, tự nhiên theo họ chồng đã mất. Chủ nhà thương tình nô gia không nơi nương tựa, động lòng từ bi, đồng ý để nô gia đón vào nuôi dưỡng trong phủ."
Tên quan sai: "..."
Đã không phải nữ phạm quan trọng, vậy thì cứ chơi đùa một chút.
Gã lựa chọn Thẩm Đường.
Về phần người phụ nữ này...
Đường đến Hiếu thành còn xa, vẫn còn cơ hội.
Hắn cũng "giữ lời", cho người phụ nữ một bát canh thịt còn ấm kèm một cái bánh bột ngô.
Chào hỏi đồng sự đang canh gác, lôi kéo Thẩm Đường đến chỗ sau dốc nhỏ đằng xa.
Cảnh đêm tối mịt, hầu như chỉ nhìn thấy một bóng đen lờ mờ.
Tên quan sai đang canh gác trêu ghẹo: "Làm xong nhớ để anh em vui vẻ cùng, chớ nghĩ giấu giếm hưởng một mình nhé."
"Tất nhiên rồi, chỗ tốt quên ai chứ không quên huynh đệ."
Thẩm Đường buông thõng tay bên người, nắm chặt rồi lại buông lỏng, suy nghĩ linh hoạt.
Nếu bây giờ cự tuyệt, chọc giận những tên quan sai này, cục diện e rằng khó giải quyết.
Nhưng nếu chỉ riêng một người ——
Ngược lại là cơ hội rất tốt.
Một tên quan nhỏ cấp thấp dễ đối phó hơn một đám đông nhiều.
Tuy ký ức chưa hoàn chỉnh, nhưng trực giác nói cho Thẩm Đường, tên quan nhỏ này nhất định dễ hơn!
Ánh mắt cô khẽ động, lại yên lặng cúi mắt xuống, cố gắng diễn tốt một đứa ngu si có bệnh trong đầu.
Thời điểm Thẩm Đường bị mang đi, người phụ nữ đang ừng ực uống canh thịt, ngẩng đầu vừa lúc bắt gặp đôi mắt sâu thẳm tĩnh mịch phảng phất muốn nhìn thấu linh hồn ả, khiến ả ta không chỗ che thân.
Người phụ nữ bị nhìn mà dựng cả lông tơ.
Thấp giọng mắng: "Đồ điên."
Đằng sau dốc nhỏ là mảnh đất đầy cỏ dại, bụi cỏ cao chừng tới eo người rậm rạp, um tùm.
Bởi vì Thẩm Đường "sinh ra đã có bệnh trong đầu", tên quan sai không sợ cô sẽ chạy.
Nửa quỳ trên mặt đất, vẻ mặt hấp tấp như khỉ cúi đầu cởi dây lưng quần.
"Ách —— "
Hình như trước mắt có bóng đen thoảng qua, tên quan sai còn chưa kịp phản ứng đó là cái gì, cổ đã bị một sợi dây thừng gai thô siết chặt từ trước ra sau.
Đánh lén!
Gã làm sao đoán được mình không chút phòng bị, Thẩm Đường lại đột nhiên ra tay hành động?
Nhưng dù gì gã cũng là tên quan nhỏ cấp thấp, đối phó với nữ phạm muốn bỏ trốn còn không dễ dàng ư?
Lúc này vận dụng Võ Đảm.
Mắt trần có thể thấy hai tay phình to mấy vòng, cơ bắp cứng rắn như nham thạch, tràn ngập sức mạnh bùng nổ.
Sức mạnh này chừng năm phần đã có thể dễ dàng đập nát đầu, bẻ gãy tay chân, bóp nát toàn bộ xương cốt trong cơ thể cô.
Tên quan sai dễ dàng kéo đứt sợi dây thừng gai thô, nghiêng người ra tay nhanh như chớp, chuẩn bị một tay bắt giữ Thẩm Đường, nhưng không ngờ Thẩm Đường ra quyền càng nhanh hơn gần như chỉ còn lại tàn ảnh, vừa nhanh vừa độc vừa chuẩn xác, trực tiếp đánh trúng cằm gã, mơ hồ có thể nghe trong đầu có tiếng óc văng vẳng.
Nắm lấy thời cơ, Thẩm Đường dứt khoát ra tay, dùng toàn thân đè lên, trở tay khóa chặt cổ tay, tay còn lại gằn giọng siết chặt cổ gã.
Răng rắc, rắc——
Hai tiếng xương nứt gần như đồng thời vang lên.
Thẩm Đường: "..."
Nhìn cái đầu tên quan sai nghiêng lệch một cách kỳ lạ, tinh thần cũng thả lỏng đồng thời trong phút chốc cô cảm thấy không tin vào mắt mình.
Tên quan nhỏ này...
Chỉ có thế này ư?
Chỉ có thế này ư?
Cô xoay người lăn sang một bên.
"Đây cũng... Không ngờ lại dễ dàng đến thế..."
Tuy rằng đánh lén chiếm ưu thế, nhưng có phần thuận lợi đến mức khó tin rồi.
Việc đã đến nước này, cô cũng không rảnh suy nghĩ nhiều.
Dành thời gian lục soát người tên quan sai một lượt, vật có giá trị và đồ ăn bị lấy sạch sẽ, nhanh chân chạy trốn về hướng ngược lại.
Thoát thân quan trọng.
Một khi bị phát hiện đuổi kịp, chỉ có hai con đường bày ở trước mặt cô.
Một là một mình cô xử lý tất cả quan sai, bao gồm cả tam đẳng trâm kiêu chưa rõ thực lực kia, trực giác nói cho cô con đường này không khả thi lắm.
Hai là cô bị đánh tàn phế bắt về, kết quả chờ đợi cô e rằng sống không bằng chết.
Về phần người phụ nữ kia ——
Quay đầu tìm cơ hội đi giáo phường Hiếu thành, sẽ ghé thăm một chuyến!
Thẩm Đường cắn răng chạy như bay về một phương hướng, đến đất đá trên mặt đất mài hỏng lòng bàn chân cũng không thèm để ý tới.
Ai mà ngờ ——
Cô chạy trốn chưa được nửa khắc hương, sau lưng mơ hồ xuất hiện tiếng vó ngựa, còn nhanh chóng tới gần.
Tiếng vó ngựa? ? ?
Từ từ, đội ngũ đi đày không có xe ngựa, tiếng vó ngựa này từ đâu đến?
Còn chưa suy tư là kẻ địch hay người qua đường, cảm giác nguy cơ mãnh liệt từ sau lưng lan khắp toàn thân, Thẩm Đường không chút nghĩ ngợi lăn tròn về bên phải, vừa đứng vững đã nhìn thấy một mũi tên cắm sâu vào vị trí vừa rồi của cô.
Lần theo phương hướng mũi tên bay tới nhìn lại, rõ ràng là tên quan sai đầu lĩnh cưỡi ngựa mang vẻ mặt sát khí.
Thẩm Đường: "...Chết tiệt!"