61. Hạnh phúc và muộn phiền

Lung Trung Kiều - Giản Dung

Hạnh phúc và muộn phiền

Lung Trung Kiều - Giản Dung thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quả nhiên sẽ hiểu thôi.
Đợi đến đêm khuya, Yến Xu cảm nhận giọng nói của mình trở nên khàn khàn, thân thể nửa mê nửa tỉnh như sắp bị bỏ quên. Trước khi ngủ, nàng mơ mơ hồ hồ nghĩ về điều đó.
Chỉ có điều, cảm giác này không bằng lúc không hiểu.
Yến Xu rất bối rối.
Một mặt, nàng cảm thấy cùng Công tử làm những chuyện ấy thật thoải mái. Mỗi lần như thế, nàng lại cảm nhận được tình yêu sâu sắc của Công tử dành cho mình. Hơn nữa, chuyện nàng muốn có đứa con cũng không thể thiếu những khoảnh khắc này.
Nhưng mặt khác, nàng lại lo lắng thể lực của Công tử quá sung mãn.
Lần đầu tiên, nàng cảm thấy thoải mái, cùng với sự rung động sinh lý, cảm giác ấy khiến nàng thấy đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của đời mình.
Lần thứ hai, nàng cảm thấy hơi quá sức, có chút sợ hãi. Cảm giác như thế khiến nàng nghĩ rằng người đàn ông kia khi lên tiếng không hề giống mình.
Lần thứ ba, nàng chẳng còn quan tâm đến chuyện giống hay không giống mình nữa. Nàng chỉ muốn biết khi nào Công tử mới kết thúc, tại sao thể lực của hắn lại sung mãn đến vậy.
Lần thứ tư?
Đúng, có khi còn có lần thứ tư.
Tại sao lại còn có lần thứ tư.
Nàng cũng rất chán ghét.
Lúc này, nàng mong muốn nhất là bản thân có thể ngất đi nhanh chóng, ngất đi thì chẳng còn biết gì nữa.
Nói tóm lại, Yến Xu vừa thích vừa sợ chuyện này, thật không biết làm sao để diễn tả tâm trạng của mình.
Thời gian dần trôi qua, Hoắc Chấn Bắc trở nên bận rộn. Có lúc đến đêm khuya vẫn còn đọc sửa công văn. Cảm giác lo lắng của Yến Xu cũng theo đó mà vơi đi, nàng lại bắt đầu lo lắng cho thân thể của Hoắc Chấn Bắc.
Công vụ ở huyện Lễ không nhiều, ít nhất là lúc Hoắc Chấn Bắc mới về từ Miêu trại. Nhưng theo thời gian, hắn dần chỉnh lý nha môn, sau đó lại dùng cách dựng cọc gỗ ở cửa thành. Bách tính dần cảm nhận được vị huyện lệnh mới đến không giống như những vị trước đây, dần bắt đầu tín nhiệm nha môn. Những công vụ cần xử lý trong tay Hoắc Chấn Bắc cũng nhiều lên.
Vị huyện lệnh tiền nhiệm quả thật là một thanh quan, chỉ là đã khổ học dưới khung cửa sổ lạnh lẽo hơn mười năm, đến gần bốn mươi tuổi mới trúng tiến sĩ. Trong lòng y có một loại khí chất thanh cao và cổ hủ sinh sôi, y muốn chỉnh lý trị an nhưng không dùng thủ đoạn. Lại thêm người của nha môn hầu hết cấu kết với Miêu trại bên kia, y vừa đến liền muốn thể hiện chí khí lớn, ép buộc Miêu trại quy thuận, cuối cùng chỉ còn cách cam tâm tình nguyện, mạng mỏng như giấy, chết không rõ nguyên nhân.
Còn Hoắc Chấn Bắc sau khi an toàn trở về từ Miêu trại, đã diệt trừ những người của Miêu trại, tạo nên uy lực rất lớn đối với người trong nha môn, khiến họ không dám làm trái lệnh.
Hoắc Chấn Bắc cũng không muốn thay đổi hết tất cả họ, chỉ là triệt hạ những kẻ ngày thường nhảy nhót lợi hại nhất, để có hiệu quả giết gà dọa khỉ.
Về phần Sư gia, ông ta là kẻ khéo léo, tuy đối với người của Miêu trại quá mức cung kính, nhưng trước mặt Hoắc Chấn Bắc chưa từng xuất hiện lỗi. Hơn nữa, ông ta quả thật am hiểu toàn bộ huyện Lễ, nên Hoắc Chấn Bắc cuối cùng vẫn giữ lại ông ta.
Nếu không giữ lại người này, sự việc hôm ấy Hoắc Chấn Bắc phải xử lý còn nhiều hơn hiện tại.
Hắn bận rộn đương nhiên không quan tâm được đến Yến Xu bên kia. Đợi đến khi Yến Xu bắt đầu lại hành vi đưa thuốc bổ giống như lúc hắn thi khoa cử, hắn mới phát hiện hai người dường như đã rất lâu không nói chuyện với nhau.
Bình thường lúc hắn dậy, Yến Xu còn chưa tỉnh, đợi đến khi hắn trở về thì nàng đã đi ngủ.
Ngày hôm đó, sau khi Hoắc Chấn Bắc uống hết bát canh Yến Xu đưa đến, liền ôm nàng ngồi lên đùi mình, hỏi: “Những ngày này nàng có lo lắng cho ta không?”
Yến Xu lắc đầu, khuyên nhủ: “Thân thể quan trọng nhất, chàng không cần mệt nhọc.”
“Ừ.” Hoắc Chấn Bắc đáp, để nàng ngồi yên trên đùi, cầm công văn trên bàn tiếp tục xem.
Công vụ của huyện lệnh ở nơi địa phương nhỏ này vừa nhiều vừa phức tạp, thật sự nghiêm chỉnh xử lý quả thật phiền toái, nhưng ôm nữ nhân này như vậy, hắn lại cảm thấy tâm tình bình tĩnh hơn rất nhiều.
Đột nhiên hắn không hiểu tại sao mấy ngày nay mình lại bỏ quên nàng, thật sự bận rộn đến mức quên mất.
Yến Xu cứ như vậy yên tĩnh ngồi trong lòng Hoắc Chấn Bắc, cũng không nói gì.
Hoắc Chấn Bắc bình thường thích ôm nàng như vậy, nàng cũng đã quen với lối sống chung của hai người.
Nói thật, mặc dù biết những ngày này đối phương rất bận rộn, nhưng liên tục nhiều ngày không gặp mặt, trong lòng nàng cũng bất an. Lúc này lại ngược lại khiến nàng cảm thấy an tâm.
Nàng sẽ không đi xem công văn của Hoắc Chấn Bắc, chỉ cúi đầu lặng lẽ nhìn y phục của mình và của Hoắc Chấn Bắc, dần dần có chút buồn ngủ, đầu tựa vào lồng ngực Hoắc Chấn Bắc, vậy mà ngủ thiếp đi.
Đợi Hoắc Chấn Bắc xử lý xong hết công văn trên bàn, cúi đầu mới phát hiện người trong lòng mình đã ngủ mất rồi.
Hắn nhẹ chân nhẹ tay ôm nàng trở về phòng, thay nàng cởi y phục giày vớ, lại dùng khăn lông lau mặt và chân cho nàng, mới ôm người vào lòng đi ngủ.
Ngày thứ hai, Hoắc Chấn Bắc bị một loại cảm giác kỳ quái làm tỉnh giấc.
Mở mắt ra, nhìn thấy trời bên ngoài đã sáng rõ, hắn sửng sốt một chút. Hai ngày này hiếm khi dậy trễ như vậy, mà theo đó lại cảm giác khác thường truyền đến từ chỗ nhạy cảm.
Hoắc Chấn Bắc vô thức chuyển động vài cái, đợi đến lúc phản ứng kịp là đang làm cái gì, đã không kiềm chế nổi.
Một cái đầu đen sì, mới từ lúc này chui ra khỏi chăn, khóe miệng còn dính vài giọt bạch trọc, dường như vừa nói xong một câu chuyện hoang đường.
Yến Xu không dám nhìn Hoắc Chấn Bắc, sáng sớm tỉnh dậy không cẩn thận đụng phải chỗ đang tinh thần sáng láng của hắn. Nghĩ đến bình thường hắn rất nhiệt tình trong chuyện này, lại thêm việc hắn mấy ngày nay cực khổ, nàng vậy mà liều lĩnh chui vào trong chăn. Lúc này nhớ lại, đây quả thật là hành động can đảm nhất mà nàng làm trong đời.
Nhất là lúc đối phương bắn, nàng không kịp tránh ra, thế là không cẩn thận nuốt hết những thứ ấy, nàng có cảm giác không còn mặt mũi gặp người nữa, toàn thân đều đỏ bừng.
Từ trước đến nay Hoắc Chấn Bắc không bao giờ chủ động để nàng làm những chuyện như vậy, nàng cũng vừa mới bắt đầu biết mình có thể hoài thai hay không. Lúc đầu óc không tỉnh táo, mới chủ động làm những việc này. Thế nhưng lúc đó nàng cảm nhận được niềm yêu thích của hắn, nhưng sau đó đối phương chưa từng yêu cầu nữa. Cho dù hai người trên giường thay đổi rất nhiều tư thế, hắn cũng không nhắc đến yêu cầu này. Thế nhưng hôm nay, nàng lại lỡ làm như vậy.
Ngay cả Yến Xu cũng nghĩ mãi không ra trong khoảnh khắc đó nàng rốt cuộc xuất phát từ tâm tính gì.
Mùi vị của vật ấy cũng không tốt, chỉ là cảm giác khóe miệng có thứ gì đó quá rõ ràng, nàng vô thức lè lưỡi liếm đi.
Ánh mắt Hoắc Chấn Bắc tối sầm, cầm khăn tay trên đầu giường, thay nàng lau đi.
Hắn không nhắc đến chuyện vừa rồi, nhưng lau xong lại không kiềm được xóa bóp môi của nàng.
Yến Xu bị làm cho đau, không kìm được ngẩng đầu nhìn Hoắc Chấn Bắc.
Bởi vì chuyện vừa rồi, khóe mắt của nàng vẫn còn đỏ.
Hoắc Chấn Bắc rốt cuộc không kiềm được, xoay người ép nàng dưới thân.
Yến Xu vừa thừa nhận sự trừng phạt của người trên mình, vừa không kìm được nói: “Công tử, trong nha môn…”
“Buổi chiều rồi xử lý!” Hoắc Chấn Bắc trực tiếp nói.
Mấy ngày này hắn xử lý nhiều công vụ như vậy, đã quên mất trong nhà còn có một đóa hoa tầm gửi cần tưới nước. Hôm nay nhất định phải bổ sung lại.
Cuối cùng đóa hoa tầm gửi kia bị tưới nước quá mức, trở nên ỉu xìu, cũng không dám làm ra loại chuyện như sáng sớm hôm nay.
Vì vậy Hoắc Chấn Bắc lại dấn thân vào công vụ bận rộn. Chỉ là lần này nếu như là lúc hắn ở trong thư phòng xử lý công vụ liền sẽ có thói quen ôm Yến Xu trong lòng.
Nữ nhân này rất nhẹ, ở trong lòng hắn dường như không cảm nhận được trọng lượng, nhưng tất cả cảm giác của nàng đều bị hắn khống chế, khiến hắn cảm thấy nỗi tâm yên tĩnh. Cho dù gặp phải vài chuyện khiến hắn muốn ném đồ vật trên tay xuống, hắn chỉ cần ngửi hương thơm mà nàng tỏa ra liền có thể bình tĩnh trở lại, sau đó lại phân phó kẻ dưới, để sau này bọn họ gặp được loại chuyện thiểu năng này thì cứ giải quyết trước, không cần cầm đến trước mặt hắn.
Đương nhiên lần này, hắn sẽ không quên cứ cách vài ngày sẽ tưới nước cho cây hoa tầm gửi của mình.
Thời điểm yên bình như vậy trôi qua rất nhanh.
Tất cả dần dần đi vào quỹ đạo, những công vụ đó cũng từ nhiều trở nên ít đi.
Mặc dù quan hệ với Miêu hệ trước sau vẫn không thể như mong muốn của triều đình, để cho họ hoàn toàn quy thuận, nhưng ít ra Hoắc Chấn Bắc vẫn làm được hai bên cân bằng.
Quan phủ cuối cùng cũng có được niềm tin nhất định trong lòng bách tính, không hề giống như trước là một cái thùng rỗng đem đi bày biện cũng không đẹp, ngay cả trống kêu oan ở cửa nha môn, dùi trống đã mất từ rất lâu cũng không có người phát hiện.
Lúc này, Hoắc Chấn Bắc vẫn luôn duy trì quan hệ với Kinh thành. Hắn không có thế lực gì ở Kinh thành, chỉ là lúc rời đi thu mua được vài tên tạp dịch ở phủ Công chúa, để bọn họ cứ cách vài ngày lại báo cáo cho hắn tình huống ở phủ Công chúa, đương nhiên là có liên quan đến huynh trưởng hắn và Công chúa.
Hắn đã ngây người ở chỗ này gần ba năm rồi, mà Công chúa và Phò mã trong phủ Công chúa cuối cùng cũng như người dưng nước lã. Nghe nói là Công chúa say mê một nam nhân, thậm chí còn mang về phủ Công chúa rất nhiều lần, Phò mã cũng từng bắt gặp.
Thông qua lời miêu tả của đối phương, Hoắc Chấn Bắc suy đoán có lẽ là người nam nhân lúc hắn rời khỏi Kinh thành đụng phải.
Nhưng trong thư huynh trưởng gửi cho hắn, lại vẫn như cũ là tất cả đều bình yên, một chút cũng không nhắc đến những chuyện này. Một phong thư gần nhất còn là huynh trưởng nhớ về một ít chuyện lúc bọn họ còn nhỏ, cuối cùng còn nói nếu có cơ hội thì muốn quay trở về quê hương nhìn một chút.
Hoắc Chấn Bắc biết đây là huynh trưởng triệt để chết tâm rồi, hoặc có lẽ cuối cùng bọn họ cũng muốn ly biệt rồi.
Một mặt Hoắc Chấn Bắc vì huynh trưởng tức giận bất bình, một mặt lại vì huynh trưởng cuối cùng cũng có thể rời khỏi phủ Công chúa mà vui vẻ.
Bất kể là như thế nào, không có gì quan trọng bằng tính mạng, mà rời khỏi phủ Công chúa chính là phương pháp lẩn trốn nguy hiểm trực tiếp nhất.
Chỉ là những thứ này rốt cuộc cũng chỉ là suy đoán của hắn. Dù sao trong thư huynh trưởng cái gì cũng không nói, mà trong thư của hạ nhân phủ Công chúa gửi cho hắn từ trước đến nay cũng không có nhắc đến những chuyện này.
Những chuyện này Hoắc Chấn Bắc chưa từng cùng Yến Xu nhắc đến, Yến Xu cũng chỉ biết tầm mỗi tháng hắn sẽ nhận được thư đến từ Kinh thành mà thôi.
Nàng vẫn luôn cho rằng đó là người nhà của Công chúa gửi đến. Bởi vậy đối với gia đình của Hoắc Chấn Bắc có điều suy đoán, vì vậy từ trước đến nay nàng không hỏi nhiều.
Hoắc Chấn Bắc biết thật ra Yến Xu vẫn luôn muốn hiểu rõ hắn nhiều hơn một chút, nhưng hắn vẫn luôn giả bộ bộ dàng không biết gì. Mãi đến lúc Kinh thành đột nhiên đưa tới một tờ điều lệnh.