15. Chương 15: Cuộc Đối Đầu Của Thiên Tầm

Ma Chủng Buông Xuống - Cung Tâm Văn

Chương 15: Cuộc Đối Đầu Của Thiên Tầm

Ma Chủng Buông Xuống - Cung Tâm Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước ngày tận thế, Mạnh Vinh Hiên là một giám đốc bình thường. Công việc của anh chủ yếu là xử lý giấy tờ, vì thế hầu hết nhân viên dưới quyền anh đều là những người trẻ tuổi, đặc biệt là nữ giới.
Ngay sau khi bầu trời xuất hiện thiên thể khổng lồ, vô số sinh vật quái dị đột nhiên xuất hiện. Mạnh Vinh Hiên vừa giành được một chiếc xe thương vụ, anh vội vàng chở những nhân viên trẻ tuổi của mình chạy khỏi thành Hoa Thành.
Lúc này, anh đang bị một sinh vật quái dị to lớn áp sát. Sinh vật này không có mắt, không có mũi, trên đầu trơn nhẵn, chỉ có một cái miệng rộng hoác đỏ lòm đang cắn lấy chiếc rìu của anh.
Mạnh Vinh Hiên thậm chí có thể nhìn thấy những chiếc răng sắc nhọn còn vương máu người của sinh vật này.
Sinh vật này vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn nguy hiểm hơn nhiều so với loài sinh vật mà anh đã từng giết chết tại bãi đỗ xe của công ty.
Không chỉ sở hữu sức mạnh phi thường và tốc độ nhanh nhẹn, sinh vật này còn vô cùng thông minh. Nó biết lợi dụng những chiếc xe ô tô để chặn đường, tấn công khi nhóm người đang dừng lại quan sát. Chỉ một cú cắn đã cướp đi sinh mạng của một đồng nghiệp của Mạnh Vinh Hiên.
Giờ đây, sinh vật này đã khéo léo tránh khỏi đòn tấn công của anh, siết chặt anh trên mặt đất.
Mạnh Vinh Hiên cảm thấy mình sắp không trụ nổi, anh nghiêng đầu cầu cứu những người bạn trên xe.
Cửa sổ và cửa xe đều đóng chặt, các đồng nghiệp nép sát vào nhau, mặt mày tái nhợt vì sợ hãi, nhưng không ai dám xuống giúp đỡ.
Sinh vật quái dị càng lúc càng tiến sát, máu hôi sền sệt từ kẽ răng của nó rơi xuống mặt Mạnh Vinh Hiên.
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, anh nhìn thấy một thiếu nữ cầm dao lao tới.
Cô gái nhỏ nhắn, di chuyển nhanh nhẹn, một chân đạp lên nóc xe, lấy đà nhảy lên cao, hô lớn: "Né tránh!"
Mạnh Vinh Hiên lập tức nghiêng đầu sang bên, cùng lúc đó, chiếc dao sắc bén trong tay thiếu nữ chém mạnh vào gáy sinh vật. Lưỡi dao xuyên thủng não sinh vật, xuyên qua miệng nó, máu tươi phun đầy lên mặt Mạnh Vinh Hiên.
Sinh vật đau đớn rít lên, đứng dậy vật lộn, cố gắng hất cô gái đang bám trên lưng xuống đất.
Cô gái vẫn cầm chặt chuôi dao trên lưng sinh vật, không chịu buông. Cuối cùng, sinh vật vùng ra khỏi cô, cô ngã xuống đất, lảo đảo lùi xa mười mét mới đứng vững. Chiếc dao vẫn cắm trên đầu sinh vật.
Vừa đứng dậy, cô đổi chiến thuật, quỳ một chân xuống đất, hai tay nâng khẩu súng lục bắn liên tục vào đầu sinh vật.
Sinh vật vật lộn một hồi nhưng không thể rút được chiếc dao cắm trên đầu, đành từ bỏ phản kháng, dùng bốn chân bỏ chạy về phía ngược lại.
Mạnh Vinh Hiên đứng dậy lau mặt, chưa kịp nói gì thì thiếu nữ đã chạy vụt qua anh, đồng thời giật lấy chiếc rìu của anh.
Cô gái đuổi theo sinh vật với tốc độ nhanh vô cùng, gần như vượt qua giới hạn của con người.
"Không xong rồi, sinh vật kia chạy tới đây rồi!" Cam Hiểu Đan ngồi trong xe lo lắng kêu.
Sinh vật trên đầu có cắm một chiếc dao đang dùng bốn chân chạy về phía họ.
"Tôi lái xe! Phải mau chóng chạy đi!" Cao Yến vội vàng bò từ ghế sau lên ghế lái.
"Chị, là chị Thiên Tầm!" Phùng Thiến Thiến chỉ ra ngoài kêu lên.
Mọi người trong xe ai nấy đều hoảng hốt, giờ mới nhận ra có một người đang đuổi theo sinh vật. Người đó có tốc độ phi thường, cô đuổi sát sinh vật không rời, và đó chính là Sở Thiên Tầm.
Sở Thiên Tầm vứt chiếc rìu trên tay, chiếc rìu bay vòng trên không trung rồi cắm vào lưng sinh vật giả. Sinh vật giả lăn một vòng trên mặt đất, tốc độ bị chậm lại, đồng thời Sở Thiên Tầm đuổi kịp nó.
Sở Thiên Tầm rút chiếc dao găm trên đùi ra, túm lấy móng tay sinh vật để lộn người nhảy lên lưng nó, sau đó dẫm chân lên cán rìu cắm trên lưng sinh vật giả, mượn lực rút chiếc dao đâm vào đầu nó.
Sinh vật giả vươn bàn tay đầy máu ra túm chân Sở Thiên Tầm ném cô xuống đất.
Sở Thiên Tầm phản ứng nhanh nhẹn, cô xoay người vung dao chém lên móng vuốt sắc nhọn của sinh vật, tiếng kim loại va chạm đinh tai vang lên.
Cam Hiểu Đan, Cao Yến trốn trong xe, họ nhìn người bạn nhỏ gầy của mình đang dùng thân thể nhanh nhẹn chiến đấu với sinh vật khổng lồ bên ngoài qua lớp kính cửa xe.
"Thiến Thiến, con chờ bố một chút, bố đi giúp chị Thiên Tầm!" Phùng Tuấn Lỗi xoa đầu con gái rồi đẩy con cho Cam Hiểu Đan, anh tìm được một chiếc cờ lê to trong xe rồi bước xuống.
"Bố ơi!" Phùng Thiến Thiến dán tay lên cửa sổ xe, cô bé lo lắng nhìn bố đang đi ra ngoài.
Phùng Tuấn Lỗi xuống xe đi vòng ra phía sau sinh vật.
Nhìn sinh vật này từ khoảng cách gần mới cảm nhận hết sự khủng khiếp của nó. Toàn thân sinh vật trơn nhẵn không có lông tóc, trên gáy có một lỗ hổng, máu vàng chảy ào ào từ đó.
Phùng Tuấn Lỗi không hiểu nổi cô gái trẻ tuổi như Sở Thiên Tầm lại có thể dũng cảm đến mức đương đầu với sinh vật khủng bố cỡ này.
Lúc này, Sở Thiên Tầm đang đối mặt với sinh vật, cô nắm chặt chiếc dao sắc bén chống lại móng vuốt của nó, ánh mắt hừng hực ngọn lửa hứng khởi, hoàn toàn không có ý định lùi bước.
Phùng Tuấn Lỗi vung cờ lê đập vào lỗ sau đầu sinh vật giả. Sinh vật giả tức giận quay lại đánh ngã Phùng Tuấn Lỗi sang bên.
"Bố ơi!" Phùng Thiến Thiến trong xe sợ hãi kêu lên.
Chiếc rìu trên lưng sinh vật giả đột nhiên quơ quơ rồi rút ra khỏi lưng nó, bay lên cao sau đó lại nện xuống cắm đúng vào lỗ sau cổ sinh vật giả, bổ ra một khe trên cái đầu trụi lủi của nó.
Sinh vật giả giang tay ngửa đầu lên trời la hét gì đó nhưng lại không phát ra âm thanh, đầu lưỡi cứng còng run rẩy trong miệng, cuối cùng ngã ầm xuống đất.
Sở Thiên Tầm hứng khởi tiến lên, cắm dao găm vào sọ não đã nứt vỡ của sinh vật giả, cô dùng sức cạy ra rồi lấy thứ gì đó phát sáng bên trong.
Vật đó chỉ lóe sáng chớp nhoáng đã bị Sở Thiên Tầm cất vào túi.
Sở Thiên Tầm nở nụ cười như lấy được bảo vật, cô đi đến đưa tay với Phùng Tuấn Lỗi: "Anh không sao chứ? Cảm ơn anh."
Phùng Tuấn Lỗi lòng mang sợ hãi, mượn lực của Sở Thiên Tầm đứng lên, anh thấy hai chân mình vẫn còn mềm nhũn.
Cô gái này quả thật quá tài giỏi.
Anh nhìn bóng dáng Sở Thiên Tầm nhanh nhẹn thu dọn vũ khí, trong hoàn cảnh tàn khốc như vậy mà cô lại dương dương tự đắc như ngựa quen đường cũ, không khác gì người đã sống trong hoàn cảnh này từ khi còn nhỏ.
Hai người quay trở lại trên xe.
Phùng Thiến Thiến lập tức lao vào lòng bố, Phùng Tuấn Lỗi ôm hôn con gái.
Sở Thiên Tầm ngồi ở ghế phụ: "Chị Yến lái xe, em mệt rồi, muốn nghỉ một chút."
"Được rồi, chị lái xe, chị lái xe." Cao Yến ngồi ở ghế lái, vừa khởi động xe vừa nhìn lén Sở Thiên Tầm bên cạnh.
Cô gái trẻ tuổi này đang chống cằm lên cánh tay tinh tế trắng nõn nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Cao Yến hoàn toàn không thể tin nổi cánh tay nhỏ nhắn này lại có sức mạnh để chiến đấu với sinh vật dữ tợn kia.
Cao Yến quyết định trong thời gian tới, công việc trọng điểm của cô chính là lấy lòng cô gái này. Chỉ cần lung lạc được Thiên Tầm, cô sẽ có thêm tấm bảo hiểm để sống sót trong thế giới quái vật này.
Những người ngồi trên chiếc xe thương vụ kia đã xuống xe dời những chiếc xe chắn giữa đường ra chỗ khác, giờ họ đang sôi nổi chuẩn bị xuất phát.
Người đàn ông vừa chiến đấu với sinh vật giả kia nhìn thấy xe của Sở Thiên Tầm đi qua thì vẫy mạnh tay tỏ lòng biết ơn với họ.
Khi xe chạy qua, Sở Thiên Tầm liếc mắt nhìn anh ta một cái, lúc này cô mới phát hiện người này hơi quen mắt.
Sở Thiên Tầm nghĩ mãi vẫn không nhớ ra.
Ký ức mười năm trước đã dần mờ nhạt, cô không nhận ra ai. Thế nên cô bỏ qua chuyện này, không nghĩ đến nữa.
Vào lúc hoàng hôn, trời bỗng đổ mưa. Mới đầu mưa bụi nhưng dần dần hạt mưa to hơn, cơn mưa cũng trở nên hung mãnh hơn.
Xe Hummer chạy đến một trạm xăng dầu trên đường quốc lộ, không ít xe đã đậu ở đây từ trước.
Bên cạnh trạm xăng có một cửa hàng tiện lợi, kệ hàng trống không từ lâu, vài người tụ tập trong đó để tránh mưa.
Nhóm Sở Thiên Tầm tắt máy xuống xe, họ khóa cửa xe rồi cùng vào cửa hàng.
Những nhóm người đủ nam nữ già trẻ ngồi rải rác trong các góc của cửa hàng. Họ nhìn thấy người đi vào thì ngước mắt, nhận thấy ngoài một người đàn ông ôm đứa con gái thì tất cả đều là nữ nên không hề để ý.
Cao Yến tìm một chỗ trống, cô dẫn nhóm Sở Thiên Tầm đến. Họ đã ăn cơm tối trên xe, giờ đến đây chỉ để tìm chỗ tránh mưa và tạm trú qua đêm.
Sở Thiên Tầm lấy một chiếc chăn mỏng dự phòng trên xe đưa cho Phùng Thiến Thiến, còn cô thì ôm dao quấn chăn trong ba lô rồi dựa lưng vào tường ngủ, hoàn toàn không để ý đến những người khác.
Cao Yến và Cam Hiểu Đan đành phải dựa vào nhau để sưởi ấm.
Cam Hiểu Đan còn tốt chút, cô mặc một chiếc áo giữ ấm. Nhưng Cao Yến vốn theo phong cách thời trang phang thời tiết, mùa xuân chỉ mặc một chiếc quần ngắn, để lộ hai chân trơn bóng. Đến vùng ngoại ô vào ban đêm đúng là bị lạnh không chịu nổi.
Bầu trời càng tối, tiếng mưa to càng vang hơn, trong phòng tối tăm có tiếng trò chuyện và tiếng người ngáy ngủ khò khè.
Hai luồng sáng của đèn xe xuyên qua màn mưa chiếu đến nơi này.
Xe dừng lại, một nhóm người cầm đèn pin vội vàng đi vào cửa hàng tạp hóa.
Những người này đều là nam nữ trẻ tuổi, họ khiêng một người đàn ông hôn mê bất tỉnh đi vào, miệng năm miệng mười nói.
"Mau, mau đỡ anh Mạnh nằm xuống, anh ấy sốt cao lắm!"
"Đều vì đánh nhau với quái vật nên bị thương thế này!"
Sở Thiên Tầm mở to mắt nhìn sang, cô phát hiện đây là nhóm người trong chiếc xe thương vụ đã gặp hồi giữa trưa.
"Chờ một chút, người này bị sao vậy?" Mấy người đàn ông cao lớn đứng lên từ trong góc tối. Người dẫn đầu có mái tóc rất ngắn, thân trên chỉ mặc một cái áo ba lỗ màu đen, miệng ngậm điếu thuốc đã hút được một nửa.
Anh ta dẫn người đứng trước mặt nhóm người trẻ tuổi kia, điếu thuốc trong miệng lúc sáng lúc tắt, anh ta rút ra kẹp ở trong tay.
"Người này không thể vào được!" Anh ta giơ cánh tay đang kẹp điếu thuốc chỉ vào người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh.
"Vì sao! Dựa vào cái gì mà không cho anh Mạnh của chúng tôi đi vào!"
"Đúng vậy, anh dựa vào cái gì? Anh Mạnh của chúng tôi đang bị sốt, anh có lương tâm hay không?"
"Lương tâm, giờ là lúc nào rồi mà cậu còn nói lương tâm với tôi?" Người này khịt mũi nói: "Vết thương của người này là bị ma vật cào đúng không? Anh ta còn bị sốt nữa, từng xem phim về tận thế chưa? Làm sao mấy người biết anh ta sẽ không biến thành ma vật? Dù sao anh ta cũng không thể vào đây, nếu đến nửa đêm mà biến thành ma vật thì sao, mấy người không muốn sống nhưng bọn ông vẫn muốn!"
Mấy người đàn ông phía sau anh ta cũng nói nhao nhao: "Đúng! Ném anh ta ra ngoài, nếu không mấy người cũng đừng có vào!"
Những người khác trong phòng nghe thấy đều bắt đầu nói nhỏ.
"Đúng vậy, không thể vào đây, chẳng may biến thành ma vật thì sao? Tôi còn có con nhỏ nữa mà!"
"Đúng vậy, đúng vậy, mấy người mang anh ta ra ngoài đi!"
Mấy người trẻ tuổi nhìn thoáng qua nhau, ai cũng do dự không quyết. Sau một lúc lâu, hai người đàn ông trong đó không nói một lời mà khiêng giám đốc của mình đi vào màn mưa đến bên đường đối diện ở cách rất xa.
Những cô gái trẻ ở lại phòng thì mặt mày tái nhợt nhìn nhau, cuối cùng vẫn không nói gì mà im lặng tìm một góc ngồi xuống.
Qua một lúc sau, hai người đàn ông kia đã quay trở lại tay không.
"Anh, các anh ném anh Mạnh ở ngoài à? Bên ngoài mưa lớn như vậy, anh ấy…" Một cô gái rốt cuộc không nhịn được.
"Vậy phải làm sao? Anh Mạnh đột nhiên bị sốt, đúng là rất lạ mà. Ai có thể bảo đảm anh không biến thành quái vật?"
"Đúng vậy, cô không yên tâm thì ra ngoài chăm sóc anh đi. Dù sao Mạnh Vinh Hiên vì cứu cô mới xuống xe xong bị quái vật đánh mà."
Cô gái kia rụt cổ không nói gì nữa.