115. Đội trưởng Dương ngộ nhận

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Đội trưởng Dương ngộ nhận

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi xác định Dương Vân Triệt không có ý gì đặc biệt với mình, Trần Tinh Nhiên cũng dứt khoát gạt bỏ suy nghĩ đó ra sau đầu.
Cái thái độ mập mờ kỳ lạ mà Ngô Phi Ngang nói lúc trước đúng là làm Trần Tinh Nhiên bị giật mình, đến mức lúc về vẫn còn thấy hơi lo lắng, sợ nếu đúng như lời Ngô Phi Ngang nói thì sao... Nói thật thì Trần Tinh Nhiên chưa từng nghĩ đến nếu chuyện đó là thật, mình sẽ phải đối diện với nó thế nào.
Ghét thì cũng không đến mức ghét, dù sao Dương Vân Triệt từ vẻ ngoài đến tính cách đều khá ổn. Tuy đôi khi hơi tếu táo, nhưng lúc nghiêm túc lại khiến người ta thấy rất đáng tin cậy. Chỉ là trước giờ Trần Tinh Nhiên chưa từng nghĩ theo chiều hướng đó, trong lòng cậu, Dương Vân Triệt là một đồng đội đáng tin cậy, cũng là đội trưởng luôn quan tâm cậu trong cuộc sống hằng ngày. Nếu thật sự chuyển sang mối quan hệ yêu đương, Trần Tinh Nhiên tưởng tượng ra cảnh đó thấy sao mà kỳ lạ.
Cũng may Dương Vân Triệt đã vượt qua “bài kiểm tra giới tính”, trong lòng Trần Tinh Nhiên thì anh chính là một trai thẳng chính hiệu, thế là cậu cũng gạt bỏ hết những suy nghĩ vớ vẩn do Ngô Phi Ngang khơi mào kia đi, lên lầu lấy thanh “Long Anh” của mình rồi ra sân luyện đao.
Một lát sau, Dương Vân Triệt từ trên lầu đi xuống, tay cầm hai ly nước, trong đó một ly còn cẩn thận pha thêm chanh và mật ong. Xuống lầu xong nhìn quanh một vòng, không thấy Trần Tinh Nhiên đâu, liền hỏi La Bạch Bạch:
"Tinh Nhiên đâu rồi?"
"Ra sân luyện đao rồi."
La Bạch Bạch đang ăn cơm hộp, cũng không ngẩng đầu lên: "Vừa huýt sáo vừa đi, nhìn tâm trạng có vẻ rất tốt."
Tâm trạng tốt?
Dương Vân Triệt khựng lại giây lát.
"Không lẽ Nhiên Bảo đang yêu chăng?"
La Bạch Bạch dường như nghĩ ra điều gì đó, ngẩng đầu lên, nghiêm túc phân tích: "Anh coi, sau khi về là tâm trạng thay đổi hẳn, mới về là lập tức ra ngoài luyện đao ngay. Hơn nữa nói là đi chơi với bạn học nhưng ở trường hình như cũng đâu có mấy người bạn thân thiết lắm đâu?"
"Ừm..."
Tiêu Nam bên cạnh đang ăn cơm, nghe La Bạch Bạch phân tích thấy cũng có lý, gật đầu nói: "Cũng rất có khả năng."
"Là khả năng khá cao đấy chứ."
La Bạch Bạch liếc mắt nhìn ra sân: "Nhiên Bảo cũng lớn rồi mà, cũng đúng, sinh nhật vừa qua là mười chín tuổi rồi, cũng đến lúc yêu đương rồi chứ. À mà anh Tiêu, anh nghĩ Nhiên Bảo sẽ thích kiểu người thế nào nhỉ?... Ơ đội trưởng, anh làm gì đó?"
La Bạch Bạch ngơ ngác nhìn cái bánh bao nhân thịt trên tay mình bị Dương Vân Triệt giật lấy.
"Phải giảm cân."
Dương Vân Triệt lạnh lùng liếc hắn một cái: "Cả ngày nằm dài không chịu vận động, ăn uống toàn đồ nhiều calo thế này, lát nữa bảo Phó Châu đăng ký cho cậu vào lớp gym, tập luyện nghiêm túc đi."
"Em không đi đâu!"
La Bạch Bạch càu nhàu: "Em cũng đâu có béo lắm đâu mà..."
"Đã quyết định rồi, không cần bàn cãi."
Dương Vân Triệt vô tình chốt lịch cho La Bạch Bạch rồi ngồi xuống ăn cơm với vẻ mặt thất thần.
Một lúc sau, Dương Vân Triệt đột nhiên lên tiếng hỏi:
"Trong đội mình có quy định cấm yêu đương trong thời gian thi đấu không?"
"Đương nhiên là không rồi, có đội nào mà quản chặt vậy đâu."
La Bạch Bạch ngạc nhiên: "Hơn nữa yêu đương kiểu gì mà nói cấm là cấm được. Mà sao vậy đội trưởng, anh cũng đang có xuân tâm trỗi dậy, tính yêu đương hả?"
"Ăn cơm đi."
"..."
La Bạch Bạch gãi mũi một cái, thầm nghĩ hôm nay đội trưởng bị gì vậy, nóng tính thế...
Dương Vân Triệt cúi đầu ăn cơm yên lặng, nhưng khóe mắt vẫn không ngừng liếc ra sân, ánh mắt chớp động, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc sau, Trần Tinh Nhiên từ sân đi vào, xách theo thanh Long Anh, trên người lấm tấm mồ hôi, nhìn qua tâm trạng quả thực không tồi.
Không lẽ... đúng như La Bạch Bạch nói, đang yêu đương thật à…
Dương Vân Triệt bỗng thấy nghẹn ngào trong lòng, cảm giác khó tả.
"Hôm nay cũng rảnh mà, chiều nay có muốn đánh xếp hạng đôi không?"
Trần Tinh Nhiên vung một nhát đao đẹp mắt rồi tra Long Anh vào vỏ, quay sang nhìn ba người đang ăn cơm, hỏi: "Cũng lâu rồi chưa livestream."
"Được đó!"
La Bạch Bạch giơ tay: "Đánh giải hai tháng rồi, luyện chiến thuật đến mức sắp phát ngán, đúng lúc chơi giải trí chút cho đỡ căng thẳng!"
Tiêu Nam với Dương Vân Triệt đều không có ý kiến. Trận vòng bảng tiếp theo còn hai ngày nữa mới đến, được nghỉ không cần huấn luyện thì ai mà chẳng thích, chơi vài trận giải trí cũng tốt.
"Vậy tôi lên tắm đã."
Trần Tinh Nhiên gật đầu, xách Long Anh lên lầu, đi được nửa đường lại quay đầu: "Đội trưởng, cho tôi mượn phòng tắm với nha."
"...Hả?"
Dương Vân Triệt ngẩng đầu, vẻ mặt thoáng hiện nét ngơ ngác.
"Phòng tôi hết sữa tắm rồi."
Trần Tinh Nhiên kéo cổ áo ướt đẫm mồ hôi, nói: "Cho mượn được không?"
Giữa con trai với nhau thì chuyện này quá đỗi bình thường. Sau đợt thăm dò vừa rồi, Trần Tinh Nhiên đã hoàn toàn yên tâm về Dương Vân Triệt, cách cư xử cũng trở lại trạng thái thoải mái và thân thiết ban đầu.
Dương Vân Triệt hơi ngây người ra nhưng cũng gật đầu: "Ừ, được."
Trần Tinh Nhiên vừa lên lầu xong, La Bạch Bạch liền thì thầm với Tiêu Nam: "Đội trưởng xài loại sữa tắm đắt lắm, lần trước em cũng muốn mượn mà ảnh không chịu..."
Nghĩ ngợi gì đó, La Bạch Bạch bắt chước giọng điệu lúc nãy của Trần Tinh Nhiên: "Đội trưởng, phòng em cũng hết sữa tắm rồi, tí nữa cho em mượn phòng tắm luôn nha, được không?"
Dương Vân Triệt mặt lạnh như băng: "Cút."
La Bạch Bạch: "..."
...
Dương Vân Triệt quay về phòng mình, nghe tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm vọng ra, hiếm khi cảm thấy bối rối luống cuống như lúc này.
Đứng do dự ở cửa một lát, cuối cùng cũng cố lấy lại bình tĩnh, đưa tay gõ cửa.
"Có chuyện gì vậy?"
Trong phòng tắm vang lên giọng Trần Tinh Nhiên.
"... Sữa tắm để bên tay phải."
Dương Vân Triệt nghẹn họng mãi mới thốt ra được câu đó.
"Tôi biết rồi, mấy chữ đó to đùng còn gì."
Giọng Trần Tinh Nhiên mang theo ý cười, xen lẫn tiếng nước vọng ra từ trong phòng tắm.
Chỉ cách một lớp kính mờ, nghe thấy giọng nói bên tai, Dương Vân Triệt bỗng cảm thấy tim đập loạn nhịp, đầu óc bắt đầu không kiểm soát được mà nghĩ ngợi lung tung, đến nỗi tay chân cũng chẳng biết để đâu cho phải.
"Ờ thì..."
Dương Vân Triệt khẽ ho khan một tiếng, suy nghĩ một hồi rồi lên tiếng bằng giọng mà bản thân cho là rất khéo léo:
"Tuy trong đội không có quy định cấm yêu đương, nhưng trong thời gian thi đấu thì vẫn nên tập trung một chút thì hơn."
Một lát sau, không nghe thấy tiếng đáp lại từ bên trong, Dương Vân Triệt lại nói tiếp:
"Giờ xã hội cũng phức tạp, mà cậu lại là tuyển thủ chuyên nghiệp, fan cũng gần ngang ngửa các ngôi sao rồi đó, nên phải chú ý một chút, đừng để bị người ngoài lừa gạt..."
"Xoạch —"
Cửa phòng tắm bị mở ra, Trần Tinh Nhiên còn đang tỏa hơi nước, dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Dương Vân Triệt:
"Đội trưởng, rốt cuộc anh muốn nói gì vậy?"
"... Không có gì." Dương Vân Triệt hơi ngượng ngùng: "Chỉ là nhắc nhở thôi."
"Yên tâm đi."
Trần Tinh Nhiên vươn tay vỗ vỗ vai anh. Cậu cao hơn anh hơn mười phân nên động tác này của cậu trông hơi khó khăn: "Tôi đâu dễ bị lừa như vậy."
Không phải trẻ con mười mấy tuổi nữa đâu.
Trần Tinh Nhiên vừa mới tắm xong, trên người còn vương mùi sữa tắm đặc trưng. Đó là mùi Dương Vân Triệt vô cùng quen thuộc, là hương mà người mình thích đang dùng, lại còn là loại giống với mình, như thể đang cùng nhau hít thở chung một bầu không khí, khiến Dương Vân Triệt thoáng ngẩn người.
...Khoan đã.
Dương Vân Triệt chợt nhớ lại lời Trần Tinh Nhiên vừa nói, cậu nói "Tôi đâu dễ bị lừa", nhưng không hề phủ nhận chuyện đang yêu. Vậy có lẽ nào... lời La Bạch Bạch nói là thật?
!!!
Dương Vân Triệt giật mình, vừa định hỏi thêm thì phát hiện Trần Tinh Nhiên đã thu dọn đồ đạc xong, rời khỏi phòng.
Cậu mở điện thoại ra, trên màn hình là tin nhắn của Ngô Phi Ngang.
Ngô Phi Ngang: Sao rồi? Có gì xảy ra không?
Trần Tinh Nhiên trả lời: Ông nghĩ nhiều rồi, hoàn toàn không có phản ứng gì cả.
Ngô Phi Ngang: Thật sao?
Trần Tinh Nhiên: Lừa ông làm gì, sáng nay ông nói nhiều quá, hại tôi nói chuyện với đội trưởng cũng thấy ngại ngùng...
Ngô Phi Ngang: Không chừng là Vân Thần cố ý kiềm chế, sợ bị ông phát hiện nên giả vờ như không có gì? Bề ngoài trông thì bình thường, bên trong lại sóng gió dập dồn? Ừm, kiểu người kín đáo hay như vậy lắm.
Trần Tinh Nhiên:...Ông bớt xem mấy phim tình cảm nhảm nhí lại đi, tôi chuẩn bị livestream rồi, không nói nữa.
Ngô Phi Ngang nhìn tin nhắn Trần Tinh Nhiên gửi tới, gãi đầu.
Không lẽ thật sự mình nghĩ nhiều quá?
Dù gì thì cũng đang bàn về Dương Vân Triệt, mà chính chủ thì lại ở ngay trước mắt. Trần Tinh Nhiên sau khi thử dò xét một phen rồi xác định Dương Vân Triệt không có ý đó, trong lòng cũng hơi ngại nên lúc nhắn tin với Ngô Phi Ngang cũng vô thức né tránh một chút.
Trần Tinh Nhiên tự cho là không ai phát hiện mấy hành động nhỏ lén nhắn tin của mình, nhưng Dương Vân Triệt vẫn luôn chú ý từng cử chỉ của cậu. Trần Tinh Nhiên lấy điện thoại ra lén lút, quay lưng lại phía bọn họ, vừa gõ gõ trên màn hình vừa liếc ngang liếc dọc, tất cả đều không lọt khỏi mắt đội trưởng Dương.
Chuyện kiểu này trước giờ chưa từng xảy ra!
Nếu chỉ là nhắn tin bình thường thì tại sao phải quay lưng lại? Còn cái kiểu như chột dạ, vừa nhắn vừa hay ngẩng đầu lên liếc nhìn bọn họ, như sợ bị phát hiện...
Ánh mắt Dương Vân Triệt trầm xuống.
Có gì đó không ổn, rất không ổn.
Nghĩ lại những hành động kỳ lạ của Trần Tinh Nhiên hôm nay, cộng thêm suy đoán của La Bạch Bạch... trong lòng Dương Vân Triệt lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.
"Tôi đi thay trang phục thi đấu trước, đợi lát nữa qua phòng huấn luyện chờ mọi người."
Trần Tinh Nhiên cất điện thoại, vẫy tay với La Bạch Bạch đang ăn: "Lên mạng xong tôi sẽ mời mọi người vào đội."
"OK."
La Bạch Bạch giơ tay ra hiệu.
"Đội trưởng, sao anh không ăn gì hết vậy?"
La Bạch Bạch đã ăn sạch hơn nửa phần cơm trước mặt, vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện Dương Vân Triệt gần như chưa đụng đũa, thắc mắc hỏi: "Không đói sao? Anh mà không ăn thì để em xử lý luôn nhé."
Dương Vân Triệt nghiêm mặt nhìn theo bóng Trần Tinh Nhiên vừa rời đi, đứng dậy: "Thích ăn thì cứ ăn, tôi qua phòng huấn luyện."
Nói xong, xoay người bỏ đi.
La Bạch Bạch ngơ ngác nhìn bóng hai người họ: "Hai người này hôm nay bị sao vậy, sao thấy cả hai đều có vẻ kỳ lạ thế nào ấy?"
Tiêu Nam vẫn giữ nguyên phong cách ông cụ non điềm đạm: "Chuyện người khác, đừng xen vào."
"Sao anh cũng nói vậy chứ!"
La Bạch Bạch ra vẻ bị bắt nạt, càu nhàu: "Bây giờ em là người có địa vị thấp nhất trong ZMD đúng không! Rõ ràng trước kia em còn là cục cưng được mọi người nâng niu trong lòng mà..."
"Thôi đi, chưa bao giờ có cái giai đoạn đó cả."
Tiêu Nam nhếch mép cười: "Với cái kiểu suốt ngày lải nhải như cậu, địa vị làm sao mà cao được? Nói vậy chứ, nếu một ngày nào đó Vân Triệt đuổi cậu khỏi đội, cậu định làm gì?"
"..."
La Bạch Bạch tưởng tượng ra cảnh đó, lập tức giận sôi: "Em sẽ rất rất tức giận!"
"Rồi sao nữa?"
"Thì... thì tức giận chứ sao!"
La Bạch Bạch định nói sẽ lao vào gây sự một trận, nhưng lời ra đến miệng lại không dám nói, nghĩ ngợi một chút, cuối cùng chọn phương án nhẹ nhàng hơn: "Em sẽ thừa lúc đội trưởng không chú ý, lén liếc anh ấy một cái thật sắc!"
"......"
Cậu đúng là túng quá hóa dở thật rồi đó.
Tiêu Nam lại hỏi: "Vậy nếu là Tinh Nhiên, cậu dám đập bàn làm lớn chuyện với cậu ấy không?"
La Bạch Bạch trong đầu chợt nhớ lại cảnh bị Trần Tinh Nhiên ấn ngã xuống đất hôm sinh nhật, lập tức nghẹn lời.
Nhưng khí thế thì không thể thua kém được, La Bạch Bạch trầm ngâm một hồi, rồi dùng giọng nghiêm trọng nhất có thể nói: "Vậy em sẽ cho Nhiên Bảo biết... thế nào mới là một người yếu đuối thực sự!"
Tiêu Nam: "..."
"Rồi rồi, em hiểu rồi."
La Bạch Bạch ỉu xìu cụp đuôi: "Cảm ơn anh Tiêu đã chỉ bảo, từ nay về sau em sẽ ngoan ngoãn làm người, kẹp chặt đuôi sống tiếp..."