123. Lính Mới Trong Tâm Bão, Lời Mời Bất Ngờ

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Lính Mới Trong Tâm Bão, Lời Mời Bất Ngờ

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong giai đoạn giữa trận, dù Lộc Minh Dụ đã nỗ lực tìm cơ hội gỡ hòa điểm, nhưng việc thiếu vắng một người đỡ đòn (tanker) khiến khả năng trụ đến cuối cùng ở vòng chung kết trở nên cực kỳ khó khăn. Trên đường di chuyển, Lộc Minh Dụ cố gắng hết sức né tránh giao tranh, nhưng điều này lại khiến toàn đội Mãn Thiên Tinh bị thiệt thòi về trang bị. Đến vòng chung kết, họ bị hai đội hình mạnh theo dõi sát sao và cuối cùng đành tiếc nuối bị quét sạch.
Ngược lại, VG lại thể hiện phong độ ổn định. Đến giai đoạn vòng chung kết, nhờ ưu thế về trang bị và đấu đao, họ nhanh chóng chiếm được địa hình thuận lợi, giành được 4 điểm hạ gục. Đây không chỉ là một chiến thắng thông thường mà là một thắng lợi cực kỳ ấn tượng, giúp họ trực tiếp vươn lên dẫn đầu về điểm số trong trận đấu này.
Các tuyển thủ chuyên nghiệp đều có con mắt tinh tường. Sau khi chạm trán với Mãn Thiên Tinh, họ cũng có cái nhìn rõ ràng hơn về thực lực hiện tại của đội.
Đặc biệt là về tân binh Quý Vân Ẩn của đội. Kỹ năng đấu đao của cậu ấy thực ra không tệ, thỉnh thoảng cũng có những pha xử lý bất ngờ, sáng tạo và đẹp mắt. Tuy nhiên, nhìn chung nhịp độ của cậu vẫn chưa bắt kịp với toàn đội Mãn Thiên Tinh, ý thức phối hợp và tấn công theo nhóm còn nhiều thiếu sót. Dù nhận thấy đây là một tân binh có tiềm năng, nhưng khi đặt vào một giải đấu chính thức nơi cao thủ đầy rẫy, cậu vẫn còn thiếu kinh nghiệm trầm trọng.
Sau khi thông tin này lan truyền, các trận đấu tiếp theo của Mãn Thiên Tinh cũng trở nên vô cùng khó khăn. Những đội đối đầu với họ đều lấy Quý Vân Ẩn làm điểm đột phá đầu tiên. Vốn dĩ là một tân binh, cậu đã dễ bị nhắm mục tiêu, lại thêm việc không đủ năng lực chống chịu áp lực lớn, nên khi bị bao vây thì rất khó thoát khỏi tay các tuyển thủ chuyên nghiệp đẳng cấp cao. Trước chiến thuật dồn dập nhắm vào mình, Vân Ẩn nhanh chóng bị đánh choáng váng, đến mức ở trận cuối cùng, thao tác của chính cậu cũng bị rối loạn.
Dưới sự “chăm sóc” quá mức từ các tiền bối chuyên nghiệp, gần như mỗi lần Mãn Thiên Tinh mở giao tranh, Quý Vân Ẩn đều bị tập trung tấn công trước tiên. Những pha xử lý đẹp hiếm hoi của cậu cũng bị lu mờ bởi việc đội bị tiêu diệt quá nhanh, không thể nào nổi bật lên được.
Thực ra, với tư cách là một tân binh, Quý Vân Ẩn đã thể hiện không đến nỗi tệ. Nếu ở một đội khác, ít nhất cậu cũng sẽ được khen là “người mới ngựa đen”. Nhưng vấn đề là cậu lại gia nhập một đội tuyển mạnh với kỳ vọng cực kỳ cao và lượng fan cực kỳ lớn như Mãn Thiên Tinh, nên ánh mắt đánh giá cũng nghiêm khắc hơn nhiều.
Sau khi ba trận đấu kết thúc, ở vòng đầu của giải chính thức, Mãn Thiên Tinh đạt được 21 điểm, xếp thứ 9 trong tổng số 24 đội của giải đấu này, còn tổng điểm toàn giải thì đứng thứ 21.
Vòng đầu của giải chính thức vẫn còn vài trận chưa đấu xong. Dự đoán sau khi hoàn tất, thứ hạng tổng điểm của Mãn Thiên Tinh có khả năng sẽ tiếp tục tụt xuống.
Tổng cộng có 120 đội tham gia, mà đứng ở hạng hai mươi mấy thực ra cũng không tệ đối với phần lớn các đội. Nhưng đối với một đội như Mãn Thiên Tinh, vốn mùa trước còn ở cùng đẳng cấp với VG, Thu Thủy, thì kết quả này thực sự là một cú trượt dài.
【 Tân binh này thực sự không ổn, thay người đi thôi! 】
【 Chân to mà mang giày nhỏ, Quý Vân Ẩn sang mấy đội hạng trung thì còn chơi được, chứ vào Mãn Thiên Tinh thì vẫn còn non lắm. 】
【 Thiệt tình, không được thì gọi A Mạc quay lại đi, dù giải nghệ rồi nhưng ít nhất còn gánh được một mùa. 】
【 Nhìn tân binh bên ZMD rồi nhìn lại Mãn Thiên Tinh, trời ơi, chênh lệch lớn vậy luôn. 】
【 Ha ha ha ha ha nói thật chứ, fan của Quý Vân Ẩn đừng lấy cớ tân binh nữa. Trần Tinh Nhiên của ZMD cũng là tân binh đó, sao người ta không bị bón hành như vậy? 】
【 Không nói đâu xa nha, tôi thực sự nể Trần Tinh Nhiên của ZMD. Nếu không phải trước giờ chưa từng thấy cậu ta lên sân đấu, tôi còn tưởng là tuyển thủ chuyên nghiệp lập acc mới vào chơi. 】
【 Nhìn rõ mà, hai trận sau là Quý Vân Ẩn bị nhắm vào rồi. Tân binh thì lấy đâu ra năng lực chịu áp lực mạnh vậy, bị đánh sấp mặt không phải chuyện bình thường hả? Kéo người xuống dìm cũng đừng quá đáng. 】
【 Mấy người có phải đang quá khắt khe với tân binh rồi không? Tôi thấy Quý Vân Ẩn tiến bộ nhanh mà. 】
【 Bị nhắm vào á? Không phải vì cậu ta là điểm yếu nhất trong đội mới bị nhắm à? Còn muốn được khen nữa hay gì? 】
【 Đúng rồi, Trần Tinh Nhiên cũng là tân binh đó, sao mấy đội khác không dám nhắm vào cậu ấy đi? 】
【 Ha ha ha ha ha… Có chứ, có hai đội định mở giao tranh nhắm vào Trần Tinh Nhiên mà, kết quả bị cậu ấy đánh tan tác luôn, kết cục thảm không tả nổi. 】
【 Tuyển thủ chuyên nghiệp nhắm vào Quý Vân Ẩn: Có điểm yếu đây rồi! Tuyển thủ chuyên nghiệp nhắm vào Trần Tinh Nhiên: Mẹ nó, đập trúng tấm sắt rồi! 】
【 Ha ha ha ha ha ha ha đúng là chân thật. 】
Quý Vân Ẩn và Trần Tinh Nhiên đều là những tân binh được các đội mạnh đặc biệt đề cử mùa này. Cả hai có rất nhiều điểm tương đồng: đều chưa từng có kinh nghiệm thi đấu, đều từ người chơi nghiệp dư một bước nhảy vọt lên vị trí đánh chính trong đội mạnh, và đều bị đẩy vào vị trí đột phá chiến lược…
Vì có quá nhiều điểm tương đồng, nên khó tránh khỏi việc cư dân mạng mang hai người ra so sánh. Trong khi Trần Tinh Nhiên tỏa sáng chói lọi, Quý Vân Ẩn lại trở nên quá đỗi bình thường. Sự chênh lệch này không chỉ khiến fan Mãn Thiên Tinh bất mãn, mà còn tạo điều kiện cho anti-fan trà trộn vào để giở trò. Chưa chắc họ thực sự muốn khen Trần Tinh Nhiên, nhưng mượn cớ khen để đá xéo Mãn Thiên Tinh thì là sự thật.
Mãn Thiên Tinh và ZMD là đối thủ trên sân thi đấu, việc fan hai bên cãi nhau là chuyện xảy ra như cơm bữa. Lần này Mãn Thiên Tinh chơi không tốt ở vòng chính thức, fan ZMD cũng nhân cơ hội này vọt lên, thi nhau châm chọc, mỉa mai Quý Vân Ẩn.
Dư luận ngập tràn từ bốn phương tám hướng đổ dồn vào một đứa trẻ chưa đủ tuổi thành niên. Ngay cả người lớn cũng chưa chắc chịu nổi nhiều lời mỉa mai đến vậy, huống chi là cậu ấy. Có thể tưởng tượng được áp lực mà Quý Vân Ẩn đang gánh lớn đến mức nào.
Sau khi vòng chính thức của Mãn Thiên Tinh kết thúc, lúc Quý Vân Ẩn bước ra khỏi cabin điều khiển, khuôn mặt buồn bã thất thần, đôi mắt đỏ hoe như chú thỏ nhỏ vừa khóc xong, khiến một bộ phận “fan mẹ” thấy thương cảm. Họ bắt đầu lên Weibo và các diễn đàn để bênh vực cho cậu. Nhưng những lời nói mang tính bảo vệ đó lại khiến fan cứng của Mãn Thiên Tinh không vừa lòng.
Ý gì đây? E-sports không có chỗ cho nước mắt, chơi được thì chơi, không chơi được thì nghỉ. Đã ăn cơm tuyển thủ chuyên nghiệp thì đừng yếu đuối như thủy tinh. Không chơi được còn không cho người ta nói nữa à? Luật gì kỳ cục vậy?
“Chậc chậc chậc.”
La Bạch Bạch nằm trên ghế sofa lướt điện thoại. Vừa lướt qua một cái đã thấy cả loạt bình luận dài dằng dặc về Quý Vân Ẩn, cậu không nhịn được lắc đầu: “Chửi cũng ác quá, không lẽ tính chửi tới mức làm thằng bé gục luôn à? Tội nghiệp ghê.”
“Muốn làm tuyển thủ chuyên nghiệp thì phải đi qua con đường đó thôi.”
Tiêu Nam nhún vai: “Ai mà chẳng từng trải qua chứ.”
“Haiz, nếu không có sự so sánh thì cũng không đến mức bị tổn thương.”
La Bạch Bạch nói: “Nếu không phải có Nhiên Bảo bên cạnh, chắc gì tân binh kia đã bị chửi thảm như vậy. Nhìn Mãn Thiên Tinh chơi thất thường, lại thấy Nhiên Bảo quá dữ dội, fan trong lòng mất cân bằng là lấy tân binh ra xả giận thôi.”
Đang nói chuyện thì Phó Châu từ trên lầu bước xuống: “Mọi người ở đây à? Thi đấu xong rồi sao?”
La Bạch Bạch đáp: “Vừa đánh xong.”
“Đói quá, để tôi gọi đồ ăn khuya về ăn.”
Phó Châu giơ tay xem đồng hồ. Hơn 10 giờ tối, ăn khuya là hợp lý: “Mọi người muốn ăn gì không? Tôi bao.”
La Bạch Bạch reo lên: “Tuyệt! Ăn thôi!”
Dương Vân Triệt hơi bất ngờ: “Mặt trời mọc đằng tây rồi sao?”
Phó Châu nổi tiếng keo kiệt y như giỏi chuyên môn. Chuyện mà y chịu móc tiền ra còn khó hơn rút vàng từ miệng rồng, nên Dương Vân Triệt không nhịn được phải cảnh giác: “Nói nghe xem nào, có phải định làm gì đó mà mồi trước bữa tiệc đây không?”
“Nói gì kỳ vậy, tôi là kiểu người đó sao?”
Phó Châu ho nhẹ một tiếng, đưa ứng dụng gọi đồ ăn cho La Bạch Bạch: “Nhưng đúng là có chuyện muốn nói với mấy người.”
La Bạch Bạch vừa cầm điện thoại của Phó Châu, nghe đến đây liền như bị cài mìn, lập tức quăng luôn điện thoại sang một bên: “Xém chút nữa là bị dụ rồi. Không được, giám đốc Phó, anh nói chuyện trước đi, em còn phải cân nhắc xem có nên ăn bữa Hồng Môn Yến này không.”
Phó Châu trợn mắt: “Thích ăn thì ăn.”
Ngừng một chút, Phó Châu nói: “Thực ra cũng không phải chuyện gì to tát. Lẽ ra chiều nay định nói mà quên mất. Bên Livestream Tinh Hà vừa ra mắt một chương trình mới, người phụ trách bên đó có trao đổi với tôi, muốn bên ZMD mình hỗ trợ tuyên truyền một chút. Chuyện này cũng nằm trong hợp đồng hợp tác giữa hai bên, tôi không tiện từ chối.”
“Sự kiện mới à?”
La Bạch Bạch nghe vậy yên tâm, cầm lại điện thoại mở ứng dụng đặt đồ ăn.
Mấy chuyện như vậy thông thường sẽ do tuyển thủ nổi tiếng hàng đầu là Dương Vân Triệt đảm nhận. Mà Livestream Tinh Hà là một tập đoàn lớn, lại thiên vị những người có sức hút mạnh như Dương Vân Triệt, rõ ràng chuyện này không liên quan gì mấy đến La Bạch Bạch.
“Bên Tinh Hà muốn chúng ta cử hai người, chiều mai phối hợp tham gia một chút là được. Nghe nói còn có nhiều nghệ sĩ nổi tiếng cũng sẽ có mặt. Nhiệm vụ của hai người cũng đơn giản thôi, đánh vài trận game biểu diễn. Ngoài quà tặng chia theo phần, phía Tinh Hà còn trả thêm phí tuyên truyền.”
Phó Châu chớp chớp mắt: “Có lời mà, đúng không?”
Dương Vân Triệt kéo khóe miệng: “Vậy anh định cử ai đi?”
“Cậu với Tinh Nhiên đều được.”
Phó Châu nói: “Bên Tinh Hà cũng muốn vậy, hai người bây giờ là hot nhất, hiệu quả tuyên truyền tốt nhất. Dù gì cũng chỉ là phối hợp một chút, không tốn bao nhiêu thời gian.”
“Sáng mai tôi phải ra ngoài một chút, tầm trưa là về. Nếu kịp thì để tôi đi.”
Trần Tinh Nhiên nói. Cậu biết Dương Vân Triệt vốn chẳng mặn mà gì với livestream. Từ lúc Trần Tinh Nhiên vào ZMD đến giờ, số lần Dương Vân Triệt tự mở live còn đếm trên đầu ngón tay, phòng phát sóng của anh cũng sắp thành bãi cỏ hoang rồi. Fan của anh muốn xem livestream gần như đều phải sang phòng của Trần Tinh Nhiên. Chỉ cần cậu đang live, Dương Vân Triệt chắc chắn sẽ mặt dày mò qua chơi đôi, lần nào cũng bắt trúng kèo.
Dương Vân Triệt liếc cậu một cái đầy ẩn ý.
Lại định ra ngoài?
Anh nghĩ đến suy đoán trước đó của La Bạch Bạch, trong lòng hơi khó chịu: “Sáng mai tôi cũng rảnh, tôi sẽ chở cậu đi. Có xe vẫn tiện hơn.”
Anh đúng là muốn xem Trần Tinh Nhiên hai ngày liền vội vội vàng vàng ra ngoài là gặp ai!
Trần Tinh Nhiên lắc đầu: “Không cần đâu, chỉ tới khu Hạc Thái Viên nên không xa lắm, đi xe công cộng là đến nơi rồi.”
La Bạch Bạch nói: “Thật đó, sáng ra đường còn kẹt xe kinh khủng. Hơn nữa, đội trưởng dậy sớm không có nổi đâu, ngủ thêm chút cho khỏe đi.”
Dương Vân Triệt hơi thấy ê răng, nhất thời cũng không tìm ra được lý do gì để phản bác lời La Bạch Bạch.
—— Nhờ phước cậu đó, La Bạch Bạch.
Cơm hộp rất nhanh đã được giao đến. La Bạch Bạch gọi cũng chẳng khách sáo gì, đặt của một nhà hàng sang chảnh đến nỗi hộp đựng cũng nhìn cực kỳ cao cấp. Cơm vừa bày lên bàn, hương thơm lập tức lan tỏa, trông cực kỳ hấp dẫn.
Trần Tinh Nhiên do luyện võ nên buổi tối bình thường ăn rất ít. Nhưng lần này, cơm nóng hổi lại thơm ngào ngạt, cộng thêm La Bạch Bạch liên tục mời mọc bên cạnh, cậu cũng có chút không cưỡng lại được nên liền ngồi xuống ăn chung một chút.
"Món cá ở quán này làm ngon cực kỳ luôn!"
La Bạch Bạch đã sớm thèm chảy dãi, còn chưa kịp gắp đã suýt nữa chảy nước miếng đầy bàn, hô lớn: "Nhiên Bảo, anh ăn thử đi, đảm bảo mê luôn!"
Trần Tinh Nhiên lắc đầu, gương mặt đầy vẻ từ chối: "Không cần đâu..."
Cậu vốn không ăn được cá. Trước đây, lúc còn bệnh thì bị Dương Vân Triệt vừa dọa vừa dụ mới miễn cưỡng ăn được vài đũa. Giờ khỏi rồi, có đánh chết cũng không đụng vào nữa.
"A, quên mất, anh không ăn cá ha."
La Bạch Bạch tiếc nuối thấy rõ: "Vậy thì để em ăn một mình vậy..."
Cậu ấy móc ra một đôi đũa, đang chuẩn bị gắp miếng cá thơm lừng kia thì mới đưa được nửa đường, đã bị Dương Vân Triệt nhanh tay chặn lại.
La Bạch Bạch sững người: "Đội trưởng, sao anh lại giành phần đầu cá?"
Dương Vân Triệt từ tốn liếc La Bạch Bạch một cái, nở nụ cười dịu dàng như ánh nắng tháng ba: “Ngốc ạ, đội trưởng thích ăn đầu cá mà, phần còn lại cậu ăn đi.”
Giọng anh hiền lành nhẹ nhàng, đầy ắp sự yêu thương, nghe vào chẳng khác gì một cảnh trong sách giáo khoa dạy đạo hiếu, cha từ con thảo.
La Bạch Bạch: “...”
Nghe thì cảm động thật.
Chỉ là... món này là đầu cá hấp ớt hiểm mà...
Cậu ấy nhìn cái đĩa còn đầy ớt cay đỏ rực, nghẹn lời mà bỗng nhiên rơi vào câm nín.
Chẳng lẽ mình lại vô tình chọc giận đội trưởng chỗ nào rồi?