Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Kế Hoạch Phục Kích
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đoàng!”
Một tiếng súng vang dội, ánh lửa bùng lên từ nòng khẩu Điểu Súng vàng trong tay Dương Vân Triệt. Ngay lập tức, một chùm máu bắn tung tóe trên người tên đột kích đang ở giữa chiến trường!
Dù không bắn trúng đầu nhưng nhờ vào toàn bộ ngọc hồn tăng cường sát thương và kỹ thuật ngắm của mình, Dương Vân Triệt vẫn gây ra hơn 700 điểm sát thương. Tên đột kích kia còn đang dùng thuốc, động tác trên tay bị viên đạn làm gián đoạn, sau đó máu phun ra mà ngã gục xuống đất, hét thảm một tiếng rồi biến thành hồn trũng.
Có lão lục!
Ba người còn lại của đội Vent giật mình, gần như đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía Dương Vân Triệt nhưng tầm nhìn bị che khuất bởi tán lá, chỉ thấy lờ mờ bóng người, không rõ có bao nhiêu.
Hai đội đang giao tranh nghe thấy tiếng súng của Dương Vân Triệt liền bất ngờ đưa ra quyết định giống hệt nhau: hai tên đột kích đang giáp chiến lập tức tách ra, chạy về phía tanker của đội mình.
“Đoàng!”
Vừa chạy được nửa đường, tiếng súng lại vang lên. Lần này trúng thẳng vào đầu và gây chí mạng. Với sát thương cộng thêm từ ngọc hồn, ngay cả một tanker cũng khó lòng chịu nổi phát bắn này. Máu tụt thẳng xuống đáy, may mắn là người hỗ trợ kịp thời ra tay cứu giúp, giữ lại cho tanker một chút sinh mệnh.
Sau khi trang bị ngọc hồn, sát thương của Dương Vân Triệt tuy đáng sợ nhưng tốc độ bắn của khẩu súng vàng lại không nhanh. Mỗi phát bắn phải chờ khoảng 1,5 giây mới có thể tiếp tục. Trừ khi một phát kết liễu luôn, bằng không rất khó để gây sát thương liên tục chỉ với khẩu súng này.
“Bên kia có một đội đang nổ súng.”
“Sát thương cao quá! Chắc có Điểu Súng vàng gắn hồn ngọc, ít nhất là hàng tím trở lên.”
“Bao nhiêu người?”
“Không rõ.”
Sau khi bắn một phát, Dương Vân Triệt lên đạn và nói với Trần Tinh Nhiên: “Cậu cũng bắn mấy phát đi.”
“Hả?” Trần Tinh Nhiên ngơ ra: “Tôi có biết bắn đâu…”
Dương Vân Triệt lấy từ ba lô ra một cây nỏ liên thanh đưa cho cậu: “Cứ bắn bừa đi, miễn là có khí thế.”
Trần Tinh Nhiên nhận lấy, thử ngắm rồi bóp cò —
“Vù vù vù vù ——”
Tiếng tên bắn liên tiếp vang lên, một loạt mũi tên ngắn bay vút ra từ đầu nỏ, tạo hiệu ứng thị giác khá dữ dội. Ở cự ly gần còn khó trúng đích, huống hồ đây là bắn từ xa. Cuối cùng, khi cây nỏ gần như hỏng vì bắn liên tục, tổng cộng khoảng 70 phát, Trần Tinh Nhiên mới bắn trúng được một phát, gây sát thương… hơn mười điểm máu.
Trần Tinh Nhiên: “…”
Cậu hơi ngượng, nhưng Dương Vân Triệt vẫn động viên: “Làm tốt lắm.”
Nói dối trắng trợn thật…
Từ đầu đến cuối, La Bạch Bạch đứng xem mà chỉ biết trợn mắt.
Dù gần như không trúng phát nào nhưng đúng như Dương Vân Triệt nói, khí thế vẫn rất mạnh. Hiệu ứng hình ảnh của nỏ bắn dày đặc trông rất có áp lực. Từ góc nhìn của kẻ địch, hoàn toàn không giống hai người với đội hình tạm bợ mà cứ như một đội hình đầy đủ đang áp đảo hỏa lực.
“Hẳn là đội hình đầy đủ.”
Bị hiệu ứng bắn liên thanh cùng với hỏa lực của Điểu Súng vàng áp đảo, địch lập tức kết luận như vậy rồi ra lệnh rút lui.
Dương Vân Triệt chờ một lúc, chắc chắn rằng họ không phục kích ở gần mới ung dung đi nhặt đồ. Anh cùng Trần Tinh Nhiên nhặt thêm một hồn trũng, bổ sung vật phẩm và nâng cấp ngọc hồn, rồi tiếp tục bám theo đội ba người còn lại của đội đã bị Dương Vân Triệt bắn hạ một người.
【 Lão lục này chơi dơ ghê 】
【 Giả vờ tạo áp lực hỏa lực à, đầu óc tính toán ghê 】
【 Trần Tinh Nhiên bắn chính xác thật, tôi cười ngất luôn, 70 phát trúng đúng một phát thì chịu rồi 】
【 Hai người này phối hợp đỉnh thật 】
Đội bị bám theo là Vent. Mất một tay đột kích, họ càng trở nên thận trọng hơn, không dám giao tranh bừa bãi, nhưng không hề hay biết rằng phía sau có hai người đang lặng lẽ bám sát.
Dương Vân Triệt không tiến vào tầm nhìn của họ để tránh để lộ tiếng bước chân. Anh chờ Vent đi trước rồi mới chậm rãi theo sau. Thậm chí không cần nhìn chính xác hướng đi của đội Vent, chỉ dựa vào quan sát môi trường và dự đoán tâm lý là anh có thể đoán được hướng di chuyển. Dù không nhìn thấy bóng dáng họ, anh cũng không hề lo lắng.
“Họ cứ không đánh hoài, giờ làm sao?”
Trần Tinh Nhiên nhíu mày. Đội Vent cứ tránh giao tranh, rõ ràng cũng muốn làm “lão lục” như họ, tích lũy điểm bằng cách phục kích. Nhưng như vậy thì rất khó tìm được cơ hội chủ động áp sát.
“Không đánh à?”
Dương Vân Triệt cười nhẹ: “Làm gì có chuyện dễ dàng vậy.”
Có chiến thuật gia hàng đầu của Liên Minh đang ở đây, đội Vent có muốn né giao tranh cũng phải đánh.
“Đội trưởng, tôi cứ có cảm giác xấu…”
Người hỗ trợ của đội Vent hơi bồn chồn: “Có khi nào phía sau có người bám theo không?”
“Tôi vừa kiểm tra kỹ rồi, không có ai hết.” Tên đột kích lại rà soát một vòng nữa nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì.
“Dù sao cũng cẩn thận chút.”
Đội trưởng cau mày: “Lúc nãy đội phía sau bắn khá chuẩn, tôi hơi nghi ngờ đó là đội ZMD.”
“Nếu là đội ZMD thì chắc họ đã xông lên kết liễu rồi.”
Người hỗ trợ suy nghĩ: “Giờ mình vẫn chạy được chứng tỏ họ không mạnh lắm, không muốn đối đầu trực diện.”
Nghe vậy, đội trưởng thấy cũng có lý. Thấy phía trước sắp đến điểm tài nguyên tiếp theo, hắn ra hiệu dừng lại và ẩn nấp tại chỗ.
Đội Vent không hề hay biết rằng Dương Vân Triệt đã nhìn thấu mọi động thái của họ và chuẩn bị một kế hoạch dùng họ làm mồi để thu hoạch.
“Tinh Nhiên, hướng 7 giờ, cái nhà trên cây thứ hai bên trái.”
Giọng Dương Vân Triệt vang lên trong kênh đội: “Ở căn nhà kia chờ một lát, chắc chắn sẽ có người tới.”
“Rõ.”
Trần Tinh Nhiên đáp lại, nhưng nghĩ một hồi vẫn thấy khó tin: “Sao anh biết được?”
“Lúc nãy bên kia có hai đội đánh nhau, mình đuổi theo một đội còn đội kia thì đi về hướng đông. Bọn họ cũng đang trong tình trạng mất người, chắc chắn sẽ không dám đi qua cánh đồng trống.”
Dương Vân Triệt cười: “Cho nên họ chỉ có thể đi về phía trang viên Viễn Lăng. Nhưng chỗ đó hai phút trước vừa có rương báu rơi xuống, chắc chắn sẽ có đội đến tranh giành tài nguyên. Dù thắng hay thua thì ít nhất cũng sẽ có một đội thua rút về chữa trị và chắc chắn sẽ đi ngang qua vị trí của cậu…”
Trần Tinh Nhiên nghe chỉ hiểu lơ mơ, nhưng vẫn không khỏi ngạc nhiên trước cách Dương Vân Triệt suy tính. Trong đầu cậu thầm nghĩ, sao lại có người tỉ mỉ và tính toán kỹ lưỡng đến vậy trong chiến thuật?
Nghe thì đơn giản nhưng để suy ra được như vậy cần tổng hợp rất nhiều thông tin, còn phải đổi góc nhìn sang vị trí của đội khác mà phân tích. Lượng suy nghĩ đó đâu phải ai cũng có thể làm được.
Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt giống như hai sinh viên từ những khoa khác nhau, mỗi người đều xuất sắc trong lĩnh vực của mình. Giống như Dương Vân Triệt luôn khâm phục phản xạ và khả năng kiểm soát vũ khí của Trần Tinh Nhiên thì Trần Tinh Nhiên cũng phải nể phục tư duy tỉ mỉ và khả năng vận dụng chiến thuật của Dương Vân Triệt.
Dù lúc này chỉ còn hai người, giọng Dương Vân Triệt vẫn bình tĩnh, còn tính toán như đang chỉ huy một đội hình đầy đủ. Sự tự tin ấy cũng lan sang Trần Tinh Nhiên, khiến cậu có cảm giác chỉ cần có Dương Vân Triệt ở đây, đội ZMD sẽ luôn có chỗ dựa vững chắc, gặp bất cứ khó khăn nào cũng sẽ tìm ra cách phá vỡ.
Có một đồng đội như vậy ở phía sau, đúng là khiến người ta yên tâm vô cùng.
Trước đây, Trần Tinh Nhiên chỉ chuyên tâm vào võ thuật. Khi đạt được chút thành tựu, cậu liền liên tục thách đấu các cao thủ để rèn luyện bản thân. Nhiều sư huynh từng khuyên cậu, con đường võ thuật dài không thấy điểm dừng, tiêu tốn cả đời cũng chưa đi hết nên hãy chậm lại.
Thả chậm hả?
Khi đó, Trần Tinh Nhiên chỉ cười khẩy, rõ ràng là không hề muốn. Với cậu thì võ đạo là tranh đấu, là kẻ mạnh sẽ đứng đầu. Thanh đao của cậu như ngọn lửa hừng hực, không vì ai mà dừng lại. Huống hồ trên con đường này, ai có thể song hành cùng cậu, cùng nhau nâng đỡ?
Trần Tinh Nhiên vốn sống tách biệt. Đây không phải cậu tự nhận mà cả những người quen biết cũng đánh giá như vậy. Bề ngoài cậu có vẻ ôn hòa nhưng chưa từng thật sự để ai vào lòng. Giống như thanh đao của mình, luôn đơn độc, không biết bao giờ mới tìm được vỏ thích hợp.
Trần Tinh Nhiên chưa từng nghĩ mình cần một vỏ đao.
Từ trước đến nay cậu chỉ dựa vào bản thân. Ngay cả trên đấu trường, cậu luôn là người xông lên trước, quen dùng đao trong tay để bảo vệ đồng đội và chém gục kẻ địch. Đây là lần đầu tiên, từ chất giọng trầm ổn và đầy tự tin của Dương Vân Triệt, cậu cảm nhận được cảm giác có thể đặt thắng bại vào tay người khác.
Nếu là Trần Tinh Nhiên của kiếp trước hoặc lúc mới tới thế giới này, cậu sẽ cho rằng đó là sự sỉ nhục với võ đạo của mình.
Nhưng ngay lúc này, cậu lại thấy cảm giác có người đứng vững phía sau, được sự an toàn bao phủ hóa ra cũng rất tốt.
Giống như hôm đó ở trong phòng Dương Vân Triệt, mũi ngửi thấy mùi trà gừng thơm ngọt, tiếng sột soạt vang lên như một nhịp điệu ru ngủ. Và khi cậu bị Phó Châu trách, câu “Có tôi ở đây rồi” của Dương Vân Triệt khiến tim cậu khẽ rung lên một nhịp. Với cậu đó là một cảm giác xa lạ, nhưng không hề ghét bỏ.
—— “Nếu Vân Thần muốn yêu ông, ông đồng ý không?”
Trong cơn mơ màng, dường như cậu lại nghe thấy câu hỏi của Ngô Phi Ngang hôm đó.
“Suy nghĩ gì vậy?”
Giọng Dương Vân Triệt kéo cậu về thực tại.
“Có thể suy nghĩ một chút.”
Trần Tinh Nhiên theo bản năng buột miệng.
Dương Vân Triệt sững người: “Cái gì?”
“A? Không có…”
Trần Tinh Nhiên hoàn hồn, hơi ngại ngùng nói: “Không, tôi đang nghĩ chuyện khác.”
Dương Vân Triệt cười: “Trong trận đấu mà còn rảnh để nghĩ đông nghĩ tây à?”
Giọng nói dịu dàng, hoàn toàn không có ý trách móc.
La Bạch Bạch đang xem trận, khóe miệng giật giật: À, nếu là mình mà lơ đễnh trong lúc thi đấu, chắc gì anh ấy đã nói với mình bằng cái giọng này.
“Xin lỗi.”
Trần Tinh Nhiên bình tĩnh lại, hít sâu một hơi, gạt bỏ hết những suy nghĩ rối bời trong đầu, siết chặt chuôi đao trong tay, một lần nữa chăm chú nhìn về phía trước.
Đúng như lời Dương Vân Triệt, chưa đầy vài giây sau, ngay trước mắt Trần Tinh Nhiên đã xuất hiện một đội hai người, vừa nhìn là biết họ đã bại trận từ cuộc chiến trước.
“Tới rồi.”
Giọng Dương Vân Triệt vang lên bên tai cậu, Trần Tinh Nhiên khẽ “Ừ” rồi âm thầm đếm nhịp trong lòng.
Hai kẻ kia bước đi cẩn thận trong rừng, giẫm lên nền đất ẩm và lá khô, phát ra tiếng lá vụn bị nghiền nát.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, dường như cả hai cùng cảm nhận được điều gì đó, lập tức quay đầu lại!
Keng ——
Lưỡi đao sáng như tuyết chém ngang, xẹt qua giữa không trung, cắt đôi chiếc lá khô, đường cắt rõ ràng và gọn gàng rồi bất ngờ tăng tốc, khiến lá rụng tung bay như bị một luồng gió mạnh cuốn lên! Tấm khăn dài sau lưng Trần Tinh Nhiên phần phật bay, dưới vành mũ là đôi mắt lạnh lẽo đầy sát khí, thân hình cậu như một tia sét, trong chớp mắt đã lướt ngang qua một người.
“Vèo ——”
Một vệt máu nở tung như đóa hoa tàn, lại giống như chấm mực vung ra từ đầu bút rơi xuống giữa không trung, tạo thành một bông hoa u buồn.