144. Chương 144

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ở trận đầu, do sớm đụng độ AUG, ZMD không giành được nhiều điểm hạ gục, tổng điểm bị VG vượt qua và tạm thời rơi xuống vị trí thứ hai.
Sau quãng nghỉ ngắn giữa hiệp, ván đấu thứ hai bắt đầu.
Trong ván này, ZMD chọn Trầm Chu Than làm điểm đáp, vẫn theo chiến lược quen thuộc là tranh giành tài nguyên ở khu vực có nhiều vật phẩm. Nhưng qua góc nhìn của giải đấu, khán giả cũng nhận ra VG cũng chọn Trầm Chu Than làm điểm đáp.
Khoảnh khắc này khiến mọi người đều phấn khích.
Ván trước, Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt không chạm trán VG trong giai đoạn giữa, khiến nhiều khán giả tiếc nuối. Tuy nhiên, đối với người hâm mộ ZMD, đây rõ ràng là một điều tốt. Dù ai cũng mong muốn chứng kiến cảnh Trần Tinh Nhiên và Lý Hạo Uyên đối đầu trực diện, nhưng đây không phải là trận solo mà là đấu đội. Nếu ZMD chỉ còn hai người mà phải đối mặt với đội hình đầy đủ của VG, Lý Hạo Uyên chẳng cần phải so chiêu với Trần Tinh Nhiên, chỉ cần dựa vào lợi thế quân số cũng đủ để áp đảo và kết liễu họ.
Còn bây giờ, cả ZMD và VG đều chọn Trầm Chu Than, trận đấu này chắc chắn sẽ cực kỳ gay cấn.
Ngay sau khi nhảy dù, Trần Tinh Nhiên nhanh chóng dò xét quanh khu vực, định hội quân với đồng đội, nhưng ngay khúc cua lại bất ngờ chạm mặt Lý Hạo Uyên của VG.
Trần Tinh Nhiên vừa nhặt được giáp trắng, Lý Hạo Uyên cũng vậy. Trang bị hai bên gần như ngang ngửa. Vừa thấy nhau, cả hai lập tức lao vào giao chiến vài hiệp.
Nhịp độ tấn công của Lý Hạo Uyên cực nhanh, ngay cả trong server quốc nội cũng ít ai bắt kịp tốc độ ra đòn của anh. Thêm vào đó, anh còn tinh thông kiếm pháp, từng đường kiếm vừa hiểm hóc vừa sắc bén. Trần Tinh Nhiên vừa dùng côn nhị khúc chạm vào kiếm của Lý Hạo Uyên đã lập tức nhận ra đối thủ này không hề tầm thường.
Lý Hạo Uyên cũng cau mày. Côn nhị khúc trong tay Trần Tinh Nhiên đánh tới hung mãnh như sấm sét, quấn lấy, khóa chặt, khiến nhiều đợt tấn công của anh bị chặn đứng và khó lòng áp sát thêm.
Côn ngắn của Trần Tinh Nhiên trong không khí như rồng uốn lượn, hoa côn loang loáng khiến người xem hoa mắt, càng đánh càng mạnh mẽ. Mỗi nhát vung xuống như xé rách không khí, vang lên tiếng nổ giòn như sấm. Cậu tiến lên một nhịp, lao vào trao đổi chiêu thức với Lý Hạo Uyên liên tục.
Thanh kiếm trong tay Lý Hạo Uyên nhẹ nhàng điểm ra, từng tia sáng chém vào đầu côn của Trần Tinh Nhiên, vừa đánh vừa lùi, tránh giao tranh trực diện. Côn ngắn đánh gần có lợi thế rõ rệt, nên việc kéo dài kiếm ra để giữ khoảng cách là lựa chọn hợp lý nhất lúc này.
Cả hai đều phản ứng nhanh đến cực hạn, kiếm quang và côn ảnh loang loáng, cỏ rêu, mảnh gỗ quanh đó bị cuốn tung lên không trung. Không khí ẩm thấp bỗng chốc như nóng hẳn lên, khiến người ta khô cả miệng khi theo dõi.
Echo: "Cuối cùng thì cũng tới rồi! Lý Hạo Uyên và Trần Tinh Nhiên vừa đáp xuống đã lao vào nhau. Lý Hạo Uyên sử dụng sở trường của mình là kiếm, còn Trần Tinh Nhiên lại dùng côn nhị khúc. Có thể thấy cả hai mới chỉ đang thử chiêu, chưa tung hết sức."
Hạc Diệp: "Tốc độ ra đòn của họ nhanh thật đấy!"
Trong lúc giao đấu, máu hai bên tụt gần bằng nhau, cả hai đánh rất ổn định, vừa tấn công vừa chú ý đến thanh máu và tính toán sát thương.
Sau vài hiệp, cả hai đều đã nhận ra đối phương là ai. Lúc này, đồng đội của cả VG và ZMD đều đang chạy về phía họ. Nếu tiếp tục đánh, rất nhanh sẽ biến thành giao tranh tổng. Nhưng ở giai đoạn đầu, ai cũng chưa có đủ trang bị, tiếp tục lao vào cũng chẳng có lợi cho bên nào.
Gần như cùng lúc, cả hai tung thêm một đòn. Trần Tinh Nhiên xoắn côn tạo thành vòng xoáy phản lực để đỡ chiêu, Lý Hạo Uyên dùng chiêu Thứ Kiếm Thức đánh trả. Hai loại vũ khí khác nhau va chạm, tóe lửa sáng rực, rồi cả hai đồng thời mượn lực lùi ra xa. Họ nhìn nhau một cái rồi quay người chạy, nhanh chóng biến mất trong dãy nhà gần đó.
Hạc Diệp: "Ơ? Không đánh nữa sao?"
Echo: "Có vẻ cả hai đều hiểu rõ rằng giai đoạn này chưa thích hợp giao tranh. Hơn nữa, đây là hai đội mạnh ZMD và VG, đồng đội hai bên đang kéo tới, nếu còn đánh sẽ biến thành combat tổng, chỉ làm lợi cho đội thứ ba mà thôi. Rút lui là một quyết định sáng suốt."
Chi Tử: "Nhưng vừa rồi hai người đó so chiêu quá đỉnh, mắt tôi hoa hết cả lên, cơ bản là không nhìn rõ động tác luôn!"
Echo: "Chuẩn rồi, nhưng phải nói rõ là cả hai vẫn chưa tung hết sức, mới chỉ thử chiêu thôi. Dù vậy, cách xử lý và thao tác trong đó cũng đủ để phần lớn người chơi học cả đời."
【Echo khen quá, học cả đời cũng học không nổi】
【Cười xỉu đừng nói học, chậm lại còn chẳng nhìn rõ】
【Đánh tới mức đó rồi mà nói chưa tung hết sức?】
【Trần Tinh Nhiên không dùng vũ khí sở trường, chỉ có cây côn nhị khúc, lại thêm không phát huy được lợi thế trong bộ Binh Khí Phổ nên rõ ràng chưa đánh toàn lực】
【Trời ơi… Đây đúng là Vua Đấu Đao trong nước, đánh chơi chơi thôi mà cũng đỉnh dữ à!】
"Chính là Lý Hạo Uyên."
Trần Tinh Nhiên đi vòng quanh mấy bước, thấy Lý Hạo Uyên cũng đã rời đi, nhìn qua chẳng có ý định muốn đánh tiếp.
“Sao tên này cũng nhảy xuống Trầm Chu Than vậy?”
La Bạch Bạch nhíu mày: “VG chẳng phải thường hay đến Mộ Hoang để tạo lợi thế sớm sao, không giống phong cách của họ lắm.”
Tiêu Nam nói: “Chắc là ván trước đã giành được kha khá điểm nên ván này tính đến khu vực nhiều tài nguyên để tạo hiệu ứng quả cầu tuyết.”
Trần Tinh Nhiên nói: “Tôi vừa thử với hắn hai nhịp, hắn mặc giáp trắng, vũ khí chắc cũng chỉ có kiếm lam, có nên đánh không?”
Dương Vân Triệt lắc đầu: “Tất nhiên là không nên đánh. Ở vị trí này mà đánh thì cho dù ai thắng, cuối cùng cũng chỉ làm đội thứ ba hưởng lợi thôi.”
Đội hình VG thuộc hàng top 1, top 2 của giải, cũng là hạt giống vô địch quốc nội lần này. Không chỉ có Vua Đấu Đao server quốc nội là Lý Hạo Uyên mà còn có Tưởng Phi Quang, Liễu Tinh Châu và đội trưởng Hứa Càn kiêm phụ trợ kiêm luôn chỉ huy, đều là những đối thủ cực kỳ khó nhằn.
Đây là giải đấu, không phải biểu diễn. Nhiệm vụ của họ không phải để khán giả xem một trận tay đôi đỉnh cao mà là phải kiếm càng nhiều điểm hạ gục càng tốt. Hạ gục Lý Hạo Uyên cũng chỉ được một điểm, hạ gục những người đội khác cũng được một điểm. Đã biết đối thủ khó nhằn thì việc gì phải lao đầu vào?
VG cũng nghĩ như vậy. Các đội chỉ có thể biết điểm đáp có bao nhiêu người, chứ không chắc đó là đội nào. Nhưng sau khi chạm trán, Trần Tinh Nhiên và Lý Hạo Uyên đều nhận ra phong cách đối phương nên kế hoạch tiếp theo cũng rõ ràng hơn.
ZMD và VG như có sự ăn ý ngầm, nhìn từ góc độ tổng thể, lấy đúng vị trí Trần Tinh Nhiên và Lý Hạo Uyên vừa so chiêu làm ranh giới, một đội càn quét bên trái, một đội càn quét bên phải, không hề đụng chạm nhau. Khu tài nguyên dồi dào, rất nhanh bên Trần Tinh Nhiên đã full đồ.
Ngay sau đó, ZMD chạm mặt đội Mộng U trong Trầm Chu Than. Ở vòng bảng, ván đầu tiên họ từng gặp nhau, ZMD đã có chút nắm bắt được lối chơi của Mộng U. Thấy trang bị đối thủ tương đương, ZMD quyết định để Tiêu Nam mở đầu và ép thẳng.
Không khí yên ắng của Trầm Chu Than lập tức bùng nổ.
“Bên kia có động tĩnh.”
Tai của đội trưởng Hứa Càn (VG) khẽ giật, mắt nhìn về hướng đó: "Có đánh nhau rồi.”
Tưởng Phi Quang nói: “Chắc là ZMD đụng độ một đội khác. Đội trưởng, chúng ta qua xem không?”
“Đi.”
Hứa Càn cười: “Cơ hội tốt như thế này thì bỏ sao được?”
Họ vừa mới xử lý xong một người lạc đàn, lúc này Lý Hạo Uyên đang nửa ngồi cạnh một con thuyền chìm, dùng công cụ sửa chữa đao của mình.
“Lý Hạo Uyên.”
Hứa Càn gọi anh một tiếng: “Lát nữa nếu đánh với ZMD, cậu kiềm chế lại một chút, tốt nhất là xử lý Dương Vân Triệt trước. Hắn đánh xa rất khó khống chế, thà bỏ qua La Bạch Bạch còn hơn, phải giải quyết Dương Vân Triệt trước.”
Lý Hạo Uyên điều khiển nhân vật Thiên Uyên đứng dậy, nắm chặt thanh kiếm tím vừa được sửa xong trong tay, nhìn thoáng qua hướng ZMD đang giao tranh, gật đầu: “Ừ.”
……
Trận chiến của ZMD kết thúc rất nhanh. Với lợi thế trang bị, Trần Tinh Nhiên cắt đứt phụ trợ của Mộng U đầu tiên, rồi đến tanker của Mộng U cũng gục dưới tay Dương Vân Triệt. Hai người còn lại cố chạy trốn nhưng chỉ một người thoát được. ZMD giành gọn ba điểm hạ gục.
Bình luận viên cũng phát hiện hướng di chuyển của VG, lập tức kéo camera ra khỏi chiến trường và chuyển sang góc nhìn của VG.
“Đừng vội loot đồ, hồi máu và chỉnh trạng thái trước đã.”
Dương Vân Triệt dường như cảm nhận được điều gì đó, nhìn về một hướng khẽ nhíu mày: “Có cảm giác có người đang áp sát, mọi người cẩn thận.”
“Đã biết.”
“Rõ.”
Ba người lập tức dừng việc loot đồ, ưu tiên hồi đầy giáp. Trần Tinh Nhiên vớ được một thanh đao tím, kèm theo roi lam, khoát đao và thương dài.
La Bạch Bạch thay giáp tím, bắt đầu gõ mảnh giáp. Mỗi mảnh gõ xong thì giáp hồi lại hai vạch. Đúng lúc cậu chuẩn bị gõ thêm một mảnh nữa thì bất ngờ xảy ra.
“Vèo ——”
Tiếng dây cung vang rất khẽ nhưng trong sự yên ắng của Trầm Chu Than lại đặc biệt chói tai. Ngay sau đó, mũi tên xé gió lao thẳng vào đầu Tiêu Nam đang đứng trước nhất.
“Cẩn thận!”
Trong khoảnh khắc mũi tên bay tới, Trần Tinh Nhiên bất ngờ bùng nổ tốc độ, đao trong tay chém vụt ra, để lại một vệt sáng trong không trung. Mũi tên ngay trước mặt Tiêu Nam lập tức bị chém đôi!
Bên phía VG, Tưởng Phi Quang khẽ lắc đầu và buông cung: “Quá nhanh.”
Phản xạ và tốc độ ra tay này, quá nhanh.
Tưởng Phi Quang vốn cũng là một xạ thủ xuất sắc. Trong mấy trận trước, sát thương của hắn từ tầm xa ngang ngửa với cận chiến. So với nhiều tuyển thủ khác chỉ dùng cung tên để cấu rỉa và bổ sung sát thương, hắn lại bắn với tần suất rất cao. Vì vậy, hắn thường được so sánh trực tiếp với Dương Vân Triệt.
“Vèo ——!”
VG vừa ra tay, Dương Vân Triệt lập tức phản ứng, kéo cung bắn trả một mũi tên. Nhưng ở khoảng cách này, phía VG đều đã phòng bị và dễ dàng né được.
“Bọn họ không đánh sao?”
Tiêu Nam thấy VG chỉ thử tầm xa chứ không áp sát thẳng, cau mày khó hiểu.
“Chúng ta kết thúc giao tranh quá nhanh, họ không tìm được cơ hội.”
Dương Vân Triệt đoán ý đồ của VG: “Nếu họ không đánh, vậy chúng ta…”
Anh còn chưa dứt lời, định nói vòng sang cánh để thăm dò rồi hẵng quyết định thì tim chợt giật thót, quay đầu lia nhanh: “La Bạch Bạch!”
“Hả?”
La Bạch Bạch đang mải hồi giáp, nghe thấy thì hơi sững lại một nhịp. Ngay sau đó, sau lưng cậu vang lên một tiếng động chói tai như xé rách không khí —
Một bóng Thiên Uyên lao ra từ khe hở sau con thuyền đắm, mũi kiếm lạnh buốt chém tới. Tốc độ quá nhanh, ra tay quá kín đáo đến nỗi trước khoảnh khắc phát ra âm thanh ấy, chẳng ai kịp phát hiện anh đã áp sát!
Là Lý Hạo Uyên!
La Bạch Bạch thoáng hoảng hốt, nhưng kinh nghiệm đấu giải bao năm khiến cậu không phí thời gian quay lại nhìn. Trong tình huống bị đánh lén nếu còn ngoái đầu, chẳng khác nào tự tìm cái chết!
Không màng hình tượng, La Bạch Bạch lăn một vòng ngay tại chỗ. Mũi kiếm của Lý Hạo Uyên sượt qua gáy cậu, không trúng như dự đoán. Nhưng cú né thấp người này cũng vô tình để lộ Dương Vân Triệt phía sau vào tầm mắt của Lý Hạo Uyên!
Đăng Thiên Bộ!
Lý Hạo Uyên bật kỹ năng, tung liên hoàn bước, lướt ngay qua đầu La Bạch Bạch, lao thẳng vào vị trí Dương Vân Triệt ở trung tâm đội hình ZMD!
“Xông lên.”
Ngay khi Lý Hạo Uyên xuất hiện trong tầm nhìn của ZMD, đội trưởng Hứa Càn (VG) lập tức ra lệnh. Ba người còn lại dồn lên từ chính diện, tạo đủ áp lực để Tiêu Nam buộc phải đối mặt mà không thể thoát ra hỗ trợ.
Keng!!
Chỉ cách Dương Vân Triệt một nhát kiếm, Trần Tinh Nhiên bùng nổ tốc độ, thân ảnh để lại tàn ảnh mà lao tới. Đối diện thế tấn công như vũ bão của kẻ đột kích, Trần Tinh Nhiên chẳng khác nào một vị tướng trung thành che chắn phía trước. Cùng lúc đó, đao trong tay cậu chém xuống, dùng chiêu Quỷ Ảnh Nhất Đao nổ ra lực chém khủng khiếp khiến người xem khó tin.
Cửu Hình Thập Tam Đao – Cứ Thiết!
Đòn ám sát trứ danh trong giới, nhát kiếm này của Lý Hạo Uyên vừa nhanh vừa hiểm, kình phong như muốn xuyên thấu tận xương tủy, khiến toàn thân người ta lạnh buốt. Ấy vậy mà nhát kiếm khiến bao tuyển thủ chuyên nghiệp phải tránh né ấy lại bị Trần Tinh Nhiên chặn đứng!