161. Thần Thoại Một Chọi Ba và Kỹ Năng Ném Dao

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Thần Thoại Một Chọi Ba và Kỹ Năng Ném Dao

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 161 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mũi thương lại xoay ngược, chiêu thức nhanh đến nỗi quỷ thần cũng khó lường, sinh tử chỉ trong khoảnh khắc.
Chiêu Hồi Mã Thương của Trần Tinh Nhiên đã đạt đến mức thượng thừa, xoay người phóng thương nhanh như chớp. Dù là hai cao thủ Vua Đấu Đao khác có mặt ở đây, cũng phải tạm lánh, huống chi là Úc Dương Vũ?
Cú đâm này không cách nào né tránh, Úc Dương Vũ chỉ kịp nhìn thấy trước mắt lóe lên một tia sáng chói lòa, giây sau trước mắt đã tối đen.
Toàn đội ZMD bị tiêu diệt hoàn toàn!
Echo đứng bật dậy, đập bàn cái rầm: "Một chọi ba! Chính diện một chọi ba! Không hề dựa vào địa hình, hoàn toàn trực diện! Trần Tinh Nhiên đã tạo nên kỳ tích chói sáng nhất Cúp Túc Mệnh lần này!"
Chi Tử: "Trời ơi, thật sự làm được rồi!"
Hạc Diệp cũng phấn khích không kém, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, chỉ là trong giọng nói đã khẽ run: "Một cú Hồi Mã Thương đẹp đến mức hoàn hảo, kết thúc trận chiến này! Trần Tinh Nhiên vẫn đứng vững, còn cả ba người ZMD đều bị quét sạch! Trong tình huống bị đánh phủ đầu, một mình Trần Tinh Nhiên đã hoàn thành thần thoại một chọi ba, phản công một cách hoàn hảo!"
【 A a a a a a a a!!! 】
【 A a a a! 】
【 Má ơi, tôi thật sự được thấy một chọi ba ngay tại Cúp Túc Mệnh? 】
【 Đây là một chọi ba chính diện thật! Không hề kéo giãn, không hề né tránh! 】
【 Trần Tinh Nhiên! Cậu là! Thần của tôi!! 】
【 Pha này fan ZMD còn tẩy được không? Hả? 】
【 Thầy Echo ơi, lương của thầy còn đủ không? Mọi người gom góp cho thầy đi 】
【 Đề nghị chiến đội MOD trả thay, thầy Echo phá giới mấy lần rồi trong giải này haha 】
Bình luận trên màn hình náo loạn, khán giả tại chỗ cũng gào thét bốn phía, tiếng hò reo và vỗ tay vang dội, gần như làm rung chuyển cả khán đài.
Một chọi ba!
Trong thi đấu chuyên nghiệp, đánh một chấp nhiều không phải là chuyện chưa từng xảy ra nhưng hầu hết đều nhờ vào địa hình để kéo giãn đội hình, đánh lẻ từng người. Còn pha một chọi ba của Trần Tinh Nhiên thì khác hẳn, giá trị hoàn toàn khác biệt. Đây là đối đầu trực diện, ngay trong căn nhà chật hẹp, không có không gian để di chuyển, hoàn toàn dựa vào bản lĩnh đấu đao siêu việt, phản công trực diện mà thành công!
Đặt trong sân khấu đẳng cấp Cúp Túc Mệnh, có thể nói là chưa từng có tiền lệ.
Đúng là kỹ năng của ZMD kém cỏi cũng là một phần nguyên nhân, nhưng dù thế nào thì thành tích này vẫn là sự thật không thể chối cãi. Dù ZMD có yếu, so với nhiều đội khác ở giải thường quy của Cúp Túc Mệnh, họ vẫn là tuyển thủ chuyên nghiệp, đến từ đội tuyển mạnh. Nếu đổi đối thủ không phải Trần Tinh Nhiên mà là một tuyển thủ khác, ba đánh một chắc chắn sẽ thắng.
Nhưng trong lần Cúp Túc Mệnh này, ZMD sẽ mãi mãi là cái nền cho câu chuyện của người khác. Hễ ai nhắc đến pha một chọi ba huyền thoại của Trần Tinh Nhiên, nhất định sẽ kèm theo tên bọn họ.
“Phịch!”
Tại trụ sở chính của Tập đoàn Quảng Tụ, Dương Kha đập mạnh chiếc ly xuống sàn, vang lên tiếng vỡ chói tai!
Chiếc ly thủy tinh xa xỉ nổ tung, nước bắn tung tóe khắp sàn. Mặt Dương Kha tối sầm khó coi, mắt dán chặt vào màn hình, nơi bình luận viên đang gào thét phấn khích, còn Trần Tinh Nhiên trên màn hình thì đứng sừng sững như thần linh giáng thế. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hận không thể lao thẳng vào đó mà xé xác tên này!
Một chọi ba??
Được lắm, thật là hay.
Du Hoằng Vĩ, mày đúng là đồ khốn nạn lừa đảo!
Dương Kha lúc này tức đến mức muốn giết người, dù hắn gà mờ về game cũng vẫn nhìn ra được sự chênh lệch về trình độ giữa Trần Tinh Nhiên và bọn kia lớn đến mức nào. Hắn bỏ ra rất nhiều tiền mua ZMD, kết quả lại mua về mấy tên phế vật thế này à?
Hắn đúng là chủ tịch nhưng công ty Quảng Vân không phải chỉ có mình hắn, hơn nữa vị trí này cũng là nhờ mẹ hắn chống lưng mới có được. Bên ngoài còn biết bao nhiêu người đang dòm ngó từng hành động của hắn. Ban đầu hắn chỉ tính bám víu Dương Vân Triệt một thời gian, nhờ đó có thể mở đường xây dựng thế lực riêng cho mình, chỉ cần ZMD có thành tích khả quan thì hắn đã có lý do chính đáng để giải thích với hội đồng quản trị cho khoản đầu tư lần này.
Nhưng bây giờ thì sao? Một pha 1 chọi 3? Còn bị phản công và tiêu diệt sạch sẽ? Trình độ thế này đến mức chính hắn, một người không chơi game, cũng thấy quá vô dụng, huống chi là người khác? Nghĩ đến cảnh sắp bị hội đồng chất vấn quyết định vừa rồi, đầu Dương Kha như muốn nổ tung, lửa giận đều trút hết lên đầu Du Hoằng Vĩ.
Trận đấu vẫn tiếp tục. Trần Tinh Nhiên với thế không thể ngăn cản đã quét sạch ba người của ZMD, máu của bản thân vẫn còn gần như nguyên vạch. Nhìn bảng điểm đội mình có thêm ba mạng hạ gục, La Bạch Bạch vui tươi rạng rỡ.
"Ha ha ha ha ha ha, quá đã!"
La Bạch Bạch cười hớn hở, nếu là đội khác bị hạ gục thì chưa chắc cậu đã vui đến vậy, nhưng lần này người chết lại là Du Hoằng Vĩ thì đúng là quá hả dạ. Hơn nữa lại bị diệt đoàn bằng một pha 1 chọi 3 mang tính sỉ nhục tột độ, niềm vui càng nhân lên gấp bội. Bao nhiêu bực tức vì ZMD bị Dương Kha mua về giờ coi như tan biến hết.
Trần Tinh Nhiên rút thương về, lắc đầu: "… Quá yếu."
Bất kể là kỹ năng cá nhân hay phối hợp đồng đội đều tệ đến mức, cậu còn có cảm giác như đang đánh ở cấp độ thấp, chẳng thấy chút thành tựu nào. Thực ra ba người kia nếu xét riêng thì cũng không đến mức quá tệ, ít ra trong giới chuyên nghiệp cũng không phải hạng xoàng, đáng tiếc phối hợp với nhau lại quá tệ hại, cứ như một cộng một lại thành số âm, so với những đội tuyển ở giải chính thức khác thì đúng là không thể chấp nhận được.
Bởi vì những đội tuyển tham dự giải chính thức đều là những đội mạnh hàng đầu, tuyển chọn từ hàng ngàn đội tuyển khác, mỗi đội đều có lối chơi riêng, sao có thể so với cái đội ZMD chắp vá này được.
Trần Tinh Nhiên tặc lưỡi, có chút tiếc nuối: "Sớm biết thì đã giả vờ bỏ sót, giữ lại một tên để dụ thêm, như vậy có khi kiếm thêm vài mạng nữa."
Hiếm khi gặp được đối thủ yếu kém đến mức này, Trần Tinh Nhiên cũng nảy sinh lòng tham. Vì hiện tại MOD đang thiếu điểm hạ gục nhất, mỗi điểm kiếm thêm đều là một bước tiến gần hơn đến vòng chung kết. Đối thủ như Du Hoằng Vĩ đúng là hiếm có, nếu vắt thêm được chút điểm từ bọn họ thì càng hay.
Tiếc là vừa rồi quá nhập tâm, không nghĩ đến chuyện này.
La Bạch Bạch nhìn Trần Tinh Nhiên mà lắc đầu, vừa tấm tắc vừa nói: "Nhiên Bảo, anh hư thật rồi, trước đây chỉ có đội trưởng mới nghĩ ra mấy chiêu này, giờ ngay cả anh cũng…"
Dương Vân Triệt nhướn mày: "Có ý gì đó, cũng tính trách tôi sao?"
Rõ ràng là Trần Tinh Nhiên chịu ảnh hưởng từ tư duy chiến thuật của anh mà tiến bộ rõ rệt, chuyện tốt như vậy, sao qua miệng La Bạch Bạch lại thành ra sai lệch quá vậy hả?
Trần Tinh Nhiên gật đầu, nghiêm túc: "Ừ, tôi cũng thấy vậy, toàn bị đội trưởng lây nhiễm."
Rõ ràng trước kia cậu chỉ là tuyển thủ cứng rắn, đánh thẳng trực diện, từ khi vào đội MOD mới học được đủ loại chiêu trò bẩn. Như vừa rồi cố tình giữ mạng dụ đối phương gom lại rồi giết sạch, đổi lại trước đây thì cậu chắc chắn chẳng nghĩ nổi.
Có điều, Trần Tinh Nhiên cũng không thấy khó chịu với sự thay đổi này.
Dương Vân Triệt: "…"
Sau khi giải quyết xong đội ZMD, đội MOD lại kiếm thêm ba điểm. Thời gian sau đó bọn họ vẫn giữ lối chơi chắc chắn, không bao giờ lao vào những pha giao tranh mạo hiểm. Dưới sự dẫn dắt của Dương Vân Triệt, cả đội thận trọng từng bước, tập trung đánh lẻ và săn những kẻ yếu thế. Thậm chí lúc hòm tiếp tế xuất hiện trên bản đồ, họ còn cướp được những trang bị quý giá, khiến lực chiến tăng vọt.
Trận này, Trần Tinh Nhiên hoàn toàn xứng đáng là nhân vật chính. Pha quét sạch ba người ZMD một cách thần sầu khiến không khí khán đài bùng nổ, bình luận viên cũng liên tục lia camera về phía cậu.
Trần Tinh Nhiên thi đấu không làm ai thất vọng, liên tục tạo ra những khoảnh khắc nổi bật xuất sắc. Cậu vừa thể hiện kỹ năng cận chiến điêu luyện, vừa có khả năng quan sát và xử lý cực tốt. Đặc biệt là khi gặp kẻ địch còn ít máu, chiêu ném dao của cậu khiến khán giả kinh ngạc không thôi.
Nhờ điều chỉnh kỹ năng, từ việc dùng dao găm chuyển sang ném dao, cuối cùng Trần Tinh Nhiên cũng có cách tấn công tầm xa. Dù vậy, cậu không còn có thể đấu tay đôi trực diện bằng dao găm, nhưng bù lại, khoảng cách tầm xa đã được khắc phục, cái giá bỏ ra hoàn toàn xứng đáng.
Kiếp trước cậu chưa từng nghiên cứu riêng về kỹ năng ném dao, vậy mà giờ lại có thể ném đâu trúng đó. Tất cả nhờ khả năng kiểm soát cơ thể cực kỳ mạnh mẽ. Khi dồn lực rồi tung cú ném dao, sát thương tạo ra kinh khủng hơn cả mũi tên đã được nạp đầy. Người khác có thể học cùng kỹ năng nhưng chưa chắc đã gây ra được lượng sát thương khủng khiếp như cậu.
【 Trời ơi, ném dao ngầu quá! 】
【 Tôi thèm học quá, có thể ra clip dạy ném dao không vậy? 】
【 Xong rồi, giờ đại ma vương hết yếu điểm rồi, 1 đấu 1 ai dám đấu nữa đây? 】
【 Cảm giác ván này MOD rất có hy vọng giành top 1! Với bao nhiêu điểm hạ gục này, nếu giành top 1 thì điểm còn tăng vọt nữa? 】
【 Nhiên Bảo cố lên! MOD cố lên!! 】
“Vút ——”
Trong vòng bo cuối, Trần Tinh Nhiên dùng roi quấn vào mép tường công trình rồi bật người lên cao, giữa không trung ném dao ra, ánh thép lóe lên, cách đó không xa, một kẻ còn chút máu đang hồi phục chưa xong liền hét lên rồi ngã gục.
“Quá đỉnh!”
MOD lại có thêm điểm, La Bạch Bạch lại mở chế độ khen ngợi hết lời.
“Hết dao găm rồi.”
Trần Tinh Nhiên nhìn nhanh qua ba lô, hai cú ném dao đều đã dùng hết. Trước đây, vào vòng bo cuối, khi Dương Vân Triệt và mọi người nã hỏa lực từ xa, cậu chỉ có thể đứng nhìn, một trận oanh tạc mà trúng được ai thì nhờ may mắn.
Giờ có kỹ năng ném dao, tình hình cải thiện rõ rệt. Dù số lượng không nhiều, cậu luôn nhắm vào kẻ địch còn ít máu để kết liễu, hiếm khi ném hụt. Gần như mỗi lần ném dao tung ra là thêm một điểm hạ gục. Với khả năng kiểm soát lực cơ thể, tỉ lệ chính xác của cậu hoàn toàn có thể sánh ngang với Dương Vân Triệt, không chỉ bù đắp điểm yếu cá nhân mà còn tăng đáng kể hỏa lực tầm xa cho cả đội.
Điểm trừ duy nhất là mỗi lần ném dao đều phải hy sinh một cây dao găm. Đạn dược ít, vòng bo cuối người lại đông, đánh chết kẻ địch ở xa cũng khó chạy tới nhặt lại nên mỗi lần ném là mất hẳn một cây. Vì vậy, nếu không chắc chắn trúng, cậu cũng không dám vung bừa.
“Chỗ em có!”
La Bạch Bạch nhanh chóng ném từ ba lô ra hai cây dao găm tím.
Trần Tinh Nhiên có kỹ năng ném dao và cả Binh Khí Phổ nên dung lượng ba lô luôn là áp lực lớn. Vì vậy, ở giai đoạn đầu, đội MOD thường nhặt dao găm bỏ sẵn vào ba lô giúp cậu để đến vòng bo cuối có thêm nguồn hỏa lực tầm xa, cả đội cũng đỡ căng thẳng hơn.
【 Toàn bộ dao găm trên đảo chắc bị mấy ông vét sạch rồi!! 】
【 Trần Tinh Nhiên —— “chuyên gia dao găm” duy nhất của Vận Mệnh 】
【 Tôi xin, sau này dao găm thành vũ khí tranh giành rồi, giá trị dao găm tăng vọt! 】
【 Tôi phải vào game tranh thủ ngay, ôm cả đống dao găm, chuyên đi bán lại cho thánh ném dao [ icon đầu chó ] 】
Trong game, dao găm vốn không phải là vũ khí hàng đầu, so với đao, kiếm, hoặc đại đao thì kém xa. Vũ khí này quá phụ thuộc vào cận chiến, phạm vi sử dụng hạn chế, không toàn diện như ba loại kia. Vì vậy ngoài những cao thủ như Vua Rắn, hiếm ai lấy dao găm làm vũ khí chính.
Người chơi còn hay đùa “dao găm thì chó cũng không chơi” hay “đại đao trắng còn hơn dao găm vàng”. Đội MOD trên đường vào vòng bo cuối vẫn có thể tìm được kha khá dao găm, đa phần là do mấy đội khác đánh xong vứt lại. Điều đó cho thấy địa vị thấp kém của loại vũ khí này.
Nhưng chính vì vậy lại trở thành lợi thế cho Trần Tinh Nhiên. Nếu đổi thành vũ khí hàng đầu, chưa chắc đã dễ nhặt đến vậy.
Trong vòng bo cuối, rất nhiều đội đang hỗn chiến, chẳng ai biết ai với ai. Trong tình huống như vậy, việc dựng đội hình tấn công trở nên dễ dàng hơn, chỉ cần chiếm vị trí then chốt, dồn áp lực, đẩy lùi những đội khác muốn cướp điểm thì có thể thu hoạch rất nhiều mạng.
Dương Vân Triệt và đồng đội chiếm một công trình cao, tầm nhìn rộng, dễ thủ khó công, vị trí gần như hoàn hảo để kiếm điểm. Trong khi đó, cách đội MOD không xa, đội Mãn Thiên Tinh cũng đang giao tranh dữ dội.
“Choang choang choang!”
Tiếng vũ khí va chạm dồn dập, Lộc Minh Dụ mặt lạnh, bám chặt một đối thủ đơn lẻ rồi nhanh chóng hạ gục, kiếm thêm một mạng. Ngay lúc này, hai người khác lao tới, Vân Ẩn và Vệ Lục lập tức đến hỗ trợ, phối hợp cùng Lộc Minh Dụ kết liễu cả hai.
Lộc Minh Dụ mở ba lô đối thủ vừa hạ, nhặt thêm ít vật tư rồi tìm một chỗ an toàn ngồi hồi máu.
Trận này đội Mãn Thiên Tinh cũng thu hoạch không ít, ngay từ đầu đã chiếm được tài nguyên tốt, thế trận càng đánh càng thuận lợi.
“Còn cái dụng cụ sửa nào không? Trong ba lô tôi hết sạch rồi.”
Lộc Minh Dụ đang nói thì dừng lại. Trong đội, anh là người đánh nhiều nhất, vũ khí sắp hỏng mà vòng chung kết lại chẳng thấy chỗ nào có dụng cụ sửa, thứ vốn dĩ dễ tìm bây giờ lại thành của hiếm.
“Không có.”
“Tôi cũng không có…”
“Tôi còn có cây thương dự phòng, đội trưởng có cần không?”
Lộc Minh Dụ vừa định trả lời.
“Vèo ——”
Một tiếng xé gió chói tai lao tới, trong lòng y dấy lên báo động. Chưa kịp phản ứng âm thanh đó là gì thì ngay lập tức trên đầu đã hiện ra con số sát thương hơn 500 điểm, động tác uống thuốc bị ngắt, lượng máu còn lại cũng bị vét sạch và cả người hóa thành hồn trủng ngã xuống đất.
“Bên kia có người!”
Vân Ẩn nhanh chóng nhìn về hướng phát ra âm thanh, quả nhiên phát hiện trên đài cao không xa có đội hình của MOD, đang mai phục như hổ rình mồi.
Tanker Tề Thiệu của Mãn Thiên Tinh lập tức xông lên, dựng tường chắn trước vị trí Lộc Minh Dụ ngã xuống, sau đó Vân Ẩn cùng phụ trợ Vệ Lục cùng nhau kéo y dậy, được bức tường che chắn nên tiếp tục cứu chữa.
May mắn là sảnh lớn này vừa được bọn họ quét sạch, không còn ai khác đến quấy phá, nhờ vậy mới kịp kéo y dậy. Nếu không thì vòng chung kết mà mất một tay gánh sát thương chính, trận sau đánh sẽ rất khó khăn.
Lộc Minh Dụ nhanh chóng uống thuốc trong tường chắn, kéo máu về mức an toàn rồi đổi sang nấp sau đồng đội khác khi tường chắn biến mất để tiếp tục hồi phục.
Y nhìn thông báo hạ gục trong đội mà thoáng ngây người.
【 MOD - Trần Tinh Nhiên sử dụng dao găm giết bạn 】
Lộc Minh Dụ: “…”
Cái quái gì vậy?
Y thừa biết Trần Tinh Nhiên không giỏi đánh xa. Rõ ràng cách xa như vậy, sao lại dùng dao găm giết được mình?
Y nhíu mày, quay sang nhìn. Quả nhiên, ngay chỗ mình vừa hóa thành hồn có thêm một cây dao găm cắm trên đất, mỏng như lá liễu với tạo hình tinh xảo.
… Ném dao?
“Đội trưởng, tôi còn cây thương dự phòng, anh cầm tạm đi.”
Vệ Lục biết vũ khí của Lộc Minh Dụ sắp hỏng. Dù binh khí của hắn cũng chẳng còn nhiều độ bền nhưng trong tình huống này tất nhiên phải ưu tiên cho sát thương chính.
“… Không cần.”
Lộc Minh Dụ bước tới, nhặt cây dao găm dưới đất lên, nhìn kỹ một chút rồi nó lập tức hiện thành vũ khí cùng giao diện của y: “Tôi nhặt được.”
Vệ Lục: “???”
Trong lòng Lộc Minh Dụ rất khó tả. Dù bị Trần Tinh Nhiên hạ một mạng nhưng y cũng nhặt được một cây dao găm tím.
Nói sao ta?
Coi như… cảm ơn ông bạn đã tặng quà?
...