Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Kinh Lôi: Nhát Đao Chém Đổ Kim Cang
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 171 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vent và Lộc Minh Dụ đều không nhìn thấy Trần Tinh Nhiên ở đâu, không biết cậu đang làm gì.
Nhưng với khán giả và bình luận viên trận đấu thì mọi chuyện lại rất rõ ràng.
Trần Tinh Nhiên cố tình để lộ sơ hở, khiến Vent tưởng có cơ hội thoát ra để quay sang chi viện cho Lộc Minh Dụ, còn bản thân thì giả vờ đang chạy đi hồi máu. Nhưng thực ra, cậu không hề hồi máu mà chọn cách chạy đến kéo hồn của Dương Vân Triệt.
Dương Vân Triệt chết ở rìa vòng độc, Trần Tinh Nhiên có thể đứng ở trong vùng an toàn mà kéo anh —— chuyện này không ai nghĩ đến, bởi vì trong bản đồ chật hẹp, vòng cuối cùng đầy rẫy kẻ địch, đồng đội đã chết coi như không thể cứu, đó là điều cơ bản mà mọi tuyển thủ chuyên nghiệp đều biết.
Ngay cả Dương Vân Triệt cũng không nghĩ tới.
Khi thấy Trần Tinh Nhiên đứng trước hồn mình, đưa tay kéo dậy, Dương Vân Triệt lập tức hiểu ý đồ.
…… Đúng là gan lớn thật.
La Bạch Bạch có chút lo lắng: “Làm vậy có cứu được không?”
Hồn Dương Vân Triệt sắp biến mất, Trần Tinh Nhiên muốn cứu thì ít nhất cũng mất hơn chục giây, hơn nữa máu cậu không còn nhiều, vậy mà không lo hồi máu lại liều mình chạy đến cứu đồng đội. Chỉ cần Vent phát hiện, chắc chắn sẽ tập trung sát thương để kết liễu ngay lập tức.
Trần Tinh Nhiên nghiêm túc kéo người: “Đao pháp của Lộc Minh Dụ đủ cứng, ít nhất cũng cầm chân được mười giây.”
Nghe giọng điệu của cậu, Dương Vân Triệt bật cười: “Nếu đội trưởng Lộc mà nghe thấy chắc khóc thét.”
Đúng là đem Lộc Minh Dụ thành bia đỡ đạn…
Khóe miệng Trần Tinh Nhiên nhếch lên: “Đánh trận thì phải biết dùng mưu chứ.”
Trần Tinh Nhiên lấy Lộc Minh Dụ làm mồi, buộc Vent phải tốn thời gian giải quyết, còn mình thì liều cứu Dương Vân Triệt ngay trước khi hồn biến mất. Đứng từ góc nhìn của Vent và Lộc Minh Dụ, không ai ngờ Trần Tinh Nhiên lại gan đến thế, dám hồi sinh đồng đội ngay sát bên, chỉ cách họ một bức tường mỏng. Tiếng ồn ào của trận chiến lại vừa khéo che lấp âm thanh hồi sinh nên Vent hoàn toàn không hề hay biết.
Lộc Minh Dụ thì nhận ra nhưng trong lúc giao tranh không thể hét lớn cảnh báo, chỉ có thể nói trong kênh thoại của đội mình, không thể truyền đến tai Vent (đội đối thủ). Nếu nói được, chắc chắn y sẽ gào lên: “Trời đất, còn đánh tôi làm gì nữa, Trần Tinh Nhiên sắp cứu người xong rồi, quay lại mà xem đi chứ!”
Nhưng Vent chỉ tập trung tấn công, mắt chỉ chăm chăm vào Lộc Minh Dụ, tự tin mình đã nắm chắc phần thắng, chẳng thèm để ý gì khác.
—— Keng!
Lộc Minh Dụ chống đao đỡ đòn, xoay người vung một nhát chém liều lĩnh vào tanker của Vent, vừa định gây sát thương thì đã bị phụ trợ của Vent xông lên ngắt đòn. Tuyển thủ hàng đầu ở vòng chung kết hai đánh một sẽ không bao giờ để kẻ địch có cơ hội phản công. Chỉ cần thấy máu yếu, lập tức một người khống chế chặt, người còn lại hồi máu, thay phiên nhau bào mòn, Lộc Minh Dụ hoàn toàn không có đường phản công.
Cuối cùng, lượng máu ít ỏi còn lại cũng nhanh chóng cạn kiệt, Lộc Minh Dụ biến thành linh hồn ngã xuống đất.
“Cuối cùng cũng giải quyết xong.”
Phụ trợ của Vent thở phào, trong giọng vừa có chút mệt mỏi, vừa có chút hưng phấn.
Đao pháp của Lộc Minh Dụ quả thực cứng cựa hơn dự đoán, quả nhiên xứng danh một trong ba “Vua Đấu Đao” top đầu máy chủ trong nước. Trong tình huống như vậy mà vẫn trụ vững được lâu đến vậy, khiến bọn họ dù hai đánh một cũng không dám chủ quan, phải chiến đấu cực kỳ cẩn thận, lo sợ bị phản công. Cuối cùng cũng phải nhờ vào lợi thế quân số và sự phối hợp ăn ý mới hạ gục được y.
Tiếp theo chính là Trần Tinh Nhiên…
Hai người không thèm nhặt đồ của Lộc Minh Dụ, giai đoạn này ai cũng đã trang bị đầy đủ, nhặt thêm cũng chẳng có tác dụng gì. Quan trọng là nhanh chóng tìm Trần Tinh Nhiên để kết liễu, bảo toàn vị trí số một mới là ưu tiên hàng đầu.
“Xoẹt!”
“Xoẹt!”
Ngay khi Vent vừa bắt đầu hồi máu, không khí bỗng vang lên hai tiếng xé gió, hai mũi tên bắn tới liên tiếp, ngăn chặn động tác hồi máu của họ.
Tanker và phụ trợ của Vent: ???
Cả hai sững sờ, quay đầu nhìn lại, trên mái nhà phía sau, hai bóng người đã xuất hiện.
Chính là Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau với MOD, Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt đã lao xuống.
“Sao lại có người được cứu sống?!”
“Từ lúc nào?!”
Hai người gần như không tin nổi mắt mình, ngay sau đó thì hiểu ra nguyên nhân. Hèn gì Trần Tinh Nhiên đánh nửa chừng lại bỏ, bọn họ tưởng cậu về hồi máu để giữ hạng hai, ai ngờ cậu chẳng đi đường thường, dã tâm bừng bừng, ôm mục tiêu cứu đồng đội để đánh hai đấu hai!
Nhờ Lộc Minh Dụ cố gắng cầm cự, sau khi Trần Tinh Nhiên cứu được Dương Vân Triệt, cả hai còn kịp uống thêm một bình máu, giờ trạng thái còn tốt hơn Vent. Đây chính là cơ hội phản công của họ!
Nhưng đúng lúc ấy, vòng độc cuối cùng khép lại, trong khoảnh khắc, độc lan ra cực nhanh, nuốt chửng cả bốn người đang còn trên sân.
Echo: "Hai đánh hai! Đây là cơ hội cuối cùng!"
Hạc Diệp: "Không đúng, trong tay Vent vẫn còn tuyệt chiêu! Họ có thể chống chịu sát thương độc!"
Phụ trợ của Vent không hề do dự, lấy thân mình che chắn cho tanker, để tranh thủ thời gian cho hắn kích hoạt chiêu cuối.
Chỉ cần tanker kích hoạt chiêu cuối, máu sẽ lập tức hồi đầy. Nhân vật tanker Vent đang chơi là Thiền Tâm với bộ giáp vàng. Sau khi kích hoạt chiêu cuối, hắn sẽ biến hóa thành Kim Cang, lượng máu đủ để khiến người ta tuyệt vọng. Dù Trần Tinh Nhiên có gây sát thương lớn đến mấy, trong vòng độc đã ăn mòn khắp Vạn Nguyên đảo, hắn chắc chắn cũng sẽ gục ngã trước Thiền Tâm!
—— Vù!
Trần Tinh Nhiên hoàn toàn không thèm bận tâm, lập tức kích hoạt Quỷ Ảnh Nhất Đao, xông thẳng đến trước mặt phụ trợ của Vent. Lưỡi đao trong tay rung lên, sức mạnh bùng phát, quét phụ trợ của Vent văng ra xa!
Tanker của Vent lập tức lộ diện trong tầm nhìn của Dương Vân Triệt.
Ám Phong!
Dương Vân Triệt không chút chần chừ, giơ tay ném thẳng kỹ năng Ám Phong của mình.
Trần Tinh Nhiên kiên quyết cứu Dương Vân Triệt trở lại cũng có lý do riêng. Ở giai đoạn cuối chống độc, tanker của Vent vẫn còn chiêu cuối. Cho dù hạ xong phụ trợ, hắn và Lộc Minh Dụ cũng không có cách nào đối phó với Thiền Tâm khi hắn đã kích hoạt chiêu cuối. Trong vòng độc nhỏ hẹp, chỉ cần Thiền Tâm bật chiêu là gần như bất khả chiến bại.
Cơ hội duy nhất chính là dựa vào Ám Phong của Dương Vân Triệt.
Nếu có thể khiến Thiền Tâm rơi vào trạng thái câm lặng, MOD sẽ có cơ hội ăn gà!
—— Nhưng vẫn chậm một bước.
Ngay khi thấy Trần Tinh Nhiên cứu Dương Vân Triệt dậy, Vent đã lập tức để ý. Họ phát hiện anh chơi Chúc Cửu Âm, ý thức chuyên nghiệp của họ lập tức được kích hoạt. Họ hiểu rõ: trong đội hình này, Chúc Cửu Âm là khắc chế cứng của họ. Một khi Ám Phong ném ra, trạng thái câm lặng sẽ khiến mọi thứ trở nên công bằng. Thế nên phải kích hoạt chiêu cuối trước khi bị khống chế.
Phụ trợ của Vent liền đứng chắn trước tanker, che khuất tầm nhìn của Dương Vân Triệt. Ngay khoảnh khắc độc lan rộng, Thiền Tâm không hề do dự, lập tức kích hoạt chiêu cuối.
Cho dù Trần Tinh Nhiên nhanh chóng đánh bật phụ trợ ra, để Thiền Tâm lộ diện nhưng đã quá muộn. Chiêu cuối đã được kích hoạt, dù có bị câm lặng cũng không thể ngắt được.
—— Kim Cang Hàng Ma!
Theo tiếng hét, cơ thể Thiền Tâm phình to, một Kim Cang sáu tay khổng lồ sừng sững hiện lên giữa làn độc tím. Cao chừng sáu, bảy mét, trước mặt hắn, con người nhỏ bé chẳng khác gì kiến cỏ. Đôi mắt phẫn nộ trừng trừng, tựa như bức họa Phật đường sống lại, dữ tợn và đầy áp lực, khiến người ta tuyệt vọng.
Echo: "Đáng tiếc."
Hạc Diệp: "Đúng vậy, quyết định của MOD thật ra cực kỳ hay, cũng đã tạo ra cơ hội. So với một đánh ba tuyệt vọng thì việc cứu Chúc Cửu Âm trở lại rõ ràng vẫn có không gian xoay chuyển."
Echo: "Phụ trợ của Vent phản ứng quá nhanh, lấy thân mình chắn tầm nhìn. Cuối cùng vẫn để Thiền Tâm kích hoạt chiêu. Trận này coi như thua rồi, nhưng MOD vẫn cho thấy tư duy chiến thuật vô cùng xuất sắc."
Không ai tin nhóm Trần Tinh Nhiên còn cơ hội.
Bởi vì trong vòng độc, máu của tất cả đều tụt xuống cực nhanh. Sát thương độc tăng lên theo từng vòng thu nhỏ. Ở giai đoạn cuối, mỗi giây mất đến 200 máu, bỏ qua mọi kháng phép và giáp, trực tiếp trừ thẳng vào sinh lực.
Một tanker đầy máu đeo Ngọc Máu cũng chỉ có 1500 HP, nhiều nhất là cầm cự được 8 giây rồi gục ngã. Huống hồ Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt chỉ là sát thủ, không mang Ngọc Máu, máu tối đa chỉ khoảng 1000. Dù có hồi đầy máu trước giao tranh cũng chỉ sống được vỏn vẹn 5 giây.
Trong khi đó, Thiền Tâm mặc giáp vàng, kích hoạt chiêu cuối, lại thêm Ngọc Máu, máu ước chừng lên đến 5000 điểm!
Một con số khiến người ta tuyệt vọng. 5000 máu, hoàn toàn đủ sức để "tắm" trong độc tố.
La Bạch Bạch: "Thôi rồi, hắn đã kích hoạt rồi…"
Tiêu Nam: "Cố hết sức."
Nhưng Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt đều không nói gì.
Họ chỉ lặng lẽ nhìn nhau một cái, trong mắt đối phương đều ánh lên chiến ý rực lửa chưa từng tắt.
Dù là kiếp trước hay bây giờ, trong từ điển của Trần Tinh Nhiên chưa bao giờ có từ "bỏ cuộc". Trong thế giới của những kẻ cầm đao, cậu luôn như vậy. Có thể trong mắt người khác, ngay khoảnh khắc vòng độc thu hẹp, hai sát thủ không còn khả năng xoay chuyển cục diện. Nhưng khi chưa đến giây cuối cùng, ai dám chắc được kết quả?
Dù hy vọng mong manh…
Cũng đáng để thử một phen.
Không cần lời nói, sự ăn ý lâu năm của họ đã không cần đến ngôn ngữ nữa.
Dương Vân Triệt lùi lại một bước, nhanh chóng kéo căng cây trường cung. Dây cung căng cứng, hai ngón tay kẹp chặt đuôi tên, mũi tên lóe lên ánh lạnh mà không hề run rẩy.
Trần Tinh Nhiên lao thẳng về phía trước, chỉ trong chớp mắt đã áp sát tượng Phật khổng lồ. Trường đao tuốt vỏ, âm thanh rùng rợn vang vọng khắp chiến trường.
Echo: "Vẫn muốn đánh á? Trong tình huống này mà vẫn muốn đánh?!"
Hạc Diệp: "5000 máu, trên người Thiền Tâm còn có Ngọc Kháng Phép. Muốn trong khoảng thời gian ngắn mà gây ra hết 5000 sát thương? Có khả năng không?"
Giây thứ nhất.
Ánh mắt Dương Vân Triệt hơi nghiêm lại, rồi buông ngón tay. Mũi tên xoay tròn lao vút đi, cắm thẳng vào đầu tượng Phật.
Đầu Kim Cang khổng lồ lớn đến mức nhắm mắt bắn cũng trúng.
- 561!
Điểm yếu trúng đòn!
Trần Tinh Nhiên vẫn đang lao tới, trường đao vung lên chém từ dưới lên, mang theo âm thanh ầm ầm rung chuyển như con sóng dữ dâng trào.
Thượng Bộ Liêu Đao!
- 711!
"Con số sát thương này…"
Echo nghẹn họng nhìn trân trối: "Thật đáng sợ."
Giây thứ hai.
Phụ trợ của Vent lao về phía Trần Tinh Nhiên, muốn ngăn cản đòn tấn công của cậu.
"Bên trái phía sau."
Âm thanh của Dương Vân Triệt vang lên trong tai nghe của cậu. Trần Tinh Nhiên nghe xong không hề quay đầu, bước chân trượt ngang một cái, lao thẳng lên phía trước, thân hình nghiêng nhẹ sang phải, né gọn nhát chém từ phía sau.
Cậu xoay người, vung đao chém xéo!
Con số sát thương bật lên trên đầu phụ trợ của Vent. Sau trận với Lộc Minh Dụ, máu hắn vốn đã chẳng còn nhiều, nay trúng thêm một nhát đao cùng độc tố chồng vào, hắn lập tức ngã xuống đất, biến thành linh hồn lặng lẽ đứng yên.
Trong góc nhìn khán giả, Lộc Minh Dụ cũng mở to mắt, dõi theo từng động tác của Trần Tinh Nhiên.
… Có thể làm được thật sao?
Giây thứ ba.
Kim Cang nộ mục sau khi trúng một mũi tên và một nhát đao thì máu tụt đi một đoạn. Hắn phản ứng rất nhanh, sáu cánh tay sau lưng bung ra, động tác giống như quái thần trong truyền thuyết, sáu bàn tay khổng lồ đồng loạt chộp lấy Trần Tinh Nhiên.
Động tác của tượng Phật khổng lồ tuy chậm nhưng áp lực cực kỳ khủng khiếp. Nếu bị tóm trúng, Trần Tinh Nhiên sẽ bị khống chế ít nhất năm, sáu giây.
Cậu lập tức triệu hồi Khiên Đao của mình, tấm khiên khổng lồ xuất hiện trong tay, thân hình nép hẳn vào sau khiên. Sáu bàn tay cùng lúc giáng xuống, đập văng cậu bay ngược ra sau. Khiên cắm sâu xuống đất, kéo lê một đường dài, rạch sâu trên nền đất.
Xoẹt ——
Mũi tên của Dương Vân Triệt lại lao đi, xuyên thẳng qua khoảng trống giữa những cánh tay khổng lồ, cắm vào đầu tượng Phật.
- 550!
Lại là một cú chí mạng!
Vẫn trong giây thứ ba.
Tranh thủ lúc tượng Phật vừa xuất chiêu, Trần Tinh Nhiên thu hồi Khiên Đao, rút trường thương trong tay. Thương lao ra mang theo hơi nóng sực nồng mùi máu, hung hãn đâm thẳng vào giữa trán tượng Phật.
Chiêu Thanh Long Xuất Trảo!
- 965!
Echo: "Dương Vân Triệt không chịu nổi nữa rồi!"
Dương Vân Triệt sau khi được cứu sống chỉ kịp uống một bình máu nhỏ, trạng thái không đầy. Ba giây trôi qua, máu của anh cũng cạn kiệt và trở thành người ngã xuống đầu tiên.
Nhưng trong ba giây ngắn ngủi, cả hai đã gây ra lượng sát thương khiến tất cả phải chết lặng.
Giây thứ tư!
Kim Cang nộ mục lại ra tay. Thân hình hắn như cả ngọn núi đè xuống, ánh sáng mặt trời hắt lên cái bóng khổng lồ bao phủ toàn bộ cơ thể Trần Tinh Nhiên.
Một tượng Phật to lớn cùng một thiếu niên nhỏ bé, sự chênh lệch thể hình rõ ràng như voi đấu với kiến, kết cục tưởng chừng đã định.
Nhưng Trần Tinh Nhiên không hề nhìn thanh máu của mình. Trong mắt cậu lúc này chỉ có tượng Phật cao lớn đang phẫn nộ phía trước.
Bước chân cậu vẽ một nửa vòng tròn lùi về sau, trường thương đổi lại thành đao. Lưỡi đao tra vào vỏ, lòng bàn tay siết chặt chuôi đao, khí thế quanh thân rút gọn lại, nén chặt như sấm chớp tích tụ trước cơn mưa giông.
Cậu hít một hơi thật sâu.
Khoảnh khắc ấy, không khí như đông cứng, khuôn mặt tượng Phật dữ tợn vẫn còn ngay trước mắt nhưng trái tim lại yên tĩnh lạ thường.
Trong lòng cậu, một đốm lửa bùng lên, càng lúc càng sáng, soi rọi toàn thân. Lần đầu tiên, linh hồn cậu chạm tới một cảnh giới mà cả đời theo đuổi.
"Tinh Nhiên, chiêu này của con dung hợp tinh hoa mọi môn đao pháp, thế đi không gì cản nổi, đúng là có tư chất tuyệt thế. Nhưng giống như con người con, quá mức kiên quyết… chưa chắc đã là điều tốt."
"Con lại thấy rất ổn. Đao này… con thật sự yêu thích."
"Ồ… con định đặt tên cho nó sao?"
"Dạ. Con gọi là Kinh Lôi."
"Kinh Lôi? Cũng hợp đấy. Có ý nghĩa gì đặc biệt không?"
"Sấm dậy, mưa rơi, tiếng nổ như sấm."
Thiếu niên mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười đầy tiêu sái và ngạo nghễ: "Sấm sét giáng xuống, chỉ tiến chứ không lùi, không ai ngăn được, dù có xuống hoàng tuyền cũng không quay đầu. Đao này chính là như vậy. Mà đao này giống con, sao lại không phải là điều tốt?"
Đúng vậy. Từ xưa đến nay, bao đại cao thủ đao pháp đều đã xuất hiện, nhưng chỉ có Trần Tinh Nhiên sáng tạo ra chiêu này. Điều đó đã đủ để nói lên tất cả.
Dù kẻ địch có mạnh đến đâu, nếu không liều mạng phân định thắng bại, thì không phải là Trần Tinh Nhiên.
Keng——
Ánh sáng bùng lên, khí lãng cuồn cuộn như tiếng sấm nổ vang. Trong làn khói tím đặc quánh, hồ quang lóe sáng xé toạc không gian! Một nhát chém như Moses rẽ biển, xẻ đôi cả khoảng đất hình vòng cung ngay trước mặt!
Keng!!
Đao và chưởng va chạm, âm thanh rung trời nổ vang khắp đấu trường. Một đao này chứa đựng cả tinh thần, ý chí và linh hồn, chấn động khiến cả bầu trời khói tím bùng nổ như mây mù dâng cao. Trong tiếng sấm cuồn cuộn, khí thế lôi đình chấn động cả trái tim mọi người.
Trần Tinh Nhiên đứng sừng sững bất động. Còn tượng Phật khổng lồ như núi kia, dưới uy thế của nhát chém ấy vậy mà lùi hẳn một bước lớn! Bàn chân to khổng lồ dẫm xuống mặt đất để lại vết lõm sâu hoắm.
- 1927!
Một tiếng nổ vang dội, thân hình tượng Phật khổng lồ chao đảo rồi ngã ầm xuống, tung lên từng cột bụi mù mịt.
Kết quả phân định thắng bại đã rõ ràng.
Trong làn khói độc bao trùm trời đất, tất cả bỗng chốc bị quét sạch. Ánh sáng lại trở nên trong trẻo, mặt trời trên cao một lần nữa tỏa rạng xuống mặt đất. Tựa như nhát chém ấy không chỉ đánh ngã kẻ thù mà còn chém ra cả sự thanh bình tĩnh lặng.
—— Nhát đao này, có thể chém cả thần phật.