Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Một Nhát Đao, Sáu Mạng Người!
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 185 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Khốn kiếp, đúng là chẳng chịu nói lý gì cả!”
Thôi Kiếm nằm trên đất nghiến răng: “Đám Thu Thủy này chơi bẩn quá rồi.”
“Cứu được không?”
Cố Tu Đức, đội trưởng Băng Báo, hỏi qua kênh thoại.
“Không cứu được, người của Thu Thủy đang canh giữ.”
Thu Thủy vừa xuất hiện, cả MOD và Băng Báo đều ngừng giao chiến. Có tiếp tục đánh cũng chẳng bên nào có lợi, cả hai đội đều vừa mất một chủ lực, tổn thất quá nặng.
Nét mặt Dương Vân Triệt hơi trầm xuống, anh nhìn hai linh hồn cách đó không xa rồi nói: “Bạch Bạch, dùng tuyệt chiêu kéo người.”
“Được.”
La Bạch Bạch lập tức gật đầu. Lúc này, người của Băng Báo cũng không rảnh bận tâm đến cậu ấy, La Bạch Bạch thoát khỏi vòng vây của đối phương, chạy tới chỗ Tiêu Nam để hồi máu rồi dùng chiêu thức của mình.
“Hưu ——”
Cùng lúc âm thanh hiệu ứng vang lên, trong tay La Bạch Bạch xuất hiện một luồng sáng, bắn thẳng đến vị trí linh hồn của Trần Tinh Nhiên.
Trong quá trình xây dựng chiến thuật “giữ vị trí trung tâm xoay quanh Trần Tinh Nhiên”, Dương Vân Triệt đã nghĩ đến tình huống này: vị trí trung tâm dễ bị dồn sát thương và gục ngã ngay lập tức, cho dù Trần Tinh Nhiên có bản lĩnh vẫn có thể gục ngã như vừa rồi. Thế nên La Bạch Bạch mới đổi từ Thiên Mệnh, Niệm Châu Hoàn sang sử dụng Tuyết Hữu để đối phó tình huống này.
Tuyệt chiêu của Tuyết Hữu tên là “Tuyết Hoa Trói Buộc”, có hiệu quả là liên kết với một đồng đội, trong 30 giây sẽ giảm sát thương và hồi phục dần dần. Nếu đồng đội đã chết thì có thể liên kết với linh hồn để hồi sinh từ khoảng cách xa.
Tốc độ hồi sinh từ xa này chậm hơn hồi sinh trực tiếp nhưng bù lại La Bạch Bạch có thể vừa kéo vừa di chuyển. Đây chính là lý do Dương Vân Triệt muốn La Bạch Bạch sử dụng Tuyết Hữu: trong phiên bản này, nó là một hỗ trợ hàng đầu, tuyệt chiêu giúp tăng khả năng sống sót cho cả đội và hồi sinh đồng đội từ xa chính là lá bài bảo hiểm cuối cùng. Nếu Trần Tinh Nhiên lỡ gục ngã, vẫn có thể cứu sống trở lại.
“Bọn họ định hồi sinh đồng đội.”
Người của Băng Báo vừa chuẩn bị rút lui thì thấy động tác của La Bạch Bạch: “Bây giờ phải làm sao? Có cần ngăn cản không?”
Cố Tu Đức suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Cứ để họ hồi sinh đi, chúng ta tìm cơ hội hồi sinh Thôi Kiếm trở lại.”
Vì Thu Thủy đã xen vào, cả MOD lẫn Băng Báo đều mất một chủ lực tấn công. La Bạch Bạch đang hồi sinh thì Thu Thủy chắc chắn sẽ không ngồi yên. Lúc họ lao lên ngăn cản, đó sẽ là cơ hội tốt nhất để Băng Báo hồi sinh Thôi Kiếm.
Đều là đội hàng đầu, tư duy chiến thuật của Băng Báo cũng không hề kém cạnh. Bây giờ mà xông lên ngăn cản La Bạch Bạch thì chẳng khác nào tự dâng lợi thế cho Thu Thủy. Thà rằng để La Bạch Bạch thu hút hỏa lực, còn họ chớp lấy cơ hội tái lập đội hình, như vậy mới có thể giữ vững thế trận để tiến vào vòng chung kết.
Luồng sáng của Tuyết Hữu giữa chiến trường cực kỳ nổi bật, Thu Thủy tất nhiên cũng thấy. Thông báo hệ thống nhắc nhở cho họ biết, hai linh hồn kia chính là chủ lực của MOD và Băng Báo, điều này với Thu Thủy chẳng khác nào món quà trời ban.
Ở giai đoạn này mà đánh bại được MOD và Băng Báo, con đường vào chung kết sẽ dễ dàng hơn nhiều. Làm sao Thu Thủy chịu để La Bạch Bạch thoải mái hồi sinh Trần Tinh Nhiên?
“Ngăn hắn lại.”
Trang Giản Văn, đội trưởng Thu Thủy, lập tức ra lệnh, dẫn người lao về phía La Bạch Bạch: “Đừng để hắn hồi sinh được.”
Mất Trần Tinh Nhiên, MOD coi như mất đi trụ cột, sức chiến đấu toàn đội lập tức giảm đi đáng kể.
Đã thế thì phải dứt điểm.
Trần Tinh Nhiên nằm trên mặt đất nắm rõ tình hình, lập tức nhắc nhở: “Bạch Bạch, bọn họ đang lao về phía cậu.”
“Biết rồi.”
La Bạch Bạch liếc nhìn thời gian còn lại trên linh hồn của Trần Tinh Nhiên. Cậu vừa chết, đồng hồ đếm ngược còn hơn mười giây nữa là có thể hồi sinh được.
Chỉ cần cầm cự mười mấy giây, Trần Tinh Nhiên sẽ được hồi sinh.
“Em đi hồi sinh anh ấy, mấy anh đừng lo cho em.”
Nói xong, La Bạch Bạch tách khỏi đội hình, chạy vào khu nhà phía trước.
Nếu đây là vùng đồng bằng rộng lớn, cậu ấy chẳng còn đường nào mà chạy. May mắn là chỗ Trần Tinh Nhiên gục ngã gần ngoại thành Hồn Thiên, nhà cửa san sát nhau đủ cho cậu ấy có không gian di chuyển.
Hiện tại MOD chỉ còn ba người, Trần Tinh Nhiên đã gục ngã, đối đầu trực diện chắc chắn không thắng nổi Thu Thủy. Để tránh Dương Vân Triệt và Tiêu Nam bị dính sát thương, La Bạch Bạch quyết định tự mình rời đội hình, thu hút Thu Thủy vào cuộc chiến du kích trong khu nhà.
Dương Vân Triệt không ngăn cản, trong tình huống này quyết định của La Bạch Bạch là đúng. Ánh mắt anh lia sang phía Băng Báo, thấy họ vẫn chưa rút lui, còn đang giữ vững vị trí để thăm dò. Chỉ thoáng nhìn, Dương Vân Triệt liền đoán được ý đồ.
Họ cũng muốn hồi sinh Thôi Kiếm.
Trần Tinh Nhiên cũng nghĩ ra điều này, lập tức nhắc: “Có thể họ sẽ hồi sinh Thôi Kiếm, chú ý một chút.”
“Biết rồi.”
Dương Vân Triệt lên tiếng, giọng mang theo ý châm chọc rõ ràng: “Bọn họ tưởng là hay lắm.”
Lấy MOD làm mồi, muốn tranh thủ hồi sinh đồng đội? Nếu để Băng Báo chiếm được lợi thế dễ dàng như vậy thì anh còn gì là Dương Vân Triệt nữa.
“Tiêu Nam.”
Dương Vân Triệt suy nghĩ rồi dặn dò: “Anh vòng ra sau sườn núi, nấp ở đó chờ lệnh tôi.”
Tiêu Nam vốn định hỗ trợ La Bạch Bạch nên nghe vậy sững sờ. Anh ấy không hiểu Dương Vân Triệt định làm gì nhưng thấy giọng anh bình tĩnh như đã có kế hoạch ứng phó rõ ràng nên cũng không hỏi thêm.
Cả đội MOD lập tức tản ra làm việc: La Bạch Bạch lo hồi sinh đồng đội từ xa, Tiêu Nam đi nấp sau sườn núi, còn Dương Vân Triệt nhảy lên bục cao, vài động tác đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Băng Báo nhìn mà sững sờ: Họ định làm gì vậy? Lúc này còn tách nhau ra, không giữ đội hình?
Bên kia, người của Thu Thủy bám theo La Bạch Bạch, bốn người cùng lao tới, định giết cậu ấy trước khi kịp hồi sinh Trần Tinh Nhiên.
Lúc này, La Bạch Bạch thể hiện thân pháp cực kỳ mượt mà của một phụ trợ hàng đầu. Trong Liên Minh toàn cao thủ, kỹ năng đánh tay đôi của cậu ấy không hẳn là vượt trội nhưng MOD đi được tới đây không thể thiếu công lao của cậu. Không chỉ có ý thức hỗ trợ cực mạnh, quan trọng hơn là khả năng chạy lắt léo, kéo dài thời gian. Các sát thủ từng muốn bắt cậu ấy hầu như chẳng làm gì được, nhất là trong địa hình phức tạp, cậu ấy có thể cầm cự được cực lâu.
【 MOD định làm gì? Giờ còn không giữ đội hình? 】
【 Băng Báo hình như cũng muốn hồi sinh đồng đội 】
【 Nhiên Bảo tiếc thật… Chỉ còn xem La Bạch Bạch có trụ được không, nếu hồi sinh được thì vẫn còn cơ hội 】
【 Má ơi, thân pháp La Bạch Bạch! 】
【 Đỉnh dữ 】
Trên màn hình, La Bạch Bạch chạy lắt léo trong khu nhà ngoài thành Hồn Thiên, bị bốn người Thu Thủy bao vây. Cậu ấy chớp mắt đã chui vào trong nhà, né đòn trực diện rồi lập tức nhảy qua cửa sổ biến mất khỏi tầm nhìn của đối phương.
Làm đồng đội với Trần Tinh Nhiên lâu như vậy, chuyện kỹ năng chưa nói đến, riêng khoản chạy trốn thì cậu ấy đã luyện thành công. Trong lúc huấn luyện, La Bạch Bạch còn đặc biệt tập luyện khả năng chịu áp lực, bị Trần Tinh Nhiên truy sát liên tục. Trong địa hình phức tạp, cậu ấy có thể trụ được hơn hai mươi giây, nhiều lúc làm Trần Tinh Nhiên cũng phát cáu.
“Rầm ——”
La Bạch Bạch cầm chùm sáng trong tay, nhảy vọt qua cửa sổ, tay kia bám vào mái hiên rồi thoắt cái đã lên nóc nhà khiến người của Thu Thủy mất tầm nhìn. Cậu ấy khéo léo cắt góc nhìn, lại kéo dài thêm vài giây.
“Trên nóc nhà!”
“Tôi lên mái, mấy cậu ở dưới ép.”
“Hắn nhảy sang cây rồi kìa!”
“Tôi bên này mất dấu, báo vị trí nhanh!”
Trang Giản Văn sắc mặt tối sầm: “Mẹ kiếp, La Bạch Bạch chạy dai thật.”
Địa hình thành Hồn Thiên vốn nổi tiếng là “thành chuột cống”, thiên đường cho những kẻ chuyên chạy lắt léo. La Bạch Bạch lúc thì nhảy cây, lúc lại leo nhà, y hệt cá chạch. Nếu không có luồng sáng của tuyệt chiêu để lộ hướng, chắc họ đã mất dấu từ lâu.
La Bạch Bạch nghĩ bụng: Mấy người tưởng tôi còn là tôi của ngày xưa sao!
Huấn luyện thêm quả nhiên có hiệu quả, huống chi người tập cùng cậu ấy chính là Trần Tinh Nhiên.
Ai cũng biết khả năng truy sát của Trần Tinh Nhiên nổi tiếng khắp Liên Minh, trước khi vào giải đã từng săn hạ được cả Dương Vân Triệt trong thành Hồn Thiên. Bị cậu dính thì chẳng khác gì bị dính keo, khiến người ta khổ sở không kể xiết. Bình thường phụ trợ nào trụ nổi hơn mười giây dưới tay cậu đã gọi là giỏi, còn La Bạch Bạch là người duy nhất trụ được 28 giây!
“Đoàng!!”
Ngay lúc đội Thu Thủy đang truy sát đến mức hoa cả mắt, tiếng súng vang lên như hồi chuông cảnh báo. Họ quay đầu nhìn theo hướng đạn, thấy ba thành viên Băng Báo đang hồi sinh Thôi Kiếm.
“Chết tiệt, bọn họ định hồi sinh đồng đội!”
Trang Giản Văn lập tức phản ứng.
Người của Băng Báo lúc này sắc mặt đầy căm tức.
Tên Dương Vân Triệt này, phiền phức thật sự!!
Đang định nhân cơ hội La Bạch Bạch thu hút Thu Thủy mà hồi sinh Thôi Kiếm thì phát súng đó phá nát kế hoạch, không chỉ bắn gãy thao tác hồi sinh mà còn khiến Thu Thủy chú ý.
Vậy là đội Thu Thủy quay lại phòng thủ, ý đồ hồi sinh Thôi Kiếm của Băng Báo bị phá sản ngay lập tức.
Khốn kiếp, Dương Vân Triệt bị điên à?!
Người của Băng Báo không hiểu nổi sao anh lại làm vậy.
Linh hồn của Trần Tinh Nhiên và Thôi Kiếm nằm cạnh nhau, dẫn Thu Thủy đến đó thì MOD được lợi gì? Đến lúc đó, với Thu Thủy gần kề, Băng Báo chẳng những rơi vào thế 3 đấu 4 khó xử mà kể cả Trần Tinh Nhiên có được La Bạch Bạch hồi sinh, cũng sẽ lại bị dồn sát thương và gục ngã ngay.
Việc này vừa hại người, vừa chẳng có lợi gì cho bản thân!
Trong phần bình luận, Echo cũng không thể hiểu nổi ý đồ của Dương Vân Triệt: “Rốt cuộc là đang làm gì vậy…”
Nếu nhìn theo góc độ chiến thuật thì lúc nãy chính là cách xử lý tốt nhất. La Bạch Bạch kìm chân Thu Thủy, phụ trợ hồi sinh Trần Tinh Nhiên, Băng Báo tranh thủ thời cơ hồi sinh Thôi Kiếm. Mỗi bên đều giữ được đồng đội, tái lập đội hình đầy đủ, đến lúc đó ba phe tiếp tục giằng co, muốn đánh hay muốn rút cũng đều có đường lui.
Nhưng Dương Vân Triệt vừa ra tay, thế cục lập tức rối loạn. Bốn người Thu Thủy đều đầy đủ cây máu, trong tay Chúc Cửu Âm còn cầm tuyệt chiêu khống chế, ở ba phe thì rõ ràng là chiếm ưu thế. Cho dù Trần Tinh Nhiên được hồi sinh, đến khi Thu Thủy ập thẳng tới, không chỉ Băng Báo phải chết, ngay cả MOD cũng phải bỏ mạng theo.
Đội Thu Thủy lập tức bỏ luôn việc truy sát La Bạch Bạch, quay đầu lao thẳng về phía ba người Băng Báo.
Đuổi giết La Bạch Bạch quá tốn thời gian, lại không có ý nghĩa. Thà rằng đứng chờ, đợi Trần Tinh Nhiên được hồi sinh rồi giết một lần nữa càng gọn gàng, thuận tiện quét sạch luôn phần còn lại của Băng Báo để thu về một đợt lớn điểm hạ gục.
“Thu Thủy đã đến rồi.”
Cố Tu Đức, đội trưởng Băng Báo, nghiến răng: “Trước tiên hồi sinh Thôi Kiếm đã. La Lê, cậu chịu khó đỡ đòn một chút, chúng ta cùng hồi sinh, hồi sinh cậu ta xong lập tức rút lui.”
Tanker của Băng Báo gật đầu, giơ khiên và kiếm che cho hai đồng đội phía sau, ngăn hẳn tầm bắn của Dương Vân Triệt.
Cố Tu Đức cùng một đồng đội khác xông lên hồi sinh, cuối cùng trước khi Thu Thủy lao tới một giây, cũng hồi sinh được Thôi Kiếm sống lại.
“Rút!”
Băng Báo tập hợp đủ đội hình nhưng trạng thái của Thôi Kiếm cực kỳ tệ, rõ ràng không thể giao chiến được, Cố Tu Đức lập tức hạ lệnh rút lui.
Thu Thủy cũng không bỏ qua, cả đội về máu và trang bị đều đang chiếm ưu thế, dĩ nhiên không để Băng Báo thoát thân, nhanh chóng áp sát từ chính diện, hai bên lập tức giao chiến.
【 Trần Tinh Nhiên cũng sắp được hồi sinh 】
【 MOD còn chưa xuất hiện? Tiêu Nam trốn phía sau làm gì vậy 】
【 Hai đội kia đang đánh, Trần Tinh Nhiên có được hồi sinh cũng máu yếu, chẳng phải dâng điểm cho người ta sao 】
“Chuẩn bị chưa?”
Dương Vân Triệt cất giọng.
Trần Tinh Nhiên bật cười. Tuy Dương Vân Triệt không kịp nói rõ toàn bộ kế hoạch, nhưng cậu lập tức hiểu ra ý đồ.
Đoán theo suy nghĩ của Dương Vân Triệt thì cũng không khó hiểu nhưng ngay trong cục diện này mà có thể lập tức nghĩ ra cách phá thế, thật sự khiến cậu khâm phục. Nếu đổi lại mình, chắc cũng khó mà nghĩ kịp trong chớp mắt.
Cậu đáp: “Chuẩn bị rồi.”
Nghe giọng Trần Tinh Nhiên, Dương Vân Triệt liền biết đối phương đã đoán ra ý mình. Ừm... Đây mới đúng là bạn trai hiểu ý.
Khóe môi Dương Vân Triệt khẽ cong, ánh mắt dừng ở thời gian hồi sinh của Trần Tinh Nhiên. Ngay trước khoảnh khắc cậu được hồi sinh, anh nói: “Tiêu Nam, tới lượt anh diễn.”
Tiêu Nam đã mai phục sau sườn núi từ lâu, cuối cùng ra tay. Vừa ra tay chính là một chiêu long trời lở đất!
—— Phá Núi Kích!!
Tuyệt chiêu Hám Sơn mang theo sức hủy diệt từ trên trời giáng xuống, tấm khiên khổng lồ trong tay Tiêu Nam đập mạnh xuống mặt đất, mặt đất tức khắc nứt toác, những khe nứt tua tủa như tia sét điện lan nhanh ra ngoài, bao phủ toàn bộ cả Băng Báo lẫn Thu Thủy.
Echo: “Cái gì?!”
Từ bao giờ Tiêu Nam đã đứng ở vị trí kia?!
Đòn tuyệt chiêu quá bất ngờ, cả hai đội vẫn còn đang giằng co, hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của Tiêu Nam. Đến lúc nhận ra thì đã quá muộn, ngay cả kỹ năng phòng ngự cũng chưa kịp dùng, trong chớp mắt tám người của hai đội đều bị hất tung ngã rạp xuống mặt đất.
Khống chế cả đội hình một cách hoàn hảo!
Trên người Tiêu Nam lóe lên ánh sáng xanh lam, chiêu Thủy Ngân được kích hoạt, Dương Vân Triệt lập tức dịch chuyển từ chỗ cao bên kia tới giữa chiến trường.
Tuyệt chiêu – Nộ Lãng Phong Ba!
Một nhà tù nước khổng lồ dâng lên, bao trùm kín toàn bộ tám người đang nằm bất động.
Cùng lúc đó, ánh sáng hồi sinh trên tay La Bạch Bạch lóe lên, Trần Tinh Nhiên hiện ra trong ánh sáng trắng, được hồi sinh.
Cậu một lần nữa xuất hiện ngay giữa chiến trường.
“!!!”
“!!!!”
Băng Báo và Thu Thủy đồng loạt sững sờ chấn động. Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột: trước là Tiêu Nam bất ngờ khống chế cả đội hình, kế đó Dương Vân Triệt xuất hiện, rồi ngay sau đó Trần Tinh Nhiên được hồi sinh. Tất cả chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, họ hoàn toàn không kịp phản ứng.
Trong lòng ai nấy đều dấy lên một dự cảm không lành, nguy hiểm quét qua toàn thân.
Sát khí bùng phát!
Trần Tinh Nhiên được hồi sinh với lượng máu ít ỏi đến thảm hại, cơ bản chỉ một đòn là có thể gục ngã nhưng việc đầu tiên cậu làm không phải rút lui để hồi máu mà là rút đao khỏi vỏ.
Bước chân khẽ lùi về sau, nắm chặt chuôi đao, sát khí dồn nén, yên ắng như núi lửa đang tích tụ năng lượng trước khi phun trào, tựa như một cơn bão đang cuộn lên chờ bùng nổ.
Chỉ cần không phải kẻ mù lòa thì ai cũng nhận ra chiêu này.
—— Kinh Lôi?!
Tất cả xảy ra quá nhanh, rõ ràng vừa nãy còn là Băng Báo và Thu Thủy đang giao chiến, nhưng từ lúc Tiêu Nam xuất hiện cho đến khi Trần Tinh Nhiên dồn sức, tất cả chỉ gói gọn trong nửa giây!
Echo còn chưa kịp mở miệng giải thích, há hốc miệng kinh ngạc thì ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng ánh sáng nóng rực như muốn xé toạc bầu trời giáng xuống, tiếng nổ vang chói tai như muốn xé toạc cả không trung. Ánh mắt Trần Tinh Nhiên lạnh lẽo, còn sắc bén hơn cả lưỡi đao, khiến người ta run sợ. Tay vừa vung, một hồ quang khổng lồ bùng nổ!
“Keng ——!!!”
Âm thanh vang vọng còn dữ dội hơn cả tiếng sấm gầm, chấn động hơn cả cuồng phong bão tố. Đao chém xuống, sấm sét lao dọc như điện xé ngang bầu trời!!
Lưỡi đao như cơn gió thu cuốn lá, quét ngang qua tất cả, bắt đầu từ kẻ nằm trên mặt đất đầu tiên, hồ quang lướt qua rồi đến người thứ hai, thứ ba, thứ tư…
Con số sát thương khổng lồ gần như đồng loạt hiện lên. Kinh Lôi vốn chỉ là kỹ năng đơn mục tiêu nhưng nhát đao này lại đánh trúng cả tám người, hàng loạt con số đỏ rực chen chúc hiện lên, tựa như máu tươi phun tung tóe, khiến người xem nổi hết da gà!
Chỉ trong nháy mắt, bên trong nhà tù nước, sáu linh hồn đồng loạt hiện ra!
Một chiêu Kinh Lôi quét ngang tám người, sáu chết, hai hấp hối.
Một nhát – sáu mạng!