Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
MOD: Từ Kẻ Bị Săn Thành Kẻ Đi Săn
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 189 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Echo nhìn cảnh tượng trên màn hình, giọng nói pha lẫn chút bất lực và buồn cười: “Vừa rồi Trần Tinh Nhiên đã có một pha dẫn dụ người cực kỳ khéo léo, kéo toàn bộ hỏa lực về phía Thôi Kiếm. Băng Báo hôm nay đúng là xui xẻo tận mạng, bị MOD bắt được rồi tiện tay 'chăn dê' luôn.”
Hạc Diệp tiếp lời: “Đúng vậy, chiêu Vũ Lạc Phồn Tinh của Trần Tinh Nhiên bắt chước y hệt, ngay cả Thôi Kiếm thật mà có mặt cũng phải giật mình một chút, trách gì UIty lại nhận nhầm… Nhưng chắc họ sẽ sớm nhận ra thôi.”
Ở góc nhìn của khán giả, cả bình luận viên lẫn người xem đều nhìn rõ ngoại hình nhân vật, skin và vũ khí nên việc phân biệt ai là ai không hề khó khăn. Nhưng đối với tuyển thủ trong trận, tất cả nhân vật kẻ địch hiện lên đều ở trạng thái mặc định ban đầu, không có skin, nên khó mà dựa vào ngoại hình để đoán ra thân phận.
Thiết kế này được đưa vào để tránh việc tuyển thủ lợi dụng skin nhằm nhận diện đội đối thủ, từ đó cố tình tránh né hoặc bắt nạt. Nếu muốn nhận ra một đội trên sân đấu, họ chỉ có thể dựa vào đội hình, phong cách chơi và chiến thuật, đồng thời cũng gia tăng tính đối kháng giữa các tuyển thủ.
Vì vậy, trong mắt UIty, cả Trần Tinh Nhiên lẫn Thôi Kiếm đều chỉ là Yêu Đao cầm kiếm dài, ngoại hình giống hệt nhau nên nhận nhầm cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Nhưng đánh một lúc, UIty cũng bắt đầu thấy kỳ lạ. Vì khi nãy Trần Tinh Nhiên mặc giáp Lam, bị bốn người vây đánh liền mất giáp rất nhanh, máu cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Nhưng Yêu Đao trước mắt lại mặc giáp tím, kiếm trong tay ít nhất cũng là từ cấp tím trở lên.
“Bọn họ đã chạm trán nhau rồi, chắc Băng Báo sẽ lập tức tới tham gia giao tranh.”
Trần Tinh Nhiên vừa nhanh chóng hồi phục lại trạng thái, vừa nói trong kênh thoại: “Hiểu ý tôi rồi chứ, Vân Triệt?”
Dương Vân Triệt đáp, dừng một nhịp rồi khen ngợi: “Kiếm hay quá đi.”
Giọng điệu vừa như trêu chọc, vừa giống y hệt Trần Tinh Nhiên.
Trần Tinh Nhiên: “…” Học nhanh thật đấy.
La Bạch Bạch nghe hai người đối thoại, không nhịn được bật cười ha hả. Cười xong lại thấy hơi kỳ lạ.
Trước giờ Trần Tinh Nhiên gọi Dương Vân Triệt đều là “Đội trưởng”, sao giờ lại gọi thẳng “Vân Triệt”?
Gọi vậy cũng chẳng có gì sai… nhưng nghe lại thấy hơi quá thân mật, cứ có cảm giác là lạ.
La Bạch Bạch không kịp nghĩ nhiều, chỉ thoáng chút nghi hoặc rồi lập tức dịch chuyển nhân vật, dò dẫm tiến về chiến trường giữa Băng Báo và UIty.
Pha dẫn dụ người của Trần Tinh Nhiên quá xuất sắc, đến cậu cũng thấy có tính lừa đảo cực kỳ cao, thời điểm lựa chọn chuẩn xác đến hoàn hảo. Vừa biết đội thứ ba là Băng Báo, cậu đã lập tức nghĩ ra cách xoay chuyển cục diện, nói cậu là thiên tài cũng không hề quá lời.
Trang bị của Băng Báo và UIty đều rất tốt. MOD đánh trực diện chắc chắn sẽ chịu thiệt nhưng giờ tình thế đã thay đổi: từ đội bị truy sát, họ biến thành “lão lục” nấp sau, thoải mái chờ thời cơ.
Một chọi bốn, Trần Tinh Nhiên còn không đỡ nổi thì Thôi Kiếm cũng chẳng khá khẩm hơn. Nhưng ba người khác của Băng Báo ở ngay sau lưng, vừa thấy Thôi Kiếm bị bốn người quây đánh, máu tụt thẳng xuống mức thấp nhất, sắp gục ngã thì Cố Tu Đức không kịp nghĩ nhiều, lập tức dẫn cả đội xông tới tham gia giao tranh.
UIty vốn đã bắt đầu nghi ngờ do giáp và vũ khí của Trần Tinh Nhiên và Thôi Kiếm khác nhau, nhưng Băng Báo vừa tới tham gia giao tranh, họ chẳng còn rảnh rỗi mà suy nghĩ mà lập tức lao vào đánh nhau.
Cố Tu Đức vừa đánh vừa quát:
“Không phải bảo cậu vòng qua giết người cơ mà, sao giờ lại đánh nhau với cả đội này?!”
“Chứ ông nghĩ tôi muốn vậy sao?”
Thôi Kiếm vừa hồi phục máu dưới sự yểm hộ của đồng đội, vừa nghiến răng ken két: “Trần Tinh Nhiên kéo thẳng lũ đó đến chỗ tôi, bọn chúng xông lên đánh ngay, hệt như sói đói gặp thịt, căn bản không cho tôi đường thoát!”
“Trần Tinh Nhiên?!”
Cố Tu Đức sững sờ.
Tổng kết lại nãy giờ thì ra cái đội vừa rồi bị cuốn vào vòng vây chính là MOD?
Trời ơi, mình đúng là tự mình hại mình rồi!!
Cố Tu Đức hối hận tới mức ruột gan cồn cào, chỉ ước gì có thể quay ngược thời gian để trở về mấy phút trước. Nếu sớm biết người bị cuốn vào khi đó là MOD, chắc chắn hắn đã ngồi trên núi vừa nhai hạt dưa vừa vỗ tay khen hay rồi.
“Tốc chiến tốc thắng đi.”
Hối hận cũng chẳng còn tác dụng gì, giờ giao tranh tổng đã nổ ra, Băng Báo không muốn chạy cũng không được. May mà trang bị bên UIty kém Băng Báo một cấp, hơn nữa trong tay Nhược Thủy của UIty chưa có chiêu cuối, xử lý cũng xem như dễ dàng.
“Để ý Nhược Thủy kia, chiêu cuối của hắn chắc đã đạt khoảng bảy tám mươi phần trăm rồi, cẩn thận vị trí.”
Cố Tu Đức vừa đánh vừa để ý đến vị trí của Nhược Thủy, giọng dặn dò trong kênh đội.
——Nộ Lãng Thao Thiên!
Hắn còn chưa dứt lời, Nhược Thủy đã đột ngột lao tới, tung thẳng chiêu cuối quét trọn cả bốn thành viên. Cố Tu Đức không ngờ chiêu cuối nhanh vậy, chỉ cần sơ sẩy một chút là bên Băng Báo trực tiếp mất ba mạng.
Vãi!!
Ở xa quan sát, Dương Vân Triệt cũng giật mình: “Chiêu cuối của Nhược Thủy nhanh vậy sao?”
Anh cũng như Cố Tu Đức, dựa vào lần giao tranh trước và lượng sát thương trong trận để tính toán, ước chừng năng lượng của Nhược Thủy mới chỉ khoảng bảy tám mươi phần trăm mà thôi.
Khóe môi Trần Tinh Nhiên cong lên: “Lúc nãy tôi giao chiến với bọn họ, cố tình nạp năng lượng cho Nhược Thủy.”
Pha vừa rồi cậu giả làm Thôi Kiếm đấu với UIty, trong lúc giao chiến gần như luôn chọn vị trí gần Nhược Thủy, tập trung đối phó ba thành viên khác, còn cố ý gây sát thương vào Nhược Thủy, nhờ đó giúp hắn tích đủ năng lượng nhanh hơn hẳn.
Vốn dĩ phụ trợ là vị trí ít chịu sát thương nhất, không phải người gây sát thương chủ lực nên thông thường năng lượng sẽ tích lũy chậm nhất. Nhưng nhờ lượng máu mà Trần Tinh Nhiên “bán” cho Nhược Thủy, mới tạo nên biến số quan trọng nhất trong trận này.
La Bạch Bạch nghe xong theo bản năng lùi lại, tránh xa Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt thêm chút nữa.
Trong đầu chỉ có một câu: Càng ngày càng dơ…
Nhiên Bảo, anh còn là cậu bé trong sáng chính trực ngày trước nữa không đó?!
Dương Vân Triệt nửa trêu nửa khen: “Hư rồi đấy.”
Trần Tinh Nhiên: “Chẳng phải học từ anh à?”
“Đừng đổ cho tôi, cùng lắm thì tôi chỉ là khơi dậy bản chất sẵn có trong cậu thôi.”
Trần Tinh Nhiên nhướn mày: “Ồ, ý anh là bản chất tôi vốn đã xấu?”
Nghe thấy giọng điệu có ý đe dọa, Dương Vân Triệt vội vàng đổi giọng: “Ý tôi là gần mực thì đen gần đèn thì sáng, bị tôi mưu mô bẩn bựa ảnh hưởng cũng đâu phải lỗi của cậu, đều là tôi dạy hư cậu cả đấy.”
La Bạch Bạch chen ngang: “Đúng rồi, tiếng xấu đội trưởng bẩn bựa thì cả Liên minh ai mà chẳng biết, người ta còn nói anh ấy lòng dạ khó lường. So với đội trưởng thì Nhiên Bảo vẫn là thỏ trắng ngoan hiền mà thôi…”
Dương Vân Triệt liếc mắt một cái, giọng lạnh đi: “Cậu muốn chết à?”
La Bạch Bạch: “…”
Ủa, chẳng phải anh vừa nói vậy sao!!
Ủy khuất.jpg
Phía bên kia, với cú chiêu cuối bất ngờ và chuẩn xác của Nhược Thủy, Băng Báo mất toi ba mạng. Tiếp đó Thiền Tâm kích hoạt chiêu cuối, thả xuống một bàn “buffet hải sản” phong phú.
Echo: "Ba chiêu! Băng Báo bị UIty làm dính trọn một pha ba chiêu!"
Hạc Diệp: "Chưa trả thù được MOD, Băng Báo lại xong đời rồi…"
Ầm!!
Ba bàn tay Phật chụm lại vỗ thẳng xuống, hai mạng mặc giáp tím mất mạng ngay tại chỗ, còn lại mỗi tanker giáp vàng may mắn nhờ có kỹ năng hồi sinh của Hồn Ngọc mới cố gắng sống sót.
“…Chạy!”
Cố Tu Đức mặt xám ngoét. Vì tính sai thời điểm chiêu cuối của Nhược Thủy nên cả giao tranh tổng bị lật ngược, giờ Băng Báo chỉ còn hai đánh bốn, chưa kể bên cạnh còn có MOD rình rập. Trận này tuyệt đối không thể tiếp tục giao chiến, chỉ có thể bỏ chạy.
Không chút do dự, Cố Tu Đức và một đồng đội sống sót dứt khoát bỏ lại đồng đội ngã xuống, quay đầu chạy bán sống bán chết.
UIty định đuổi theo nhưng vừa liếc nhìn thấy một đội khác bất ngờ lao ra từ bụi cỏ gần đó, cũng đuổi theo hướng Cố Tu Đức, liền do dự rồi thôi không đuổi theo nữa. Sau khi dùng hết loạt chiêu cuối, năng lượng chưa kịp hồi phục, giờ mà mở thêm giao tranh cũng chẳng khôn ngoan chút nào.
Cố Tu Đức và đồng đội vừa mới chạy được mấy bước, đã bị Trần Tinh Nhiên đuổi kịp. Sát thủ vốn nổi tiếng cơ động, đuổi theo tanker và phụ trợ thì chỉ trong nháy mắt. Trần Tinh Nhiên kích hoạt Quỷ Ảnh Nhất Đao, mấy bước đã vượt lên trước mặt, kiếm dài chém ngang như một bức tường chặn đứng đường đi.
Ngay sau đó, Dương Vân Triệt cũng đuổi kịp, tung thẳng chiêu cuối Nộ Lãng, lồng nước trói chặt, hoàn toàn là bắt rùa trong rọ.
Cố Tu Đức và đồng đội nhìn nhau, trong mắt đều là tuyệt vọng.
Mẹ kiếp Dương Vân Triệt, ông còn là con người không vậy?!
Đánh đội còn lại tan nát rồi mà ông vẫn dùng chiêu cuối, muốn tiễn bọn này bằng một màn long trọng đúng không?!
Nhưng thật ra Dương Vân Triệt chỉ đơn giản là không muốn thả bọn họ đi. Dù Băng Báo vừa mới thua giao tranh tổng, chỉ còn lại hai người sống sót nhưng thực lực của họ vốn không hề yếu, vẫn có thể hỗ trợ nhau để chạy thoát.
Dương Vân Triệt tuyệt đối không muốn nhìn thấy hai con “dê béo” này chạy khỏi tầm mắt mình. Thả cho Băng Báo một mạng, chẳng khác nào đâm một nhát vào tim anh.
Trần Tinh Nhiên cười tươi như gió xuân với Cố Tu Đức, sau đó giơ kiếm lao thẳng tới. Bốn người MOD không chừa một khe hở nào, chặn hết đường thoát của Băng Báo. Dương Vân Triệt còn tung luôn chiêu cuối nhốt chặt cả hai vào trong, một phần để đảm bảo không ai có cơ hội chạy thoát, phần khác là tránh khả năng “lão lục” đứng từ xa dùng vũ khí tầm xa cướp mạng.
Nhóm Cố Tu Đức chỉ giãy giụa tượng trưng vài lần nhưng trong tình cảnh bốn đánh hai, đối diện còn có Trần Tinh Nhiên như chiến thần giáng trần, Băng Báo hoàn toàn không có bất kỳ cơ hội nào, rất nhanh đã bị tiêu diệt sạch.
【Xuất sắc!】
【Băng Báo: Biết ngay gặp MOD là chẳng có gì tốt đẹp】
【Kẻ địch cả đời: MOD】
【Tôi hơi lo lát nữa đánh xong trận này thì anh Cố sẽ tìm Vân Thần để PK ngoài đời luôn mất】
【Đừng lo, còn có Nhiên Bảo ở đây mà】
【Trần Tinh Nhiên: PK ngoài đời? Mấy trò này thì tôi chẳng thấy mệt mỏi gì đâu】
【Ha ha ha ha ha ha ha ha ha】
【Sức chiến đấu đỉnh cao cả online lẫn offline, ai dám manh động chứ trời ơi】
Không thể phủ nhận, thực lực đội Băng Báo vốn rất mạnh. Đáng tiếc là bọn họ đụng phải MOD vô lý, chỉ biết lao lên tiêu diệt sạch, nếu không thì trong tình thế ba phe giằng co, Băng Báo chắc chắn có khả năng chiếm ưu thế và thậm chí nuốt trọn cả MOD lẫn UIty. Dù cuối cùng chỉ còn hai người sống sót, Trần Tinh Nhiên cũng phải tốn chút công sức mới giải quyết được.
“Bọn họ béo bở thật đấy…”
La Bạch Bạch với Tiêu Nam đã nhanh tay thu gom chiến lợi phẩm, vừa nhặt vừa ngạc nhiên kêu lên.
Có thể thấy, Băng Báo ở giai đoạn trước đã kiểm soát toàn bộ khu tài nguyên cấp trung, phát triển cực kỳ tốt.
Trần Tinh Nhiên hỏi: “Chúng ta có nên quay lại đánh UIty không?”
Dương Vân Triệt lắc đầu: “Bọn họ vừa hạ gục được hai mạng bên Băng Báo, đồ trên người chắc xịn lắm. Giờ mà đụng vào thì quá mạo hiểm.”
“Cũng đúng…”
Trần Tinh Nhiên lặng lẽ gật đầu. Dương Vân Triệt quả thật rất cẩn thận.
“Đội trưởng, cây cung trong tay bọn họ hình như chất lượng rất cao thì phải.”
La Bạch Bạch từ xa liếc nhìn về phía UIty, trông thấy trong tay một Sát thủ lóe lên ánh sáng vàng: “Cây cung đó ít nhất có hai Hồn Ngọc.”
Cung tên sau khi lắp Hồn Ngọc sẽ có chút thay đổi về ngoại hình. Dù khoảng cách khá xa, La Bạch Bạch nhìn không rõ lắm nhưng ít ra có thể chắc chắn đó là cung chất lượng cực kỳ cao, hơn nữa Hồn Ngọc cũng không ít.
“Nhưng mà, có muốn giàu sang thì phải liều mạng mới có.”
Dương Vân Triệt nhẹ nhàng chuyển hướng câu chuyện: “Chỉ kẻ yếu mới chọn sống yên ổn, còn đội mạnh như MOD thì phải trưởng thành trong chiến đấu. Chuẩn bị đi, chúng ta xử lý UIty thôi.”
“…”
Trần Tinh Nhiên bĩu môi, liếc nhìn cây cung trắng trong tay Dương Vân Triệt: “Anh chẳng qua là thấy đồ xịn nên nổi lòng tham thôi.”
Dương Vân Triệt nghiêm túc sửa lại lời mình nói: “Cái đó gọi là cướp của người giàu chia cho người nghèo.”
Đúng là không biết ngượng.
Trần Tinh Nhiên vừa dùng công cụ sửa chữa vũ khí để khôi phục độ bền, vừa lặng lẽ lắc đầu trong bụng.