Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Biệt danh của đội trưởng: Dương Bất Yêm
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 193 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Mời ngồi, mời ngồi."
Trong phòng làm việc của khoa, chủ nhiệm khoa Esport mỉm cười hiền hậu với chàng trai trẻ trước mặt, còn tiện tay đẩy một tách trà nóng về phía cậu: "Em là Trần Tinh Nhiên đúng không? Còn trẻ vậy mà đã trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp rồi, lại còn đánh vào tận giải quốc tế, đúng là tuổi trẻ tài cao."
Nếu sinh viên khoa này mà nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ há hốc mồm.
Bình thường vị chủ nhiệm này xuất hiện trước sinh viên lúc nào cũng nghiêm khắc, lạnh lùng, ai cũng phải tránh xa ba thước. Vậy mà bây giờ lại dịu dàng với một sinh viên như vậy.
Trần Tinh Nhiên hơi bối rối một chút nhưng vẫn gật đầu, nhận lấy tách trà: "Thầy quá khen ạ."
Ngày trước khi còn học ở Esport Thủ Đô, cậu từng học lớp của vị chủ nhiệm này. So với bây giờ thì khác hẳn, ánh mắt thực sự hiền hòa, không hề giả tạo. Đến mức Trần Tinh Nhiên còn nghi ngờ không biết ký ức trước đây của mình liệu có sai sót không.
Chủ nhiệm càng nhìn càng thấy hài lòng. Giải Cúp Túc Mệnh là giải quốc tế lớn mà tựa game này mấy năm nay lại vô cùng nổi tiếng. Ông vốn cũng rất chú ý, hơn nữa cũng đã xem những màn trình diễn của Trần Tinh Nhiên.
"Em và Vân Triệt cùng một đội đúng không?"
Chủ nhiệm mỉm cười: "Không ngờ thời gian trôi nhanh vậy. Trước đây Vân Triệt cũng từng là sinh viên của tôi. Giống em, khi còn học cũng đã ký hợp đồng với đội tuyển. Cả hai đều là học trò của Esport Thủ Đô, bây giờ lại cùng nhau trong một đội, duyên phận thật sự kỳ lạ."
"Tất cả đều nhờ sự bồi dưỡng tốt của trường ạ."
Trần Tinh Nhiên khách sáo một câu rồi tò mò hỏi: "Trước đây đội trưởng khi còn ở trường cũng giống bây giờ sao ạ?"
"Khác xa một trời một vực."
Chủ nhiệm xua tay, trong mắt thoáng hiện vẻ hoài niệm: "Tuy ngoại hình thì không thay đổi nhiều... À, điểm này thì hai em giống nhau. Hồi đó Vân Triệt ở trường cũng được nhiều người gọi là hotboy, đẹp trai, có rất nhiều cô gái theo đuổi. Nhưng tính cách thì... Em có biết trước đây mọi người gọi Vân Triệt bằng biệt danh gì không?"
Trần Tinh Nhiên lập tức ngồi thẳng lưng, tò mò hỏi: "Là gì ạ?"
"Dương Bất Yên."
"...?"
Cậu trầm ngâm một lúc, vẫn không hiểu:
"Cái biệt danh này có ý nghĩa gì đặc biệt không ạ, thưa thầy?"
"Cái đó thì tôi cũng không rõ lắm."
Chủ nhiệm cười: "Dù sao hồi đó bạn bè cùng lớp đều gọi vậy, tôi cũng chỉ nghe họ kể lại."
"À..."
Cậu thầm nghĩ lát nữa hỏi Phó Châu sẽ rõ hơn.
Hai người trò chuyện thêm, Trần Tinh Nhiên từ miệng chủ nhiệm biết được không ít chuyện thú vị của Dương Vân Triệt thời còn đi học, ví dụ năm hai từng bị một cô gái đứng dưới ký túc xá tỏ tình, sợ đến mức nửa tháng không dám bước chân ra ngoài, ngày nào cũng phải nhờ bạn cùng phòng đi mua cơm. Hoặc lần đầu đi thi đấu quên mang thẻ ID, vội vàng quay về tìm, cuối cùng lại phát hiện thẻ vẫn nằm trong túi. Rồi cả chuyện mở cả chục rương game để quay vật phẩm hiếm mà không ra, định bỏ tiền mua thì bị lừa mất sạch...
So với con người khôn khéo, cẩn trọng, tính toán từng li từng tí hiện tại thì quả nhiên khác nhau một trời một vực.
Trần Tinh Nhiên: Dĩ vãng dơ dáy dễ gì giấu giếm của đội trưởng.
"À đúng rồi."
Chủ nhiệm bỗng nhớ ra, nói với Trần Tinh Nhiên: "Về chuyện thi cử, thầy dạy chiến thuật đã nói với tôi rồi. Bài thi viết cuối kỳ em có thể được miễn nhưng báo cáo môn chiến thuật thì vẫn phải nộp. Nếu em thật sự không có thời gian, tôi có thể xin giúp em một chút..."
"Không cần đâu ạ."
Trần Tinh Nhiên không muốn đi đường tắt. Mặc dù lịch đấu Cúp Túc Mệnh dày đặc, nhưng cậu nghĩ mình vẫn có thể tranh thủ thời gian viết báo cáo: "Em sẽ nộp đúng hạn."
Dù sao cũng là tuyển thủ chuyên nghiệp, viết báo cáo phân tích chiến thuật không khó.
"Thế thì tốt quá."
Chủ nhiệm gật đầu: "Thật sự mà không làm được thì nhờ Vân Triệt giúp. Cậu ta hồi trước là học trò giỏi lý thuyết nhất lớp, đến giờ chắc vẫn còn nhớ nhiều."
...
Ra khỏi phòng làm việc, Trần Tinh Nhiên lấy điện thoại ra nhắn tin cho Phó Châu.
Trần Tinh Nhiên: Giám đốc Phó, hồi đại học anh học cùng đội trưởng đúng không?
Phó Châu: Đúng vậy, sao thế? Cậu bắt đầu thi chưa?
Trần Tinh Nhiên: Sắp thi rồi, lát nữa vào phòng học là bắt đầu. Đội trưởng hồi học ở Esport Thủ Đô có biệt danh là Dương Bất Yên phải không ạ?
Phó Châu: ……
Phó Châu: Ha ha ha ha ha ha, sao cậu biết? Ở trong trường có ai kể cho cậu à?
Trần Tinh Nhiên: Ừ, đúng rồi. Nó có ý nghĩa gì không ạ?
Phó Châu: Chuyện này khó nói lắm, để đội trưởng biết tôi kể chuyện cũ chắc anh ta đánh tôi chết mất.
Trần Tinh Nhiên: Tôi sẽ đỡ giúp anh, nếu anh ấy dám đánh anh thì tôi sẽ chắn cho.
Cân nhắc sức mạnh của Trần Tinh Nhiên so với Dương Vân Triệt, Phó Châu nhanh chóng nghiêng về phía cậu.
Phó Châu: Nhớ giữ lời đấy.
Phó Châu: Thật ra cũng không có gì to tát, hồi đi học Dương Vân Triệt suốt ngày nói lời chọc ghẹo, tính tình lại hay cà khịa, cả lớp ai cũng thấy phiền hết. Khổ nỗi thành tích lại giỏi, fan thì đông, đầu óc lại lanh lợi, bọn tôi không đấu lại được nên mới đặt cho anh ta cái biệt danh “Dương Bất Yêm”.
Thì ra không phải "Dương Bất Yên", mà là "Dương Bất Yêm"…
Trần Tinh Nhiên: "Cái biệt danh này có căn cứ nào không?"
Phó Châu: "Thì là ý nghĩa mặt chữ thôi. Thịt dê chẳng phải rất hôi sao, bỏ đi chữ 'hôi' thì còn lại 'Không Hôi'…"*
(: “Dương Bất Yêm” là biệt danh chơi chữ: chữ “Dương” (con dê) gắn với đặc tính thịt dê hôi, bỏ chữ “hôi” đi thì thành “bất yêm” (không hôi).)
Trần Tinh Nhiên: "… Hiểu rồi."
Ha ha ha ha ha ha ha ha!!
Trần Tinh Nhiên ôm điện thoại dựa vào tường cười nửa buổi, đến mức eo cũng sắp không đứng thẳng nổi.
Quả nhiên chỉ có đặt sai tên, chứ biệt danh thì không thể sai được.
Cái tên này đúng là quá hợp với Dương Vân Triệt rồi!
Trần Tinh Nhiên vội vàng mở Wechat của Dương Vân Triệt, đổi ghi chú từ "Quỷ chán ghét" thành "Dương Bất Yêm", sau đó gửi một sticker mà cậu lấy trộm từ La Bạch Bạch.
Trần Tinh Nhiên: Mèo con thăm dò.jpg
Dương Bất Yêm: ?
Dương Bất Yêm: Em bắt đầu thi chưa?
Trần Tinh Nhiên: Chưa ạ, sắp đi rồi. Em vừa mới ghé phòng chủ nhiệm lấy ID thi nên tiện trò chuyện một chút.
Dương Bất Yêm: Anh đang ở quán cà phê ngoài cổng trường.
Dương Bất Yêm: 【khóc thút thít】 Người ta toàn từng đôi ngồi uống cà phê, chỉ có mỗi mình anh lẻ loi.
Dương Bất Yêm: Em nhắn lúc này là nhớ anh hả?
Dương Bất Yêm: Nhớ anh cũng là chuyện bình thường thôi, đừng ép bản thân quá. À đúng rồi, lát gặp nhớ cho anh một nụ hôn gặp lại sau bao ngày xa cách nhé.
Dương Bất Yêm: Hôn kiểu Pháp, hôn sâu á.
【 Dương Bất Yêm đã thu hồi một tin nhắn 】
Dương Bất Yêm: Muốn một nụ hôn kiểu Pháp sâu, nhiệt tình, tràn đầy tình yêu của một sinh viên thanh xuân.
Trần Tinh Nhiên lặng lẽ nhìn bộ dạng lưu manh của Dương Vân Triệt rồi từ tốn nhắn lại một câu: "Được thôi, Bất Yêm."
Bên kia im lặng khoảng hai phút không trả lời.
Hai phút sau.
Dương Bất Yêm: "………………"
!!!!!
Trời đất ạ.
Dương Vân Triệt nhìn tin nhắn của Trần Tinh Nhiên mà cả người như bị sét đánh, sững sờ đứng tại chỗ.
Xong đời rồi.
Thần thái bạn trai lạnh lùng thần tượng cuối cùng cũng tan biến thành mây khói.
Anh thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh Trần Tinh Nhiên sau này sẽ điên cuồng dùng biệt danh này để trêu chọc mình.
Bên kia, Trần Tinh Nhiên nhìn khung chat chỉ hiện ra một chuỗi dấu chấm rồi im lặng, trong đầu lập tức hiện lên biểu cảm "bị sét đánh" của Dương Vân Triệt.
Cậu ngồi cười tại chỗ suốt năm phút, sau đó nhìn đồng hồ, cất điện thoại rồi đi đến phòng thi.
Thật thoải mái.
Nói là phòng học cũng không hẳn đúng, địa điểm thi là phòng thực hành khoang thao tác trong trường, bên trong có khoảng 50 khoang, rộng gấp mấy lần phòng học thông thường. Tầng dưới cũng có một phòng khoang thao tác tương tự để phục vụ việc dạy học. Trần Tinh Nhiên từng học ở đây mấy tháng, đi quen đường nên nhanh chóng tìm được chỗ dự thi.
Cậu căn đúng giờ mới đến, để tránh gây chú ý thì đi vào từ cửa sau. Lúc này trong phòng mọi người đã đến gần hết. Bài thi thực chiến sẽ ghép hai lớp lại thành một nhóm đề chung, mỗi lớp có 25 người. Có vài gương mặt Trần Tinh Nhiên thấy quen, còn lại thì hoàn toàn xa lạ.
Năm mươi người tụ tập lại, liếc mắt nhìn qua đã thấy rất rộn ràng, từng nhóm tụm năm tụm ba trò chuyện, cả phòng ồn ào hẳn lên. Sự xuất hiện của Trần Tinh Nhiên cũng không ai để ý.
Cậu nhìn số báo danh trên điện thoại, là số 17. Vị trí khoang ở góc phòng.
Dù đông người, Trần Tinh Nhiên vẫn nhanh chóng nhận ra Ngô Phi Ngang, cậu ấy ngồi một mình ở góc phòng, cúi đầu nghịch điện thoại. Trần Tinh Nhiên rón rén đi đến sau lưng, vỗ vai cậu ấy.
Ngô Phi Ngang giật mình ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải nụ cười rạng rỡ dưới vành nón của Trần Tinh Nhiên.
"Tinh Nhiên!"
Ngô Phi Ngang buột miệng gọi to rồi lập tức hạ giọng. May mà phòng học ồn ào nên không ai chú ý. Cậu ấy hạ giọng: "Tớ tưởng cậu đến muộn rồi chứ, đang định nhắn tin cho cậu đây…"
Cậu ấy ngước lên nhìn Trần Tinh Nhiên từ đầu đến chân.
Ừm, tuy có đeo khẩu trang nhưng vẫn thấy sắc mặt không tệ. So với lúc trước ở trường bị bệnh thì da dẻ vẫn trắng nhưng đã có sức sống, dáng người cũng không còn gầy gò như trước, lưng thẳng tắp, nhìn qua chẳng khác nào một thần tượng bước ra từ TV.
Ngô Phi Ngang đưa tay chọc vào bụng Trần Tinh Nhiên, thấy cứng rắn.
"Xem ra chế độ ăn của tuyển thủ chuyên nghiệp cũng xịn xò phết."
Ngô Phi Ngang nhỏ giọng cảm thán: "Còn có cơ bụng nữa, được đấy. So với lần trước gặp cậu ngoài trường thì rắn chắc hơn nhiều."
"Nhưng cậu thì so với lần trước lại hốc hác hơn."
Trần Tinh Nhiên nhướng mày: "Lại thức khuya nữa hả?"
"Thi cuối kỳ đấy cậu ơi, tóc tớ sắp rụng hết rồi đây này."
Ngô Phi Ngang thở dài: "Cậu tưởng ai cũng như cậu, đánh giải thì khỏi cần thi lý thuyết à…"
"Cậu nghĩ đánh chuyên nghiệp nhàn lắm à, hay đổi chỗ cho nhau thử đi?"
"Được thôi, tớ muốn thử cuộc sống tuyển thủ từ lâu rồi. Fan của cậu đông quá trời, mỗi ngày tớ stream bán hàng cũng đủ nằm đếm tiền."
"Nếu trình chơi game của cậu mà bằng được một nửa trình nằm mơ của cậu thì đánh chuyên nghiệp chắc không thành vấn đề đâu."
"…"
Ngô Phi Ngang đen mặt: "Sao mới xa nhau một thời gian mà cách nói chuyện của cậu ngày càng giống Vân Thần quá vậy."
Sau này fan của Dương Vân Triệt gửi thuốc bổ về căn cứ MOD chắc phải chia đôi rồi…
Trần Tinh Nhiên sững người.
Hình như đúng thật… Dù là lúc thi đấu hay những chi tiết nhỏ thường ngày, cậu và Dương Vân Triệt ngày càng trở nên giống nhau…
Gần mực thì đen, đúng là gần mực thì đen.
Đang nói chuyện thì cửa chính căn phòng mở ra, có người bước vào.
Cả phòng lập tức im lặng, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía đó. Khi nhận ra gương mặt quen thuộc kia, sau hai giây im lặng, cả phòng bùng nổ tiếng hô hào.
"Trời đất ơi, trời đất ơi!"
"Sao anh ấy lại ở đây!"
"Cứu tớ với! Hôm qua còn xem anh ấy thi đấu, hôm nay lại được thấy tận mắt!"
"Chút nữa xin chữ ký chắc là được nhỉ?"
"Trật tự đi nào."
Người vừa đến nhíu mày, nét mặt nghiêm túc, mang theo khí thế khiến các sinh viên trong phòng tự dưng thấy căng thẳng.
Nhưng trong mắt Trần Tinh Nhiên, kiểu mặt nghiêm túc này rõ ràng là đang giả vờ, khác hẳn với cái bộ dạng cà chớn trên sân đấu.
"Tôi là giám khảo khách mời cho kỳ thi này, Thôi Kiếm."