Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Chương 203
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 203 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Chào mừng mọi người đến với trận chung kết Cúp Vận Mệnh, tôi là bình luận viên Echo.”
Năm giờ chiều, tại nhà thi đấu điện tử Tinh Không rộng lớn nhất thủ đô.
Sân vận động với sức chứa 120.000 người hôm nay đã chật kín không còn một chỗ trống. Máy quay lướt qua các khán đài, đâu đâu cũng thấy những gương mặt trẻ tuổi tràn đầy phấn khích, giơ cao bảng đèn, phất cờ, hò hét cổ vũ. Tiếng reo hò như sóng vỗ dâng trào không ngớt. Màn hình thực tế ảo khổng lồ treo giữa trung tâm, từ bất kỳ góc nào trong sân cũng có thể thấy rõ.
【 Trời ơi, đông khủng khiếp! 】
【 Chung kết đúng là khác biệt hẳn! 】
【 Hu hu hu, mình cũng muốn đi xem trực tiếp quá, tiếc là không mua được vé 】
【 Vé mở bán là hết ngay, phe vé thì thổi giá lên tận trời, ai được xem trực tiếp toàn nhà giàu hết đó 】
【 Ghen tị lắm lắm 】
Một vé khán đài thường đã gần 4000, còn vé VIP thì trung bình khoảng bảy tám ngàn một chiếc. Với 120.000 khán giả, chỉ riêng tiền vé đã mang về cho ban tổ chức một khoản khổng lồ. Tuy nhiên, tiền vé vào cửa chỉ là một phần nhỏ, nguồn thu lớn nhất đến từ quảng cáo và tài trợ. Từ vòng loại cho đến chung kết, giải đấu Cúp Vận Mệnh năm nay đã khiến nhiều người phải tròn mắt vì mức độ thương mại hóa.
Là tựa game hot nhất trong gần hai năm qua, Vận Mệnh khiến các hãng game lâu đời khác phải ghen tỵ đỏ mắt. Ban tổ chức thu lợi lớn, người chơi cũng được hưởng lợi. Suốt mấy tháng diễn ra giải đấu, chỉ cần đăng nhập game là người chơi nhận được hàng loạt phần thưởng skin. Lượt người chơi trực tuyến cũng tăng vọt theo từng vòng thi, gần như độc chiếm thị trường và khiến các game nhỏ khác rơi vào cảnh sống dở chết dở.
Trận chung kết có tổng cộng 24 đội, tất cả đều đã vượt qua vòng loại khốc liệt để góp mặt. Đây đều là những đội mạnh nhất trong nước, đại diện cho trình độ cao nhất. Trừ ZMD vắng mặt, cả bảy đội tuyển hàng đầu khác đều góp mặt đầy đủ. Nếu tính cả đội MOD được thành lập bởi cựu thành viên trụ cột của ZMD, có thể nói đây là cuộc hội tụ của “Tám ông lớn”. Các đội còn lại cũng là những cái tên xuất sắc nhất vòng thường, cả kỹ năng cá nhân lẫn khả năng phối hợp đều thuộc top đầu, khiến giải năm nay có chất lượng cực kỳ cao.
Trong phòng nghỉ, các tuyển thủ đều mang vẻ mặt nghiêm túc.
Dù việc thi đấu đến được vòng này đã là một thành công lớn, nhưng ai cũng hiểu chung kết mới chỉ là bước khởi đầu. Phía sau còn có Giải Thế Giới với những đội mạnh nhất toàn cầu, ai mà chẳng muốn được đứng trên sân khấu đó? Muốn có cơ hội đi tiếp, họ phải thể hiện thật tốt trong ngày hôm nay.
Ngay cả Dương Vân Triệt cũng ít nhiều cảm thấy căng thẳng. Dù vẫn cười nói trêu chọc như mọi khi, nhưng Trần Tinh Nhiên nhận ra rõ ràng anh đã nghiêm túc hơn hẳn.
“Đừng căng, cứ chơi hết sức là được.”
“Không căng.”
Trần Tinh Nhiên mỉm cười đáp. Cậu thực sự không hề lo lắng, thậm chí còn háo hức hơn mọi ngày. Từ khi bước vào con đường chuyên nghiệp, mục tiêu của cậu chính là được đối đầu với những cao thủ đa dạng. Giờ mục tiêu đã đạt được, với cậu mà nói, điều này đã đủ để gọi là hoàn hảo. Ở kiếp trước, khi từng đối mặt với sinh tử trong những trận chiến sinh tồn, cảm giác căng thẳng còn dữ dội hơn nhiều so với hôm nay. Bởi vậy, cậu đã điều chỉnh trạng thái rất nhanh.
Sự bình tĩnh của cậu cũng lan tỏa sang những người khác. Là trụ cột chiến thuật của MOD, trạng thái của Trần Tinh Nhiên chính là nhân tố then chốt quyết định trận đấu. Thấy cậu vững vàng như vậy, La Bạch Bạch và cả đội đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
“Biến xe đạp thành motor đi người anh em.” La Bạch Bạch giơ nắm tay, hô to: “Hôm nay phải lên bục cao nhất, giành cúp vô địch!”
Không cần nói thêm nhiều lời, ai cũng hiểu rõ ý nghĩa của trận đấu hôm nay. Đây không phải lần đầu họ bước lên sân khấu lớn, trong lòng mỗi người đều đã rõ.
Chẳng mấy chốc, nhân viên đến thông báo đến giờ ra sân.
“Đi thôi.”
Trần Tinh Nhiên đứng dậy, bộ đồng phục đỏ trắng ôm sát phác họa dáng người cậu, tựa như một nhân vật chính trong manga mecha bước ra. Khí thế chiến đấu hừng hực đến mức người khác cũng có thể cảm nhận rõ ràng.
Từ xa, Tống Đông Dương nhìn thấy dáng cậu bước ra mà hơi sững người: “Khí thế này, đúng là khiến người ta phải dè chừng.”
Lộc Minh Dụ mỉm cười: “Nhưng cũng đừng coi thường cậu ấy.”
“Tôi nào dám.” Tống Đông Dương rùng mình: “Tôi từng bị cậu ấy solo hạ gục không biết bao nhiêu lần rồi, đếm không xuể…”
Dù chỉ là tân binh của mùa giải năm nay, nhưng Trần Tinh Nhiên đã chứng minh thực lực của mình bằng vô số màn trình diễn kinh diễm. Ngồi đây toàn là những thiên tài, ai cũng tự tin vào bản thân, nhưng so với Trần Tinh Nhiên, họ cũng chỉ có thể thừa nhận một điều:
Núi này cao, vẫn còn có núi khác cao hơn.
……
【 Ra rồi kìa 】
【 Nhiên Bảo đẹp trai quá, mê chết tôi rồi! 】
【 Aaaaaa MOD cố lên! 】
【 Thịnh Đường! Thịnh Đường! 】
【 AUG cố gắng nhé! 】
【 Mãn Thiên Tinh là số một! 】
Khi các tuyển thủ lần lượt bước lên sân khấu, bình luận trên màn hình lập tức bùng nổ như giếng phun trào, tiếng hò hét và gào thét trong khán phòng đan xen vào nhau, tên các đội được hô vang khắp nơi đến mức tiếng của bình luận viên cũng bị lấn át.
Echo đành bất đắc dĩ im lặng chờ cho đến khi khán phòng lắng xuống mới cười khổ nói:
“Đúng là độ nổi tiếng của đội nổi tiếng và tuyển thủ nổi tiếng có khác.”
Hạc Diệp cười nói: “Được đứng ở đây đều là những cao thủ hàng đầu, tối nay đội nào giành quán quân tôi cũng không thấy lạ.”
“Vậy cô Hạc có nghiêng về đội nào không?”
“Khá nhiều đó nha, còn Echo thì sao, tối nay thầy đặc biệt xem trọng đội nào?”
“Cái này thì… MOD và AUG mùa này đều thể hiện rất xuất sắc, Mãn Thiên Tinh thì càng ngày càng tiến bộ, hiện tại khả năng phối hợp cũng rất tốt. Nói thật thì rất khó đoán, tôi nghĩ chỉ cần các tuyển thủ phát huy đúng phong độ vốn có là được rồi, cá nhân tôi thì không đặc biệt nghiêng về đội nào cả…”
“Thật vậy à, lần trước tôi còn thấy thầy Echo trong group fan của Trần Tinh Nhiên lên level 8 rồi đó nha.”
“…Ha ha ha, nào nào, chúng ta chuyển màn hình tới sàn đấu đi.”
Các tuyển thủ lần lượt bước vào buồng thao tác của mình. Cửa khoang đóng lại, chỉ mười mấy giây sau, ở trung tâm sân khấu ảo hiện ra một bản đồ 3D khổng lồ. Góc nhìn từ trên cao lướt qua toàn bộ đại lục Vạn Nguyên Đảo, từ Tàn Dương Tự uy nghiêm cho đến Vân Vụ Thiên Cung rộng lớn, từng địa hình lần lượt hiện ra rõ ràng.
Ngay sau đó, trên các điểm tài nguyên của bản đồ xuất hiện cờ hiệu logo của từng đội, đánh dấu vị trí hạ cánh mà họ đã lựa chọn.
“VG chọn Vân Vụ Thiên Cung để mở màn, vẫn là phong cách đánh nhanh quen thuộc. Ai cũng biết VG là đội khá hiếu chiến, chiến thuật cũng thiên về lối chơi nuôi đánh, ở vòng loại trước cũng đạt thành tích rất tốt. Lý Hạo Uyên với lối đánh càn quét, lướt nhanh có thể nhanh chóng giúp đội hình tạo được lợi thế ở giai đoạn đầu và giữa…”
“AUG thì chọn Viễn Lăng sơn trang để khởi đầu, có lẽ là muốn đánh chắc chắn. Lối chơi của AUG luôn ổn định, đội hình đa dạng là một chuyện, nhưng quan trọng hơn là họ rất giỏi kiểm soát và điều tiết, gần như trận nào cũng biết cách giành lợi ích lớn từ những chi phí nhỏ. Đội trưởng Tống Đông Dương thì khả năng xoay chuyển trận đấu thuộc hàng top trong Liên Minh.”
“Đúng vậy, ở vòng chung kết thì AUG quả thật có lợi thế. Có thể đi đến được đây, 24 đội đều không hề yếu, nếu không chắc ăn thì sẽ không mạo hiểm. Giai đoạn đầu và giữa chắc chắn ai cũng sẽ chọn lối đánh an toàn, đến vòng cuối mới là lúc bùng nổ. Có thể đoán trước là tối nay sẽ còn nhộn nhịp hơn rất nhiều.”
“Nhìn sang MOD thì vẫn là đội hình xoay quanh Yêu Đao quen thuộc, đây là đội hình họ thường dùng với sức ép chính diện rất mạnh, độ sai số cho phép cũng cao. La Bạch Bạch chọn Thiên Mệnh để hỗ trợ, không lấy Tuyết Hữu, có lẽ là để phòng trường hợp gặp chiến thuật song biến.”
“Vị trí hạ cánh của MOD là… Hồn Thiên Thành? Lựa chọn này khá táo bạo đó.”
“Xem ra MOD rất tự tin vào thực lực của mình, dám chọn thẳng trung tâm bản đồ Hồn Thiên Thành làm cứ điểm. Ở đó có bốn đội hạ cánh cùng lúc, xung quanh còn ba đội khác. Nguy hiểm thì lớn thật, nhưng tài nguyên cũng cực kỳ dồi dào. Có thể đoán là giao tranh sẽ diễn ra rất nảy lửa.”
Việc chọn Hồn Thiên Thành vốn đã được MOD lên kế hoạch từ trước. Vòng loại chỉ cần lọt top là đủ, không cần mạo hiểm. Nhưng ở chung kết thì khác, nếu muốn giành quán quân mà chỉ đi vòng vo kiếm điểm nhỏ thì gần như không thể.
Với nhiều đội như vậy, muốn nhanh chóng tạo lợi thế về điểm số thì đánh nhau là điều không thể tránh khỏi. Đã vậy thì MOD dứt khoát tận dụng sở trường của mình, đánh mạnh từ đầu đến giữa mới có cơ hội bứt phá.
Trong bốn đội chọn hạ cánh tại Hồn Thiên Thành, Dương Vân Triệt không hề có ý lùi bước nhưng vài đội khác thì không quyết liệt được như vậy. Chỉ năm giây sau, một đội đã rút lui và chọn lại điểm hạ cánh ở một ngôi làng hoang gần đó.
Khóe miệng Dương Vân Triệt nhếch lên: “Hèn.”
“Là do bọn mình quá hổ báo thôi.” La Bạch Bạch vừa chỉnh thông số chiến đấu vừa nói: “Ở chung kết, chọn cách an toàn là chuyện bình thường.”
“Không dám liều thì lấy gì tranh quán quân?” Dương Vân Triệt lắc đầu, giọng chắc nịch: “Đây là Hồn Thiên Thành, ai có gan thì tới.”
Trần Tinh Nhiên bật cười: “Áp vần ghê.”
“Chút nữa xuống đất thì vào thẳng phủ Thành Chủ tập hợp.” Dương Vân Triệt sắp xếp: “Không cần lo mấy đội khác, chiếm được phủ Thành Chủ thì mới tính là có chỗ đứng vững. Tinh Nhiên, cậu nhặt đao là xông lên ngay, gặp ai thì tiễn người đó đi, giai đoạn đầu bọn mình không ngại đánh nhau.”
Trần Tinh Nhiên gật đầu: “Hiểu rồi.”
Vốn dĩ cậu đã thích chiến đấu, và chiến thuật của Dương Vân Triệt lại đúng gu của cậu.
Ở chung kết, hầu hết các đội đều chọn lối chơi an toàn, nhưng chính vì vậy mà lối chơi càn quét, dồn ép của MOD lại trở thành một áp lực cực lớn. Có Trần Tinh Nhiên trấn giữ, MOD chẳng khác nào một lưỡi đao sắc bén, nhất định sẽ chém ra con đường máu ngay trong Hồn Thiên Thành.
“Bắt đầu rồi.”
Theo tiếng đếm ngược kết thúc, trên Đảo Xuất Sinh, 96 thân hình đồng loạt vỡ vụn, hóa thành ánh sáng trắng rồi biến mất.
Cuộc săn đã mở màn.