Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Quyết đấu đỉnh cao, chạm trán Mãn Thiên Tinh
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 213 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【 Trời ơi, cái khí thế này, thật sự quá đã! 】
【 Sao mà mỗi động tác cậu ấy làm đều ngầu bá cháy vậy trời! 】
【 Dưới sân thì dễ thương mềm tim, lên sàn thì sát khí ngút trời, a a a Nhiên Bảo giết tôi rồi! 】
【 Phụ trợ của WET không lẽ nghĩ chỉ với cái giáp đó mà có thể hạ Trần Tinh Nhiên sao? 】
【 Nhiên Bảo cầm thương ngầu đét, cảnh này vừa đẹp vừa mãn nhãn! 】
【 Dù cậu ấy dùng được mọi loại vũ khí, nhưng thương và Đường đao vẫn luôn là hai món đỉnh nhất trong lòng tôi. 】
【 Học kiểu gì cũng không thể đạt đến trình độ này được... 】
Trong nhà thi đấu Tinh Không, màn hình thực tế ảo khổng lồ hiển thị từng chi tiết chân thực, khí thế ngút trời và thương pháp hoa mỹ khiến khán giả hoàn toàn bị cuốn hút. Echo và Hạc Diệp bình luận không ngừng, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, phân tích cặn kẽ mọi động tác và tính toán của Trần Tinh Nhiên.
Càng được giải thích kỹ lưỡng, vẻ mặt khán giả càng lộ rõ sự chấn động. Trên màn hình, động tác của Trần Tinh Nhiên mượt mà tự nhiên, tràn đầy vẻ đẹp mạnh mẽ, đến mức người bình thường cũng cảm thấy như đang xem một bộ phim võ thuật được dàn dựng cực kỳ tinh xảo. Nhưng sau khi được phân tích, sự kinh ngạc lại càng trở nên khó tin —
Dù chỉ là một động tác chặn đơn giản, bên trong cũng ẩn chứa đầy rẫy tính toán. Mấy tuyển thủ chuyên nghiệp này, đầu óc họ làm bằng gì vậy chứ?!
Hình ảnh thương và đao giao nhau rực rỡ, gương mặt Trần Tinh Nhiên vẫn không hề thay đổi. Đối với cậu, những chiêu thức ấy như đã khắc sâu vào bản năng, mỗi cử động nhỏ của đối thủ lập tức gợi lên trong đầu cậu đường phản công tiếp theo. Trò chơi Vận Mệnh mới ra mắt hơn hai năm, tài năng của các tuyển thủ có cao đến mấy, cũng không thể sánh bằng mấy chục năm võ thuật đã ăn sâu vào máu thịt của Trần Tinh Nhiên.
Keng!
Một chiêu cản thương cực kỳ khéo léo, giữ chặt thế công rồi mũi thương bật ngược lại. Trần Tinh Nhiên lập tức áp sát, khí thế như chẻ tre, tung ra đòn thẳng!
Chiêu Thanh Long Vồ Mồi!
Mũi thương như rồng biển vọt lên, phá tan phòng thủ đối thủ, đâm xuyên thẳng yết hầu!
Phịch.
Tiếng thân thể ngã xuống nặng nề vang vọng, phụ trợ lập tức hóa thành hồn tàn, trong khi Trần Tinh Nhiên chỉ còn chưa tới một phần tư máu. Một trận nghiền ép tuyệt đối! Thật sự quá kinh khủng.
Cả bình luận viên lẫn khán giả đều nhìn đến há hốc mồm. Trận đấu này gần như không có kỹ năng nào được sử dụng, hai bên chưa kịp tích lũy tài nguyên, trước mắt họ chính là một màn quyết đấu thuần túy bằng binh khí, những cú va chạm đầy nguy hiểm. Nhưng thân pháp của Trần Tinh Nhiên lại vừa tiêu sái vừa mượt mà như lấy đồ trong túi, dễ dàng lấy đi hai mạng. Đỉnh cao của lối chơi áp sát, cực hạn của võ đao và cực hạn của thị giác!
“Đỉnh quá.”
La Bạch Bạch nhìn bảng thông báo hiện lên hai lần hạ gục liên tiếp, không nhịn được mà vỗ tay khen ngợi. Ván đấu chưa đầy một phút, hai mạng đầu tiên đã về tay, trong khi cả đội còn đang chạy đến hỗ trợ Trần Tinh Nhiên. Đồng đội còn chưa kịp tới mà cậu đã xử lý gọn cả hai kẻ địch, quá nhanh.
“Là người của WET.”
Mất liền hai người ngay đầu trận đấu, đối với WET thì đó chính là đòn chí mạng. Hai thành viên còn lại vốn đang lục lọi đồ đạc trong biệt thự Viễn Lăng nghe tin xấu thì hoang mang hẳn, chẳng dám nán lại, vội vàng nhặt đại mấy món rồi rút lui, tránh bị MOD quét sạch.
Nhưng đúng là sợ gì thì nó tới đó, tay đột kích của WET vừa chạy chưa xa đã bị La Bạch Bạch bắt gặp.
“Tìm thấy rồi!”
La Bạch Bạch nhanh chóng báo vị trí rồi lao thẳng về phía hắn, thế tấn công cực kỳ dũng mãnh.
Echo: “La Bạch Bạch xem mình là đột kích thật rồi haha, một phụ trợ mà lại đuổi theo đột kích, cảnh này trên sân thi đấu hiếm thấy lắm……” Bình thường trong giao tranh, đột kích luôn là người truy đuổi phụ trợ đến cùng. Mối quan hệ giữa phụ trợ và đột kích giống như chuột và mèo, rất hiếm khi thấy cảnh phụ trợ lại đuổi theo đột kích.
Đột kích của WET bị La Bạch Bạch truy đuổi gần nửa bản đồ, trong lòng cũng ấm ức lắm. Nếu là Trần Tinh Nhiên truy đuổi thì còn đỡ, chứ một phụ trợ nhỏ xíu thì lấy đâu ra gan dám đuổi theo một đột kích như mình? Càng nghĩ càng tức, nhịn thì chỉ thêm mệt, đột kích của WET dứt khoát quay người vác vũ khí lao vào La Bạch Bạch đánh luôn.
La Bạch Bạch cũng không phải dạng vừa, thấy đối phương quay đầu lao thẳng về phía mình, tư thế như muốn liều mạng thì vội dừng lại quay đầu bỏ chạy, lộ rõ vẻ hoảng hốt. Nhưng mới chạy được hai bước, thấy Trần Tinh Nhiên từ đằng xa đang chạy tới, La Bạch Bạch lại mạnh dạn hơn, hét to: “Tên chuột nào dám động vào Ngài La đây?!” rồi vác đao xông lên.
Trần Tinh Nhiên: “...”
La Bạch Bạch gan lì dữ vậy?
Thấy La Bạch Bạch bày ra vẻ liều mạng như đã có sự chuẩn bị trước, Trần Tinh Nhiên dừng lại cách đó không xa để quan sát.
Năm giây sau.
La Bạch Bạch: “Nhiên Bảo, cứu cứu cứu!!”
Đao pháp của đột kích WET quá mạnh, phụ trợ căn bản không đỡ nổi. La Bạch Bạch mới liều vài chiêu đã biết không phải đối thủ, lập tức phát tín hiệu cầu cứu.
Dương Vân Triệt: “Không phải cậu vừa mới la ‘tên nào dám động vào Ngài La’ hả? Đã xông lên rồi thì đừng chùn bước, đánh tiếp đi.”
Tiêu Nam: “Đã gọi cứu viện thì hết vui rồi. Cố lên Ngài La ơi, tôi tin cậu làm được mà.”
La Bạch Bạch bị truy đuổi chạy bán sống bán chết: “Sai rồi sai rồi, sau này em không dám làm màu nữa! Nhiên Bảo mau qua đây, em sắp toi rồi!!”
Trần Tinh Nhiên cố nhịn cười: “Tới liền.”
Ngồi xem thì cứ xem nhưng đồng đội gặp nguy hiểm thì không thể bỏ mặc. Trần Tinh Nhiên vác thương lao lên, nhận chiến đấu, chắn La Bạch Bạch ra sau lưng, trực tiếp đối đao với đột kích của WET.
【 Ha ha ha ha ha ha 】
【 La Bạch Bạch ơi, cậu có thể nào bớt làm màu được không!? 】
【 Mạnh mẽ vậy mà vẫn phải gọi viện binh hả!? 】
【 Huhuhu Nhiên Bảo lao lên cứu người nhìn an toàn quá, tôi mê luôn 】
【 Tôi cũng muốn được Nhiên Bảo bảo vệ, lại thêm một ngày ghen với La Bạch Bạch 】
【 Buồn cười quá ha ha ha ha 】
Trần Tinh Nhiên vừa tới gần, đột kích của WET đã sợ hãi muốn hồn lìa khỏi xác, quay đầu bỏ chạy. Nhưng một khi đã bị Trần Tinh Nhiên khóa chặt thì làm gì có chuyện muốn đi là đi. Tuyệt chiêu Quỷ Ảnh Nhất Đao lập tức được kích hoạt, cậu đuổi sát, từng nhát thương chí mạng ép đối thủ phải quay lại chống đỡ.
Đánh với La Bạch Bạch thì còn ổn, chứ gặp Trần Tinh Nhiên thì đột kích kia rõ ràng không đủ sức, huống chi bên cạnh còn có La Bạch Bạch hồi máu hỗ trợ. Giao tranh kéo dài chưa tới mười giây, đối thủ buộc phải bạo đao, cuối cùng bị Trần Tinh Nhiên kết liễu bằng một nhát thương.
Vừa hạ gục xong, La Bạch Bạch đã lao lên ra vẻ: “Hừ, một tên đột kích nhỏ mà cũng dám láo xược.”
Tiêu Nam nghe xong thì mặt đầy vạch đen: “Người là do Tinh Nhiên giết, còn cậu đứng đó ăn hôi và làm màu à?”
La Bạch Bạch tỉnh bơ: “Biết diễn cũng là một loại bản lĩnh đó. Em với Nhiên Bảo hợp tác ăn ý, em kéo sự chú ý của địch, Nhiên Bảo lo giết người, đúng là một màn phối hợp hoàn hảo!”
Nói xong, La Bạch Bạch lại tiếp: “Hơn nữa lúc nãy Nhiên Bảo lao ra bảo vệ em nhìn ngầu dữ lắm luôn. Fan rất thích xem cảnh anh hùng cứu mỹ nhân, vậy là lại có thêm một màn trình diễn chất lượng, đúng không?”
“Anh hùng thì có rồi đó.”
Tiêu Nam bĩu môi: “Rồi mỹ nhân đâu?”
La Bạch Bạch nghẹn một lúc, không cam lòng: “Anh Tiêu, anh nói vậy mất vui quá. Em với Nhiên Bảo còn có fan couple nữa đó.”
Trần Tinh Nhiên: “??”
Cái gì?
La Bạch Bạch: “Thật đó, mấy hôm trước em thấy trên Weibo nè, có cả couple ‘Vợ nhỏ phụ trợ x Thần bảo hộ Vua Đấu Đao’, còn có vô số clip ghép nữa, toàn cảnh Nhiên Bảo lao vào cứu em từ trong hiểm cảnh, fan coi thích dữ lắm.”
Dương Vân Triệt: “...”
Sao lại có cái CP quái gở như vậy được.
“Đội trưởng, huynh nói đúng không? Có phải cũng hơi ghen tị không?” La Bạch Bạch cười gian, giọng đầy ẩn ý.
“Ha ha.”
Dương Vân Triệt mặt tỉnh bơ: “Còn có thời gian lên Weibo xem mấy thứ nhảm nhí đó, chứng tỏ cậu tập luyện vẫn còn nhẹ quá. Từ nay thời gian tập đao tăng gấp đôi.”
“...”
La Bạch Bạch mặt đơ: “Huynh đang tính trả thù em phải không đội trưởng?”
Đúng là quá đáng!!
Trần Tinh Nhiên mềm lòng, lên tiếng xin: “Thôi bỏ đi, La Bạch Bạch cũng đâu đến mức phải phạt nặng đến thế...”
“Quả nhiên vẫn là Nhiên Bảo yêu em nhất.”
La Bạch Bạch hít hít mũi: “Em không quan tâm, CP Nhiên Bạch chính là thật đó! Nhiên Bảo, sau này hai đứa mình ở bên nhau đi, em có thể làm 0.”
“...”
Trần Tinh Nhiên bị chọc đến cạn lời: “Thời gian luyện đao tăng gấp đôi còn chưa đủ đúng không? Hay cho gấp ba luôn?”
Dương Vân Triệt gật đầu: “Được đó.”
Thế là khỏi phải để La Bạch Bạch ngày ngày phí thời gian xem mấy thứ kỳ quái kia. Vài câu nói khiến La Bạch Bạch rơi vào trạng thái buồn bã, không thoát khỏi trạng thái buồn bã đó được.
“Đi lục soát đồ đi, tìm tanker còn sót lại xử lý luôn.”
Dương Vân Triệt chủ động đổi chủ đề, kéo nhịp trận đấu trở lại: “WET đã chết ba người rồi, hắn không dám chạy lên khu tài nguyên lớn đâu, chắc chỉ loanh quanh khu rừng gần đây thôi.”
“Em thấy hắn rồi.”
La Bạch Bạch đứng trên sườn núi cạnh biệt thự Viễn Lăng, tầm nhìn thoáng đãng, nhanh chóng phát hiện bóng dáng tanker đang trốn trong ngôi làng bỏ hoang phía xa: “Là Thiền Tâm.”
“Làm tốt lắm. Chúng ta tới ngay.”
Dương Vân Triệt thuận miệng khen một câu rồi cùng Tiêu Nam nhanh chóng áp sát.
“Để em xử cho! Em muốn lập công chuộc tội, tên kẻ đơn độc này để em lo!”
Đánh đột kích thì không lại nhưng đánh một tanker chậm chạp thì hẳn là không vấn đề gì. Nói xong, La Bạch Bạch cầm đao lao về phía tanker kia. Kỳ lạ là tanker đó dường như không có ý định bỏ chạy. Rõ ràng đồng đội WET đã chết sạch, còn mỗi hắn một mình vậy mà không chạy?
La Bạch Bạch thấy có gì đó không ổn. Giây tiếp theo, giọng Trần Tinh Nhiên vang lên: “Không đúng, không phải người của WET.”
La Bạch Bạch sững người, trong lòng dâng lên dự cảm xấu. Phản ứng cũng nhanh, vừa nghe thấy liền dừng lại rồi bật lùi. Gần như cùng lúc đó, tanker kia đã lao thẳng về phía hai người.
“Đoàng!”
Hai tiếng súng vang lên. Dương Vân Triệt và Tiêu Nam vừa kịp chạy tới, Dương Vân Triệt giơ tay bắn hai phát trúng điểm yếu của Thiền Tâm, ép hắn lùi lại vài bước.
“Tên này có giáp tím.”
Sắc mặt Dương Vân Triệt trở nên nghiêm trọng.
“Keng ——”
Ngay sau đó, từ công trình gần đó có thêm hai người nữa lao ra, một trái một phải vây về phía La Bạch Bạch và Trần Tinh Nhiên. Trần Tinh Nhiên nhíu mày, chắn trước mặt La Bạch Bạch, vung thương đỡ lấy lưỡi đao của một trong số đó. Sau đó là hàng loạt tiếng “keng keng keng”, hai bên chém nhau vài chiêu rồi cùng lùi lại hai bước.
“Là Lộc Minh Dụ.”
Ánh mắt Trần Tinh Nhiên trầm xuống, giọng nói khẽ nặng hơn. Đao pháp của Lộc Minh Dụ rất đặc trưng, mới đấu mấy chiêu đã nhận ra phong cách.
“Mãn Thiên Tinh cũng phục kích gần đây sao?”
Tiêu Nam ngạc nhiên: “Đánh không?”
Dương Vân Triệt lập tức quét mắt qua chiến trường, nhanh chóng đánh giá đội hình bốn người đối phương, đồng thời thu thập thông tin về Mãn Thiên Tinh: “Tinh Nhiên, tuyệt chiêu còn bao lâu?”
“Sắp xong rồi.”
Trần Tinh Nhiên vừa mới hạ gục ba mạng, thanh nộ cũng đã đầy gần hết, tốc độ tích chiêu nhanh nhất đội: “Còn 10% nữa là có.”
Hai người nhìn nhau từ xa, không cần nói, trong mắt đều hiểu ý nhau.
“Đánh!”