Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Chương 237: Đêm tuyết, lửa tình
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 237 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Giám đốc Phó ơi! Đừng đánh, đừng đánh mà!"
Lạc Bạch Bạch rít lên những tiếng thét thảm thiết như heo bị chọc tiết trong phòng thay đồ: "Em có quẹt đâu, không quẹt thật, oan uổng quá đi..."
Tiêu Nam ở bên cạnh hả hê: "Giám đốc Phó, mạnh tay chút nữa đi."
Lạc Bạch Bạch bị Phó Châu dạy cho một bài học nhớ đời, cái đầu óc đang mơ màng vì ngâm nước nóng cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại. Đợi đến khi hiểu lầm được giải quyết, cậu ấy mới ỉu xìu nằm bẹp dưới sàn mà khóc nức nở.
"Được rồi, nín đi."
Phó Châu ngượng ngùng vỗ vai cậu ấy: "Tôi cũng chỉ là nghe lời Tinh Nhiên xúi bậy, nhất thời nóng nảy thôi."
Tiêu Nam hùa theo: "Quan trọng là tai tiếng của cậu tệ quá rồi, vừa nghe là biết ngay chuyện cậu làm mà."
Lạc Bạch Bạch khóc to hơn nữa, thút thít nói: "Tai tiếng của em dù có tệ tới đâu thì vẫn thua đội trưởng mà..."
Cái này thì đúng thật...
Tiêu Nam nghẹn lời, Phó Châu nghe tiếng than khóc của Lạc Bạch Bạch mà đau cả đầu: "Được rồi, khi nào về thì tôi đền cho cậu một con mô hình, đừng khóc nữa, nghe phát chán."
"Vậy em muốn bản giới hạn."
Lạc Bạch Bạch lập tức nín khóc, vẻ mặt đang ủ dột bỗng tươi tỉnh hẳn.
"... Được rồi."
Phó Châu cảm thấy mình bị Lạc Bạch Bạch lừa một vố, nhưng lời đã nói ra thì không rút lại được, đành phải ngậm ngùi đồng ý: "Mua thì mua."
"Yeah!"
Lạc Bạch Bạch hớn hở, quay đầu nhìn quanh quất: "Đội trưởng và Nhiên Bảo đâu rồi?"
"Tinh Nhiên vừa nhắn tin cho tôi, nói là đưa đội trưởng vào phòng nghỉ ngơi rồi."
Tiêu Nam lắc lắc điện thoại: "Mấy cậu đúng là có bệnh, rảnh rỗi quá hay sao mà đi thách đấu sức bền làm gì vậy?"
"Hừ, nếu không phải giám đốc Phó kéo em ra, giờ này em đã thắng rồi."
Lạc Bạch Bạch không phục nói: "Lần này không tính, lần sau vẫn phải so tài với đội trưởng về chuyện khác mới được."
"..."
Phó Châu vẻ mặt cạn lời: "Thôi đi, tay chân bé tẹo của cậu, ngày thường cũng chẳng tập tành gì, so bì với ai được? Cậu xem Vân Triệt người ta kìa, ngực nở nang, cơ bắp cuồn cuộn, múi bụng rõ ràng... Cậu thấy mình có cửa thắng không?"
"Nói cũng đúng."
Lạc Bạch Bạch thở dài: "Hèn gì đội trưởng có nhiều fan tới vậy, haiz, dáng người đúng là chuẩn lắm, em nhìn mà em còn chảy nước miếng nữa mà."
Phó Châu: "???"
Nhóc này có vấn đề lớn rồi đó.
"Với Nhiên Bảo nữa."
Lạc Bạch Bạch chống cằm: "Trông nhỏ nhắn gầy gò vậy thôi, cởi áo ra cũng có cơ bắp đó nha. Mấy anh nói xem ban ngày làm sao mà anh ấy đá bay được gã đàn ông lực lưỡng kia? Hoàn toàn không hợp lý chút nào, chân anh ấy bé tí, còn không có lông chân luôn..."
Khóe miệng Tiêu Nam giật giật: "... Đội trưởng đã nói cậu đừng nhìn lung tung rồi mà, xem ra cậu nhìn không ít rồi đó."
"Này mấy anh nói xem."
Lạc Bạch Bạch bỗng nghĩ ra chuyện gì đó, lộ vẻ mặt tò mò hóng hớt: "Đội trưởng và Nhiên Bảo ở bên nhau thì ai là công, ai là thụ?"
"À..."
Câu hỏi này của Lạc Bạch Bạch đúng trọng tâm, Tiêu Nam và Phó Châu cũng chìm vào suy tư.
Theo logic thông thường, Trần Tinh Nhiên trông thấp hơn Dương Vân Triệt một chút, hơn nữa khuôn mặt cũng thuộc dạng thanh tú, xinh đẹp, theo lẽ thường phải là người nằm dưới. Ngay cả các fan CP trên mạng cũng nghĩ như vậy.
Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến sức mạnh kinh khủng của Trần Tinh Nhiên vào ban ngày, họ lập tức cảm thấy chuyện này chưa chắc đã đúng đâu.
Đừng thấy Dương Vân Triệt thường xuyên tập luyện, vai rộng chân dài, cơ bắp cuồn cuộn nhưng đến cả một gã đàn ông cao to vạm vỡ như Du Hoằng Vĩ mà Trần Tinh Nhiên còn có thể giải quyết gọn gàng thì Dương Vân Triệt với chút sức chiến đấu đó thật sự không thể so bì được.
"Cậu nói vậy cũng không phải là không thể..."
Phó Châu "xì" một tiếng: "Chẳng lẽ Vân Triệt lại, cậu ấy..."
Chẳng lẽ Dương Vân Triệt là người ở dưới?
Trời đất.
Nghĩ đến cảnh tượng Dương Vân Triệt e thẹn nép vào lòng Trần Tinh Nhiên như chim nhỏ, mọi người vừa cảm thấy khó tin lại vừa thầm hả hê.
"Khụ khụ."
Phó Châu lấy lại bình tĩnh, lườm Lạc Bạch Bạch: "Đi làm việc đi, bớt nhiều chuyện về đội trưởng của cậu đi. Nếu để cậu ấy biết cậu nói xấu sau lưng, cậu lại bị mắng cho mà xem."
Lạc Bạch Bạch rụt cổ lại, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Phó Châu thì thầm mắng trong lòng.
Anh cũng tò mò lắm mà...
Trần Tinh Nhiên mặc áo choàng tắm vào, tiện tay khoác cho Dương Vân Triệt một chiếc rồi sau đó vác anh vào phòng.
Dương Vân Triệt được Trần Tinh Nhiên cõng một nửa, hoàn toàn không cảm thấy mất mặt, ngược lại còn thích thú, cố tình dính sát vào Trần Tinh Nhiên để chiếm tiện nghi.
Anh đã tỉnh táo lại trên đường đi, đầu óc tuy vẫn còn hơi nặng vì hơi nước nóng nhưng trạng thái đã hồi phục trở lại, hoàn toàn có thể tự đi được. Chỉ là nhìn thấy Trần Tinh Nhiên như vậy, Dương Vân Triệt một chút cũng không muốn tỏ ra mình đã ổn, ngược lại còn làm quá lên, giả vờ như say rượu và diễn rất đạt.
Trần Tinh Nhiên hơi nghi ngờ nhìn anh.
Chỉ là ngâm suối nước nóng thôi, sao tác dụng phụ lại kéo dài đến vậy?
Vào phòng, cậu đặt Dương Vân Triệt lên giường rồi đứng thẳng dậy.
Dương Vân Triệt đưa tay nắm lấy một góc áo choàng tắm của cậu: "Em đi đâu đó?"
"Lấy ly nước."
Trần Tinh Nhiên quay đầu lại, nhướng mày: "Anh ổn rồi hả?"
Động tác đưa tay nhanh đến thế cơ mà.
Dương Vân Triệt lại chuyển sang giọng yếu ớt: "Anh đau đầu quá."
Trần Tinh Nhiên gật đầu: "Vậy nên em đi lấy nước cho anh nè."
"Anh không cần nước."
Dương Vân Triệt lộ rõ đuôi cáo: "Em hôn anh một cái là được rồi, anh cần 'dương khí' để hồi phục."
Trần Tinh Nhiên hơi buồn cười: "Anh là hồ ly tinh hả?"
"Đúng vậy."
Dương Vân Triệt kéo mạnh tay Trần Tinh Nhiên, thuận thế kéo cậu ngã lên giường, tiến lại gần cổ cậu ngửi một hơi: "Cưng thơm quá à, con hồ ly tinh này thèm rồi."
"..."
Khoảng cách quá gần, mùi hương từ người Dương Vân Triệt bao trùm lấy Trần Tinh Nhiên từ mọi phía. Cậu không nhịn được mà khẽ nhúc nhích mũi, bắt chước Dương Vân Triệt hít một hơi.
Dương Vân Triệt cười như không cười: "Ồ, em cũng thèm sao?"
Anh nói như có ý gì đó.
Trước đây ở căn cứ, Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt đã từng ngủ chung không chỉ một lần nhưng đều không xảy ra chuyện gì vượt quá giới hạn. Một phần là vì đang trong mùa giải, ngày nào cũng luyện tập đến mệt nhoài, không còn chút sức lực nào để làm chuyện không cần thiết. Phần khác cũng vì đồng đội đều ở phòng bên cạnh, Trần Tinh Nhiên ngại gây ra tiếng động lớn.
Nhưng hiện tại rõ ràng tình hình có chút khác biệt.
Mùa giải trong nước đã kết thúc, họ tạm thời buông bỏ những căng thẳng. Hơn nữa, nhóm Phó Châu đều đang ngâm mình trong suối nước nóng ở tầng dưới. Căn phòng tổng thống của họ chiếm trọn cả một tầng, không có ai khác ở xung quanh. Lại thêm cách âm rất tốt, kể cả họ có hát karaoke trong phòng cũng không ai có thể nghe thấy.
Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt nhìn nhau, trong không khí có một luồng hơi thở kỳ lạ đang lơ lửng. Rõ ràng đang là mùa đông khô hanh nhưng lại ẩm ướt một cách khó hiểu, dường như có một lớp hơi nước bao phủ. Mùi hương của Dương Vân Triệt tràn ngập trong khoang mũi. Trần Tinh Nhiên nhớ lại lúc nãy cõng anh, cảm giác thẳng tắp chạm vào bên hông, trong lòng như có thứ gì đó bị kích thích.
Tính cả đời trước, tuổi thật của cậu phải lớn hơn Dương Vân Triệt một chút nhưng từ trước đến nay, ngoại trừ Dương Vân Triệt ra, Trần Tinh Nhiên chưa từng có hành động thân mật với bất kỳ ai. Nhưng không có không có nghĩa là không muốn. Huống hồ cơ thể này mới vừa tròn mười chín tuổi, đúng là tuổi tràn đầy sức sống giống như dây đàn chỉ cần chạm vào là kêu vang. Cơ thể phản ứng còn nhanh hơn cả suy nghĩ.
Dương Vân Triệt cười khẽ, thuận thế kéo Trần Tinh Nhiên nằm xuống rồi lật người, ánh mắt tối sầm nhìn cậu.
Đêm tĩnh mịch, ánh trăng xuyên qua khung cửa kính lớn chiếu vào phòng. Ngoài trời tuyết đang rơi, dưới ánh trăng lấp lánh bạc màu.
Làn da của Trần Tinh Nhiên cũng trắng trong, không có sự khác biệt rõ rệt về màu da. Nhìn từ trên xuống dưới, cậu đẹp như một khối bạch ngọc trong suốt. Các tĩnh mạch màu xanh nhạt gần đó có thể nhìn thấy rất rõ như những con đường uốn lượn, theo cái bụng phẳng và săn chắc của cậu mà lan dần xuống dưới.
Trần Tinh Nhiên ngước mắt lên, Dương Vân Triệt chống tay trên giường, nghiêm túc và dịu dàng nhìn cậu. Hai người mặt đối mặt, hơi thở hòa quyện vào nhau.
"Thử không?"
Giọng Dương Vân Triệt hơi trầm, khiến giọng nói của anh mang một sự gợi cảm chết người như có ma lực nào đó, theo không khí đi vào tâm trí Trần Tinh Nhiên, đốt cháy và làm nóng lên.
Trần Tinh Nhiên chớp mắt: "Không phải nên đổi lại sao?"
Ý cậu là vị trí trên dưới.
Dương Vân Triệt nghẹn lời, cảm thấy suy nghĩ của Trần Tinh Nhiên cực kỳ nguy hiểm.
Tuy sức chiến đấu của anh không bằng Trần Tinh Nhiên nhưng chuyện này đâu phải do ai đánh nhau giỏi hơn mà quyết định. Dương Vân Triệt vừa lừa vừa gạt: "Em không biết đâu, để anh."
Trần Tinh Nhiên nghi ngờ nhìn anh: "Chẳng lẽ anh biết sao?"
"Khả năng học hỏi của anh tốt."
Trần Tinh Nhiên dường như nhận ra điều gì, nheo mắt: "Anh nhìn trộm máy tính của em?"
Khóe miệng Dương Vân Triệt cong lên: "Tài liệu học tập mà... không phải dùng để học thì làm gì?"
Trần Tinh Nhiên bực mình không thôi. Đáng lẽ cậu phải đổi mật khẩu máy tính sớm hơn. Mấy cái "tài liệu học tập" mà Ngô Phi Ngang gửi, cậu còn chưa kịp xem đã bị Dương Vân Triệt nhanh chân xem trước rồi.
Giọng Dương Vân Triệt lại trầm hơn nữa, giọng điệu như ẩn chứa lưỡi câu: "Cho anh một cơ hội nhé?"
Trần Tinh Nhiên im lặng.
À, im lặng là đồng ý.
Dương Vân Triệt cúi đầu hôn xuống, động tác dịu dàng: "Nếu không thoải mái thì nói ra nhé."
"... Ừm."
"Gọi anh là gì nào?"
"Dương Bất Yểm."
"Gọi cái khác."
"Đội trưởng."
"Đổi cái nữa."
"Vân Triệt..."
Dương Vân Triệt được đà lấn tới, từ từ từng bước: "Gọi 'anh trai' mới hay."
"... Anh trai."
Lúc này, Trần Tinh Nhiên ngoan ngoãn đến lạ, không còn vẻ sắc sảo lạnh lùng nữa mà giống như một con búp bê vải bị tùy ý trêu đùa.
Gió mùa đông rất lạnh, cách lớp cửa kính lớn vẫn có thể nghe thấy tiếng tuyết vỗ vào cửa sổ.
Nhưng trong đêm gió lạnh và tuyết rơi như vậy, Trần Tinh Nhiên lại không cảm thấy chút giá lạnh nào. Ngược lại, cậu cảm thấy mình như sắp tan chảy.
Mồ hôi chảy dài theo đường cong trên mặt và cổ, làm làn da trắng muốt càng thêm trong suốt. Cơn mưa lớn ào ạt trút xuống, cuốn cậu vào trong. Một con thuyền chòng chành, bấp bênh giữa cơn bão táp. Cảm giác xa lạ cùng với những suy nghĩ mông lung hòa quyện thành một cảm giác rõ ràng, mềm xốp như kẹo bông gòn nhưng lại tan chảy thật nhanh, nhẹ nhàng như muốn bay lên mây ngay lập tức.
Ngón tay Dương Vân Triệt lướt nhẹ trên hàng lông mày của Trần Tinh Nhiên, vuốt ve rồi dừng lại, khi gần tới thái dương lại bất ngờ chuyển hướng, theo gò má lướt xuống môi. Sau đó, anh nâng khuôn mặt có chút ngơ ngẩn của Trần Tinh Nhiên lên, cúi đầu hôn xuống.
Nhẹ nhàng, quyến luyến.
...