Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Chương 299: Ngoại Truyện 2
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 299 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Là một bộ phim điện ảnh có chi phí sản xuất cực lớn, 《Ngọa Long》 quy tụ toàn những cái tên nổi tiếng. Không chỉ có ngôi sao trẻ Tề Diệu đang ở đỉnh cao sự nghiệp đóng vai chính mà ngay cả dàn vai phụ cũng toàn là Ảnh Đế, Ảnh Hậu có tiếng. Ngay từ ngày khởi quay, bộ phim đã khiến cả giới điện ảnh rung chuyển, chưa ra mắt đã được dự đoán sẽ là "quán quân phòng vé" của năm.
Trần Tinh Nhiên ngồi yên trên ghế, quanh cậu là vài người trong ê-kíp đang tất bật. Cậu nhắm mắt để mặc cho người trang điểm thao tác trên gương mặt mình.
Việc trang điểm của tuyển thủ thể thao điện tử trước khi lên sân khấu và trang điểm trong phim ảnh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Trang điểm phim phải phục vụ cho nhân vật, từng chi tiết nhỏ đều phải giúp khắc họa tính cách. Người trang điểm vừa tỉ mỉ dặm phấn, vừa không nhịn được nói nhỏ: "Da cậu đẹp thật đó..."
Trong giới giải trí, dù diễn viên nhìn trên màn ảnh có lung linh đến đâu thì ngoài đời do thường xuyên phải trang điểm dày và làm việc liên tục, làn da phần lớn đều xuống cấp, lỗ chân lông to, mụn, sẹo và đủ các khuyết điểm. Nếu không có lớp phấn phủ, chẳng ai còn nhận ra họ.
Nhưng Trần Tinh Nhiên thì khác. Da cậu mịn màng và sáng, dù không trang điểm vẫn sạch sẽ và đều màu một cách hoàn hảo. Làn da đàn hồi, sáng bóng của tuổi trẻ khiến cả gương mặt như phát sáng khi nhìn gần. Gương mặt với những đường nét sắc sảo, tinh tế đến mức khiến người khác phải ganh tỵ. Người trang điểm cẩn thận đến mức như đang chăm chút cho một tác phẩm nghệ thuật quý giá.
Trần Tinh Nhiên nghe vậy chỉ mỉm cười. Nụ cười ấy khiến tay người trang điểm khẽ run lên, tim cũng đập nhanh hơn một nhịp.
Đúng là đáng tiếc... lại là tuyển thủ thể thao điện tử.
Cô trang điểm vừa nghĩ vừa thầm thở dài.
Cách đó không xa, mấy diễn viên khác cũng liếc nhìn cậu liên tục, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa tò mò nhưng chẳng ai dám đến bắt chuyện. Sau khi MOD giành chức vô địch thế giới, cái tên "Trần Tinh Nhiên" đã nổi như cồn. Dù không quan tâm đến thể thao điện tử, chỉ cần lên mạng tìm kiếm một chút là có thể thấy ngay lượng người hâm mộ của cậu khổng lồ đến mức khiến cả những ngôi sao hạng A cũng phải nể phục.
"Cảnh quay của cậu chỉ có mấy cảnh thôi, nếu tiến độ nhanh thì một hai ngày là xong. Lát nữa chúng ta quay cảnh đầu tiên, ở chỗ này..."
Đạo diễn Cảnh vừa nói vừa chỉ cho Trần Tinh Nhiên xem vị trí quay. Giọng điệu của ông lịch sự đến mức khiến người xung quanh phải kinh ngạc.
Nhưng bản thân đạo diễn Cảnh thì chẳng thấy có gì lạ. 《Ngọa Long》 là dự án quy mô lớn, bao người trong giới tranh nhau xin được tham gia nhưng Trần Tinh Nhiên vốn không phải người trong giới giải trí. Cậu ấy là nhà vô địch thế giới, căn bản không cần dựa vào bộ phim này để nâng cao danh tiếng. Nói thẳng ra, nếu không phải nhờ Tề Diệu quen biết, đoàn phim có muốn mời khách mời cũng chưa chắc cậu đã nhận lời.
Trần Tinh Nhiên cúi đầu tập trung lắng nghe lời đạo diễn, trong mắt ánh lên sự tò mò. Với cậu thì việc quay phim là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ.
Gương mặt cậu nổi bật với những đường nét tinh xảo, ánh nắng sớm rọi lên nửa khuôn mặt trắng trẻo, làn da ánh lên thứ sắc sáng mịn. Khuôn mặt tuấn tú vốn đã mang nét lạnh lùng, dưới bàn tay khéo léo của người trang điểm lại thêm vài phần sắc sảo cùng quyến rũ. Hàng mi dày rợp và ánh mắt cụp xuống, thần thái ấy khiến người đối diện tim như muốn nhảy loạn.
Không xa đó, một nữ diễn viên nhìn cậu không chớp mắt, định bước tới nhưng bị người bên cạnh kéo lại.
"Cô định làm gì đấy?"
"Thì... qua chào một tiếng thôi mà..."
"Khuyên thật là đừng. Cậu ấy đâu có độc thân, có người yêu rồi đó. Cô không thấy anh chàng đi cùng cậu ấy sao? Hai người là một cặp, lại còn cùng là nhà vô địch thế giới mà lượng người hâm mộ của họ gấp cậu mười mấy lần. Đừng dại mà dây vào, mất nhiều hơn được đấy."
Toàn là người trong giới nên nghe vậy liền hiểu ngay. Nữ diễn viên kia là gương mặt đang nổi, diễn xuất không tệ nhưng tai tiếng thì chẳng ít. Cô bị đồng nghiệp nhắc nhở liền khựng lại nhìn Trần Tinh Nhiên thêm một cái rồi ngượng ngùng rút chân lại:
"Chỉ định chào một câu thôi mà... Thôi, bỏ đi."
"Đạo diễn, tôi chưa có kinh nghiệm gì hết... Lát nữa mà quay sai thì sao?"
Trần Tinh Nhiên có chút bối rối, quay sang nói với đạo diễn Cảnh.
"Không sao đâu, không sao hết."
Đạo diễn Cảnh xua tay cười: "Tôi xem cậu thi đấu rồi. Khi cậu ở trên sân, khí thế và thần thái rất giống nhân vật này. Tôi tin cậu làm được. Nhân vật Túc Tuy này tuy còn trẻ nhưng ra tay rất dứt khoát, tàn nhẫn và lạnh lùng. Khi cậu dùng Đường Đao trong trận chung kết, tôi đã thấy ngay hình ảnh của hắn rồi."
Là một đạo diễn có trách nhiệm, đạo diễn Cảnh không bao giờ chọn diễn viên bừa bãi. Khi Tề Diệu đề cử Trần Tinh Nhiên, ông đã xem kỹ video thi đấu của cậu. Cũng chính nhờ xem xong nên ông mới đồng ý gửi lời mời chính thức cho MOD. Nếu nhân vật quá khác với người thật thì dù có danh hiệu "vô địch thế giới", ông cũng sẽ không dễ dàng đồng ý.
"Túc Tuy là một nhân vật phức tạp. Hồi nhỏ được chủ nhân của Trích Tinh Lâu nhận nuôi, thiên phú võ học của hắn cực cao. Mới mười lăm tuổi đã trở thành thanh đao sắc bén nhất của Trích Tinh Lâu. Dưới bàn tay của hắn, danh tiếng của tổ chức đó lên như diều gặp gió và ai nghe đến cũng phải e dè. Đến năm mười bảy tuổi, Túc Tuy tận tay giết người đã nuôi nấng mình nhiều năm rồi ngồi lên vị trí chủ lâu."
Đạo diễn Cảnh nói: "Người đời nói hắn tàn nhẫn độc ác, không nhận người thân và lạnh lùng vô tình. Nhưng thật ra không hoàn toàn như vậy đâu. Hắn làm vậy chỉ để sống sót, để tìm một chỗ bình yên giữa thời loạn mà thôi. Sự tàn nhẫn chỉ là lớp vỏ để tự bảo vệ mình. Vì vậy, khi Lý Trường An đến Trích Tinh Lâu tìm Túc Tuy giúp đỡ, Túc Tuy mới đồng ý. Từ một kẻ giết chóc trong mắt thiên hạ, hắn trở thành người bảo vệ dân chúng..."
Trần Tinh Nhiên trước đó đã xem sơ qua phần nhân vật trong kịch bản nhưng nghe đạo diễn tự tay giảng giải lại là cảm giác hoàn toàn khác. Qua cách đạo diễn Cảnh phân tích tính cách và quá khứ nhân vật, Trần Tinh Nhiên càng hiểu rõ hơn về vai "Túc Tuy" mà mình sắp đảm nhận.
Đây là một nhân vật mâu thuẫn nhưng cũng rất mềm mại.
Từ sát thủ trở thành tướng quân, chỉ cần một hành động nhỏ đã thay đổi cả số phận. Bề ngoài lạnh lùng, tàn khốc nhưng bên trong lại là một trái tim nóng bỏng và dịu dàng. Có thủ đoạn như Tu La nhưng cũng có tấm lòng như Phật.
Nghe đạo diễn nói, Trần Tinh Nhiên không khỏi tưởng tượng ra hình ảnh nhân vật ấy trong đầu.
Bên kia, Dương Vân Triệt cũng vừa trang điểm xong và chạy tới tìm Trần Tinh Nhiên.
Vừa nhìn thấy cậu, Dương Vân Triệt ngẩn người một lúc lâu mới buột miệng nói: "...Wow."
Lúc này, Trần Tinh Nhiên đã mặc phục trang của Túc Tuy, với một bộ áo choàng dài màu đen cùng viền áo được thêu chỉ vàng tỉ mỉ. Mái tóc dài được buộc gọn, gương mặt trang điểm nhợt nhạt, ánh mắt hơi lạnh lùng khiến người đối diện có cảm giác rợn người như bị rắn độc nhìn chằm chằm.
Từ hình ảnh thiếu niên nghĩa hiệp đến Ma giáo giáo chủ, tạo hình này lại không hề khiến người ta thấy đột ngột mà ngược lại còn có cảm giác như cậu sinh ra là để hóa thân thành nhân vật ấy.
"Thấy sao?" — Trần Tinh Nhiên hạ giọng, ánh mắt sâu và lạnh, mỉm cười hỏi.
Dương Vân Triệt tỉnh người, ánh mắt rực sáng, la lên: "Ngầu muốn chết luôn!"
Đạo diễn Cảnh cũng rất hài lòng, vỗ tay nói: "Các nhóm chuẩn bị! Quay thử đi, bắt đầu!"
Đám đông vây xem bị đạo diễn yêu cầu rời đi, ai nấy bắt đầu vào vị trí, không khí hiện trường nhanh chóng sôi động. Đạo diễn ngồi lại phía sau màn hình theo dõi.
⸻
Dương Vân Triệt trong vai Lý Trường An bước vào căn phòng tối đen chỉ có ánh lửa le lói. Gió lạnh ùa vào qua khe cửa khiến anh khẽ rùng mình.
Ở cuối phòng có một người đang ngồi, toàn thân mặc áo choàng đen, ánh lửa mờ nhạt phản chiếu, không nhìn rõ khuôn mặt nhưng qua dáng người và khí chất vẫn nhận ra đây là một chàng trai rất trẻ.
"Điện hạ..." Giọng run rẩy của người tùy tùng bên cạnh để lộ rõ sự sợ hãi.
Dù chàng trai trẻ kia chưa mở miệng, tất cả mọi người đều biết cậu là ai, chủ nhân Trích Tinh Lâu hiện tại được gọi là "Thần Chết", kẻ đứng đầu thế lực ngầm của triều Đại Hi, Túc Tuy.
Nếu không tận mắt nhìn thấy, chẳng ai tin được chàng trai trẻ với khuôn mặt còn non ấy lại là một kẻ giết người không ghê tay, một kẻ mà ai rơi vào tầm mắt đều không thoát khỏi cái chết.
"Khách hiếm ghé thăm à."
Chàng trai trẻ cười khẽ, giọng hơi khàn. Ánh lửa chiếu lên nửa khuôn mặt cậu, tấm áo choàng dày che gần hết người cùng viền áo đen rủ chạm đất. Làn da trắng nhợt tương phản với đôi mắt sâu thẳm và lạnh lẽo như vừa quan sát vừa dò xét nhóm người trước mặt.
Lý Trường An hít sâu lấy lại bình tĩnh, mặc cho thuộc hạ can ngăn, bước lên một bước mà cúi đầu nói: "Ta là Tứ hoàng tử của Đại Hi, Lý Trường An..."
"Ta biết huynh." Túc Tuy đáp nhỏ, giọng khàn khàn khiến người ta lạnh sống lưng: "Tên huynh vẫn còn nằm trên danh sách đen của Trích Tinh Lâu. Gần đây bận rộn quá, ta chưa kịp lấy mạng huynh nữa. Hôm nay huynh lại tự tìm đến."
"Xem ra... cũng không cần đợi nữa ha?" Giọng cậu nhẹ như gió nhưng mang theo sát ý.
Ngay khi cậu vừa nói, bàn tay khẽ động và lưỡi đao trên đất bị kéo lên phát ra tiếng kim loại chói tai.
Bọn thuộc hạ của Lý Trường An toát mồ hôi lạnh vội rút đao thủ thế nhưng trong lòng ai cũng biết rõ rằng nếu Túc Tuy thật sự muốn giết Lý Trường An, mấy người họ căn bản không ngăn được.
Lý Trường An giơ tay ra hiệu dừng lại, bước lên trước rồi nói lớn: "Túc lâu chủ, quân Đại Ung đã tràn vào lãnh thổ, ta mong huynh ra tay giúp đỡ. Vì dân chúng, vì đất nước Đại Hi, chúng ta cần đến huynh."
Chàng trai trẻ nhướng mày, ánh mắt lạnh: "Huynh đang ra lệnh cho ta à?"
Trích Tinh Lâu giết người vì tiền, vì danh vọng, vì lợi ích mà chưa bao giờ vì dân cứu người.
"Không dám." Lý Trường An cúi đầu.
"Đại Hi đang trên bờ vực diệt vong, chúng ta cần mọi sức mạnh, kể cả Trích Tinh Lâu."
Túc Tuy khẽ cười, không rõ là khen hay châm chọc: "Gan cũng lớn lắm. Huynh gan lớn như vậy thì cũng đáng khen. Xem như ta nể huynh một chút, hôm nay không giết. Dẫn người của huynh ra ngoài. Trích Tinh Lâu chỉ biết giết người, không biết cứu người."
"Xin Túc lâu chủ ra tay giúp đỡ!"
"Ta bảo huynh biến đi." Túc Tuy lạnh giọng: "Huynh nói xem, ta có lý do gì để giúp huynh?"
Sát khí lạnh buốt lan tỏa khắp căn phòng. Lý Trường An run người nhưng vẫn đứng vững, nghiến răng nói:
"Không phải giúp ta mà là giúp dân chúng. Thời loạn đã đến, Trích Tinh Lâu cũng không tránh khỏi. Ta biết huynh không phải là người máu lạnh như thiên hạ đồn đại, hôm đó ở Lâm An, huynh đã ra tay giết tên tướng Đại Ung để cứu dân trong thành, ta biết huynh không hề vô tình..."
Mọi người xung quanh sững sờ, ánh mắt không tin nổi.
Túc Tuy giết tướng Đại Ung ở Lâm An sao?
"Nực cười." Túc Tuy nheo mắt, giọng trầm xuống.
"Triều Đại Hi đổi vua thì liên quan gì đến ta? Cùng lắm chỉ là đổi một người ngồi trên ngai vàng. Huynh nói vì dân vì nước, nếu huynh thật sự lên ngôi thì mọi thứ sẽ khác được bao nhiêu?"
"Khác chứ!" Lý Trường An lớn tiếng.
"Rất khác! Ta muốn để dân chúng có thể đọc sách, sống trong yên bình, xây dựng một đất nước thịnh vượng tới ngàn năm và để bọn quan lại tham lam hại dân không còn chỗ dung thân, để muôn đời sau không còn loạn lạc nữa!"
Tiếng anh vang vọng trong căn phòng tối, mạnh mẽ và kiên định.
"Keng—"
Tiếng đao vang lên, Túc Tuy rút kiếm trong chớp mắt và thân hình biến mất khỏi chỗ ngồi.
Khi đám thuộc hạ kịp phản ứng, lưỡi đao của Túc Tuy đã kề vào cổ Lý Trường An, chỉ cần tiến thêm một tấc nữa là đầu anh sẽ lìa khỏi cổ.
"Gan lớn."
"Túc Tuy, huynh dám sao!!"
"Điện hạ!!" Đám thuộc hạ đồng loạt hét lên, rút đao chĩa về phía Túc Tuy.
Ánh mắt Lý Trường An sáng lên, nhìn thẳng vào chàng trai trước mặt dường như hoàn toàn không cảm nhận được lưỡi dao đang kề sát cổ mình.
Giữa bầu không khí căng thẳng như dây đàn, một tiếng "meo" vang lên phá tan sự im lặng.
Cánh cửa phòng tối mở ra, một con mèo Ba Tư mắt xanh lấp lánh, lông trắng muốt bước đi chậm rãi. Nó khập khiễng đi đến trước mặt Túc Tuy, hoàn toàn không nhận ra sát khí đang bao trùm nơi này. Con mèo dừng lại bên chân Lý Trường An, cọ cọ vào ống quần anh.
Túc Tuy khẽ hạ mắt, thấy trên lưng con mèo buộc một dải khăn trắng.
Cọ xong, con mèo lại nhún người nhảy lên, hơi vụng về rồi đáp xuống vai Túc Tuy.
"Con mèo này là của huynh à?" Lý Trường An hơi ngạc nhiên.
Ai mà ngờ được, chủ nhân Trích Tinh Lâu được thiên hạ xem là kẻ máu lạnh vô tình mà lại nuôi mèo?
"Liên quan gì đến huynh." Túc Tuy hạ mắt, cất đao về chỗ cũ: "Nó bị thương... là huynh chữa trị?"
Lý Trường An cười nhẹ: "Dưới chân núi ta thấy nó bị mấy con mèo hoang cắn, tình cờ ta biết chút y thuật nên giúp nó."
"Ta bắt đầu giết người từ năm mười tuổi, đến giờ trong tay đã có vô số mạng người." Túc Tuy ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Lý Trường An: "Huynh dám tin ta sao?"
"Con mèo này nhìn mập mạp thế kia, lại hiền lành đến mèo hoang còn đánh không lại. Chắc chắn là được huynh nuôi kỹ rồi." Lý Trường An không trả lời thẳng mà nói: "Người ta chỉ tin những gì họ muốn tin nhưng ta tin vào mắt mình. Túc Tuy, năm ta mười lăm tuổi, huynh từng cứu ta, huynh còn nhớ không?"
Túc Tuy hơi sững lại một thoáng, qua ánh mắt Lý Trường An, dường như nhìn thấy bóng dáng ai đó trong ký ức xa xăm.
"Hắn ở đây nè!"
"Tìm thấy rồi!"
Tiếng la vang lên phá vỡ không khí yên lặng.
Một nhóm lính Đại Ung mặc giáp sắt xông vào, trong chốc lát đã bao vây cả căn phòng.
"Không biết sống chết! Tự tìm đến Trích Tinh Lâu, chẳng khác nào dâng mạng mình lên." Tên chỉ huy cười lớn bước tới. "Lý Trường An, cái đầu của ngươi trong mắt Trích Tinh Lâu đáng giá lắm đó."
Quân Đại Ung đã chiếm được nơi này, trong mắt bọn chúng thì Trích Tinh Lâu chỉ là một tổ chức giang hồ làm việc vì tiền.
"Nghe nói muốn vào được Trích Tinh Lâu thì chỉ có khách hàng lớn mới đủ tư cách." Lý Trường An không hề tỏ ra sợ hãi, nhìn chàng trai trẻ trước mặt, hỏi: "Tin đồn đó là thật sao?"
Túc Tuy nhếch môi cười lạnh: "Không hẳn. Có thêm một loại người nữa cũng vào được."
"Loại nào?"
"Người chết."
"Vậy ta là khách hàng hay là người chết?" Lý Trường An mỉm cười.
Túc Tuy siết chặt chuôi đao: "Huynh ngu quá."
"Thôi nói nhiều làm gì. Túc Tuy mau giết Lý Trường An đi, tiền thưởng ta không thiếu của ngươi đâu." Tên chỉ huy hét lớn: "Lý Trường An, ngày tận số của ngươi đến rồi..."
Chưa nói dứt lời, đầu hắn đã rơi xuống đất.
Lời đồn quả không sai, Túc Tuy có võ công cao tuyệt, vừa ra tay là có người chết và đao pháp tàn nhẫn không hề do dự.
Lý Trường An khom người, ôm con mèo Ba Tư đang liếm lông, ngước nhìn ánh đao lóe lên giữa máu đỏ tung tóe, thầm nghĩ:
Cũng không hoàn toàn như người ta nói.