38. Cúp Tân Sinh và Sự Xuất Hiện Của Dạ Thiêu

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Cúp Tân Sinh và Sự Xuất Hiện Của Dạ Thiêu

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên diễn đàn của Học viện Thể thao Điện tử Thủ Đô.
Giải đấu Tân Sinh (Cúp Người Mới) thường niên sắp bắt đầu. Vốn dĩ, phần lớn các bài đăng trên diễn đàn trường đều xoay quanh giải đấu này. Thế nhưng, hôm nay, mọi chuyện lại khác hẳn. Giữa vô vàn chủ đề nóng hổi và những bài viết mới, một cái tên bỗng xuất hiện với tần suất dày đặc, trở thành tâm điểm bàn tán.
【 Nghe nói Dạ Thiêu là sinh viên trường mình à? Thật hay giả vậy? 】
【 Trước giờ chưa từng nghe trường mình có nhân vật này. Có ai biết gì không, tiết lộ chút đi? 】
【 Chắc là giả rồi. Nếu thật sự là sinh viên trường mình thì chẳng phải đã sớm được tiến cử vào đội tuyển chuyên nghiệp rồi sao? 】
【 Đúng vậy đó. Có thể solo đao ngang tài ngang sức với đội trưởng Lộc thì thừa sức làm giảng viên môn thực chiến luôn rồi chứ. 】
【 Tôi cũng xem video rồi, trời ơi, nhát đao cuối cùng đó quá bá đạo, xem mà tôi nổi hết cả da gà. 】
【 Liệu có phải là cậu sinh viên mới mạnh nhất năm nay không nhỉ? Hình như họ Đổng? 】
【 Đổng Kỳ Dật ư? Nghe nói cậu ấy hình như đã nhận được lời mời thử việc của Mãn Thiên Tinh rồi, rất có thể đó. 】
【 Tôi là bạn học của Đổng Kỳ Dật, nick chính của cậu ấy tôi biết. Không phải cậu ấy đâu, vả lại Đổng Kỳ Dật cũng không dùng Đường đao. 】
【 Đừng đoán mò nữa, chắc chắn không phải người trường mình đâu. 】
【……】
"Sao lại là cái cậu Dạ Thiêu này nữa vậy?"
Ngô Phi Ngang nhăn mặt: "Cậu ta giỏi đến mức đó thật sao? Cả diễn đàn đều bàn về cậu ta, đúng là hết nói nổi. Bạn gái tôi ngày nào cũng xem cậu ta livestream, chẳng phải chỉ là một streamer thôi sao, làm gì mà ầm ĩ dữ vậy?"
Trần Tinh Nhiên ở bên cạnh, cũng liếc thấy màn hình diễn đàn trên điện thoại của Ngô Phi Ngang: "Ừm... Ông có thành kiến với cậu ta lắm à?"
"Thành kiến thì cũng không hẳn, nhưng cậu ta phô trương quá nên tôi nhìn không thuận mắt."
Ngô Phi Ngang lầm bầm: "Nhưng lời này tôi cũng không dám nói trước mặt bạn gái tôi. Chắc chắn sẽ bị cô ấy giận cho xem, cô ấy bây giờ mê tít streamer này rồi. Cái cậu Dạ Thiêu này livestream đến mặt còn không lộ, chắc chắn trông xấu lắm."
Trần Tinh Nhiên: "......"
"Lát nữa đi ăn cơm chung không?"
"...... Được."
Trần Tinh Nhiên nói: "Tôi mời ông."
Số tiền chia từ những món quà khủng trên livestream của cậu đã về tài khoản. Mặc dù mới livestream chưa được mấy ngày, nhưng thu nhập cũng đã kiếm được kha khá. Trước đây Ngô Phi Ngang đã giúp cậu nhiều như vậy, bây giờ mời cậu ta ăn cơm cũng là lẽ phải.
"Xem ra cậu livestream làm ăn cũng khá nhỉ."
Ngô Phi Ngang cũng không khách sáo, đồng ý ngay: "Tôi đã nói rồi mà. Ông đẹp trai cỡ này, làm streamer nhờ ngoại hình chắc chắn sẽ kiếm được tiền!"
"......"
Trần Tinh Nhiên không đáp lời, nhìn ngang nhìn dọc: "Chỗ đăng ký ở đâu ấy nhỉ?"
"Ngay phía trước quảng trường tòa nhà số 1 đó đó, tôi dẫn ông đi."
Hôm nay là thời gian đăng ký giải đấu Tân Sinh, một ngày hội thường niên dành cho sinh viên mới. Rất nhiều sinh viên đã tham gia. Nghe nói Dương Vân Triệt của đội ZMD là khách mời năm nay. Khi tin tức này vừa được tung ra, số lượng người đăng ký giải đấu Tân Sinh lại càng đông hơn.
Dương Vân Triệt là cựu sinh viên của Học viện Thể thao Điện tử Thủ Đô, nên các sinh viên đương nhiên có thiện cảm với vị đàn anh huyền thoại này. Huống chi, anh còn là game thủ chuyên nghiệp nổi tiếng nhất trong trò Vận Mệnh hiện tại. Dù chỉ là để thể hiện một chút trước mặt đội trưởng Dương, tham gia giải đấu này cũng không hề thiệt.
Chỗ đăng ký giải đấu Tân Sinh rất dễ tìm, cứ đến chỗ đông người nhất trên quảng trường là đúng.
Trần Tinh Nhiên xếp hàng. Hàng không dài lắm, khoảng năm phút là đến lượt cậu.
"Chào bạn, mình đến đăng ký."
"Được ạ, phiền bạn lấy thẻ căn cước và thẻ sinh viên ra để đăng ký."
Người phụ trách đăng ký là một bạn nữ buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng. Cô ấy không ngẩng đầu lên mà nói một cách thành thạo.
Trần Tinh Nhiên từ trong túi lấy ra thẻ sinh viên của mình và thẻ căn cước màu xanh nhạt, đưa qua.
Những ngón tay thon dài, trắng nõn kẹp hai tấm thẻ. Đó là một đôi tay vô cùng mảnh khảnh và đẹp. Dường như có chút vết thương nhẹ, ngón trỏ có dán miếng băng urgo màu gần giống màu da, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp của nó. Móng tay được cắt tỉa gọn gàng, ngay cả đầu ngón tay cũng ánh lên chút sắc hồng tự nhiên, khiến cô bạn nữ bất giác ngẩn người.
Cô ngẩng đầu, mắt thoáng sáng lên, nhận lấy thẻ căn cước và thẻ sinh viên. Vừa nhập thông tin vào máy tính, cô vừa như vô tình hỏi: "Em là sinh viên mới khoa Thể thao Điện tử à?"
Trần Tinh Nhiên gật đầu: "Dạ."
"Trùng hợp thật. Chị là đàn chị của em, hơn em hai khóa đấy. Năm nay khoa Thể thao Điện tử có nhiều người tham gia lắm, cố lên nhé, giành thành tích tốt!"
Cô bạn nữ thành thạo đăng ký xong. Cô dùng khóe mắt liếc trộm cậu đàn em Trần Tinh Nhiên này, thầm nghĩ: 'Đẹp trai quá đi, đúng gu mình rồi!'
Cô ấy cũng không để ý đến ID hiện ra trên máy tính, trả lại hai tấm thẻ. Đang định kiếm cớ xin cách liên lạc thì đột nhiên bên tai vang lên một tràng reo hò dữ dội.
"Ôi trời ơi, là người thật kìa!!"
"Vân Thần! Vân Thần!"
"Cuối cùng cũng thấy người thật, huhu! Vừa cao vừa đẹp trai! Vân Thần, em là fan của anh, aaaa!"
"Vân Thần cố lên! ZMD cố lên!"
Cái tên rất quen thuộc lọt vào tai Trần Tinh Nhiên, cậu không nhịn được quay đầu nhìn lại.
Cách đó không xa, một nhóm người đang tiến đến. Đó đều là các chủ nhiệm và lãnh đạo của Học viện Thể thao Điện tử Thủ Đô. Giữa một nhóm người trung niên mặc vest, bóng dáng cao gầy của một chàng trai trẻ đặc biệt nổi bật.
Dương Vân Triệt mặc một bộ đồ thường phục vô cùng đơn giản, không có màu sắc cầu kỳ, nhưng vẫn đẹp trai ngời ngời, giống như người mẫu vừa mới từ sàn catwalk bước xuống vậy. Anh với gương mặt tươi cười, đi cùng mấy vị lãnh đạo nhà trường và chủ nhiệm bên cạnh mà không hề tỏ ra gò bó. Anh thỉnh thoảng trò chuyện vài câu cùng họ, thái độ thoải mái nhưng vẫn giữ được sự tôn trọng.
Đối mặt với tiếng reo hò nồng nhiệt vang dội xung quanh, Dương Vân Triệt bình tĩnh vẫy tay chào.
"Xem ra đội trưởng Dương ở trường mình có độ nổi tiếng cũng cao thật đấy."
Chủ nhiệm khoa Thể thao Điện tử cười tủm tỉm nói.
"Đâu có đâu có, đều là nhờ nhà trường đào tạo tốt mà."
Dương Vân Triệt giọng điệu kính trọng, cười đáp lại.
"Nghe nói ZMD mùa giải tới muốn thay đổi nhân sự à?"
Dương Vân Triệt trả lời rất khéo léo: "Có thể sẽ có một vài thay đổi nhân sự thôi ạ. Em là đội trưởng, nhưng quyết định cụ thể còn phải xem ban quản trị bên đó."
"Ồ."
Chủ nhiệm khoa Thể thao Điện tử gật gật đầu: "Không sao, tôi tin tưởng các cậu nhất định sẽ đạt được thành tích. À đúng rồi, trường ta cũng có rất nhiều mầm non xuất sắc. Trại huấn luyện trẻ của ZMD các cậu còn thiếu người không? Để sau tôi giới thiệu cho cậu vài em, đều là những đứa trẻ rất có năng khiếu."
Học viện Thể thao Điện tử Thủ Đô là trường hàng đầu trong lĩnh vực game ở trong nước. Sinh viên tốt nghiệp từ đây đều được săn đón và trường cũng có hợp tác với các đội tuyển lớn. Những em tương đối nổi bật về cơ bản đều sẽ được chuyển đến trại huấn luyện trẻ của các đội tuyển lớn để thử việc. Hiện tại, trong Giải đấu chuyên nghiệp, có một bộ phận đáng kể tuyển thủ và nhân viên công tác đều là những cựu sinh viên xuất thân từ Học viện Thể thao Điện tử Thủ Đô.
"Vậy cảm ơn chủ nhiệm ạ." Dương Vân Triệt nói: "Nhưng mà thực ra em rất hứng thú với một người. Nếu được, em muốn ký hợp đồng với cậu ấy làm thành viên chính thức luôn."
"Ồ? Là ai vậy?" Chủ nhiệm tỏ ra hứng thú. Đến thử việc ở trại trẻ cũng không cần, mà được làm thẳng thành viên chính thức á? Chuyện này rất hiếm thấy đấy.
"Là......"
Dương Vân Triệt vừa mở miệng nói một chữ, đột nhiên ánh mắt anh quét đến một nơi nào đó rồi dừng lại.
Trước quảng trường khu giảng đường tụ tập rất nhiều người, nhìn lướt qua một khoảng đen nghịt. Trên mặt mỗi người đều mang theo nét trẻ trung, nhưng dù có đông người như vậy, Dương Vân Triệt vẫn chỉ cần một ánh mắt là có thể nhìn thấy một bóng dáng vô cùng quen thuộc giữa đám đông.
Mái tóc tém gọn gàng, gương mặt trẻ trung và anh tú, trên ngón tay phải dán miếng băng urgo. Tuy không phải là quá cao, nhưng tỉ lệ cơ thể xuất sắc, đứng giữa đám đông vẫn vô cùng nổi bật, đích thị là hình mẫu nam thần học đường trong các tiểu thuyết thanh xuân vườn trường. Chỉ nhìn bề ngoài, hoàn toàn không thể tưởng tượng được một chàng trai mảnh khảnh, đẹp đẽ như vậy lại sở hữu kỹ năng sắc bén đến thế.
Ánh mắt Dương Vân Triệt và Trần Tinh Nhiên chạm nhau. Rõ ràng là, đối phương cũng đã nhìn thấy anh.
Bên cạnh còn có các vị lãnh đạo, nên Dương Vân Triệt cũng không tiện đi thẳng qua đó nói chuyện với cậu. Anh nghĩ ngợi rồi giơ tay, vẫy vẫy về phía Trần Tinh Nhiên.
Sau đó, anh liền nhìn thấy cậu thiếu niên cách đó không xa nghiêng nghiêng đầu rồi giơ tay phải đang dán băng urgo, hai ngón tay khép lại, quẹt ngang cổ một cái.
-- Giống hệt động tác dưới gốc cây anh đào ở thành Hồn Thiên ngày hôm đó.
Dương Vân Triệt: "......"
Anh sững người một lúc, sau đó liền phản ứng lại mà không nhịn được cười.
Nếu không phải các vị lãnh đạo đang ở bên cạnh, thế nào anh cũng phải đáp lại Trần Tinh Nhiên bằng một tư thế kéo cung bắn tên.
"Sao vậy?" Chủ nhiệm nghi hoặc nhìn anh.
"À, không có gì ạ."
Dương Vân Triệt nhếch miệng cười. Tâm trạng vốn dĩ không mấy vui vẻ vì bị kéo đến tham gia quy trình quen thuộc giữa ban ngày lập tức tốt lên không ít: "Thấy một con sóc ạ."
"...... Sóc?" Chủ nhiệm ngơ ngác nhìn quanh một chút, không hiểu tại sao.
Trường họ có rất nhiều sinh viên thường xuyên cho chó mèo hoang ăn, điều này ông ấy biết. Nhưng mà sóc......
Học viện Thể thao Điện tử Thủ Đô có loài này à?
"Cậu vừa mới làm gì vậy?"
Trần Tinh Nhiên từ trong hàng bước ra, Ngô Phi Ngang kỳ quái nhìn cậu: "Làm màu à?"
"Không."
Trần Tinh Nhiên bình tĩnh trả lời, khóe miệng nhếch lên: "Thấy một con quỷ đáng ghét."
"Không phải là thằng cha Đổng Kỳ Dật đó đấy chứ?!"
Ngô Phi Ngang lập tức nghển cổ nhìn tứ phía: "Phiền chết đi được, ngày nào cũng như âm hồn bất tán vậy!"
Trần Tinh Nhiên cũng không giải thích, kéo Ngô Phi Ngang đi: "Đi thôi, tôi mời ông ăn cơm."
"Nếu mà trong giải đấu Tân Sinh gặp phải tên đó, ông cứ làm lão lục, sau lưng nó đấm không trượt phát nào cho tôi!"
"Được được được."
......
"Vân Thần vừa nãy là chào hỏi về phía chúng ta đúng không?"
Động tác của Dương Vân Triệt rõ ràng là hướng về phía chỗ đăng ký bên này, điều này khiến các sinh viên đều kích động cả lên.
"Chị ơi, chị có phải quen biết Vân Thần không ạ?"
Một bạn nam ghé sát lại, hỏi cô bạn nữ buộc tóc đuôi ngựa vừa mới đăng ký cho Trần Tinh Nhiên.
"Hả? Làm sao biết được?"
"Vậy Vân Thần vừa nãy hình như đang nhìn chị mà......" Bạn nam vẻ mặt kỳ quái: "Thật sự không quen biết ạ? Chị không phải kiểu bạn gái ngoài ngành của nhà vô địch thế giới trong tiểu thuyết đấy chứ? Giấu mọi người lén lút yêu đương rồi trên sân đấu trước mặt mọi người cầu hôn, vậy thì lãng mạn quá......"
"Xem tiểu thuyết nhiều quá rồi hả?"
Cô bạn nữ tóc đuôi ngựa tức giận trợn mắt: "Đến đăng ký đúng không? Thẻ căn cước, thẻ sinh viên đưa ra đây."
"...... À dạ."
Bạn nam ngoan ngoãn đưa ra hai tấm thẻ. Cô bạn nữ tóc đuôi ngựa thuận tay nhận lấy, chuẩn bị nhập vào hệ thống đăng ký cho cậu ấy.
Màn hình máy tính vẫn còn dừng ở giao diện đăng ký của người trước đó. Lúc cô ấy nhập thẻ căn cước của bạn nam trước mặt thì một cái tên trong game quen thuộc lướt qua tầm mắt.
"A!"
Cô bạn nữ tóc đuôi ngựa như bị điện giật đứng bật dậy, làm những người xung quanh giật cả mình.
Cô ấy nhanh chóng quay đầu nhìn những người xung quanh, muốn tìm bóng dáng cậu thiếu niên ban nãy nhưng tìm hồi lâu vẫn không thấy.
Đi mất rồi à?
"Chị ơi, chị sao vậy?"
"Chị không sao chứ ạ? Tự dưng hét lên vậy..."
Cô bạn nữ lại ngồi xuống, nhưng trên mặt ửng đỏ vì kích động, như vừa phát hiện ra tin tức động trời vậy. Cô nhanh chóng đăng ký xong cho bạn nam trước mặt rồi huých nhẹ người bạn bên cạnh.
"Bà sao vậy?" Người bạn quay người lại, vẻ mặt khó hiểu: "Thấy Vân Thần cũng đâu cần kích động đến vậy."
"Vân Thần cái gì mà Vân Thần!"
Cô bạn nữ tóc đuôi ngựa hạ giọng, nhưng giọng điệu vút cao vẫn để lộ nội tâm không bình tĩnh của cô: "Tôi nhìn thấy Dạ Thiêu!!!"