Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Dạ Thiêu lộ diện
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ngươi nói cái gì?!"
Du Hoằng Vĩ trợn mắt nhìn thiếu niên, không thể tin nổi: "Nhắc lại lần nữa xem nào?!"
Trần Tinh Nhiên nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt bình tĩnh, không hề có chút sợ hãi. Thân hình thiếu niên rõ ràng gầy hơn Du Hoằng Vĩ rất nhiều, trông như chỉ cần bị đẩy nhẹ là có thể ngã lăn ra đất. Thế nhưng về khí thế, cậu lại không hề thua kém.
Không khí trong phòng dường như ngưng đọng, rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
"Cưỡi chiếc mô tô anh yêu quý..."
Cửa phòng huấn luyện lại mở ra, La Bạch Bạch vừa ngâm nga vừa bước vào: "Ơ, Du Hoằng Vĩ, huynh cũng ở đây sao?"
La Bạch Bạch ngoài đời nhìn không mập nhưng gương mặt tròn trịa, mang nét non nớt trẻ con, cả người trông có vẻ hiền lành khù khờ. Cậu ta hoàn toàn không cảm nhận được không khí căng như dây đàn trong phòng, vô tư bắt chuyện với Du Hoằng Vĩ.
"Huynh Vân không có ở đây sao? Vừa nãy đệ đứng ngoài nghe như có tiếng huynh ấy mà."
La Bạch Bạch ngó nghiêng vào trong, rồi phát hiện Trần Tinh Nhiên đang đứng gần đó: "Ơ, còn có người lạ nữa sao, bạn của huynh sao?"
Du Hoằng Vĩ cười khẩy: "Một tên nhóc con chưa biết trời cao đất dày là gì."
Trần Tinh Nhiên vẫn đứng yên, khóe miệng khẽ nhếch, cười mà ánh mắt không đạt tới: "Tôi có thể không biết trời cao đất dày, nhưng tôi biết da mặt huynh thật sự rất dày."
Thiếu niên vốn không phải kiểu người thích gây chuyện, dù sao đã từng học võ, võ công càng cao thì tính khí lại càng điềm tĩnh. Những người nóng tính ra tay không phân nặng nhẹ thì sớm muộn gì cũng bị công an mời đi làm việc. Nhưng Du Hoằng Vĩ nói chuyện thật quá đáng, dù là người hiền lành như Trần Tinh Nhiên nghe cũng phải nhíu mày, nên lời nói ra tự nhiên không còn nhẹ nhàng nữa.
Hiền lành và tử tế đều là đức tính tốt, nhưng nếu không biết cương quyết khi cần, thì chỉ là yếu đuối.
"Ngươi có ý gì?!" Du Hoằng Vĩ bị câu nói đó của Trần Tinh Nhiên làm nghẹn họng, cơn giận lại bốc lên.
"Này này này, đừng có cãi nhau mà..."
La Bạch Bạch bị khí thế của Du Hoằng Vĩ làm cho giật mình, rụt cổ lại nhưng thấy Trần Tinh Nhiên còn nhỏ, mặt mũi cũng hiền lành, không giống kiểu người hay gây chuyện, liền vội vàng lên tiếng dàn hòa: "Chắc chỉ là hiểu lầm thôi, bình tĩnh nói chuyện, nói chuyện nhẹ nhàng thôi mà..."
Du Hoằng Vĩ thân hình to lớn, mỗi lần nổi nóng lên thì quả thật khiến người ta thấy áp lực. La Bạch Bạch làm đồng đội với hắn lâu như vậy cũng hiểu rõ cái kiểu dễ nổi nóng này. Một bên thì cản Du Hoằng Vĩ lại, một bên thì nháy mắt ra hiệu cho Trần Tinh Nhiên, ý bảo thiếu niên nên rút lui nhanh thì hơn.
"Tôi nói có sai gì đâu?"
Trần Tinh Nhiên nhìn đôi mắt đỏ bừng vì tức giận của Du Hoằng Vĩ, khóe miệng khẽ nhếch: "Nếu huynh khát nước thì tự đi mà lấy, có tay có chân hết mà. Còn nếu muốn người khác giúp thì làm ơn nói cho tử tế. Cha mẹ tôi dạy tôi phải lịch sự với người khác, nhưng rõ ràng cha mẹ huynh không làm vậy."
Cách nói kiểu đàn anh dạy dỗ của thiếu niên làm Du Hoằng Vĩ giận điên lên. Vốn đã bực sẵn vì mấy lời của Phó Châu, giờ nghe Trần Tinh Nhiên phản đòn không chút kiêng nể, cảm xúc của hắn bùng nổ ngay lập tức.
Giống như một thùng thuốc súng bị châm ngòi, Du Hoằng Vĩ hất mạnh La Bạch Bạch sang một bên, sải bước đi tới trước mặt Trần Tinh Nhiên.
Hắn cao to gần bằng Dương Vân Triệt, chắc phải gần 1m9 mà người còn đầy cơ bắp, đứng trước mặt Trần Tinh Nhiên gầy gò trông không khác gì một con gấu nâu nổi giận đang chắn trước một chú mèo con, đối lập rõ ràng.
Trần Tinh Nhiên phải ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt hắn, nhưng dù thấp hơn hẳn một cái đầu, trong ánh mắt thiếu niên không có chút gì sợ hãi hay lùi bước.
"Nhắc lại lần nữa xem nào?!"
Du Hoằng Vĩ gằn từng chữ, giọng nói đầy cảnh cáo và giận dữ.
Như hắn mong đợi, Trần Tinh Nhiên không chút do dự lặp lại nguyên câu.
Du Hoằng Vĩ không kìm được nữa. Dù trong căn cứ có quy định cấm đánh nhau, nhưng giờ hắn sắp bị đuổi khỏi ZMD rồi, ai còn quan tâm đến quy định nữa?
"Du Hoằng Vĩ! Đừng có—"
La Bạch Bạch còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, thấy Du Hoằng Vĩ giận đến mức sắp bùng nổ thì vội vã hét lên ngăn cản.
Nhưng Du Hoằng Vĩ không nghe thấy gì hết, vươn tay đẩy mạnh vào vai Trần Tinh Nhiên.
Cú đẩy đó là thật, với sự chênh lệch thể hình như vậy, bình thường thì đủ sức khiến Trần Tinh Nhiên bay ngược vào buồng điều khiển phía sau và chịu đau thật sự.
Nhưng bàn tay Du Hoằng Vĩ vừa vươn ra lại đẩy trượt.
Trần Tinh Nhiên như đã đoán trước, nhẹ nghiêng người sang bên, khéo léo tránh cú đẩy. Thiếu niên dùng lực cực kỳ tinh tế, gần như hoàn toàn hóa giải sức mạnh của Du Hoằng Vĩ, khiến cho tên cao to một mét tám mấy này vì không kịp thu thế mà suýt nữa ngã chúi về phía trước.
Nhưng chính cú né đó lại khiến Du Hoằng Vĩ mất mặt nặng nề, cảm giác bị sỉ nhục lẫn cơn tức đang sôi sục trong người làm hắn hoàn toàn mất kiểm soát.
"Mẹ kiếp!"
Hắn nghiến răng ken két, xoay người lại, đổi từ tay mở thành nắm đấm, nện thẳng vào mặt Trần Tinh Nhiên!
"Á—"
La Bạch Bạch thấy vậy thì hoảng loạn hét lên, mới hô được một chữ thì cảnh tượng xảy ra ngay sau đó khiến cậu ta nghẹn luôn trong họng.
Đối mặt với cú đấm mang theo luồng gió rít lên, Trần Tinh Nhiên hơi nheo mắt lại.
Chính tên này ra tay trước đấy nhé.
Thiếu niên vươn tay như chớp, bắt lấy cổ tay Du Hoằng Vĩ rồi theo đà cú đấm của đối phương mà chuyển lực, thân hình xoay nhẹ một cái, vậy mà trực tiếp kéo bật cả người Du Hoằng Vĩ lên! Đối phương bước chân loạng choạng, lảo đảo va vào Trần Tinh Nhiên, ngay sau đó, thiếu niên thuận thế chụp lấy cánh tay hắn, tay trái siết lại rồi ép người cao to hơn mình cả cái đầu như Du Hoằng Vĩ úp thẳng lên bàn, phát ra một tiếng "Phịch" trầm trầm!
Động tác của thiếu niên cực kỳ nhanh, Du Hoằng Vĩ thậm chí còn chưa thấy rõ thiếu niên ra tay thế nào, chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, rồi có một lực kéo kỳ quái lôi hắn đổ nhào về phía trước, cảnh vật trước mắt đảo ngược, tiếp theo mặt đã dán chặt lên bàn, cú này mạnh đến nỗi suýt nữa đâm bể sống mũi.
"... Má."
La Bạch Bạch bên cạnh nhìn mà choáng váng.
"Đụ!"
Du Hoằng Vĩ thấy sao bay đầy đầu, khi định thần lại thì giận đến chửi thề, muốn giãy ra khỏi tay Trần Tinh Nhiên để đứng dậy nhưng thiếu niên gầy gò phía sau không hiểu sao lại khóa chặt tay hắn bằng một lực rất khó tin, không để lộ chút kẽ hở nào. Một tay siết chặt cổ tay hắn vòng ra sau lưng, tay kia đè lên gáy, ấn thẳng mặt hắn xuống bàn.
Du Hoằng Vĩ muốn dùng sức thoát ra, nhưng phát hiện ra toàn thân như mất lực, mọi điểm có thể phát lực đều bị kiểm soát chặt chẽ, một thân cơ bắp giờ phút này hoàn toàn vô dụng không khác gì đồ trưng bày.
Thấy Du Hoằng Vĩ vẫn còn vùng vẫy, Trần Tinh Nhiên hơi tăng lực ở tay. Khớp tay bị khóa sau lưng của hắn lập tức truyền đến một cơn đau nhức, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Thiếu niên dùng đúng kỹ thuật khóa khớp, dù chênh lệch thể hình nhưng Du Hoằng Vĩ chỉ có mỗi cơ bắp, hiện tại không tìm được chỗ nào để dùng sức, trước mặt Trần Tinh Nhiên không khác gì con gà con, chỉ vài chiêu đã bị hạ gục hoàn toàn.
"Đệ—t..."
Du Hoằng Vĩ mồ hôi nhỏ giọt, muốn kêu đau nhưng lại không chịu nổi mất mặt, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi chửi thầm.
Cửa phòng huấn luyện mở ra, Phó Châu cùng Dương Vân Triệt bước vào.
"Dù sao thì huynh cũng nên nói chuyện tử tế với đệ ấy một chút."
Phó Châu nói với Dương Vân Triệt: "Tôi thấy đệ ấy cũng không phải kiểu khó nói chuyện. Huynh cố thêm chút nữa chắc là ổn..."
Còn chưa nói dứt câu, Phó Châu đã thấy cảnh trước mắt.
Phó Châu: "..."
Rồi, tôi xin rút lại lời vừa rồi.
"Gì vậy trời?! Các người làm gì đó?!"
Phó Châu sững người đúng một giây rồi vội vàng xông lên: "Buông ra mau! Trong căn cứ không được đánh nhau đâu đấy!"
Y là người từng tận mắt chứng kiến Trần Tinh Nhiên ra tay, cái thiếu niên trông ngoài thì gầy gò yếu ớt này, bình thường không động thủ thì thôi, một khi ra tay là có thể hạ gục liền tù tì năm sáu gã đàn ông cao to. Nếu vừa rồi y không kịp ngăn lại, chắc đã xảy ra chuyện lớn rồi cũng nên.
Thấy hai người quay về, Trần Tinh Nhiên nhún vai mà buông tay ra.
Cơn đau nhức từ khớp vai tưởng chừng như sắp bị vặn gãy cuối cùng cũng rút đi, Du Hoằng Vĩ nghiến răng nghiến lợi ngồi dậy, trợn mắt nhìn Trần Tinh Nhiên một cái, vẻ mặt đầy hằn học, định vùng lên gây sự tiếp. Nhưng chỉ vừa lúc Trần Tinh Nhiên hơi nghiêng đầu, liếc lại một cái nhẹ nhàng, động tác của hắn lập tức khựng lại.
…Mẹ nó, không đánh lại.
Dương Vân Triệt bước tới, nhíu mày nhìn cả hai: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Vừa nói, huynh ấy vừa đưa mắt đánh giá từ trên xuống dưới Trần Tinh Nhiên. Thấy thiếu niên vẻ mặt vẫn bình thản, không chút tổn hại, trong lòng cũng khẽ thở phào.
—— Không ai bị thương là tốt rồi.
Trần Tinh Nhiên nét mặt điềm tĩnh, kể lại đầu đuôi chuyện vừa xảy ra.
Du Hoằng Vĩ đứng một bên xoa vai, mặt mày khó coi.
Chuyện vốn rất đơn giản, hơn nữa còn có La Bạch Bạch làm chứng là Du Hoằng Vĩ ra tay trước, đúng sai vừa nhìn đã rõ.
"Du Hoằng Vĩ, đầu óc huynh bị chó tha đi đâu rồi sao?"
Phó Châu nhìn Du Hoằng Vĩ, vẻ mặt đầy thất vọng: "Ở trong đội lâu như vậy rồi, làm gì cũng không biết suy nghĩ một chút sao?"
Y mà không nói còn đỡ, vừa mở miệng, Du Hoằng Vĩ lập tức nhớ lại đoạn đối thoại với Phó Châu trước đó.
Hắn đang đầy một bụng tức, cũng không thèm để tâm nữa, lớn giọng nói: "Đúng, tôi không suy nghĩ! Hồi thi đấu các người chẳng phải cũng nói tôi như vậy sao? Ở trong đội lâu rồi thì sao? Ha, hết giá trị lợi dụng thì không phải cũng bị đá bay như rác thôi sao? La Bạch Bạch, đừng có đứng đó xem kịch nữa. Hôm nay là tôi, mai mốt cũng tới lượt huynh đấy!"
La Bạch Bạch bị gọi tên bất ngờ, ngớ người một chút.
"Nói xong chưa?"
Dương Vân Triệt đột nhiên lên tiếng, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Du Hoằng Vĩ: "Quyết định để huynh rời đi là ý của tôi, không đến lượt huynh trút giận lên người khác."
"Ý của huynh?"
Du Hoằng Vĩ tức đến bật cười: "Đúng rồi, huynh oai lắm mà, đội trưởng ZMD mà, muốn đá ai thì đá chắc? Nói là theo quy định đúng không? Được lắm!"
Hắn đưa tay chỉ về phía Trần Tinh Nhiên: "Vậy giờ nói chuyện quy định đi. Người này không phải thành viên ZMD đúng không? Nội quy ghi rất rõ ràng, người ngoài không được vào phòng huấn luyện. Huynh tự tiện dẫn người ngoài vào đây, cũng là vi phạm đúng không? Một đội trưởng mà lại là người vi phạm trước tiên, huynh thấy vậy có ổn không?"
Phó Châu nghẹn họng một chút, định nói gì đó nhưng bị Dương Vân Triệt giơ tay ngăn lại.
Quy định trong chiến đội đúng là có điều này thật, vì phòng huấn luyện vốn là nơi cả đội tập luyện phối hợp đội hình và chiến thuật. Nếu người ngoài ra vào tùy tiện thì rất dễ để lộ chiến thuật của đội. Mặc dù Dương Vân Triệt là đội trưởng ZMD, cũng là cổ đông lớn nhất của câu lạc bộ, việc dẫn người vào phòng huấn luyện cơ bản không ai nói gì, hơn nữa lần này lại là vì muốn nhờ đến Trần Tinh Nhiên, có lý do chính đáng. Nhưng nếu xét theo quy định một cách nghiêm ngặt thì đúng là Dương Vân Triệt vẫn vi phạm nội quy.
Dương Vân Triệt nét mặt không đổi, bản thân huynh ấy biết rõ điều lệ ghi rất cụ thể, việc làm này không hợp quy, xử phạt cũng rõ ràng: đóng phạt tiền là xong. Mà huynh ấy thì tiền đâu có thiếu, chút phạt này không đáng là bao.
Huynh ấy thở dài nhìn Du Hoằng Vĩ đang nổi giận đùng đùng, trong mắt lại lộ rõ vẻ thất vọng: "Du Hoằng Vĩ, huynh tưởng bọn này không biết gì sao?"
Du Hoằng Vĩ vừa trút giận xong, trong lòng vẫn còn hả hê nhưng nghe tới câu nói đó của Dương Vân Triệt, như có nguyên xô nước đá dội thẳng từ đầu xuống, làm hắn lập tức tỉnh táo: "…Biết cái gì?"
"Việc huynh lén liên hệ với đội khác, tôi biết từ lâu rồi."
Phó Châu bước lên một bước, mặt không chút cảm xúc: "Đúng lúc là như này, chủ đội mới của huynh có cổ phần trong ZMD. Ngày hôm sau khi huynh gửi tài liệu qua đó, phía họ đã chuyển thông tin ngược lại cho tôi. Dù sao cũng từng là đồng đội, Dương Vân Triệt không muốn làm ầm ĩ, kêu tôi ém chuyện xuống, còn nhờ bên kia chiếu cố huynh nhiều một chút. Chứ huynh nghĩ với năng lực cỡ huynh, rời ZMD rồi mà vẫn có thể được hậu đãi như vậy chắc?"
Vì Du Hoằng Vĩ nói năng quá khó nghe, còn lôi cả nội quy ra để ép Dương Vân Triệt nên Phó Châu cũng không khách sáo với hắn nữa.
Theo hợp đồng nội bộ ZMD, trong thời gian còn hợp đồng mà tự ý bàn bạc với đội khác đó là vi phạm nghiêm trọng. Nếu ZMD truy cứu thì đừng nói là có thể rời đội trong êm đẹp, thậm chí cả tiền vi phạm hợp đồng cũng đủ khiến hắn phải ói lại sạch số tiền thưởng mấy năm qua tích góp được trong đội.
Dương Vân Triệt đã nương tay hết mức có thể. Đáng tiếc đời này luôn có người không biết điều, được ưu ái còn quay lại cắn một cú.
Mặt Du Hoằng Vĩ đơ lại.
"Đã muốn xử theo nguyên tắc thì xử chung luôn đi."
Phó Châu lắc đầu: "Chuyện của huynh tôi sẽ báo lên ban quản lý. Còn về chuyện Dương Vân Triệt vi phạm nội quy…"
Y định nói là chỉ phạt hành chính cho có lệ thôi nhưng chưa kịp mở miệng thì đã nghe Trần Tinh Nhiên từ bên cạnh cất tiếng.
"Ai nói huynh ấy vi phạm nội quy?"
Mọi người đều sững người, đồng loạt quay lại nhìn thiếu niên kia.
Trần Tinh Nhiên điềm nhiên như không, liếc Dương Vân Triệt một cái, nói: "Nội quy chỉ nói người ngoài không được vào phòng huấn luyện đúng không? Nhưng tôi đâu phải người ngoài."
"Xin tự giới thiệu một chút."
Trần Tinh Nhiên mỉm cười nhìn Du Hoằng Vĩ: "Tôi tên Trần Tinh Nhiên, ID trong game là Dạ Thiêu."
"Là thành viên mới của đội ZMD."