65. Vua Rắn Gây Bão Dư Luận

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Vua Rắn Gây Bão Dư Luận

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiêu Nam cảm thấy linh cảm của mình lần này chắc chắn không sai.
Vua Rắn vừa bắt đầu livestream đã ngay lập tức gây sốt trong giới game thủ. Những cao thủ giang hồ từng luyện võ trong phòng huấn luyện lần lượt kéo tới, không ít trong số đó là những người đứng đầu bảng xếp hạng cá nhân, nhưng không ai là đối thủ của Vua Rắn. Tất cả đều bị hắn dễ dàng hạ gục.
Tới tối, cuối cùng thì phòng đấu của Vua Rắn Arthur cũng đón nhận người thách đấu chuyên nghiệp đầu tiên là Lưu Hoằng Hồng, tay đột kích của đội tuyển Kinh Hồng.
Ngay khi Lưu Hoằng Hồng xuất hiện, vô số ánh mắt đổ dồn vào phòng livestream của Arthur. Nhưng diễn biến lại ngoài dự đoán của mọi người. Dường như Vua Rắn Arthur lần này mới thực sự nghiêm túc, ra đòn quyết liệt và tàn nhẫn hơn trước rất nhiều. Sức ép từ con dao găm của hắn vượt xa bất kỳ trận đối kháng nào trước đó, kỹ thuật áp đảo hơn hẳn, gần như lên đến mấy cấp độ. Lưu Hoằng Hồng chưa cầm cự được bao lâu đã bại trận ngay lập tức.
Chỉ cần đừng đọc nhầm tên, đừng gọi sai biệt danh thì lối đánh của Arthur quả thực đúng như biệt danh của hắn: độc ác và khó lường như một mãng xà. Mỗi chiêu thức đều ẩn chứa sự lừa gạt, một khi bị hắn áp sát, không ai có thể đoán được đòn tiếp theo sẽ ra sao, hay lưỡi dao găm của hắn sẽ lướt theo quỹ đạo nào để xuyên thủng mục tiêu.
【 Vua Rắn này mạnh kinh khủng thật 】
【 Tôi nhớ Lưu Hoằng Hồng đánh dao cũng giỏi lắm mà, sao lại thua nhanh thế 】
【 Giới chuyên nghiệp trong nước chỉ là cái vỏ thôi, thường ngày chỉ bắt nạt gà nhà, giờ gặp cao thủ server nước ngoài là tịt ngòi ngay 】
【 Còn chịu được nữa không vậy? Cho xin cái nào mạnh mạnh chút đi? Danh dự server trong nước mất hết rồi 】
Ngày đầu tiên Vua Rắn livestream kết thúc, nhưng chủ đề xoay quanh hắn vẫn chưa hề giảm nhiệt.
Diễn biến của sự kiện này dần chuyển từ “thành viên mới của đội Mãn Thiên Tinh”, “Vua Rắn debut livestream” sang những cuộc tranh cãi như “Tuyển thủ chuyên nghiệp trong nước có bằng được tuyển thủ server nước ngoài không”, “Vua Rắn Arthur rốt cuộc có ai đánh bại nổi không”. Rất nhiều tuyển thủ chơi dao hàng đầu trong nước đều bị réo tên, được đưa lên diễn đàn game để mổ xẻ, phân tích.
“Vua Rắn này là muốn một mình solo nguyên server luôn rồi.”
La Bạch Bạch vẫn đang lướt diễn đàn game, thấy mấy bài viết ngày càng lên xu hướng, các cuộc tranh cãi giữa hai khu vực cũng bắt đầu bùng nổ thì liền cau mày nói.
“Là chiêu trò tạo hiệu ứng cho thành viên mới thôi mà, dính drama thì càng dễ nổi tiếng.”
Tiêu Nam thở dài: “Với lại lần này người tới lại là tuyển thủ từ server nước ngoài, nếu hắn cứ giữ vững lôi đài mà không ai đánh bại được thì e rằng danh tiếng của server trong nước sẽ bị tổn hại nặng nề.”
“Nhưng mà mấy người như Phí Vi, Lộc Minh Dụ hay Lý Hạo Uyên vẫn chưa ai lên tiếng cả mà.”
La Bạch Bạch hơi khó hiểu: “Vua Rắn dù gì cũng là cao thủ hàng đầu bên server châu Âu, tuyển thủ chuyên nghiệp bên mình không đánh lại cũng là chuyện bình thường chứ, cái đó chứng minh được gì đâu?”
“Khán giả thì quan tâm gì đến mấy chuyện đó.”
Tiêu Nam nói: “Mấy trò chơi trên thế giới này chỉ đơn giản vậy thôi, đánh không thắng thì là kẻ yếu, họ dựa vào kỹ thuật vượt trội thì cứ thế livestream thách đấu cả server, chúng ta làm gì được chứ? Một là cử một cao thủ nào đó lên đánh bại hắn, hai là cứ đứng nhìn hắn nghênh ngang trên đó thôi.”
Hôm sau Arthur tiếp tục livestream, tên phòng vẫn kiêu ngạo như mọi khi, tỏ ý sẵn sàng nghênh chiến với bất cứ ai.
Mỗi khi có người lên sàn đấu và bị hắn đánh bại, Arthur đều nói vài câu nghe có vẻ khách sáo nhưng thực chất lại đầy vẻ châm biếm, đặc biệt là khi đối thủ bị lừa bởi chiêu thức dùng dao găm của hắn, nụ cười của Arthur càng lộ rõ vẻ ác độc, giống như đang trêu chọc một đứa trẻ ngây thơ, tràn đầy sự tự mãn.
Đồng thời trên diễn đàn game cũng đăng tải một đoạn phỏng vấn của Vua Rắn Arthur, do một kênh truyền thông game nổi tiếng độc quyền thực hiện.
“Chào Arthur, tôi tin là anh cũng đã thấy rất nhiều chủ đề về mình, ngày đầu tiên livestream đã thu hút nhiều sự chú ý đến vậy, thật đáng nể phục.” Trong hình ảnh, phóng viên phỏng vấn tươi cười hỏi: “Phòng thách đấu của anh đã mở được một ngày rồi, chắc hẳn cũng đã giao lưu với không ít cao thủ trong nước, anh có nhận xét gì về họ không ạ?”
Arthur lắc đầu, nói: “Đội Mãn Thiên Tinh là đội mà tôi luôn rất ngưỡng mộ, lần này có thể gia nhập, tôi rất vinh dự. Tôi đã sớm nghe nói ở đây có rất nhiều cao thủ, hơn nữa còn là nơi khởi nguồn chính của các loại vũ khí lạnh trong game Vận Mệnh, tôi đã rất muốn đến đây để học hỏi. Nhưng mà...”
“Nhưng mà sao?”
“Nhưng mà nơi này hình như không giống như tôi nghĩ lắm.”
Arthur trong hình ảnh cười hiền lành, nói: “Dễ hơn nhiều so với khi tôi thi đấu ở máy chủ châu Âu, ha ha ha, có thể do tôi mới đến, mọi người vẫn chưa quen với lối đánh của tôi chăng, hy vọng trong tương lai có thể gặp được những đối thủ mạnh hơn một chút.”
“Ý anh là trình độ người chơi trong nước nhìn chung không bằng người chơi ở máy chủ châu Âu sao?” Phóng viên nghe ra hàm ý của hắn, hơi chút không chắc chắn hỏi lại.
“Tôi đâu có nói vậy, ha ha.” Arthur cười nói: “Chỉ là hơi thất vọng một chút thôi, vốn dĩ cứ nghĩ sẽ gặp được rất nhiều đối thủ thú vị...”
Đoạn phỏng vấn này được đăng lên diễn đàn sau đó đã gây ra một làn sóng tranh cãi dữ dội.
【 Đúng là hay thật, cưỡi lên đầu người ta mà ra vẻ đây mà 】
【 Lời này nói quá rõ ràng luôn ấy chứ, ý là cao thủ máy chủ trong nước toàn khoác lác thôi à? Sao mà chịu nổi? 】
【 Vãi thật, kiêu ngạo ghê gớm luôn, có ai cao tay lên dạy cho nó một bài học đi chứ, thật sự không muốn nhìn thấy cái thằng da trắng ở máy chủ châu Âu này cứ nhảy nhót nữa đâu 】
【 Không phải muốn thách đấu cao thủ à? Cho Lộc Minh Dụ lên đi chứ 】
【 Nghĩ nhiều quá, đội trưởng Lộc với Vua Rắn giờ là đồng đội, dù có thắng thì cũng là do Mãn Thiên Tinh giỏi, liên quan gì đến mình đâu chứ 】
【 Lý Hạo Uyên đâu? Dương Vân Triệt đâu? Tiêu Nam với Phí Vi đâu? Mấy cao thủ máy chủ trong nước này lúc thi đấu không phải ghê gớm lắm sao, sao không lên đấu đi? 】
【 Hèn nhát chứ sao nữa, nếu thua trước mắt bao người thì mất mặt cỡ nào, giá trị bản thân sẽ sụt giảm à nha 】
【 Vua Rắn người ta đã chủ động thách đấu rồi mà còn núp ở sân nhà, ngày thường thi đấu trong nước nhiều, tích lũy danh tiếng, giờ lại quý trọng danh dự đến thế sao? 】
【 Hiện trạng máy chủ trong nước bây giờ là vậy đó, tư bản hóa nghiêm trọng, từng tuyển thủ chuyên nghiệp đều biến thành sản phẩm thương mại, còn đâu cái tinh thần thách đấu đó nữa? 】
【 Thật sự mất mặt quá, sau này lười xem thi đấu trong nước luôn 】
“Bốp!”
La Bạch Bạch tức giận đến nỗi ném cái điện thoại xuống bàn: “Không phải, đây đâu phải chỉ là một trận thách đấu bình thường, giờ chủ đề lại biến thành thế này rồi sao?”
“Vẫn chưa nhìn ra à?”
Dương Vân Triệt ngồi bên cạnh, nhàn nhạt nói: “Có người đang dắt mũi dư luận đấy, chắc là do mấy người của câu lạc bộ Mãn Thiên Tinh làm.”
“Em không chịu nổi.”
La Bạch Bạch nhìn Tiêu Nam và Dương Vân Triệt: “Anh Tiêu, anh Vân, hay là hai anh lên đi, dạy cho nó một bài học!”
“Đấy là mục đích của họ đó.”
Tiêu Nam bất đắc dĩ nói: “Họ muốn chúng ta ra tay đó chứ, để dẫm lên danh tiếng của các đội khác mà nổi bật lên, tôi nói thật chuyện này đúng là hơi khó giải quyết...”
Dù Vua Rắn ở máy chủ châu Âu có lợi hại đến mấy, khi về máy chủ trong nước, hắn cũng chỉ là một người mới của Mãn Thiên Tinh.
Nếu thật sự để những tuyển thủ kỳ cựu như Dương Vân Triệt hay Lý Hạo Uyên ra mặt thì không khác gì trúng kế của Vua Rắn. Thậm chí nếu thua cũng không sao, dù sao mục đích của hắn cũng đạt được rồi, mượn danh tiếng của các tuyển thủ hàng đầu trong nước để tạo ra một làn sóng lớn, lượng người theo dõi và giá trị bản thân tăng vọt. Nếu thắng thì càng là danh lợi gấp đôi, điều này tương đương với việc giẫm đạp thể diện của các cao thủ trong nước xuống đất.
Trong các trận đấu của Vận Mệnh, có rất nhiều yếu tố không thể lường trước, không ai có thể đảm bảo mình chắc chắn sẽ thắng, huống chi là đối mặt với tuyển thủ từ máy chủ khác mà mình không quen thuộc. Chỉ cần một chút lơ là, rất có thể sẽ thua một nước cờ, đến lúc đó đón chờ họ, ngoài việc danh tiếng của đội bị hủy hoại nghiêm trọng, còn có thể bị người chơi trong nước chỉ trích thậm tệ.
“Chiêu trò marketing của Mãn Thiên Tinh này, đúng là cao tay thật.”
Tiêu Nam còn thấy hơi nể phục. Arthur công khai thách đấu các cao thủ máy chủ trong nước, bề ngoài thì là hành vi cá nhân của hắn, chỉ đơn thuần là do hiếu chiến mà khởi xướng thách đấu, cũng sẽ không liên lụy đến chính câu lạc bộ Mãn Thiên Tinh. Nhưng nó lại thực sự khơi dậy sự tức giận của người chơi máy chủ trong nước. Lúc này trên diễn đàn ngập tràn những lời nghi ngờ, cùng với những khẩu hiệu kêu gọi các tuyển thủ của các đội lớn ra mặt vang lên khắp nơi. Cứ đà này, thế nào cũng có một tay đột kích của đội lớn nào đó không kìm được.
Đến lúc đó, mục đích của câu lạc bộ Mãn Thiên Tinh cũng sẽ đạt được.
Đây là một cuộc đối đầu thầm lặng, các tuyển thủ của các câu lạc bộ lớn đều biết mục đích của Vua Rắn Arthur, tham vọng của hắn không hề che giấu, với tư thái một thành viên mới vừa ra mắt đã công khai thách thức, chỉ chờ con chim đầu đàn nào đó xuất hiện, trở thành bàn đạp để hắn bước lên đỉnh cao danh tiếng.
Giống như trong tiểu thuyết kiếm hiệp, một đệ tử mới của môn phái nào đó trên đại hội võ lâm hạ chiến thư, thách đấu quần hùng, dựa vào thực lực mạnh của mình, dẫm đạp các đệ tử cùng thế hệ của các môn phái khác dưới chân. Còn những tuyển thủ kỳ cựu của các đội lớn như Dương Vân Triệt, Lý Hạo Uyên giống như trưởng lão và trụ trì của các môn phái khác, nếu họ ra mặt thì dù có thực sự đánh bại đối phương, cũng sẽ mang tiếng là “cậy lớn bắt nạt nhỏ”, khiến người ta nghi ngờ “Đánh một thằng nhóc con mà cũng phải trưởng lão môn phái ra mặt, trong võ lâm thật sự không còn ai sao?”
“Đúng rồi.”
Nghe Tiêu Nam phân tích xong, La Bạch Bạch bừng tỉnh, sau đó nói: “Vậy Tinh Nhiên thì sao? Cho Tinh Nhiên lên thì được mà, anh ấy cũng là người mới, hơn nữa còn là người mới chưa đấu trận chính thức nào, sẽ không bị người ta nói gì chứ?”
“Tinh Nhiên thì được.”
Tiêu Nam nhìn cậu ấy một cái: “Nhưng...”
La Bạch Bạch nói xong cũng tự mình nhận ra vấn đề.
Trần Tinh Nhiên hiện tại còn đang phẫu thuật ở nước ngoài, không lẽ bắt Phó Châu lôi cậu từ trên giường bệnh về để thi đấu sao?
Cho dù Trần Tinh Nhiên tự nguyện, Phó Châu và Dương Vân Triệt chắc chắn cũng sẽ không đồng ý.
“Haizz, cái tên Vua Rắn này đúng là biết chọn thời điểm thật.”
La Bạch Bạch thở dài một hơi, vẻ mặt buồn bã.
“Cứ chờ xem sao đã.”
Tiêu Nam xoa xoa trán, nói: “Đây là lần đầu tiên có tuyển thủ từ máy chủ nước ngoài xuất hiện ở máy chủ trong nước theo hình thức này. Nếu các đội khác có người ra mặt và đánh bại Vua Rắn thì đó là kết cục tốt nhất. Còn nếu thật sự không có ai...”
Thì cái "chiến thư" này ném thẳng vào mặt tất cả tuyển thủ chuyên nghiệp máy chủ trong nước, họ không muốn nhận cũng phải nhận.
Cùng lúc đó, tại căn cứ câu lạc bộ Mãn Thiên Tinh, cách căn cứ ZMD không xa.
“Đội trưởng Lộc.”
“Chào đội trưởng Lộc!”
Lộc Minh Dụ phớt lờ lời chào hỏi của những người khác, mặt trầm xuống, đi thẳng vào phòng huấn luyện.
Vua Rắn Arthur vừa mới tắt livestream, lúc này đang mở điện thoại, thưởng thức cơn bão dư luận đang nổi lên trên diễn đàn.
Hắn ngẩng đầu lên, thấy Lộc Minh Dụ đi vào, trên mặt nở nụ cười: “Chào đội trưởng.”
Lộc Minh Dụ không nói gì, đứng trước mặt anh ta, thần sắc thay đổi liên tục, cuối cùng trầm giọng hỏi: “Là ý của hội đồng quản trị sao?”
“Cái này không phải chuyện đội trưởng cần phải suy nghĩ đâu.”
Arthur cười tủm tỉm nói: “Tôi cũng chỉ làm theo lệnh thôi, chờ thêm hai ngày nữa, chủ đề nóng hơn chút, đến lúc đó đội trưởng ra mặt, kết thúc chuyện này là được. Hoàn hảo.”
“Lần trước anh thua một streamer, bên hội đồng quản trị rất không hài lòng.”
Arthur thấy Lộc Minh Dụ cúi đầu không nói: “Danh tiếng của Mãn Thiên Tinh cũng đã bị ảnh hưởng ít nhiều. Lần này tôi đến chính là để chuộc lỗi cho đội trưởng. Thành ngữ của tôi dùng không tốt lắm, chắc là dùng được như vậy nhỉ? Hay đổi cách nói khác? Tôi đến để dọn dẹp đống rắc rối cho đội trưởng, ha ha...”
Lộc Minh Dụ ban đầu tính chiêu mộ Trần Tinh Nhiên vào đội, nhưng bị ZMD giành trước một bước, giao ước giữa y và hội đồng quản trị Mãn Thiên Tinh cũng theo đó trở thành vô hiệu. Sau đó hội đồng quản trị đã bỏ giá cao để chiêu mộ Vua Rắn từ máy chủ châu Âu, quyết định này được các cấp cao bỏ phiếu thông qua với số phiếu cao, mặc dù Lộc Minh Dụ là đội trưởng của đội Mãn Thiên Tinh thì cũng chỉ có thể chấp nhận.
Y nhìn Arthur như không nghe thấy sự châm chọc đầy rẫy trong giọng nói của Arthur: “Anh tự tin như vậy à?”
Vẻ mặt hiền lành của Arthur sớm đã biến mất, hắn nheo mắt, ánh mắt như một con rắn độc hiểm ác, quét qua quét lại trên mặt Lộc Minh Dụ, dường như muốn tìm kiếm biểu cảm tương tự như bị sỉ nhục trên mặt y nhưng lại thất bại.
“Tự tin, đương nhiên tôi có. Tự tin là một phẩm chất tốt.”
Arthur nói với vẻ hơi thất vọng: “Cái đoạn phỏng vấn đó, tôi đâu có nói bừa, mấy cao thủ máy chủ châu Á của mấy người, trình độ thật sự rất bình thường. Cả cái đội ZMD đó nữa, cũng là từ Hắc Triều ra, tên Dương... Vân Triệt đúng không? Thật sự không được thì kêu anh ta ra đấu với tôi đi, lần này tôi không muốn chuyến đi này uổng công đâu.”
Lộc Minh Dụ im lặng nhìn vào mắt hắn rồi đột nhiên bật ra một tiếng cười khẩy.
“Anh cười gì?” Arthur nhíu mày.
“Cười anh là con ếch ngồi đáy giếng.”
Lộc Minh Dụ ném ra một thành ngữ, cũng lười nói nhiều với hắn, phẩy phẩy tay, xoay người rời khỏi phòng huấn luyện.
Ếch ngồi đáy giếng? Có ý gì?
Arthur vẫn đang nhai đi nhai lại câu thành ngữ Lộc Minh Dụ vừa nói, nhất thời không hiểu ý y.
Trình độ bình thường?
Lộc Minh Dụ bước ra khỏi phòng huấn luyện, trước khi đi còn nhìn Arthur thêm một cái, trong mắt có thêm chút hả hê.
Quái vật thật sự, còn chưa lên sàn đâu.