Nóng lòng gả chồng

Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Nóng lòng gả chồng

Ma Tôn Mang Thai Con Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiêu Tịch Hòa bước xuống lôi đài với danh hiệu “Thắng 1 trận”, vẻ mặt còn khó coi hơn cả đang khóc. Hứa Như Thanh thở dài, đưa 800 linh thạch vừa nhận được còn chưa kịp ấm tay cho cô.
Tiêu Tịch Hòa miễn cưỡng nhận lấy, nhưng khi nữ tu vừa đối chiến xuất hiện, cô lại đưa số linh thạch đó trả cho nàng ta: “Không ngờ lại xảy ra sự cố này, trả lại linh thạch cho cô.”
“Không cần đâu, vốn là do ta tự bất cẩn, không liên quan đến các cô.” Nữ tu nói xong, dứt khoát quay người bỏ đi.
Tiêu Tịch Hòa ngẩn người, vội vàng gọi lớn: “Cô không cần nữa thật sao?”
“Không cần nữa!” Nữ tu không quay đầu lại.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ thắng mà vẫn có tiền, ngẩn người một lúc cuối cùng cũng tươi tỉnh lại: “Sư huynh, chúng ta gặp được người tốt rồi!”
Hứa Như Thanh nhìn nữ tu với vẻ suy tư, một lúc lâu sau khẽ nhếch môi đầy ẩn ý: “Ừm, đúng là gặp được người tốt rồi.”
Tiêu Tịch Hòa hớn hở tiếp tục mời chào làm ăn, còn nữ tu sau khi đi xa khỏi cô thì lập tức lách mình vào một khu rừng không mấy nổi bật.
“Lâm Tôn giả, ta đã làm theo dặn dò của ngài, hoàn thành giao dịch với Thiếu phu nhân rồi.” Nữ tu cung kính nói, còn người đàn ông đứng đối diện nàng ta, chính là Lâm Phàn.
Lâm Phàn nghe vậy, liền hỏi: “Nàng ấy thắng rồi sao?”
“Thắng rồi.”
“Nàng ấy không nghi ngờ gì chứ?”
“Không ạ.”
Lâm Phàn hài lòng, lại đưa cho nàng ta một túi Càn Khôn khác: “Gọi người tiếp theo đến đi, ngươi tự biết nên làm thế nào cho phải, tóm lại là ngụy trang thân phận hay giả vờ bất cẩn cũng được, cứ thắng thua xen kẽ, cố gắng hết sức đưa hết linh thạch cho nàng ấy, dù thế nào cũng không thể để nàng ấy nhận ra sơ hở.”
Nữ tu đáp lời, nhưng vẫn còn chút do dự: “Tôn giả, kết quả cuối cùng bắt buộc phải để Thiếu phu nhân thua hay sao?”
Lâm Phàn nhớ lại lời dặn của Tạ Trích Tinh, đáp: “Cuộc thi đấu đầy mưu mô đấu đá giữa các Tiên môn này, một mình nàng ấy vẫn nên đừng dính vào thì hơn.”
“Vâng.” Nữ tu đã hiểu ý, lập tức xoay người rời đi.
Lâm Phàn vươn vai, khuôn mặt còn non choẹt lập tức trở nên niềm nở: “Thiếu chủ, mọi chuyện đã sắp xếp xong xuôi rồi.”
Trên đỉnh núi, ngón tay Tạ Trích Tinh khẽ nhúc nhích, tấm gương phản chiếu khuôn mặt Lâm Phàn lập tức tan thành hư không, sau đó không khí khẽ rung lên mấy cái, lại hiện ra một hình ảnh khác: Tiêu Tịch Hòa trong hình đang ôm một túi linh thạch cười ngây ngô.
“Ngốc nghếch.” Tạ Trích Tinh khẽ hừ một tiếng, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên.
Vòng sơ tuyển tổng cộng chỉ kéo dài 3 ngày, nay đã qua hơn nửa, nhưng người thăng cấp lại chỉ có khoảng 20 - 30 người. Những người còn lại hoặc là thua quá nhiều đã mất tư cách, hoặc là chưa thắng đủ 10 trận.
Theo thời gian trôi qua, các tu giả chưa bị loại càng thêm vội vã, việc làm ăn của Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An cũng vì thế mà càng thuận lợi.
Chưa đầy hai canh giờ, Liễu An An lại thua 2 trận, dùng hết 6 cơ hội. Tiêu Tịch Hòa cũng thua 1 lần, cộng thêm 2 lần thua hôm qua, vậy là còn 3 cơ hội để thua.
“Đại sư huynh, được bao nhiêu rồi?” Liễu An An hỏi.
Hứa Như Thanh mở túi Càn Khôn căng phồng ra đếm lại: “Tính cả hôm qua, tổng cộng được 4000 rồi.”
“Nhiều thật… tiếc là vẫn chưa đủ. Giá mà có thêm mấy cơ hội thì tốt rồi,” Liễu An An cầm túi linh thạch nặng trĩu cảm thán: “Chỉ được thua 6 lần, ít quá đi.”
Tiêu Tịch Hòa đăm chiêu: “Đúng vậy, ít quá.” Rõ ràng có 15 cơ hội đối chiến, nhưng chỉ được phép thua 6 lần, chín lần còn lại coi như lãng phí.
… Phải nghĩ cách tận dụng 9 lần này mới được.
Cô đang nghiêm túc suy nghĩ thì trong góc, mấy bóng người lấp ló, cuối cùng đẩy một gã gầy gò ra: “Thiếu… Đạo hữu, có thể đấu với ta một trận không?”
“Cô muốn bao nhiêu ta trả bấy nhiêu” — Gã gầy thầm nghĩ trong lòng, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười niềm nở: “Chẳng phải người vừa nãy trả 800 sao? Ta cũng trả 800, được không?”
Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ một chút, đang định nói gì đó, gã gầy gò đột nhiên căng thẳng: “Không phải là muốn tăng giá đó chứ? Vậy ta chấp nhận cao nhất là 1000.”
Tiêu Tịch Hòa: “?”
Liễu An An kinh ngạc mở to mắt.
“Cùng lắm là 1500, không thể hơn được nữa đâu!” Gã gầy gò bày ra vẻ mặt đau đớn.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Gã gầy gò thấy cô vẫn không nói gì, đang chuẩn bị tăng thêm chút nữa thì đột nhiên nhận được ánh mắt cảnh cáo của đồng bọn… Biểu hiện rõ ràng quá rồi sao?
Tiêu Tịch Hòa ngây người trước tốc độ tự tăng giá của gã, nhưng đã nhanh chóng hoàn hồn: “Ta chỉ lấy 1000 thôi.”
“Ồ…” Gã gầy không kìm được thất vọng.
“Nhưng không đảm bảo thắng thua.” Tiêu Tịch Hòa nói thêm: “1000 linh thạch, chỉ là điều kiện để ta đồng ý đối chiến với huynh.”
Cô nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy việc thua liên tiếp 6 lần hơi đáng tiếc, không thể tối đa hóa lợi ích, cho nên quyết định thay đổi chiến lược… dù chỉ thắng một lần, cũng coi như có thêm một cơ hội kiếm tiền.
… Chỉ không biết các tu giả trả tiền này có chấp nhận không.
Tiêu Tịch Hòa nói xong, lại thấp thỏm nhìn gã gầy gò.
Gã gầy gò nghẹn lời hồi lâu, rồi đột nhiên vỗ đùi: “Ta cũng đang nghĩ vậy đây!”
Tiêu Tịch Hòa: “?”
“Ta khinh nhất là những kẻ dựa vào tà môn ngoại đạo để thăng cấp, dù có thăng cấp, ta cũng phải dựa vào thực lực!” Gã gầy gò nói, dứt khoát lấy ra một túi linh thạch: “Đạo hữu, tiếc rằng ta với cô đã gặp nhau muộn. Trong này có 1200, không cần thối lại, chúng ta bắt đầu ngay đi.”
“À… được, bắt đầu ngay.” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác đi theo gã lên lôi đài.
Liễu An An nhìn cảnh này mà sững sờ cả buổi không nói nên lời, một lúc lâu sau mới quay đầu hỏi người bên cạnh: “Đại sư huynh, không phải huynh nói tu giả giàu có nhiều tiền rất ít sao?”
“Chắc là vội quá thôi.” Hứa Như Thanh nói đầy ẩn ý.
Liễu An An không hiểu: “Cũng vội quá rồi sao?”
Lời còn chưa dứt, gã gầy gò đã rơi xuống từ trên lôi đài. Tiêu Tịch Hòa thắng cuộc.
“… Thua cũng vội thật.” Khóe môi Liễu An An co giật: “1200 linh thạch của gã coi như ném xuống sông rồi.”
Hứa Như Thanh cười một tiếng.
Tiêu Tịch Hòa mang vẻ mặt ngơ ngác xuống lôi đài, Liễu An An reo hò tiến lên đón: “Tiểu sư muội, muội giỏi quá!”
“… Ta có đánh với gã mấy đâu.” Tiêu Tịch Hòa cạn lời: “Một Luyện Khí như gã, sao dám đồng ý đấu thực lực với Trúc Cơ chứ?”
Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Đại Thừa, thực lực mỗi cấp bậc chênh lệch như trời với vực. Trừ khi có cơ duyên hay bảo vật gì đó, nếu không gần như không thể đánh thắng vượt cấp được. Tuy cô không có kinh nghiệm thực chiến, năng lực cũng khá yếu ớt, nhưng dù sao cũng là người chỉ còn một bước nữa là kết đan rồi.
Tiêu Tịch Hòa cũng chỉ đành tỏ vẻ đồng tình, vừa nghỉ ngơi một lát thì lại có người đến.
“300 linh thạch một trận nhé?” Gã gầy gò đưa tiền lộ liễu quá, nên người tiếp theo đành phải ra tay dè dặt hơn.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu: “Được, nhưng không đảm bảo thắng thua.”
“Không sao, đánh là được.” Người nọ nói xong, thấy Tiêu Tịch Hòa định lên lôi đài thì vội ngăn lại: “Không vội, cô nghỉ ngơi trước đi.” Không thể để Thiếu phu nhân mệt được.
Tiêu Tịch Hòa: “?”
Trong nửa ngày tiếp theo, liên tục có người đến, vả lại người đến lần nào cũng ra tay hào phóng và sảng khoái, dù thắng hay thua cũng không dây dưa lằng nhằng. Tiêu Tịch Hòa liên tiếp đánh 8 trận, chỉ thua 1 lần, kiếm được 3000 linh thạch.
Vốn là chuyện vui, nhưng cô càng đánh càng nghẹn lời, đợi đến khi trận thứ tám kết thúc thì cuối cùng đã không còn cảm xúc gì nữa.
“Tiểu sư muội, muội giỏi quá đi! Cộng thêm 2 lần trước, muội đã thắng 9 lần rồi!” Liễu An An rất kích động: “9 thắng 4 thua, tỷ lệ thắng này thật sự tuyệt vời!”
Tiêu Tịch Hòa cười ngượng, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Hứa Như Thanh, mặt liền đỏ bừng.
“Có muốn thừa thắng xông lên không?” Liễu An An hỏi.
Tiêu Tịch Hòa mấp máy môi, còn chưa kịp lên tiếng thì Hứa Như Thanh đã nói trước một bước: “Tiểu sư muội mệt rồi, vẫn nên về nghỉ ngơi trước đi.”
“Đúng đúng đúng, nghỉ ngơi trước, dù sao vẫn còn ngày mai.” Liễu An An nhìn sắc trời đã tối đen, liền hùa theo.
Tiêu Tịch Hòa thở dài, cùng rời đi với hai người. Kết quả, còn chưa ra khỏi sân đấu đã bị một bóng người chặn đường.
“Xin lỗi, hôm nay không…” Tiêu Tịch Hòa nói được một nửa thì thấy trang phục của đối phương, lập tức im bặt.
Đây thật sự là… tìm mòn mắt không thấy, không tìm thì lại tự xuất hiện.
“Hôm nay tỷ không nhận đơn nữa sao?” Thiếu niên mặc áo ngắn, đội mũ rơm hỏi, nhìn thấy khuôn mặt Tiêu Tịch Hòa thì sững sờ: “Chúng ta từng gặp nhau sao?”
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Chắc là chưa đâu.”
“Nhưng ta thấy tỷ rất quen mắt.” Thiếu niên nói xong, nhận ra bây giờ không phải lúc nói chuyện phiếm, do dự một chút rồi lại nói: “Ta còn thiếu 1 trận thắng nữa là thăng cấp, nhưng không ai chịu đối chiến với ta, tỷ có thể đấu với ta một trận không?”
Tiêu Tịch Hòa lập tức vào trạng thái: “Cậu trả được bao nhiêu linh thạch?”
“Ta không có linh thạch… nhưng ta có thứ khác.” Thiếu niên ngượng ngùng nói.
Thứ ta cần chính là “thứ khác” đó. Tâm trạng Tiêu Tịch Hòa tốt lên: “Cho ta xem đồ trước đi.”
Thiếu niên nuốt nước miếng, lấy ra một chiếc nhẫn kiểu cổ không mấy nổi bật. Chiếc nhẫn rộng đến một phân, dày cộp rất nặng nề, bên trên có gắn một viên… nói là đá quý thì không bằng nói là một hòn đá màu vàng, không có chút ánh sáng nào.
“Xấu quá.” Liễu An An nói thật lòng.
Má thiếu niên đỏ bừng: “Tỷ, tỷ đừng thấy nó xấu xí, nhưng nó là bảo bối đấy, là Đảo chủ của chúng ta tặng cho ta làm lộ phí.”
Liễu An An còn muốn nói gì đó, thì Hứa Như Thanh đột nhiên kéo nàng ấy một cái, nàng ấy lập tức im bặt.
“Cậu ta chính là người Bồng Lai mà muội tìm sao?” Hứa Như Thanh truyền âm.
Tiêu Tịch Hòa liếc hắn, ngầm thừa nhận.
Cô lại nhìn thiếu niên trước mắt, hiếm khi cảm thấy chút khó xử… Trong tiểu thuyết chỉ nhắc đến một người Bồng Lai cầm nhẫn không gian đi giao dịch, chứ không hề viết tuổi của người Bồng Lai này, đến nỗi bây giờ cô có cảm giác như đang lừa trẻ con.
Cô suy nghĩ một lát, dứt khoát nói thẳng: “Thứ này của cậu thật ra là một chiếc nhẫn không gian, đúng là pháp khí thượng đẳng. Cậu chắc chắn muốn đưa cho ta sao?”
Liễu An An nghe vậy chớp chớp mắt, tò mò nhìn chiếc nhẫn, nhưng không nhìn ra được điều gì.
“Có!” Thiếu niên thấy cuối cùng cũng có người nhìn ra giá trị của chiếc nhẫn, lập tức kích động: “Ta đã muốn tham gia đại hội thí luyện từ lâu rồi, vất vả lắm mới đến được đây, không thể về như vậy được đâu.”
“Được, vậy chốt nhé, ta tiễn cậu một đoạn.” Tiêu Tịch Hòa cười.
Thiếu niên nghe vậy, thẳng tay đưa nhẫn cho cô. Tiêu Tịch Hòa không khách sáo nhận lấy, dẫn thiếu niên lên lôi đài.
“Ta thật sự thấy tỷ rất quen, chúng ta chắc chắn không quen nhau sao?” Thiếu niên lại hỏi một câu.
Tiêu Tịch Hòa vẫn trả lời như cũ: “Không quen.”
Thiếu niên không nói nhiều, liền lập tức giao đấu với cô.
Trận đấu chỉ mất chốc lát, trên đầu thiếu niên liền sáng lên chữ “Thắng 10 trận”. Tiêu Tịch Hòa cười tủm tỉm tiễn thiếu niên vào Vân Môn, lúc này mới nhẹ nhàng nhảy xuống đất.
“Bây giờ muội đã thua 5 thắng 9, chỉ còn 1 cơ hội nữa thôi.” Liễu An An nhắc nhở.
Tiêu Tịch Hòa đang rất vui vẻ: “Không sao, chiếc nhẫn quan trọng hơn.” Bốn con thú đã co ro trong túi Càn Khôn cả ngày, nên mau chóng đổi chỗ ở cho chúng.
Xem ra hôm nay cũng không phải là không thu hoạch được gì.
Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, theo Đại sư huynh và Nhị sư tỷ cùng về khách điếm.
Lúc về phòng, Hứa Như Thanh đột nhiên gọi cô lại, một lát sau ném một túi linh thạch qua cho cô.
Tiêu Tịch Hòa vội vàng bắt lấy, không hiểu nhìn hắn.
“Là trả lại hắn, hay giữ lại dùng, muội tự quyết định.” Hứa Như Thanh nhếch môi, cười phóng khoáng: “Cứ tùy tâm, không cần đắn đo nhiều.”
Đây chính là ý ủng hộ mọi quyết định của cô.
Tiêu Tịch Hòa cảm kích: “Cảm ơn Đại sư huynh.”
“Về nghỉ ngơi đi, ta cũng phải về ngủ bù.” Hứa Như Thanh vừa ngáp vừa về phòng: “Căn phòng nhỏ hôm qua thật sự không phải là nơi cho người ngủ…”
Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười, cầm túi Càn Khôn về phòng mình.
Tạ Trích Tinh cũng ở đây.
Tiêu Tịch Hòa vừa nhìn thấy hắn, tâm trạng đã trở nên vô cùng phức tạp.
“Hôm nay thành quả chiến đấu thế nào rồi?” Hắn còn cố ý hỏi.
Tiêu Tịch Hòa khẽ giật khóe môi, lặng lẽ đi đến trước mặt hắn ngồi xuống.
Tạ Trích Tinh dần dần nhận ra có gì đó không bình thường, khóe môi đang nhếch lên từ từ duỗi thẳng: “Sao vậy?”
Tiêu Tịch Hòa muốn nói lại thôi, nhìn hắn hồi lâu rồi thở dài: “Ma Tôn đại nhân, vất vả cho ngài rồi.”
Tạ Trích Tinh nheo mắt.
“Nghĩ mọi cách để đưa linh thạch cho ta, ngài cũng không dễ dàng gì.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, lắc lắc chiếc túi trong tay.
Tạ Trích Tinh: “…”
Một lát sau, hắn bày ra vẻ mặt không biểu cảm: “Ngày thường sao không thấy nàng thông minh như vậy?”
“… Vì quá rõ ràng mà Ma Tôn đại nhân.” Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười: “Những người đó chỉ mong sao có thể nhét linh thạch vào túi Càn Khôn của ta.”
“Vậy thì sao? Bây giờ nàng phát hiện ra rồi, muốn trả lại ta sao?” Ánh mắt Tạ Trích Tinh lạnh dần đi.
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Tại sao phải trả?”
“Không cần thì thôi… Hửm?” Tạ Trích Tinh nói được một nửa, đột nhiên khựng lại: “Nàng không trả sao?”
“Không trả.” Tiêu Tịch Hòa khoanh tay: “Ngài đã làm đến mức này, ta mà từ chối nữa thì không hay chút nào.”
Cô không muốn sư huynh bọn họ phải bận tâm vì chuyện của mình nữa, cũng không muốn Ma Tôn đại nhân không vui, cho nên suy đi nghĩ lại vẫn quyết định vứt bỏ cái tư tưởng “chỉ có kẻ xấu mới giở trò vặt với tiền sính lễ” của xã hội thực tế, ngoan ngoãn nhận lấy quà tặng của Ma Tôn đại nhân.
Phải nói, chỉ cần không có lương tâm, con người sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều… Biết trước kết quả cuối cùng là thế này, cô nên hỏi hắn từ đầu thì hơn.
Thấy cô không từ chối nữa, chút bực bội trong lòng Tạ Trích Tinh lập tức tan biến: “Biết vậy là tốt rồi, nếu không đủ, cứ tìm ta.”
“Như vậy có phải không hay lắm không?” Tiêu Tịch Hòa còn khá dè dặt.
Tạ Trích Tinh lạnh lùng cười một tiếng: “Chút linh thạch này thì đáng là gì? Cũng chỉ có nàng mới coi trọng thôi.”
Nghe giọng điệu giàu nứt đố đổ vách của hắn, Tiêu Tịch Hòa đột nhiên nhớ ra hắn là chủ khách điếm: “Sao ngài lại nghĩ đến việc mở khách điếm vậy?”
“Không lẽ ta chơi không với đám người này sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa há hốc miệng, hồi lâu mới thốt ra một câu: “… Đừng nói với ta là ngài luôn phối hợp tham gia đại hội thí luyện, là để kiếm tiền nhé.”
“Không được sao?” Tạ Trích Tinh lại hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa nhếch khóe môi: “Cũng không phải là không được, chỉ là… rất mâu thuẫn.” Ai mà ngờ Ma Tôn đại nhân hô mưa gọi gió, điên cuồng tàn nhẫn lại đi kinh doanh.
Tất cả đều viết hết lên mặt cô, Tạ Trích Tinh chỉ liếc qua một cái là đã nhìn thấu.
“Ma giới cũng phải ăn cơm.” Hắn liếc cô: “Nhưng nuôi thêm một mình nàng thì cũng không sao.”
Tiêu Tịch Hòa cười hì hì, ngoan ngoãn sáp lại gần Tạ Trích Tinh: “Cảm ơn Ma Tôn đại nhân.”
Mày mắt Tạ Trích Tinh ấm áp hơn một chút: “Qua loa.”
“Sao lại qua loa? Ta cảm ơn thật lòng mà.” Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc nói.
Tạ Trích Tinh khẽ nhướng đuôi mắt: “Qua loa thật lòng.”
Tiêu Tịch Hòa “chậc” một tiếng, vừa định lùi lại một bước thì cánh tay cô đột nhiên bị hắn nắm lấy. Cô không lùi được, trong phút chốc cảm xúc dâng trào, ánh mắt rơi xuống môi hắn.
Trong phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau. Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn chăm chú hồi lâu, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng hôn lên.
Ngay khoảnh khắc đó, Tạ Trích Tinh lập tức cúi người xuống, nhưng Tiêu Tịch Hòa đột ngột ngửa ra sau: “Suýt quên! Chiếc nhẫn của ta đâu rồi?”
Bầu không khí đặc quánh lập tức tan biến. Kẻ gây ra chuyện này không hề hay biết, tìm ra chiếc nhẫn rồi thở phào nhẹ nhõm: “Tìm thấy rồi!”
“Xấu chết đi được.” Sắc mặt Tạ Trích Tinh không tốt.
“Xấu chỗ nào? Rõ ràng rất đẹp.” Tiêu Tịch Hòa hừ nhẹ, cẩn thận lau sạch sẽ, rồi nhỏ máu của mình lên theo phương pháp trong nguyên tác.
Chỉ trong nháy mắt, máu bị hòn đá nhỏ như hạt gạo nuốt chửng, sau đó lóe lên ánh sáng bóng loáng. Nhưng ánh sáng này chỉ kéo dài một lúc, sau đó lại trở về dáng vẻ xám xịt.
Tiêu Tịch Hòa thăm dò chọc vào chiếc nhẫn, chiếc nhẫn khẽ run lên.
… Kích hoạt rồi! Tiêu Tịch Hòa thở phào một hơi, mỉm cười vươn tay về phía Tạ Trích Tinh: “Ta đưa ngài đến một nơi.”
Sắc mặt Tạ Trích Tinh vẫn không vui, nhưng hắn vẫn nắm lấy tay cô.
Tiêu Tịch Hòa nhắm chặt hai mắt thầm niệm khẩu quyết. Một cơn gió thổi qua, cô thử mở mắt ra, đập vào mắt là dãy núi và sông ngòi trải dài. Trước dãy núi là đồng cỏ bao la, gió nhẹ nhàng thổi qua, không khí trong lành, hoa dại nở khắp nơi, hương hoa thoang thoảng dịu dàng dễ chịu.
Tạ Trích Tinh nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đáy mắt lóe lên một chút kinh ngạc. Hắn đã thấy nhiều loại pháp khí không gian, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy một nơi rộng lớn bao la đến vậy.
Nhớ lại cô từng chắc chắn có thể lấy được pháp khí không gian tốt hơn, Tạ Trích Tinh đăm chiêu nhìn cô.
“Có đẹp không?” Tiêu Tịch Hòa khoe công.
Tạ Trích Tinh khẽ nhếch khóe môi: “Cũng được.”
Tiêu Tịch Hòa cười hì hì, lập tức đổ bốn con linh thú trong túi Càn Khôn ra.
Vừa xuất hiện trong khung cảnh đẹp như mơ, đáy mắt Mỏ Gà thoáng hiện lên vẻ mờ mịt: “Tiểu lão đại, đây là đâu?”
“Là nhà mới ta tìm cho các ngươi, có thích không?” Tiêu Tịch Hòa cười hỏi.
Mỏ Gà sững sờ, còn chưa kịp lên tiếng thì Gấu Cả bên cạnh đã không vui: “Tiểu lão đại, chúng ta không rời xa người đâu!”
“Ta không bảo các ngươi rời đi, đây là nhẫn không gian. Ta chỉ cần đeo nhẫn, là cũng giống như mang theo các ngươi.” Tiêu Tịch Hòa cười an ủi.
Bốn con vật đều là linh thú đã sống mấy trăm năm, cũng từng thấy nhiều vật quý, vừa nghe đã biết là chuyện gì. Chúng lập tức vứt bỏ lo lắng mà vui vẻ chạy nhảy, Mỏ Gà còn sải cánh bay cao, mặc sức vẫy vùng trên vòm trời mênh mông.
Tiêu Tịch Hòa biết, tuy chúng không bao giờ than phiền, nhưng dạo này thật sự đã chịu thiệt thòi. Bây giờ vất vả lắm mới được tự do chạy nhảy, tất nhiên cần phải xả hơi.
“Mỏ Gà! Mang ta theo với!” Cô vui vẻ vẫy tay.
Mỏ Gà kêu một tiếng dài rồi lao thẳng xuống đất. Tiêu Tịch Hòa nhảy lên, lật người đáp xuống lưng nó.
“Ô hô!” Cá Sấu vỗ tay.
Tạ Trích Tinh nhìn linh thú và tiểu cô nương đang vui đùa, khẽ nhếch khóe môi.
Nắng vừa đẹp, sưởi ấm khiến người ta lười biếng. Hắn dứt khoát tìm một bãi cỏ nằm xuống, thảnh thơi hóng gió.
Lúc Tiêu Tịch Hòa quay lại, hắn đã ngủ thiếp đi. Thế là bốn linh thú cộng thêm một người, lặng lẽ vây quanh hắn quan sát.
“Tiểu lão đại, người muốn kết làm đạo lữ với hắn sao?” Cá Sấu hỏi. Tuy vẫn luôn co ro trong túi Càn Khôn, nhưng có một số chuyện nó vẫn biết được ít nhiều.
Tiêu Tịch Hòa sững sờ: “Sao ngươi biết?”
“Trực giác.” Mỏ Gà lại nhìn Tạ Trích Tinh: “Hắn có tướng mang thai.”
“Tướng mang thai là gì?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.
“Không giải thích rõ được, tóm lại là hoàn toàn dựa vào cảm giác. Tiểu lão đại người là huyết mạch Lộc Thục, hẳn là nhạy cảm với những thứ này hơn chúng ta, hay là người thử dùng tâm cảm nhận đi?” Mỏ Gà đề nghị.
Đáy mắt Tiêu Tịch Hòa thoáng hiện lên vẻ khó hiểu: “Dùng tâm thế nào?”
“Chắc là tĩnh tâm ổn định, tập trung tinh thần…”
“Ngươi vừa mở miệng đã bảo tiểu lão đại dựa vào cảm giác, khó quá rồi.” Gấu Út tỏ vẻ không đồng tình: “Hay là từng bước một, trước tiên thông qua cách vuốt ve để cảm nhận.”
“Có lý, tiểu lão đại người thử sờ bụng hắn xem, biết đâu nhận được hồi đáp của tiểu tiểu lão đại.” Mỏ Gà đề nghị.
Tiêu Tịch Hòa nghe Mỏ Gà nói cũng thấy động lòng, do dự đưa tay ra định sờ bụng Tạ Trích Tinh.
Nhưng đầu ngón tay còn chưa chạm vào, giọng Tạ Trích Tinh đã u ám vang lên: “Dám chạm vào ta, ta giết các người.”
Năm sinh vật đồng thời giật nảy mình.
Tạ Trích Tinh không vui mở mắt, Tiêu Tịch Hòa lập tức giải thích: “Ta chỉ tò mò…”
Tạ Trích Tinh cười giễu một tiếng, thẳng thừng xách Tiêu Tịch Hòa về phòng ngủ. Đợi cô đứng vững rồi buông tay, hắn đi thẳng lên giường nằm xuống.
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ đứng tại chỗ không dám hó hé, đang do dự không biết có nên qua đó không, thì người trên giường đã lạnh lùng lên tiếng: “Còn không qua đây?”
“Đến ngay!” Tiêu Tịch Hòa vội lon ton chạy qua.
Tạ Trích Tinh lập tức kéo người lên giường. Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn nằm bên cạnh hắn, cứng đờ như khúc gỗ.
Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, dường như thời không ngưng đọng, chỉ có hơi thở của hai người chậm rãi lưu chuyển.
Hồi lâu, Tạ Trích Tinh đột nhiên lên tiếng: “Thứ sớm muộn gì cũng bỏ đi, tò mò làm gì.”
“… Phải.” Tiêu Tịch Hòa ngượng ngùng đáp.
Đêm tối vô tận, sự im lặng kéo dài.
Hai người yên lặng nằm, nhưng đều biết đối phương chưa ngủ.
Hồi lâu sau, Tiêu Tịch Hòa phát ra tiếng sột soạt, một lát sau lại ôm lấy cánh tay Tạ Trích Tinh: “Ma Tôn, xin lỗi ngài.”
Tạ Trích Tinh khẽ dời ánh mắt.
“Ta không nên sơ ý, để ngài thân là nam nhi mà mang thai… càng không nên biết rõ ngài coi đây là sỉ nhục, mà vẫn hết lần này đến lần khác thử giới hạn của ngài, hết lần này đến lần khác ép ngài đối mặt với sự khó xử này.” Giọng Tiêu Tịch Hòa càng lúc càng nhỏ: “Sau này ta chắc chắn, chắc chắn sẽ không vượt giới hạn nữa…”
“Tiêu Tịch Hòa.” Tạ Trích Tinh ngắt lời cô.
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu, dù đêm rất tối, cô vẫn có thể nhìn rõ ánh mắt của hắn.
Tạ Trích Tinh bình tĩnh nhìn cô: “Ta không coi đây là sỉ nhục, cũng không thấy khó xử, chỉ là ta không muốn có con, cho dù là nàng mang thai hay ta mang thai, hiểu không?”
Nói xong, hắn dừng lại một chút: “Thậm chí ta còn thấy may mắn, người mang thai không phải là nàng, ta mới có thể hoàn toàn quyết định.”
Tiêu Tịch Hòa ngẩn ngơ mở to mắt: “Tại… tại sao?”
Tạ Trích Tinh khẽ cau mày, đáp rất dứt khoát: “Vì yếu ớt.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Đây là đáp án gì vậy?
Cô vô cùng khó hiểu, tiếc là dù có hỏi thế nào, Tạ Trích Tinh cũng không chịu nói nữa. Cuối cùng hắn còn chê cô quá phiền, thẳng thừng chặn môi cô.
“Ưm ưm…” Tiêu Tịch Hòa kêu lên kháng nghị mấy tiếng, nhận ra không có tác dụng gì, dứt khoát hôn sâu hơn.
Cho đến khi ngủ thiếp đi, Tiêu Tịch Hòa vẫn không nhận được đáp án mình muốn.
Có lẽ là vẫn không cam lòng, cô không ngủ ngon, trằn trọc không biết bao lâu, vẫn không tình nguyện tỉnh dậy.
Trời đã sáng, trên giường chỉ có một mình cô.
Tiêu Tịch Hòa nhìn quanh một vòng, thấp thoáng thấy một bóng dáng cao lớn trước cửa sổ.
“Ma Tôn?” Cô gọi hắn một tiếng, nhưng hắn không quay đầu lại.
“Trời sáng rồi, sao ngài chưa đi?” Tiêu Tịch Hòa tò mò đi về phía hắn, chỉ là vừa đi được mấy bước, bỗng cảm thấy một lực lớn kéo mình về phía sau.
Cô kêu lên một tiếng mở mắt, lập tức trông thấy một đôi mắt trầm tĩnh.
Tiêu Tịch Hòa sững sờ, phát hiện mình vẫn ở trên giường, mà xung quanh còn tối, trời chưa sáng.
“Ma… Ma Tôn?” Đáy mắt cô lóe lên vẻ mờ mịt.
Tạ Trích Tinh nằm xuống nhắm mắt: “Ngủ đi.”
Cô vừa… mơ sao? Tiêu Tịch Hòa chậm chạp chớp mắt, cẩn thận nhớ lại, phát hiện bóng dáng đó thật ra không giống Tạ Trích Tinh… ngược lại giống “lệ quỷ” mà cô vô tình thấy hôm đó.
Tiêu Tịch Hòa không còn buồn ngủ nữa, nằm thẳng tắp cho đến trời sáng.
Một ngày mới, lại một lần nữa mỗi người một ngả với Tạ Trích Tinh. Tiêu Tịch Hòa theo sư huynh sư tỷ cùng quay lại hiện trường sơ tuyển, chỉ là lần này không phải đánh lôi đài, mà là chọn mua pháp khí thích hợp làm sính lễ.
Phải nói mua sắm vẫn vui hơn làm việc. Tiêu Tịch Hòa dạo chợ do các tu giả và Ma tộc dựng nên, ngay cả bước chân cũng đầy cảm giác thoải mái.
“Tiểu sư muội, mang đôi ủng này vào có thể bay luôn đấy. Muội thấy Ma Tôn có cần không?” Liễu An An hỏi.
Tiêu Tịch Hòa nghĩ một lát: “Ma Tôn tự biết bay rồi.”
“Vậy cái này thì sao? Mũ đội vào biết hát.” Liễu An An nói, đội một chiếc mũ rơm lên đầu, chiếc mũ rơm lập tức ê a hát lên.
Khóe môi Tiêu Tịch Hòa co giật: “Ta nghĩ Ma Tôn sẽ không thích đâu.”
“Ồ, vậy hắn đúng là không có gu thẩm mỹ.” Liễu An An thở dài.
Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc: “Ngài ấy đúng là không có gu thẩm mỹ gì, cho nên chúng ta vẫn nên chọn đồ thực dụng đi.”
Liễu An An đành phải đồng ý.
Tiêu Tịch Hòa cười vỗ vỗ tay nàng ấy, đang định an ủi vài câu, thì đột nhiên thoáng liếc thấy một người: “Chung Thần?”
Đối phương nghe thấy giọng cô, liền quay đầu lại, khuôn mặt nghiêm túc lập tức nở nụ cười: “Tiêu đạo hữu, lâu rồi không gặp.”
“Đúng là lâu rồi không gặp.” Tiêu Tịch Hòa đánh giá hắn một lượt, hài lòng phát hiện khí chất bao quanh hắn đã khác trước rất nhiều, xem ra đã theo tuyến cốt truyện nhận được nhiều cơ duyên: “Huynh cũng đến tham gia đại hội thí luyện sao?”
“Phải.” Chung Thần cười cười: “Tiêu đạo hữu, cô cũng thắng 9 trận rồi sao?”
Nếu chưa bị loại, số trận thắng thua sẽ hiện trên đầu những người tham gia. Dù bình thường luôn ở trạng thái ẩn, nhưng nếu cố ý nhìn, vẫn sẽ hiện ra một chút.
Đây cũng là lý do những người có tỷ lệ thắng cao mãi không tìm được đối thủ, người ta vừa nhìn thấy tỷ lệ thắng của họ là đã chạy mất ngay.
“Đúng vậy, may mắn thắng mấy trận.” Tiêu Tịch Hòa nhắc đến chuyện này lại chột dạ: “Huynh cũng 9 trận rồi, còn không thua trận nào, giỏi thật đấy… Vậy sao không mau đi tìm người đối chiến, chạy đến đây làm gì, chỗ này toàn quầy hàng.”
Chung Thần lộ vẻ khó xử: “Không ai chịu đối chiến với ta, ta đến đây thử vận may.”
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, nhớ ra rồi. Trong nguyên tác, nam chính mang bảo vật, tuy chỉ là Trúc Cơ, nhưng thậm chí còn dám đấu với cả Kim Đan, vả lại còn liên tiếp chiến thắng. Sau khi thắng liền 9 trận thì danh tiếng vang xa, sau đó không ai chịu ứng chiến nữa.
Theo tiến độ của nguyên tác, hắn phải đợi đến giây phút cuối cùng trước khi sơ tuyển kết thúc mới tìm được người thứ 10, và không ngoài dự đoán giành được chiến thắng. Còn bây giờ… ừm, còn sáu, bảy canh giờ nữa mới kết thúc.
Nghĩ đến việc hắn phải phí mất mười mấy tiếng vô ích, Tiêu Tịch Hòa lộ vẻ đồng tình: “Chuyện này không vội được, chi bằng huynh cứ thuận theo tự nhiên.” Nam chính mà, dù chẳng làm gì, vận mệnh của thế giới cũng sẽ tự động giúp hắn.
“Sắp kết thúc rồi, sao có thể không làm gì được.” Chung Thần cười cười, nghiêm túc và chính trực: “Tiêu đạo hữu, cô cứ làm việc đi, ta đi tìm tiếp.”
Nói xong, liền lập tức rời đi.
Tiêu Tịch Hòa thở dài, đành mặc kệ hắn.
Chỉ là không ngờ, hai canh giờ sau họ đã gặp lại.
So với vẻ ung dung của hai canh giờ trước, Chung Thần của hai canh giờ sau rõ ràng đã có phần vội vã, hai lông mày dần nhíu lại thành chữ “xuyên” (川), người cũng sa sút đi nhiều.
“… Huynh thật sự không cần vội, biết đâu giây phút cuối cùng lại tìm được.” Tiêu Tịch Hòa tiếp tục an ủi.
Chung Thần cười khổ: “Chắc là ta không tìm được rồi.”
Ôi đứa trẻ đáng thương này. Tiêu Tịch Hòa cũng không biết nói gì, đang nghĩ xem nên an ủi thế nào, thì hắn lại định đi.
Tiêu Tịch Hòa không nhịn được gọi hắn lại: “Chung đạo hữu!”
Chung Thần quay đầu: “Sao vậy?”
“Hai ta đấu một trận đi.” Tiêu Tịch Hòa cười: “Ta tiễn huynh một đoạn.”
Chung Thần sững sờ: “Như vậy sao được…”
“Không có gì là không được.” Tiêu Tịch Hòa tiến thẳng lên lôi đài: “Lên đi.”
Tăng thêm thiện cảm với nam chính không sai vào đâu được, cứ coi như lót đường cho sau này.
Chung Thần nhìn cô chằm chằm hồi lâu, suy nghĩ cả buổi rồi vẫn lên lôi đài: “Đa tạ Tiêu đạo hữu.”
Tiêu Tịch Hòa định sẽ đánh qua loa vài chiêu rồi nhận thua. Thế là khi chuông bắt đầu trận đấu vang lên, cô lập tức bày ra tư thế phòng ngự: “Ha!”
“Ta nhận thua.” Chung Thần nói.
Tiêu Tịch Hòa: “… Hả?”
“Tiêu đạo hữu, cảm ơn cô ra tay giúp đỡ, nhưng ta không thể hy sinh cơ hội duy nhất của cô vì lợi riêng được.” Chung Thần lộ vẻ mặt nghiêm túc: “Cô thăng cấp trước đi, ta còn 4 cơ hội, cứ từ từ tìm đối thủ là được.”
Trên đầu Tiêu Tịch Hòa hiện ra chữ “Thắng 10 lần”, sau đó cơ thể cô nhẹ bẫng, không tự chủ được bay về phía Vân Môn trên không trung.
Ta… Mẹ kiếp! Tiêu Tịch Hòa lập tức kinh hãi, vừa cúi đầu đã bắt gặp vẻ mặt “không cần cảm ơn” của Chung Thần.
A a a a a… cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà hét lên.
Đại sư huynh và Nhị sư tỷ chứng kiến toàn bộ quá trình, ngây người nhìn cô. Chung Thần nhảy xuống lôi đài, còn chủ động nói chuyện với họ: “Hai người xem, Tiêu đạo hữu vui chưa kìa.”
Đại sư huynh: “…”
Nhị sư tỷ: “…”
Trên đỉnh núi, Tạ Trích Tinh nhắm mắt dưỡng thần, Lâm Phàn lười biếng dựa vào tảng đá ngắm cảnh.
Đột nhiên, y hơi thẳng người dậy: “Thiếu chủ, hình như ta thấy Thiếu phu nhân.”
“Ở đâu?” Tạ Trích Tinh không mở mắt.
“Trên trời.”
Tạ Trích Tinh: “?”