Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 51: Tên phu nhân Đảo chủ là gì
Ma Tôn Mang Thai Con Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Uông Liệt, Uông Liệt, ta là Uông Liệt đây! Ngay cả đại danh của bổn tôn mà lũ nhóc các ngươi cũng không biết, đúng là dốt nát! Ngu xuẩn! Đồ bỏ đi!”
Nhìn Uông Liệt vừa mắng chửi vừa giậm chân, Chung Thần khẽ nhíu mày, vô thức hạ giọng: “Sao ta cứ cảm thấy đầu óc y có vấn đề vậy nhỉ?”
“Đầu óc ngươi mới có vấn đề ấy!” Uông Liệt tức giận đến đỏ bừng mắt, gân xanh trên trán giật thon thót, khuôn mặt thiếu niên xinh đẹp của Cổ U bị y làm cho méo mó, chẳng còn chút vẻ đẹp nào.
Nghe y phản bác, Chung Thần im lặng một lát rồi mới nói: “Thính lực cũng khá đấy.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Nam chính mà đã nghiêm túc chọc tức người khác, quả thật rất biết cách khiến người ta tức điên.
“Ta giết các ngươi!” Quả nhiên, Uông Liệt lập tức mất kiểm soát, nghiến răng nghiến lợi lao thẳng về phía ba người.
Tiêu Tịch Hòa sợ hãi rụt cổ lại, chưa kịp trốn ra sau thì Uông Liệt đã như thể đâm phải một bức tường vô hình, “rầm” một tiếng ngã thẳng xuống đất.
Ánh mắt Tạ Trích Tinh thoáng qua vẻ khinh thường, liếc nhìn kẻ đang vùng vẫy dưới đất: “Ngươi chỉ có nhiêu đó bản lĩnh thôi sao?”
Uông Liệt giật nảy mình, kinh ngạc tột độ ngẩng đầu lên: “Sao ngươi lại…”
“Sao lại có linh lực đúng không?” Tiêu Tịch Hòa thò đầu ra: “Bởi vì đây không phải mộng cảnh do ngươi tạo ra, tất nhiên cũng không thể hạn chế bọn họ được.”
Uông Liệt hiển nhiên sững sờ.
Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Có gì mà ngạc nhiên, nếu ngươi đã thấy bọn họ nhập mộng, thì nên biết tất cả chuyện này đều là cái bẫy chúng ta dựng lên. Đã biết rồi, sao còn nghĩ chúng ta không hề phòng bị gì chứ?”
Sau bao ngày chờ đợi mòn mỏi, cuối cùng cô cũng nhận ra mình phải làm chút gì đó, cho nên mới kéo Tạ Trích Tinh và Chung Thần diễn vở kịch này, mục đích là lấy bản thân lúc lẻ loi ra làm mồi nhử, dụ y lộ diện. Mấy ngày nay cô trông có vẻ chỉ có một mình, nhưng đêm nào cũng tiến vào mộng cảnh mà Tạ Trích Tinh đã chuẩn bị sẵn, chỉ để đợi Uông Liệt hiện thân.
Quả nhiên, thấy cô lẻ loi một mình, sau vài ngày quan sát, cuối cùng y cũng không nhịn được mà tìm tới.
“… Cái… cái bẫy?” Uông Liệt cảnh giác đứng dậy, nheo mắt nhìn ba người: “Các ngươi lừa ta sao?”
“Đương nhiên rồi, ngươi cũng bảo ta là nhóc lừa gạt mà. Hơn nữa Ma Tôn nhà ta tốt như vậy, sao có thể bỏ mặc ta một mình được.” Tiêu Tịch Hòa khoác lấy tay Tạ Trích Tinh, không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để nịnh nọt.
“Không có lần sau.” Tạ Trích Tinh lạnh nhạt nói, rõ ràng không mắc vào bẫy của cô.
Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn nghe lời: “Biết rồi.”
Ma Tôn đại nhân cái gì cũng tốt, chỉ có khả năng diễn xuất kém, đọc thoại cũng không xong, cả quá trình chỉ biết dùng mỗi một vẻ mặt “không biểu cảm”, cảm xúc nhập vai thì càng tệ, cô chỉ vừa đỏ hoe mắt nhập vai sâu sắc, hắn đã suýt nữa không diễn nổi.
Bắt một kẻ si tình đóng vai kẻ tệ bạc, đúng là làm khó hắn rồi. Tiêu Tịch Hòa thở dài, lén cào nhẹ lên lòng bàn tay hắn.
Trước giờ Tạ Trích Tinh vẫn luôn rất thích những cử chỉ nhỏ nhặt này của cô, hắn lật tay nắm chặt lấy ngón tay cô, lông mày cũng giãn ra một chút.
Thấy hai người cứ quấn quýt lấy nhau, Uông Liệt vô cùng bực bội: “Cứ liếc mắt đưa tình hoài, coi ta là người chết à?”
“Chứ không thì sao?” Tiêu Tịch Hòa thành thật hỏi lại.
Uông Liệt nghẹn lời, sau đó không thể tin được: “Ngươi dám ngông cuồng như vậy sao?”
“Tất nhiên, cũng phải nhìn xem bên cạnh ta là ai chứ.” Tiêu Tịch Hòa hất cằm, ra vẻ dựa hơi người khác: “Người trong sách đã đến cả rồi, thử hỏi xem ngươi có sợ không?”
Chung Thần khựng người lại: “Người trong sách đã đến hết nghĩa là sao?”
“Tiên Tôn và Ma Tôn quyết chiến trên đỉnh Côn Lôn” mà, Tạ Trích Tinh là Ma Tôn, Chung Thần là Tiên Tôn tương lai, chẳng phải là người trong sách đã đến hết rồi sao.
Tiêu Tịch Hòa đang suy nghĩ nên giải thích câu này thế nào, Tạ Trích Tinh đã không vui nói: “Nàng ấy thường xuyên nói mấy lời linh tinh, để ý làm gì chứ?”
Chung Thần ngẫm nghĩ, gật đầu: “Tiêu đạo hữu quả thực rất có phong cách độc đáo.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Cứ như vậy mà cho qua chuyện.
Ba người người tung kẻ hứng như đang tán gẫu, hoàn toàn không tỏ ra nghiêm túc cảnh giác khi đối mặt với kẻ địch mạnh. Uông Liệt dù có là kẻ ngốc cũng nhận ra mấy người này đang coi thường mình.
Y nắm chặt hai tay thành nắm đấm, tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Uông Liệt ta tung hoành Tu Tiên giới bao năm, chưa từng có ai dám coi thường bổn tôn như thế. Ba kẻ các ngươi không biết trời cao đất rộng, hôm nay ta sẽ cho các ngươi nếm thử cái giá của việc coi thường bổn tôn!”
Tiêu Tịch Hòa: “… Ngươi vẫn chưa nói xong mấy lời đe dọa đó à?”
So với Tạ Trích Tinh, y còn giống phản diện hơn, lời thoại cứ tuôn ra không ngừng.
“Ta giết các ngươi!”
Uông Liệt lại lao tới lần nữa, lần này y không còn khinh địch, dễ dàng phá vỡ bức tường vô hình, lao thẳng về phía ba người. Ánh mắt Tạ Trích Tinh tối sầm, rút Nhận Hồn Kiếm lật tay đâm tới, Chung Thần cũng lấy pháp khí ra, ba người lập tức giao chiến túi bụi.
Uông Liệt đã hấp thu rất nhiều linh lực, tu vi tăng lên rõ rệt, một mình đối phó với Tạ Trích Tinh và Chung Thần mà không hề tỏ ra yếu thế. Ba người giao đấu khiến núi sông rung chuyển, mặt đất nứt toác, Tiêu Tịch Hòa sợ hãi tột độ liên tục lùi về sau, suýt chút nữa thì rơi xuống vết nứt do Nhận Hồn Kiếm chém ra. May mà Tạ Trích Tinh kịp thời quay đầu, bố trí kết giới bao bọc lấy cô, lúc này cô mới không bị ảnh hưởng.
… Tu sĩ cấp cao đánh nhau, kẻ vô dụng như cô thật sự rất dễ trở thành bia đỡ đạn. Tiêu Tịch Hòa sợ hãi vỗ ngực, lúc này mới chăm chú quan sát ba người.
Uông Liệt khí thế hung hăng, Tạ Trích Tinh cũng là kẻ hung hãn bất chấp tất cả, cả hai đều là kiểu tấn công dồn dập, còn Chung Thần thì lại tương đối thận trọng, luôn bảo vệ phía sau Tạ Trích Tinh để đề phòng Uông Liệt đánh lén.
Ba người có thể coi là ngang sức ngang tài, Tiêu Tịch Hòa nhìn mà khiếp sợ… Lúc này dù nam chính còn chưa đạt đến đỉnh cao nhưng cũng không tệ, Tạ Trích Tinh còn mạnh hơn nữa, vậy mà Uông Liệt với thân thể tàn phế lại có thể đánh ngang tay với họ, nếu là thời kỳ đỉnh cao thì y phải mạnh đến mức nào chứ.
Đáng sợ, quá đáng sợ.
“Nhân lúc y yếu, lấy mạng y đi! Dù thế nào cũng đừng để y sống sót!” Tiêu Tịch Hòa lớn tiếng nhắc nhở.
Tạ Trích Tinh nghe vậy, kiếm pháp càng trở nên sắc bén. Hắn và thanh kiếm trong tay trời sinh đã ngông cuồng, phóng khoáng, chiêu nào cũng là chiêu chí mạng và tàn nhẫn, cộng thêm Chung Thần hỗ trợ một bên, chẳng mấy chốc nữa Uông Liệt đã bại trận.
Theo một chiêu chí mạng nữa của Tạ Trích Tinh, Uông Liệt ngã mạnh xuống đất, trượt dài mấy mét rồi đập vào một tảng đá lớn, thân thể run rẩy, nôn ra một ngụm máu.
Y nhìn chằm chằm Tạ Trích Tinh và Chung Thần đang bước tới gần, tùy tiện đưa tay lau vết máu bên khóe môi: “Thú vị, hai tên thanh niên nhìn có vẻ bình thường, vậy mà lại có thể phát ra linh lực mạnh mẽ đến vậy.”
Trong một khoảnh khắc, Uông Liệt đột nhiên không còn giãy giụa nữa, trong mắt còn lóe lên sự hưng phấn bệnh hoạn: “Thú vị, thật thú vị, ta vốn chỉ muốn dùng huyết nhục của hậu duệ Lộc Thục để tái tạo kinh mạch, không ngờ lại có thu hoạch bất ngờ.”
Nếu đổi được thân xác như thế này, còn cần tái tạo kinh mạch làm gì?
“Muốn đoạt xác à?” Tạ Trích Tinh nhìn thấu suy nghĩ của y, ánh mắt thoáng qua chút khinh bỉ: “Cũng phải xem ngươi có bản lĩnh đó không.”
Lời còn chưa dứt, hắn lật tay đâm Nhận Hồn Kiếm về phía Uông Liệt.
Tiêu Tịch Hòa hơi không thích cảnh máu me, theo bản năng nhắm mắt lại… Rầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, cô cẩn thận hé mắt nhìn, nhưng không thấy thi thể Uông Liệt đâu.
Cô ngẩn người một chút, mơ hồ nhìn hai người trước tảng đá: “Y đâu rồi?”
Sắc mặt Tạ Trích Tinh có chút khó coi, nheo đôi mắt dài lại nhìn về ngọn núi nhỏ cách đó không xa. Tiêu Tịch Hòa dâng lên dự cảm chẳng lành, vừa ngẩng đầu quả nhiên thấy Uông Liệt đang đứng trên đỉnh núi.
“Vào mộng cảnh của các ngươi thì đã sao? Lũ nhóc ngu ngốc, muốn giết Uông Liệt ta, đợi kiếp sau đi!” Y cười lạnh một tiếng, đột nhiên sử dụng thuật pháp bày trận.
Nhớ tới năng lực có thể nhúng tay vào cả trận pháp thượng cổ của y, Tiêu Tịch Hòa hét lên: “Ngăn y lại! Đừng để y bày trận thành công!”
Lời còn chưa dứt, Tạ Trích Tinh và Chung Thần đã lao tới, nhưng vẫn chậm một bước. Ngay trước khi hai người đến được đỉnh núi, vô số luồng khí bỗng hóa thành những mũi tên bắn về phía họ. Mũi tên vừa nhanh vừa dày đặc, mỗi mũi tên đều mang theo linh lực mạnh mẽ, hai người nhanh chóng lùi lại, vẻ mặt nghiêm trọng ứng phó.
Dù đã dùng hết sức lực, nhưng mũi tên vẫn xé rách y phục của hai người, mấy lần suýt chút nữa thì không tránh khỏi nguy hiểm.
Uông Liệt bấm quyết niệm chú, hàng trăm nghìn mũi tên lại hóa thành lửa, trong nháy mắt, Tạ Trích Tinh và Chung Thần bị nhấn chìm trong biển lửa. Những ngọn lửa này dưới tay y như có sinh mệnh, vừa tấn công vừa thăm dò gân cốt của hai người.
“Thú vị, thật thú vị.” Ánh mắt Uông Liệt tràn đầy sự phấn khích bệnh hoạn: “Một kẻ là Tiên cốt trời sinh, một kẻ là Ma cốt chí âm, không ngờ hôm nay lại xuất hiện cùng một lúc, thú vị…”
Tiêu Tịch Hòa ở trong kết giới, đã không còn nhìn thấy Tạ Trích Tinh, trong lúc tình thế nguy cấp lại muốn lao ra ngoài, kết quả “bịch” một tiếng đập vào kết giới.
Có lẽ đã đoán được nguyên nhân khiến cô không nhịn được mà chạy ra chắc chắn là khi tình huống không ổn, nên Tạ Trích Tinh đã nhốt chặt cô lại, còn dùng riêng một loại kết giới có tính đàn hồi để đề phòng cô va đập bị thương.
Mềm mại, nhưng không thể thoát ra.
Tiêu Tịch Hòa va vào một cái, không hề cảm thấy đau, gần như ngay lập tức đã hiểu được ý đồ của Tạ Trích Tinh, trong lòng bỗng tan chảy, viền mắt cũng đỏ hoe.
Ngũ giác của tu sĩ rất linh hoạt, nhưng trong không gian bí cảnh lại chẳng khác gì người thường, trong mơ cũng vậy. Cô mãi vẫn không tìm thấy hai người trong biển lửa ngút trời, chỉ đành nghiến răng nhìn về phía Uông Liệt: “Nếu ngươi thiêu cháy họ, thì sao còn dùng thân thể họ để hồi sinh được nữa?!”
Uông Liệt cười khinh miệt: “Chẳng phải còn có ngươi sao?”
Nội đan của Trạch Sinh đã hoàn toàn hòa vào xương cốt của cô, cho dù thân thể hai người kia bị hủy hoại thế nào, dùng máu thịt của cô là có thể phục hồi nguyên vẹn.
Tiêu Tịch Hòa ngẩn người ra, hiểu được ý y bèn buông lời mắng chửi: “Đồ điên! Ngươi đúng là đồ điên!”
Uông Liệt khịt mũi khinh thường, nheo mắt lại tăng tốc độ tấn công.
Tiêu Tịch Hòa nóng nảy nhìn về hướng hai người biến mất, lại lần nữa lớn tiếng mắng: “Uông Liệt! Ngươi đừng tưởng tất cả mọi người đều không biết ngươi thì ngươi có thể muốn làm gì thì làm, sớm muộn gì chuyện hôm nay cũng sẽ truyền ra ngoài, ngươi dám đụng đến một cọng tóc của Ma Tôn, cả Ma giới sẽ không tha cho ngươi!”
“Láo xược! Ngươi tưởng ai cũng giống mấy đứa nhóc ngu dốt các ngươi, ngay cả đại danh của Uông Liệt ta cũng không biết sao?!” Uông Liệt cười lạnh.
Y quả nhiên rất để ý chuyện này. Tiêu Tịch Hòa cười khẩy một tiếng: “Ngươi đã làm được chuyện gì? Để lại tác phẩm gì? Ngươi chẳng có cái gì cả, vì sao họ phải biết ngươi? Ngược lại hai người ngươi muốn giết, một người đã danh tiếng lẫy lừng, một người không lâu nữa cũng sẽ vang danh thiên hạ, nổi tiếng hơn ngươi nhiều!”
“Nói bậy bạ! Bọn chúng mà cũng xứng so sánh với ta!” Uông Liệt đã hơi nổi nóng.
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Đại ca à, ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Đã quen biết lão tổ tông nhà ta, thì chắc tuổi cũng không nhỏ nhỉ? Ngươi có biết Tu Tiên giới thay đổi từng ngày, nhân tài lớp lớp, đã trải qua bao nhiêu cuộc cải cách rồi không? Cho dù lúc đầu ngươi còn có đôi chút tiếng tăm, nhưng bây giờ cũng là trắng tay thôi, chẳng ai quan tâm cả!”
“Câm miệng! Có tin ta giết ngươi ngay bây giờ không…”
“Chẳng lẽ ta nói không đúng sự thật à? Ngươi cũng đội lốt Cổ U sống một thời gian rồi nhỉ?” Tiêu Tịch Hòa trừng mắt: “Có ai nhắc đến Uông Liệt không? Không có đúng không! Nếu đã là người có chút tiếng tăm, sao có thể không ai biết đến.”
“Ngươi chỉ đang ‘hết thời’ làm càn, biết thế nào là hết thời chưa? Chính là giống như một món ăn, đã quá lửa rồi! Không ai thèm ăn nữa! Có nấu lại cũng chỉ là cơm thừa canh cặn!”
“Nhìn bộ dạng già khú của ngươi, chắc cũng sống nhiều năm rồi nhỉ? Thật đáng thương, sống đến từng tuổi này, lăn lộn trong giới lâu như vậy, mà ngay cả cái tên cũng không để lại được, chỉ biết ở đây bất lực nổi khùng. Đồ hết thời! Đồ siêu cấp hết thời!”
Cô không hâm mộ thần tượng, nhưng có bạn bè hâm mộ, mưa dầm thấm lâu cũng học được chút ít thuật ngữ.
Uông Liệt bị cô chê bai “hết thời” hết lần này đến lần khác, dù biết cô đang cố ý làm rối loạn tâm trí y, nhưng y vẫn không kìm được cơn thịnh nộ: “Có tin ta giết ngươi ngay bây giờ không!”
“Giết ta thì ngươi cũng vẫn là đồ hết thời.” Tiêu Tịch Hòa đột nhiên bình tĩnh lại, thuận tiện tặng kèm một ánh mắt đồng cảm.
“Ta giết ngươi!” Sự chế giễu bình tĩnh dường như hữu hiệu hơn những lời chửi bới ầm ĩ, mắt Uông Liệt lập tức đỏ ngầu, nghiến răng lao thẳng về phía cô.
Chỉ trong chớp mắt, y đã phá vỡ kết giới lao tới. Tiêu Tịch Hòa hoàn toàn không kịp chạy trốn, chỉ có thể che mặt lại theo bản năng.
Thế nhưng cơn đau trong tưởng tượng lại không xuất hiện.
Cô cẩn thận mở mắt, đã thấy Uông Liệt mang khuôn mặt của Cổ U, đang trân trối nhìn cô. Vì quá kinh ngạc, mắt y mở to cực lớn, dường như chỉ cần dùng sức thêm chút nữa là sẽ rơi ra ngoài.
Môi Tiêu Tịch Hòa mấp máy, còn chưa kịp mở miệng, đã thấy khóe miệng y chảy ra một dòng máu tươi.
“Ngươi…” Uông Liệt khó khăn cất tiếng.
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, lặng lẽ nhìn dọc theo khuôn mặt y xuống dưới, quả nhiên nhìn thấy lưỡi kiếm quen thuộc.
Là Nhận Hồn.
Uông Liệt ngã xuống, gương mặt lạnh lùng của Tạ Trích Tinh lộ ra trước mắt, Tiêu Tịch Hòa mếu máo, lập tức nhào tới: “Ma Tôn! Dọa ta sợ muốn chết!”
“Biết sợ sao còn nói năng lung tung?” Tạ Trích Tinh nghiêm mặt. Có trời mới biết khi hắn bị kẹt trong trận pháp, nghe cô nói những lời đó đã thót tim đến mức nào.
“Ta mà không nói, làm sao các ngài thoát ra được?” Tiêu Tịch Hòa tiếp tục thút thít.
Sắc mặt Tạ Trích Tinh vẫn không tốt: “Sao nàng biết chúng ta không ra được?” Cùng lắm chỉ là vấn đề thời gian, tốt hơn việc cô lấy thân mình mạo hiểm như thế này nhiều.
“Tiêu đạo hữu vất vả rồi.” Chung Thần nghiêm túc cảm ơn: “May mà có cô, chúng ta mới nhìn ra được một chút sơ hở của y.”
“Ngươi còn khen nàng ấy.” Bây giờ Tạ Trích Tinh càng nhìn Chung Thần lại càng thấy không thuận mắt: “Biết rõ nguy hiểm còn cố tình làm, đúng là ngu xuẩn.”
Tiêu Tịch Hòa: “Hu hu hu.”
“Đừng giả vờ nữa.” Tạ Trích Tinh nhíu mày.
Tiêu Tịch Hòa sụt sịt mũi, không khóc nữa: “Ta biết ngài sẽ xuất hiện kịp thời, mới dám làm như vậy mà.”
Vẻ mặt Tạ Trích Tinh vẫn không chút cảm xúc.
“Cảm ơn Ma Tôn, ngài lại cứu ta một mạng.” Tiêu Tịch Hòa làm bộ ngoan ngoãn, vừa định nói thêm mấy câu nịnh nọt, đột nhiên lộ vẻ kinh hãi: “Uông Liệt đâu rồi?!”
Tạ Trích Tinh và Chung Thần đồng thời khựng lại, khi cúi đầu nhìn xuống, trên mặt đất đã trống không.
Ngay cả một giọt máu cũng không còn.
Cùng lúc đó, dấu ấn trên ngực ba người đột nhiên lỏng ra, ánh sáng xanh lam cũng nhạt đi một phần. Tiêu Tịch Hòa vừa ý thức được điều gì đó, lập tức đưa tay đặt lên ngực Tạ Trích Tinh.
“Sợi tơ biến mất rồi.” Cô nhíu mày nói.
“Chắc là Uông Liệt vừa chết, sát trận y để lại cũng theo đó mà tan vỡ, còn về thi thể…” Chung Thần trầm ngâm một lát: “Có lẽ đã bị linh thảo hấp thụ rồi, chẳng phải những người chết trước đó cũng như vậy sao.”
“… Vậy à?” Tiêu Tịch Hòa cứ cảm thấy không đơn giản như vậy.
Chung Thần khẽ gật đầu, vừa định nói thêm gì đó, Tạ Trích Tinh bỗng giải trừ mộng cảnh, ba người buộc phải đồng thời tỉnh lại.
Khi Tiêu Tịch Hòa mở mắt, chạm ngay phải ánh mắt lo lắng của Trần Oánh Oánh.
Thấy cô tỉnh lại, Trần Oánh Oánh lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tiêu đạo hữu, cô tỉnh rồi à?”
Tiêu Tịch Hòa ngồi dậy, phát hiện trời đã sáng rõ, Tạ Trích Tinh và Chung Thần đang tự ngồi thiền, hai người Lâm Phàn và Tiểu An cũng đang nhìn chằm chằm cô.
“Họ tiêu hao quá nhiều, cần ngồi thiền để bù đắp lại chút linh lực.” Trần Oánh Oánh chủ động giải thích: “Đêm qua ta thấy Chung đạo hữu và Ma Tôn không ổn lắm, biết là họ đã nhập mộng, nên đã đưa cô về đây để đề phòng bất trắc.”
Tiêu Tịch Hòa bừng tỉnh, lập tức trêu chọc nhìn nàng ấy: “Cho nên Chung Thần đã kể chuyện chúng ta bí mật mưu tính cho cô nghe rồi à?”
Trần Oánh Oánh đỏ mặt: “Đều do ta quá cố chấp, nghĩ đi nghĩ lại vẫn muốn đi tìm cô, Chung đạo hữu sợ nảy sinh rắc rối, mới kể hết mọi chuyện cho ta nghe.”
Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm khuôn mặt ửng đỏ của nàng ấy. Ôi, lại chèo được thuyền rồi.
“Thiếu phu nhân, lúc cô đi ta đã đoán ra có chuyện gì rồi, cho nên mới không đi tìm cô.” Lâm Phàn bày tỏ lòng trung thành.
Trái lại, Tiểu An có vẻ ngại ngùng: “Xin lỗi Tiêu đạo hữu, ta vốn định đi tìm tỷ, nhưng không dám đi…”
“Có thể hiểu được, không cần để trong lòng.” Tiêu Tịch Hòa xua tay: “Ta cũng đâu có nói chuyện này cho cậu biết.”
Tiểu An cười gượng gạo.
Tiêu Tịch Hòa đứng dậy vận động tay chân một chút, mới phát hiện xung quanh ngoài mấy người bọn họ ra, không còn một ai khác. Cô khựng người lại, thắc mắc nhìn Lâm Phàn.
“Dấu ấn đã trở lại bình thường, tự nhiên thí luyện cũng phải bắt đầu lại.” Lâm Phàn bình thản trả lời: “Bọn họ đều đã ai đi đường nấy rồi.”
Tiêu Tịch Hòa nhướng mày, tiếp đó nhìn sang Trần Oánh Oánh: “Sao cô không đi cùng Đế Âm Các?”
“Đã trở lại bình thường rồi, không sợ bọn họ mất mạng nữa, ta muốn đợi cô tỉnh lại.” Trần Oánh Oánh nói.
Tiêu Tịch Hòa “à” lên một tiếng đầy ẩn ý: “Là muốn đợi ta tỉnh lại, hay là muốn ở bên cạnh Chung đạo hữu thêm một lát? Dù sao cũng là nhân duyên trời định mà.”
Trần Oánh Oánh lúng túng: “Ta đâu phải…”
“Mặt đỏ rồi kìa.” Tiêu Tịch Hòa cười hì hì.
Nghe cô nói vậy, mặt Trần Oánh Oánh càng đỏ hơn, còn chưa kịp mở miệng giải thích, một giọng nói trầm ổn và nghiêm túc vang lên: “Tiêu đạo hữu, Trần đạo hữu dễ xấu hổ, cô đừng trêu nàng ấy nữa.”
“Mới đó đã bênh rồi sao?” Tiêu Tịch Hòa trêu chọc hắn ta.
Chung Thần nghẹn lời: “Ta không có…”
“Nhưng mặt huynh cũng đỏ rồi.”
Ánh mắt Chung Thần lập tức lảng tránh: “Cô, cô nhìn nhầm rồi…”
“Thật không?” Tiêu Tịch Hòa sáp lại gần. “Sao ta cảm thấy không nhìn nhầm nhỉ? Không có sao không có sao…”
Còn chưa kịp nói dứt câu, cô đã bị người ta túm cổ áo lôi đi.
Tiêu Tịch Hòa không cần quay đầu cũng biết là ai, lập tức giãy giụa phản đối: “Ma Tôn! Ngài thả ta ra.”
Người túm cô lạnh lùng cười một tiếng, cứ thế xách cô đi tiếp, Lâm Phàn lập tức cười cười đuổi theo.
Tiêu Tịch Hòa hết cách, đành phải cao giọng: “Tiểu An, đi cùng chúng ta không?!”
“Không đâu! Dù sao cũng không nguy hiểm đến tính mạng nữa, ta tự đi xem sao!” Tiểu An cười vẫy tay: “Nếu bị loại, thì sẽ tập trung đi tìm vị hôn thê cho Đảo chủ!”
“Tên nàng ấy là gì thế!” Tiêu Tịch Hòa gân cổ lên hét.
Tiểu An cũng gân cổ lên: “Tiêu Tịch Hòa!”
“Cái gì?”
“Tiêu Tịch Hòa!”
Tiêu Tịch Hòa cạn lời: “Tên nhóc ngốc này, ta bảo cậu ta nói tên hôn thê của Đảo chủ, cậu ta gọi ta làm gì.”
“Trông có vẻ không được thông minh cho lắm.” Lâm Phàn chêm vào một câu.
Tiêu Tịch Hòa muốn hỏi lại lần nữa, nhưng đã đi xa rồi.
Chung Thần nhìn ba người đi càng lúc càng xa, một lúc lâu khẽ thở dài: “Ma Tôn nặng tình với Tiêu đạo hữu, chỉ là hay ghen quá.”
“Huynh còn nhìn ra được ngài ấy ghen à?” Trần Oánh Oánh ngạc nhiên.
Chung Thần khựng lại một chút, cúi đầu nhìn nàng ấy: “Tính ta có hơi khô khan, nhưng cũng không ngốc.”
Trần Oánh Oánh nhìn hắn ta chăm chú, đột nhiên dâng lên đôi chút cảm giác luống cuống.
Tiểu An nhìn người này rồi lại nhìn người kia, thức thời chào tạm biệt hai người.
“Hay là đi cùng chúng ta đi.” Vì cậu ta còn nhỏ tuổi, Chung Thần theo thói quen coi cậu ta là trẻ con.
Tiểu An gãi đầu: “Không cần đâu, ta tự đi.”
Chung Thần thấy cậu ta kiên quyết cũng đành đồng ý, gật đầu xong đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, ban nãy tại sao đệ cứ gọi tên Tiêu đạo hữu vậy?”
“Ta không… Tiêu Tịch Hòa là tên của Tiêu đạo hữu sao?” Tiểu An kinh ngạc mở to mắt.
Chung Thần khựng người lại: “Đệ không biết à?”
“Ta không biết mà!” Bọn họ cứ Tiêu đạo hữu Tiêu đạo hữu suốt, cậu ta chỉ biết cô họ Tiêu, chứ đâu biết tên gì!
Tạ Trích Tinh túm Tiêu Tịch Hòa đi suốt một quãng đường, mãi đến chỗ không người mới thả cô ra.
“Y phục nhăn hết rồi.” Tiêu Tịch Hòa phàn nàn.
Tạ Trích Tinh nghe vậy, thuận tay chỉnh lại cổ áo cho cô.
Lâm Phàn nhìn động tác tự nhiên như vậy của hắn, không khỏi cảm thán: “Thiếu chủ, ngài đúng là càng ngày càng đảm đang.”
Tạ Trích Tinh liếc y một cái: “Ghen tị à?”
… Cái này có gì mà ghen tị? Lâm Phàn câm nín trong giây lát, sau đó nhanh chóng nhắc đến chuyện chính: “Đã giải trừ được sát trận, chúng ta ra ngoài thôi.”
Nói rồi, y định hủy bỏ dấu ấn trên người.
“Vội gì chứ! Thắng trận này được 300 linh thạch đấy!” Tiêu Tịch Hòa vội vàng ngăn lại.
Khóe miệng Lâm Phàn giật giật: “Có 300…”
“Không ít đâu, ba người chúng ta là 900, có thể mua được rất nhiều thứ.” Tiêu Tịch Hòa bấm đốt ngón tay tính toán: “Có Ma Tôn ở đây, chúng ta cứ nằm im cũng thắng, huynh không muốn thì đưa cho ta.”
Lâm Phàn vẫn cảm thấy không cần thiết, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Tạ Trích Tinh bèn từ bỏ ngay lập tức: “Được…”
Tiêu Tịch Hòa thấy vẻ mặt không tình nguyện của y, không khỏi bật cười: “Đừng lo mà, chỉ là ăn không ngồi rồi mấy ngày thôi, có Ma Tôn ở đây, bọn họ không dám đến trêu chọc chúng ta đâu.”
“Vậy lỡ mà thăng cấp thì sao?” Lâm Phàn hỏi: “Trận sau là tu sĩ đấu với tu sĩ, Ma tộc đấu với Ma tộc, chúng ta không bảo vệ cô được đâu.”
Tiêu Tịch Hòa dựa vào người Tạ Trích Tinh: “Lấy linh thạch xong rồi lập tức hủy bỏ dấu ấn, bỏ thi đấu là xong.”
Lâm Phàn thấy cô đã tính toán đâu ra đấy, tự nhiên cũng vui vẻ chiều theo, thế là ba người cứ thế dựng trại tại chỗ.
Đúng như Tiêu Tịch Hòa nghĩ, có thần giữ cửa Tạ Trích Tinh ở đây, cho dù là tu sĩ hay Ma tộc, vừa nhìn thấy bọn họ đã lập tức quay đầu bỏ chạy, ngay cả ý định khiêu chiến cũng không có.
Ba người nghỉ ngơi tại chỗ mấy ngày, trên không trung đột nhiên xuất hiện chữ “10”.
“Bắt đầu đếm ngược rồi, loại thêm 10 người nữa là ải này kết thúc.” Lâm Phàn nheo mắt nhìn.
Tiêu Tịch Hòa tràn đầy mong đợi nhìn lên bầu trời, mỗi lần con số thay đổi đều khiến cô kích động một hồi lâu. Tạ Trích Tinh lười biếng nhìn cô chằm chằm, lúc lâu sau mới hỏi một câu: “900 linh thạch đáng để nàng vui vẻ như vậy sao?”
“Mua được cho ngài một bộ pháp y rất tốt rồi, đương nhiên là đáng.” Tiêu Tịch Hòa tiếp tục nhìn trời.
Tạ Trích Tinh hơi khựng lại, muốn nói pháp y mà 900 linh thạch mua được, còn chưa xứng với hai chữ “rất tốt”, nhưng nhìn dáng vẻ thành kính của cô, khóe môi hắn lại cong lên.
Hắn chưa từng mặc pháp y giá 900 linh thạch, biết đâu lại tốt hơn hắn nghĩ.
Trong sự mong chờ tha thiết của Tiêu Tịch Hòa, con số trên không trung liên tục thay đổi, cuối cùng, vào một buổi sáng sớm, con số đó cũng trở về 0.
Cô nhảy cẫng lên hoan hô một tiếng, đưa tay định hủy bỏ dấu ấn trên người, kết quả ngay khoảnh khắc ngón tay sắp chạm vào, dấu ấn đã biến mất.
Tiêu Tịch Hòa: “… Hả?”