Bảy năm lưu lạc trong thời cổ đại, tôi và Tiêu Chẩm cuối cùng cũng hoàn thành sứ mệnh xuyên không. Khi ấy, tâm hồn ta hòa làm một với chàng, chàng hứa sẽ lập ta làm Hoàng hậu, trọn đời chỉ có một mình ta. Nhưng tình yêu của ta tan vỡ khi Tiêu Chẩm vì nghĩa tình với Thẩm Âm - biểu muội cũng là người xuyên không cùng ta. Thẩm Âm đã chọn "thể chất đặc biệt" để mang thai con của Tiêu Chẩm, trở thành công cụ nối dõi tông đường cho Thẩm gia - dòng họ của cha nàng đã hy sinh vì nước. Tiêu Chẩm đã chọn nàng, dù nói rằng "ta không yêu nàng ta, chỉ là một đứa trẻ để nối dõi Thẩm gia". Dù ta đã van nài, khóc lóc, nhưng ngày mười lăm tháng ấy vẫn đến. Tiêu Chẩm quên rằng ta cũng có cơ hội trở về. Và ta đã chọn. Ta chọn trở về nhà, để lại phía sau một người đàn ông đã đánh mất trái tim mình vì một lời hứa không giữ được.