Mãi Ở Trong Lòng Anh
Bước Ra Từ Bóng Tối
Mãi Ở Trong Lòng Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Maruru
***
Đêm đã về khuya.
Phòng cấp cứu bệnh viện sáng rực dưới ánh đèn.
Ba giờ trước, một bệnh nhân bị tai nạn xe hơi, vỡ lá lách đã được đưa tới.
Sau ca phẫu thuật thành công, Dịch Yên cùng chủ nhiệm Trần quay lại văn phòng.
Sau khi bàn luận xong ca mổ, chủ nhiệm Trần vẫy tay: "Thôi, về đi. Chỉ hơn một tiếng nữa là hết ca trực của em."
Mấy ngày nay thời tiết đột ngột trở lạnh, dịch cúm hoành hành, Dịch Yên không cẩn thận cũng bị nhiễm bệnh. Làm việc hơn mười tiếng liên tục, đầu cô dần trở nặng.
Chào chủ nhiệm Trần, cô rời văn phòng trở về phòng khám.
Sáng sớm, bệnh viện vắng vẻ, hành lang thưa thớt bóng người.
Trong phòng tư vấn, hai y tá nhỏ vừa nhìn thấy Dịch Yên bước vào liền chào: "Bác sĩ Dịch."
Chiếc khẩu trang y tế màu xanh che gần hết khuôn mặt cô, giọng cô khàn khàn: "Các em có bị cảm không? Hôm nay đến giờ ăn trưa cô cũng chẳng động đến thức ăn, có cần uống thuốc không?"
Dịch Yên kéo ghế ngồi xuống: "Không sao, không nghiêm trọng đâu."
"Thế cô uống nhiều nước ấm đi, dạo này khoa cấp cứu có rất nhiều bệnh nhân bị cúm."
"Ừ."
Tối qua không muốn ăn, nhưng sau vài tiếng, Dịch Yên cảm thấy đói.
Cô lấy điện thoại trong túi áo blouse trắng, vuốt màn hình: "Tôi gọi thức ăn ngoài, hai em đặt luôn chứ?"
Hai y tá trực đêm đói bụng từ lâu. Họ vốn có quan hệ tốt với Dịch Yên, liền chạy ra gọi thêm.
Đặt xong cơm hộp, vẫn không thấy bệnh nhân tới. Dịch Yên đứng dậy uống một cốc nước ấm.
Ngồi lại bàn làm việc, hai y tá nhỏ vẫn tiếp tục trò chuyện.
"Sắp đến kỳ nghỉ lễ, người đến cấp cứu càng đông. Giờ lại thêm dịch cúm, làm không ngừng nghỉ, bận muốn chết."
"Đúng vậy, nghề này của chúng ta chẳng bao giờ có thời gian rảnh như người khác. Khi họ nghỉ cuối tuần, đến lượt mình phải trực, nhìn bạn bè đi chơi, thật sự ngưỡng mộ."
"Hmm", y tá nhỏ thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ, "Thời tiết lạnh thế này, sáng nào thức dậy cũng lề mề lắm."
"Thứ duy nhất có thể an ủi bây giờ là chỉ còn ba tiếng nữa là hết ca trực."
Hôm nay Dịch Yên không khỏe, cô nói ít, uống ngụm nước ấm, lại đeo khẩu trang.
Tự mình bị bệnh, không thể để người khác lây nhiễm.
Một lát sau, y tá bên ngoài gõ cửa.
"Bác sĩ Dịch, chủ nhiệm Trần gọi cô đến văn phòng. Có chuyện muốn nói với cô, nhưng cô không nghe máy."
Dịch Yên vô tình chạm vào túi áo, mới biết điện thoại đã tắt chuông từ lúc cô đặt cơm, không hay biết có người gọi.
"Ừ, được rồi", cô đóng tập hồ sơ, "Tôi sẽ qua ngay."
———
Chủ nhiệm Trần gọi Dịch Yên bàn luận việc.
Nửa tiếng sau, Dịch Yên rời văn phòng, đến bên cửa sổ cạnh cầu thang, tháo khẩu trang hít thở không khí.
Thành phố vẫn chìm trong giấc ngủ, không gian cô đơn và yên tĩnh.
Đeo khẩu trang suốt ngày thật khó chịu. Cô đứng thêm vài phút rồi đi rửa tay trước khi quay về văn phòng.
Cơm hộp hai y tá đặt nửa tiếng trước đã tới.
"Cô giao đồ ăn lúc nãy thật đẹp trai nhỉ." Ngay khi Dịch Yên bước vào, nghe thấy tiếng y tá Tiểu Na.
Dịch Yên vốn thích thú với mấy anh chàng đẹp trai =))))
"Đẹp trai thế nào?"
Tiểu Na hào hứng tách đôi đôi đũa: "Anh ấy cao ráo, cơ bắp, nước da rám nắng khỏe mạnh, đúng chuẩn ‘bùng nổ hormone’, tôi chỉ ra lấy đồ ăn thôi mà mất cả hồn."
Một y tá khác không ra lấy đồ nói: "Tiếc quá, biết thế tôi đã ra ngoài nhận đồ."
Dịch Yên cởi áo blouse trắng ném sang bên, ngồi xuống bàn, cầm đũa: "Anh ấy có đẹp trai thật, nhưng không phải gu tôi thích."
"Bác sĩ Dịch, sao cô khẳng định người ta không đẹp khi chưa gặp mặt chứ?"
Dịch Yên tháo khẩu trang, mỉm cười: "Bởi vì đó không phải gu tôi thích."
Không phải gu mình thích, dù đẹp trai đến mấy cũng vậy.
Hai cô y tá lập tức hứng khởi: "Vậy cô thích kiểu nào?"
"Lần trước có bệnh nhân mổ đầu theo đuổi cô đúng không? Sau kỳ nghỉ lễ một tuần, tôi quên mất rồi."
Tiểu Na tức thì trả lời: "Làm sao có thể, đến số của bác sĩ Dịch còn chưa lấy được."
Dịch Yên ngước mắt lên: "Hình như số anh ta ở đây này."
Khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ. Hai cô y tá nhìn chằm chằm, ngạc nhiên: "Cô thật sự cho anh ta số điện thoại?"
Dịch Yên nhếch mép: "Lừa cô thôi."
Tiểu Na: "Tôi nói rồi mà, bác sĩ Dịch sao có thể thích mấy tên côn đồ đó, chẳng ra gì."
Người bên cạnh nghe thấy, lập tức huých khuỷu tay Tiểu Na, nháy mắt ra hiệu.
Tiểu Na khịt mũi.
Họ nghe đồn, bác sĩ Dịch hồi học cao trung là một nữ lưu manh, cũng là côn đồ.
Tin đồn xuất phát từ những thực tập sinh cùng nhóm. Không rõ thật giả thế nào, nhưng cũng không phải không có căn cứ.
Văn phòng thoáng chốc im lặng.
Vài giây sau, Dịch Yên phá vỡ im lặng: "Đúng vậy."
Cô nhai nhai chậm rãi, nói: "Tôi không thích mấy tên côn đồ kiểu đó chút nào."
Hai y tá nhỏ thở phào nhẹ nhõm, không khí trở nên khó xử.
Dịch Yên hờ hững: "Kiểu tôi thích..."
Cô híp mắt, như đang nhớ về điều gì: "Phải thật đẹp trai, trắng nõn, không thích nói chuyện."
"À còn có," cô suy nghĩ, cong môi, "Trêu chọc một chút sẽ thẹn thùng."
Cái này không giống như đang nghĩ về kiểu mình thích, giống như nhắc đến người nào đó.
Hai cô y tá kinh ngạc, bác sĩ Dịch vốn bình tĩnh cương nghị lại thích kiểu này.
Trong khi họ còn kinh ngạc, Dịch Yên như đã quên mất đề tài, nhanh chóng kết thúc bữa ăn, rút khăn giấy lau tay.
Cô bị bệnh, ăn uống không ngon, ăn vài miếng đã no, ném cơm hộp vào thùng rác.
Bầu trời phía đông dần sáng.
Ăn xong, Dịch Yên quay về phòng khám, lần lượt tiếp nhận bệnh nhân vào cấp cứu.
Khám xong hai bệnh nhân cuối cùng, cô khịt mũi, ngón tay nhẹ xoa huyệt Thái Dương.
Bị cúm, cảm giác choáng đầu so với trước càng nghiêm trọng.
Cánh cửa mở, Dịch Yên hơi hoảng, tiếp tục làm việc.
Vừa khâu xong vết thương cho bệnh nhân, cô kéo khẩu trang ra, đến bên cửa sổ thông khí.
Cửa sổ hé mở, khí lạnh tràn vào. Ngoài cửa sổ, thành phố dần thức dậy, xuất hiện vài bóng người.
Rời khỏi thành phố này tám năm, cuối cùng quay về.
Không rõ vì sao.
Có lẽ bởi vì không khí ở đây dễ chịu hơn các nơi khác.
Lấy lại tinh thần, cách đó không xa, một bóng người bước qua. Áo khoác gió dài, dáng cao.
Đồng tử Dịch Yên chợt co lại.
Vừa rồi ánh nắng sớm hơi chói, cô chỉ nhìn thấy nửa gò má.
Huyệt Thái Dương vẫn đau, cuối cùng cô lắc lắc đầu.
Chỗ đó đã không còn ai, có lẽ cô nhìn nhầm.
Trở về hai năm chưa bao giờ gặp lại, sao có thể đột nhiên xuất hiện.
Lúc này phòng khám lại có bệnh nhân tới. Dịch Yên không nghĩ ngợi nhiều, đeo khẩu trang tiếp tục làm việc.
————
Trời vừa sáng, phòng cấp cứu đông nghịt, liên tục bận rộn mười mấy tiếng, cuối cùng cũng đến giờ tan trực.
Ngón tay Dịch Yên xoay chiếc bút, nghĩ đến việc về nhà ngủ một giấc, đầu cô như muốn nổ tung.
Đang suy nghĩ, cánh cửa nhẹ nhàng mở ra.
"Xin chào."
Tay Dịch Yên vẫn chống trán, nhìn chằm chằm mặt bàn, trực tiếp hỏi: "Anh không khỏe sao?" Giọng nói sau khẩu trang buồn.
Trong chớp mắt, bên ngoài trở nên yên tĩnh.
Không nghe tiếng trả lời, cô thả tay, ngước nhìn cửa.
Ở cửa phòng khám bây giờ, chính là người mặc áo gió cô vừa nhìn thấy.
Sắc mặt anh có chút tái nhợt, nhưng không che giấu được khuôn mặt thanh tú, thậm chí phải nói là bệnh tật càng làm anh đẹp hơn.
Dịch Yên ngẩn người.
Chia tay nhiều năm, anh trưởng thành hơn, cao hơn, tóc ngắn hơn, nét mặt theo năm tháng trở nên cương nghị hơn, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, không chút giao động.
Ngoại trừ vẫn rất trắng, rất yên tĩnh, còn rất đẹp giống như trước kia, nhưng Dịch Yên không tìm thấy chút cảm giác quen thuộc nào.
Dịch Yên vẫn đeo khẩu trang, người ở cửa chỉ nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt dừng lại trên tấm thẻ cài trước ngực áo blouse trắng.
Bác sĩ khoa ngoại —— Dịch Yên.
Dịch Yên chú ý thấy hành động đó, trái tim bỗng nhảy lên, khẩu trang che khuất nửa dưới mặt, cô chỉ nhìn thấy đôi mắt, nhưng anh lập tức nhận ra cô.
Tuy nhiên, anh nhìn thẳng vào mắt cô, cảm xúc không hề dao động, xem cô như người xa lạ.
"Khám bệnh."
Hai chữ, toàn là cảm giác lãnh đạm xa cách.
Trái tim Dịch Yên bỗng chùng xuống.
Lúc đầu chỉ thấy môi mỏng của anh hơi nhếch lên, vài giây sau cô mới nhận ra anh đang trả lời mình.
Rõ ràng cuộc đối thoại không dài, nhưng Dịch Yên cảm thấy lâu như một thế kỷ.
Lòng chút chua xót, nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Người ở cửa không nói nữa, nhanh chóng đi vào ngồi trên giường bệnh, không đợi cô lên tiếng, liền trầm mặc cởi áo trên người.
Phòng yên lặng như tờ.
Dịch Yên cũng trầm mặc chuẩn bị dụng cụ, nhìn người đang ngồi quay lưng về phía mình.
Cuối cùng anh cũng cởi xong áo sơmi, tấm lưng gầy gò, đường cong rõ ràng, đứng bên cạnh vẫn thấy được cơ bụng.
Dịch Yên nháy mắt kinh ngạc, anh đã thay đổi nhiều.
Nhưng cô chú ý đến vết thương lẫn máu trên lưng anh, sự chú ý của cô lập tức thay đổi.
Cô nghiêm nghị bước tới.
"Sao lại bị như thế này?"
Người trên giường không trả lời.
Từ nhỏ Tô Ngạn đã không thích nói chuyện, càng lớn càng lạnh lùng.
Dịch Yên cũng không nói nữa, nhanh chóng đeo găng tay, xem xét vết thương.
Mảnh kính vỡ đâm vào da thịt, máu me lẫn lộn, miệng vết thương còn nứt ra.
Cô hiểu nỗi đau, nhưng sắc mặt người phía trước không chút dao động, lông mày không nhíu.
Dịch Yên vốn bình tĩnh, nhưng từ lúc tiêm thuốc tê, tay bắt đầu run, cúm khiến đầu cô quay cuồng hơn gấp trăm lần.
Cô im lặng hít sâu, chậm rãi thở ra để ổn định tâm tình, nghiêm túc xử lý vết thương.
Khử trùng sạch sẽ, khâu lại, bôi thuốc băng bó.
Tuyết rơi vào phòng khám, yên tĩnh.
Đến khi xử lý xong, hai người chưa hề nói chuyện.
Dịch Yên liếc nhìn Tô Ngạn, anh ngoại trừ sắc mặt tái nhợt, toàn bộ quá trình như thể người bị thương không phải chính mình, mặt vẫn lãnh đạm như cũ.
Băng vải quấn chặt trên vai, vừa cầm dục vừa câu người.
Tầm mắt Dịch Yên dừng lại phía trên, mỗi lần chớp mắt đều không rời.
Dù bao nhiêu năm, anh vẫn có thể hấp dẫn cô dễ như trở bàn tay, anh chính là không tự biết mình rất câu người.
Tầm mắt bị che khuất, anh mặc áo sơmi, đưa tay lên nút áo.
Dịch Yên hạ mắt, quay đi rửa tay.
Rửa xong, cô ngồi lại bàn kê thuốc, thời gian và liều lượng đã viết, nhưng cô vẫn mở miệng.
"Thuốc dùng sau khi ăn, một ngày ba lần, cẩn thận nhiễm trùng."
Có lẽ vì phép lịch sự, Tô Ngạn nhận lấy đơn thuốc: "Cảm ơn."
Lạnh nhạt xa cách.
Dịch Yên trong lòng hơi xót.
Người phía trước đã quay đi ra cửa, cô môi mấp máy rất lâu, cuối cùng không nhịn được.
"Tô Ngạn......"
Tô Ngạn đã ra đến cửa.
Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng anh kéo cửa rời đi, giọng lạnh nhạt.
"Cô nhận lầm người."
Anh không thèm liếc nhìn cô.
......
Hiện tại đầu choáng váng, Dịch Yên hung hăng nhắm mắt.
Anh lừa cô, hồ sơ bệnh án, chói mắt viết hai chữ Tô Ngạn.
Anh không còn để ý cô, nói dối cũng chẳng thèm.
Anh không còn giống như trước kia chiều chuộng cô, trong thế giới của anh muốn làm gì thì làm, ánh mắt nhìn cô toàn là hờ hững.
Một lúc sau, lông mi Dịch Yên run run, cô mở bừng mắt.
......
Ánh mắt anh, sẽ không bao giờ nói chuyện với cô nữa.
***