15. Chương 15: Canh hai (1)

Mãi Ở Trong Lòng Anh

Chương 15: Canh hai (1)

Mãi Ở Trong Lòng Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch Yên chỉ ngạc nhiên chớp mắt, rồi lại trở về vẻ mặt bình thường như mọi khi.
Trong phòng khám chỉ nghe tiếng dụng cụ y tế va vào nhau phát ra âm thanh nhỏ.
Tô Ngạn không bước vào, đứng im ở cửa, thờ ơ liếc nhìn bóng lưng của Dịch Yên, nhớ tới bao thuốc bị ném vào thùng rác tối hôm qua.
Thôi Đồng ngồi trên giường bệnh, lòng đầy xấu hổ, muốn biến mất ngay lập tức. Ai muốn gặp cảnh tượng ấy chứ.
Dịch Yên cầm dụng cụ đến giường bệnh.
Thôi Đồng ngồi trên giường, tay bị băng gạc quấn, Dịch Yên đeo bao tay, giúp cậu tháo băng gạc, quan sát miệng vết thương, bôi thuốc khử trùng rồi băng lại.
Suốt từ đầu đến cuối, phòng khám im lặng, không một tiếng động.
Xử lý xong vết thương, Dịch Yên thu dọn dụng cụ, hàng mi sau lớp khẩu trang rũ xuống: "Đừng để vết thương dính nước, lần này thay thuốc xong, lần sau có thể không cần đến nữa."
Thôi Đồng gật đầu nhanh: "Dạ."
Nói xong lại thấy không ổn, vội hỏi: "Bác sĩ, tay tôi có bị để lại sẹo không?"
Dịch Yên ngước mắt nhìn anh: "Có, nhưng không ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày."
Thôi Đồng lập tức nói: "Nhưng mà bác sĩ, tôi sợ sẹo, cô kê đơn thuốc trừ sẹo cho tôi nhé, tôi đi ra ngoài mua thuốc đây."
Dù ít thanh niên quan tâm đến sẹo như thế, Dịch Yên cũng không nói gì, ngồi xuống bàn kê đơn thuốc.
Thôi Đồng nhận đơn thuốc: "Cảm ơn bác sĩ."
Nói xong, vội chạy đến chỗ Tô Ngạn đứng ở cửa: "À..., đội trưởng Tô, em đi lấy thuốc đây, lát nữa quay lại tìm anh."
Tô Ngạn gật đầu.
Thôi Đồng chạy đi. Sau đó, Tô Ngạn bước vào phòng khám.
Nghe Thôi Đồng nói vậy, Dịch Yên đoán Tô Ngạn cũng có vết thương cần xử lý.
Điều đó khiến cô nhớ lại lần gặp lại hai tháng trước. Lúc đó, Tô Ngạn bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, chẳng thèm nhìn cô.
Giờ nghĩ lại, tình cảnh gặp nhau của hai người vẫn chẳng khác mấy. Chỉ có điều, giờ cô biết Tô Ngạn có bạn gái.
Mối quan hệ của họ chưa bao giờ dịu đi.
Hai người vẫn im lặng, chưa kịp nói chuyện, Tô Ngạn đã ngồi xuống giường bệnh bên kia.
Phòng khám chỉ còn Dịch Yên là bác sĩ, cô ngước mắt nhìn Tô Ngạn.
Đây là lần đầu tiên từ khi Tô Ngạn bước vào phòng khám, mắt Dịch Yên nhìn thẳng vào anh. Cô mới phát hiện, trên xương quai xanh của anh có vết thương.
Suốt quá trình, Dịch Yên không nhìn thấy ánh mắt của Tô Ngạn, thu mắt đứng dậy chuẩn bị dụng cụ.
Vết thương ở ngay trên xương quai xanh của Tô Ngạn, vị trí khá tế nhị.
Anh ngồi, cô đứng, không bị chênh lệch chiều cao tạo cảm giác áp bức.
Nhưng ngược lại, Dịch Yên cảm thấy khó khăn. Khi xử lý vết thương, cô phải ghé sát, đối diện với mặt anh.
Hơi thở sau lớp khẩu trang nóng dần, trở nên nóng hổi. Dịch Yên lấy lại bình tĩnh, không ngước mắt nhìn Tô Ngạn dù chỉ một lần.
Da anh rất trắng, xương quai xanh gợi cảm giác cấm dục. Miệng vết thương hở, máu đỏ chảy ra.
Trên vết thương có rỉ sắt. Nhìn đã biết, đó là rỉ sắt từ dụng cụ cùn gây ra, Dịch Yên nhíu mày.
Nhưng từ trước tới nay, người trước mặt dường như không biết đau, lần trước cũng vậy. Dù tấm lưng rướm máu, anh cũng không nhíu mày dù chỉ một lần.
Dịch Yên tiêm thuốc gây tê, bắt đầu rửa miệng vết thương.
Khoảng cách giữa hai người khá gần. Dịch Yên rũ mắt, khẩu trang che khuất nửa khuôn mặt, động tác trên tay thật lưu loát.
Tô Ngạn cụp mắt xuống, tầm mắt dừng lại trên khuôn mặt cô.
Dịch Yên không nhận ra, chỉ thấy hơi mất tự nhiên. Tô Ngạn là người mà ngay cả khi không lên tiếng, cảm giác tồn tại cũng rất mạnh. Không còn cách nào khác, Dịch Yên đành mặc kệ.
Thậm chí, cô có thể cảm nhận từng hơi thở mơ hồ phả vào trán mình.
Nhưng Dịch Yên không ngẩng đầu, cũng không có ai tiến vào phòng khám, càng tăng thêm cảm giác mất tự nhiên.
Bàn tay dưới bao tay cao su đã toát ra một tầng mồ hôi mỏng. Cuối cùng xử lý xong vết thương, Dịch Yên đứng phắt dậy, ngước mắt tình cờ chạm vào ánh mắt của Tô Ngạn.
Tim cô rơi lộp bộp, không biết chỉ là tình cờ chạm vào mắt anh, hay Tô Ngạn vẫn luôn nhìn cô.
Nhưng chỉ một khắc, Dịch Yên đã tự phủ định vế sau.
Sao Tô Ngạn có thể nhìn cô. Thậm chí nhìn cô một cái, anh cũng không muốn.
Dịch Yên thu dọn dụng cụ xong, từ cương vị bác sĩ mở miệng: "Không được để vết thương dính nước."
Người ngồi phía sau không đáp lại, Dịch Yên cũng không quan tâm, dù sao cũng không phải lần đầu tiên Tô Ngạn phớt lờ cô.
Cô tiếp tục làm việc của mình.
Tô Ngạn đã ngồi dậy, lặng lẽ đứng một bên.
Làm xong, Dịch Yên đi đến bồn rửa bên cạnh để rửa tay, lấy xà phòng xoa xoa rồi đóng vòi nước.
Vừa xoay người lại, bỗng một bóng người phủ xuống ngay trước mắt.
Từ nhỏ Dịch Yên vẫn cảnh giác, chỉ trong nháy mắt, tay giơ lên, vụt qua người đối diện.
Nhưng giữa chừng, người trước mặt đã nhanh hơn một bước, giữ tay lại.
Thấy rõ người đối diện chính là Tô Ngạn, Dịch Yên ngẩn ra, không dám động đậy.
Cổ tay bị Tô Ngạn giữ chặt, Dịch Yên hơi mất tự nhiên. Cho dù khẩu trang đã che khuất nửa khuôn mặt, cô vẫn không thấy an toàn.
Mắt chỉ nhìn thẳng vào Tô Ngạn khoảng một giây, Dịch Yên đã né tránh.
Tô Ngạn lại nhìn cô không chớp mắt, mi rũ xuống, ánh mắt trầm lặng rơi trên khuôn mặt cô.
Hai người đều im lặng, không biết bao lâu, Dịch Yên thấy cổ tay đã được nới lỏng, Tô Ngạn buông nhẹ tay cô ra.
Dịch Yên thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa dứt hơi, trước mắt đã tối sầm.
Tô Ngạn cúi người, hai tay chống lên bồn rửa tay ở phía sau cô, giam cô ở giữa.
Tim Dịch Yên như lặng im, lần này cô không còn né tránh, không thể tin nổi mà nhìn Tô Ngạn đang cách cô rất gần.
Hai người đứng đối diện nhau. Thậm chí, Dịch Yên có thể thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt Tô Ngạn.
Mắt anh màu nâu nhạt, sắc thái dụ dỗ không thể tả, nhưng lại rất sạch sẽ, toát ra cảm giác cô đơn, lười biếng lại dịu dàng.
Bị đôi mắt như vậy nhìn chằm chằm, Dịch Yên không biết phải làm thế nào. Tuy biết bản thân thật thiếu nghị lực, nhưng tim vẫn không khống chế nổi mà đập nhanh hơn.
Đã nhiều năm, Tô Ngạn không nhìn cô như vậy.
Cô không hiểu Tô Ngạn bị làm sao. Tô Ngạn hôm nay, chỗ nào cũng có chút kỳ quái.
Không chờ cô tìm được nguyên nhân, Tô Ngạn ở trước mặt đã giơ tay lên, tháo một dây khẩu trang của cô xuống.
Dịch Yên ngẩn ra, hoàn toàn không kịp phòng bị, một bên khẩu trang đã bị tháo xuống, cả khuôn mặt hiện lên ngay trước mặt Tô Ngạn.
Dịch Yên biết, Tô Ngạn có thể tìm ra sơ hở từ vẻ mặt của cô. Không khống chế nổi trái tim đang đập, cô giữ nguyên vẻ mặt, không né tránh, không chút yếu thế nhìn thẳng vào mắt Tô Ngạn.
Từ đầu đến cuối, mắt Tô Ngạn chưa từng rời khỏi gương mặt cô, ánh mắt thong dong quan sát sắc mặt cô một hồi.
Mặt không còn tái nhợt như trước, chắc là đã khỏi bệnh.
Dịch Yên lại không biết anh đang nhìn gì.
Tiếp đó, Tô Ngạn đã đeo khẩu trang lại cho cô.
Mắc vào cạnh trang sức trên vành tai, Dịch Yên có thể cảm nhận được bàn tay của Tô Ngạn vô ý chạm vào vành tai cô, cả người cô lập tức căng cứng.
Động tác hơi lộ ra vẻ thân mật, Dịch Yên bỗng nhớ tới cô gái mà cô nhìn thấy trong thang máy, nhớ tới lúc cô gái kia hờn dỗi làm nũng anh ở bệnh viện.
Tim cô co rút lại, không khỏi bực bội.
Chỉ trong một phút vô tình, tất cả những nỗi niềm canh cánh trong lòng* mấy ngày nay lập tức vỡ oà.
*Cảnh Cảnh Dư Hoài nèeeee
Dịch Yên bỗng duỗi tay, đẩy Tô Ngạn ở trước mặt ra.
Dù bị đẩy ra, khuôn mặt vô cảm của Tô Ngạn cũng không hề toát ra một chút cảm xúc, chỉ là nhìn Dịch Yên.
Hai người bọn họ luôn là kiểu, không cần mở miệng đã có thể giương cung bạt kiếm.
Tim Dịch Yên tràn ngập chua xót.
Cô lạnh lùng nói: "Đừng chạm vào em."
Đã có bạn gái rồi, thì đừng quan tâm đến em, cũng đừng trêu chọc em.
Tô Ngạn chỉ lẳng lặng nhìn cô, dáng vẻ trầm mặc này của anh càng làm Dịch Yên khó chịu.
Đúng lúc này, có bệnh nhân tiến vào phòng khám, nhìn thấy áo blouse trắng của Dịch Yên, gọi một tiếng bác sĩ.
Dịch Yên không nhìn Tô Ngạn nữa, rời đi ngay trước mắt anh.
Cánh tay của bệnh nhân có vết thương ngoài da. Trong lúc giúp bệnh nhân khâu vết thương, Dịch Yên không hề phân tâm. Tô Ngạn rời đi lúc nào, cô cũng không biết.