Mãi Ở Trong Lòng Anh
Chương 5: Dây dưa không dứt
Mãi Ở Trong Lòng Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người đàn ông kia đã bị đưa đi.
Dịch Yên vẫn phải đi làm, rời khỏi phòng khám.
Một vài đồng nghiệp đến thăm hỏi Dịch Yên chút ít, hỏi cô có cần nghỉ ngơi không. Dịch Yên chỉ cười bảo không cần, thấy cô không bị ảnh hưởng gì, họ cũng không hỏi thêm, rồi quay trở lại công việc.
Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, cô vẫn cười nói bình thường như mọi ngày.
Vết mực trên cổ vẫn còn, Dịch Yên không thể chịu nổi, nhíu mày đứng dậy, mở vòi nước, cúi xuống rửa.
Y tá Tiểu Na bị dọa không ít: "Bác sĩ Dịch, suýt nữa tôi chết rồi! Lúc nãy nếu tên kia cứa bút vào cô, cô đã toi mạng rồi."
"Người nghiện ma túy giờ toàn làm liều như vậy sao?"
"Nếu không làm liều, đâu gọi là nghiện ma túy." Dịch Yên rút tờ giấy lau khô cổ.
Tiểu Na gật gật đầu, nói: "May mà anh cảnh sát kịp thời nhảy vào từ cửa sổ, tim tôi suýt vỡ ra ngoài, sợ hắn phát hiện."
Tay đang lau cổ của Dịch Yên dừng lại, rồi lập tức trở về vẻ mặt bình thường, vứt khăn giấy vào thùng rác.
Một y tá khác tiếp lời: "Chẳng phải anh ấy tay nghề cao sao, nhảy qua cửa sổ không hề gây tiếng động, phản ứng nhanh lắm. Nếu là người khác, chắc đã bị phát hiện từ lâu. Hơn nữa, anh cảnh sát kia trông cũng rất đẹp trai."
Tiểu Na đồng tình: "Đúng vậy, dáng người cũng chẳng tồi, mặc đồ trông gầy gò, nhưng cởi áo ra lại đầy cơ bắp."
Dịch Yên không tham gia cuộc trò chuyện, ngồi xuống bàn, mở hồ sơ bệnh án ra xem.
Thấy Dịch Yên coi chuyện vừa xảy ra như không có gì, hai y tá cảm thán: "Bác sĩ Dịch, cô thật bình tĩnh."
Tiểu Na cũng nói: "Bị người nghiện siết cổ mà vẫn không hề nao núng."
Dịch Yên như đang nhớ lại điều gì, sau một lúc im lặng, lẩm bẩm: "Gặp chuyện mà không bình tĩnh nổi, mới là người hạnh phúc."
Cô nói nhỏ đến mức Tiểu Na không nghe thấy: "Gì vậy?"
Dịch Yên tiếp tục mở hồ sơ bệnh án, ngẩng đầu cười nhạt: "Không có gì."
Lúc này, cửa phòng khám bị đẩy ra. Dịch Yên và vị bác sĩ cùng nghĩ có bệnh nhân, nên cô đeo khẩu trang vào.
Người bước vào lại chính là người phụ nữ bị thương ở tay hôm trước.
Cô đứng ở cửa phòng khám, hơi co rúm người: "Cảm ơn các cô."
Tiểu Na thoáng lộ vẻ đồng cảm, nhanh chóng nói: "Không cần cảm ơn chúng tôi, cô nên cảm ơn anh cảnh sát kia."
Dịch Yên đột nhiên hỏi: "Sao không báo cảnh sát đưa hắn đi cai nghiện?"
Nghe đến chuyện này, nét mặt người phụ nữ thoáng u ám, im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: "Đã báo rồi, nhưng có tác dụng gì, bị giam hai năm," cô lắc đầu, tuyệt vọng, "ra tù lại tiếp tục hút."
Phòng khám chìm trong im lặng, không khí trở nên nặng nề.
Giọng người phụ nữ tràn ngập nỗi thống khổ: "Vô dụng thôi, nghiện ma túy, không thể cai được."
Tiểu Na hốc mắt đỏ hoe, dè dặt nói: "Thế nhưng ít nhất hai năm trong trại cai nghiện, cô cũng thoát khỏi hai năm bị hành hạ. Hoặc cô hoàn toàn có thể ly hôn."
Vừa dứt lời, ba người trong phòng khám đã biết cô vừa nói gì. Quả nhiên, những lời này như nhát dao cuối cùng đâm vào cọng rơm của con lạc đà, đôi mắt người phụ nữ lập tức hoảng hốt.
Tuyệt vọng, bất lực, cuối cùng cô yên tĩnh lại.
"Người nghiện thuốc chính là kẻ đã chết, còn có tình nghĩa gì, hắn chỉ muốn đánh tôi và con tôi, đánh vì chúng tôi hại hắn vào trại cai nghiện. Con tôi đều học ở đây, chúng tôi chạy không thoát."
Mọi người đều hiểu, không cần hỏi thêm, cô sẽ phải ly hôn, nhưng với loại đàn ông tâm lý bệnh hoạn như thế, làm sao chịu nổi việc ly hôn. Còn người phụ nữ, đã bị nhốt trong cuộc hôn nhân này như trong lồng sắt, bị con cái trói buộc, cuối cùng chẳng thể thoát ra.
Người phụ nữ không nói gì nữa, quay người rời đi.
Thế gian vốn có muôn vàn điều phi lý. Hoàn cảnh khác nhau, địa vị khác nhau, không thể nào hiểu thấu nỗi đau của người khác, dù lòng đầy phẫn nộ, cũng không thể thay họ lựa chọn. Có những chuyện đối với chúng ta là chuyện nhỏ, nhưng với người khác lại là tòa thành cao chót vót không thể vượt qua, không phải họ không muốn trốn, mà là họ không đủ sức lực để chạy thoát.
Bị xiềng xích trói chặt, chiếc chìa khóa cũng đã mất từ lâu.
Dịch Yên không nói gì, cô hiểu cảm giác ấy.
Cô ghét những kẻ nghiện ma túy.
————
Một ngày làm việc kết thúc, Dịch Yên đứng dậy, đi đến cửa sổ thông gió.
Cô đẩy cửa sổ ra, bên ngoài toàn là tuyết trắng.
Tuyết lại rơi.
Bệnh viện đông người qua lại, dấu chân giẫm lên tuyết chồng chéo, lộ ra mặt đường ẩm ướt phía dưới.
Đèn đường bị phủ một lớp tuyết trắng, không gian một màu xám lạnh.
Gió lạnh tràn vào, Dịch Yên đóng cửa sổ, rời khỏi phòng khám.
Hành lang đông người, cô khoanh tay vào túi áo blouse trắng, len qua dòng người, đi về phía phòng thay đồ. Đi được nửa đường, điện thoại trong túi rung lên.
Dịch Yên lấy điện thoại ra, liếc qua, một dãy số máy bàn quen thuộc.
Lại là số này, cô nhíu mày, tắt điện thoại, nhét nó vào túi.
Dịch Yên đột nhiên thấy bực bội không rõ lý do, đúng lúc cô đi qua cầu thang thoát hiểm, cô đẩy cửa bước vào.
Bầu trời dần tối, ánh sáng nơi đây mờ ảo.
Dịch Yên ngậm một điếu thuốc, định lấy bật lửa ra thì chợt phát hiện đối diện bức tường có người đứng đó.
Cô liếc mắt sang, một người đàn ông đang cúi đầu lướt điện thoại, tóc rủ xuống trán, ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên cằm gầy của anh, môi mỏng nhạt nhạt, sống mũi cao thẳng.
Dáng vẻ lãnh đạm, thờ ơ, ngay cả khi cô bước vào, anh cũng không liếc nhìn.
Dịch Yên nhìn thấy khuôn mặt ấy, sửng sốt, quên luôn việc châm thuốc.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Tô Ngạn liếc mắt nhìn qua.
Dịch Yên cũng nhìn anh.
Họ cứ như vậy nhìn nhau một lúc, Tô Ngạn cúi đầu, tiếp tục nhắn tin, tư thế không hề thay đổi, như thể chỉ nhìn thấy một người xa lạ.
Dịch Yên trấn định tinh thần, rời mắt đi, dựa lưng vào tường, tiếp tục châm thuốc.
Hút được nửa điếu, người đối diện cất điện thoại, đứng thẳng, tiến về phía cửa.
Dịch Yên bỗng mở miệng: "Anh không đổi số."
Tô Ngạn có lẽ cho rằng chuyện này chẳng đáng để trả lời, chân không dừng bước.
Dịch Yên hít sâu một hơi: "Là vì không buông được sao."
Tô Ngạn dừng lại.
Dịch Yên nghiêng mắt nhìn anh, khói thuốc mờ ảo: "Không bỏ được em." "Tất cả vẫn không bỏ được em."
Giống như trước đây, Dịch Yên luôn tự tin, chẳng sợ điều gì, nhưng ngay lúc này, cô cảm thấy yếu thế trước anh.
Tô Ngạn quay đầu lại.
Dịch Yên không né tránh, nhìn thẳng vào mắt anh.
Họ nhìn nhau, Tô Ngạn bước về phía cô.
Dịch Yên cảm thấy tim mình như bị siết chặt, dù tự tin đến mấy, trước mặt anh cô vẫn trở nên yếu đuối.
Tô Ngạn dừng lại trước mặt cô, cao hơn cô vài phân, mấy năm không gặp, anh càng trở nên cao lớn, khiến cô cảm thấy áp lực.
Dịch Yên hơi ngửa đầu nhìn anh, Tô Ngạn sắc mặt lãnh đạm, chậm rãi cúi người xuống.
Dịch Yên thấy khó chịu.
Tô Ngạn đứng cách cô chỉ ba tấc*, nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt thờ ơ, chẳng tìm thấy chút quen thuộc nào.
*1 tấc = 33 cm = 0,33 m
"Không phải."
Không còn lưu luyến em nữa.
Dịch Yên sửng sốt, vị chua xót trào lên.
Đôi môi Tô Ngạn rất đẹp, nhưng lại quá lạnh lùng, lời nói càng lạnh.
"Tôi chỉ không rảnh đổi số."
Vừa nói xong, tiếng chuông điện thoại từ cầu thang thoát hiểm vang lên.
Là điện thoại của Tô Ngạn, Dịch Yên vẫn đứng im.
Ngay khi Tô Ngạn đứng thẳng, lấy điện thoại từ túi áo gió ra, Dịch Yên cảm giác như tay phải mình biến mất, Tô Ngạn giật lấy điếu thuốc của cô.
Anh nhíu mày, không kiên nhẫn nói: "Nghẹt."
Nói xong liền nhận điện thoại, không quay đầu, mở cửa rời đi.
Dịch Yên lưng dựa vào tường, im lặng rất lâu, không biết sau bao lâu, cô mới giật mình, không nhận ra hai chân mình đã đông cứng.
Cô đứng dậy, rời khỏi cầu thang thoát hiểm.
Lúc cô đi ngang qua phòng cấp cứu đến bãi đỗ xe, cô nhìn thấy Tô Ngạn.
Anh đang cùng một đồng nghiệp đi ra từ cửa phòng cấp cứu.
Dịch Yên nhìn anh vài giây, rồi cụp mắt xuống, đạp mạnh chân ga, biến mất giữa dòng xe đông đúc.
Cô như đang hoảng loạn bỏ chạy, thật đáng thương.
Đi quá vội vàng, cô hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt lãnh đạm của anh thoáng liếc về phía cô.
————
Hôm nay tan làm, Dịch Yên cũng không về nhà ngay.
Chiếc xe màu đen tiến về phía Phố Phương Ngâm, nơi cô cùng Kỷ Đường đến hơn nửa tháng trước.
Trở về đây hai năm rồi, cô cũng không về lại, nhưng gần một tháng nay cô đã đến đây hai lần.
Lúc tan trường, trên đường vẫn còn vài học sinh mặc đồng phục xanh trắng, nhưng trời lạnh, người qua lại cũng không đông.
Bầu trời dần tối.
Trong xe im lặng, không nghe thấy tiếng động bên ngoài. Dịch Yên ngồi im một lúc, rồi mở cửa xuống xe.
Cơn lạnh tràn vào mặt, nhưng so với cái lạnh, thứ khiến cô chấn động chính là bầu không khí quen thuộc này.
Chuông gió trước cửa hàng cũ, mái hiên quán trà, những quán hàng rong với những củ khoai nóng hổi...
Dịch Yên đóng cửa xe, đi về phía trước.
Cô học cấp ba ở Nhị Trung, nhưng không đi về hướng đó, mà vòng qua hẻm nhỏ đến Nhất Trung.
Lần trước đến, cô không dám vào Nhất Trung, có những ký ức không thể nhắc đến nữa. Có lẽ chuyện ở cầu thang thoát hiểm hôm nay đã khiến cô cảm thấy bị đâm một nhát nữa cũng không sao, hoặc đơn giản cô chỉ muốn nhớ lại.
Nhất Trung cách Nhị Trung không xa, hai trường chỉ khác nhau một chữ, nhưng thành tích học tập lại chênh lệch rõ rệt.
Con người cũng vậy, quá chênh lệch.
Học sinh Nhất Trung thành tích xuất sắc, ngoan ngoãn lễ phép. Còn học sinh Nhị Trung, chỉ cách đó trăm mét, toàn là những đứa gây rối, đánh nhau.
Mọi người đều cảm thấy, học sinh Nhất Trung và học sinh Nhị Trung, như hai thế giới khác biệt, đất và trời làm sao có thể gặp nhau.
Cũng như Tô Ngạn làm sao có thể ở bên Dịch Yên.
Dịch Yên khoanh tay, bước qua cổng trường Nhất Trung.
Những gốc cây hai bên đường năm đó cô vẫn còn nhớ, giờ thân cây đã to như cột đình, nhiều chỗ thay đổi không ít, nhưng cũng có nhiều thứ vẫn giữ nguyên hương vị của những năm đó.
Con đường này trước đây cô đã đi qua vô số lần.
Mỗi ngày chưa đến giờ tan học, còn gần nửa tiết nữa, cô đã cúp học, trèo tường từ Nhị Trung sang Nhất Trung tìm Tô Ngạn.
Dù Tô Ngạn chẳng thèm để ý đến cô.
Nhất Trung quản lý nghiêm ngặt, không có thẻ học sinh thì không được vào, Dịch Yên không vào từ cổng chính, cô vòng ra bức tường sau khu giảng dạy của Nhất Trung.
Sau bức tường đá cao hơn nửa người, còn có một hàng rào rất cao.
Dịch Yên ngẩng đầu nhìn bức tường, suy nghĩ gì đó. Cái cách làm việc của Nhất Trung đúng là không thay đổi chút nào, cái hàng rào này chẳng khác gì không có, nhảy một phát là qua.
Nói gì đến một đứa tiểu lưu manh như Dịch Yên.
Hơn mười giây sau, Dịch Yên trèo lên tường đá, nhảy qua hàng rào, vững vàng tiếp đất.
Đường đã lên đèn, mờ mờ ảo ảo, mỗi vài bước lại có một chiếc. Cửa sổ khu giảng dạy sáng lên, học sinh đã quay trở lại lớp.
Khắp trường đâu đâu cũng có bóng dáng của Tô Ngạn, anh bình tĩnh, những nơi yên tĩnh luôn là nơi anh hay lui tới.
Trước đây, Tô Ngạn tuy bình tĩnh nhưng không đến mức lạnh lùng như bây giờ, khiến người ta không dám lại gần.
Dịch Yên lang thang không mục đích, đầu óc hỗn loạn, rất nhiều ký ức ùa về. Bóng đèn đường lập lòe, lúc dài lúc ngắn.
Trong khoảnh khắc, không biết cô nghĩ đến cái gì, bước chân dừng lại.
Cô quay người, dừng trước một thân cây.
Cây cao lớn, vài hạt tuyết rơi xuống rễ cây, ánh vàng của đèn đường lồng vào những hạt sương, chiếu xuống mặt đất, như một ảo ảnh.
Đây chính là thân cây thứ mười sau vách tường của Nhất Trung.
Dịch Yên chậm rãi ngồi xổm xuống, tầm mắt nhìn qua tán cây, thấy dòng chữ khắc trên thân cây.
—— Tô Ngạn, sao cậu vẫn không thích tớ.
Nhìn dòng chữ, Dịch Yên bỗng cười nhạt.
Đây là khoảng thời gian cô theo đuổi Tô Ngạn hơn một năm, nhưng mỗi ngày đều như một thử thách. Lúc ấy, Dịch Yên tự tin và phóng khoáng, bị Tô Ngạn từ chối cũng không nản. Ngày đó, Tô Ngạn vẫn không để ý đến cô, bỏ cô đứng dưới lầu một mình. Dịch Yên giả bộ đáng thương, ngồi xổm dưới lầu chờ anh.
Cô ngồi mãi cũng chán, liền nổi hứng khắc chữ lên cây, giả bộ đáng thương một chút lại biến thành đáng thương thật. Lúc khắc chữ, cô bắt đầu chán nản.
Tô Ngạn, dường như thật sự không thích cô.
Lúc đó, Dịch Yên làm người khác không thể hiểu nổi, vừa mê hoặc lại vừa đàng hoàng. Cô cúi mặt xuống khắc chữ.
Mãi đến khi Tô Ngạn từ trên lầu đi xuống.
"Cậu đang làm gì vậy?"
Nghe thấy tiếng Tô Ngạn, Dịch Yên quẳng hết phiền muộn sau đầu, vứt cục đá, môi nhỏ nhen: "Đang chờ cậu."
Tô Ngạn không nói gì, rời đi, Dịch Yên lập tức đi theo.
Nhớ lại trước đây, một dòng suối ấm chảy qua tim cô, nhưng ngay lập tức bị vị chua xót đè xuống.
Trong cầu thang, Tô Ngạn lạnh lùng và không kiên nhẫn, như một cái gai đâm vào tim cô.
Sao bây giờ lại trở thành như vậy.
Trời mỗi lúc một tối, Dịch Yên ngồi xổm một lúc rồi đứng dậy, quay người rời đi.
Cô không nhìn thấy dòng chữ khác được khắc thêm vào thân cây.
Cũng giống như cô mãi mãi không biết, người đã đưa cô vào đồn công an hôm đó, rồi sau đó hối hận đưa cô ra khỏi đồn, chính là ai.
****
P/S: Đoạn hồi tưởng về thời học phổ thông, cô xưng "cậu - tớ" cho có chút hương vị tuổi trẻ, còn hiện tại thì xưng "anh - em" cho tình cảm.