Mầm Ác
Chương 121: Lỗi lầm chết người
Mầm Ác thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xác chết mặt khỉ bật dậy từ dưới đất, lớp da nứt toác như kính vỡ, lộ ra những hoa văn sặc sỡ bên trong. Hoắc Ngang đang chuẩn bị bắn thêm một phát súng nữa, bỗng nghe thấy xác chết mặt khỉ bên chỗ Thần Mộng kêu lên, xác chết mặt khỉ bên họ cũng há to miệng gào thét. Tiếng thét chói tai như tiếng trẻ sơ sinh khóc, khiến da đầu mọi người tê rần, đầu óc rối bời. Tiếng kêu của xác chết mặt khỉ càng lúc càng cao, vọng lại nhau.
Tiếng kêu làm trán Khương Dã đau nhói từng đợt, như búa kim gõ vào thái dương. Màng nhĩ đau dữ dội, máu chảy ra từ tai. Không thể nghe tiếp được nữa!
Hoắc Ngang bắn một phát súng trúng trán xác chết mặt khỉ, nhưng miệng nó vẫn há to không ngừng. Không ít quan tài rung động, hình như những thứ bên trong đã thức tỉnh. Một xác chết mặt khỉ kêu đã đủ rắc rối, nếu toàn bộ xác chết mặt khỉ trong địa cung này đều tràn ra thì chết hết. Khương Dã chịu đựng cơn đau dữ dội trong tai, giơ súng bắn tỉa nhắm vào miệng xác chết mặt khỉ trước mặt.
Nòng súng bùng cháy, đạn bay vút qua không khí, xuyên vào miệng xác chết mặt khỉ.
Tiếng kêu của xác chết mặt khỉ đột ngột ngừng lại, nhưng vài xác chết mặt khỉ ở phía Thần Mộng vẫn gào thét, tuy nhiên khoảng cách xa hơn, ảnh hưởng với Khương Dã giảm bớt. Vài chiếc quan tài cách đó mười mét rung lên ầm ầm, những cánh tay khô héo thò ra, phủ đầy hoa văn đen sì đáng sợ. Trương Nghi cảm thấy da đầu tê rần, há miệng định nói gì đó.
Hoắc Ngang hỏi: "Sao anh chỉ há miệng mà không nói gì?"
Trương Nghi hỏi: "Anh nói gì cơ?!
Khương Dã nhìn hai người họ há miệng nhưng không phát ra âm thanh, lòng chợt lo lắng. Cậu sờ tai, không nghe thấy gì nữa. Cậu kéo hai người họ ra hiệu nhanh: "Rút lui!"
Trương Nghi nhận ra mình không nghe thấy được nữa, bắt đầu dùng ngôn ngữ ký hiệu: "A Trạch thì sao?"
Anh ta chắc đã nhìn thấy gì đó ở người áo trắng nặn từ bùn, không biết đi đâu. Hắn tự đi một mình, chứng tỏ có thể hiểu địa cung này hơn họ.
Thật đáng ghét, đến lúc này rồi, sao hắn lại tự ý hành động lần nữa?
Ngoại trừ... Khương Dã nhớ lời Thẩm Đạc nói, trong lòng có linh cảm chẳng lành. Không phải hắn biết mình có thể thay thế Khương Dã, nên mới hành động trước đây chứ? Sao hắn biết được?
Mỗi lần Khương Dã dự đoán chuyện chẳng lành, việc ấy nhất định xảy ra. Khương Dã không dám nghĩ thêm, chỉ có thể tìm được Cận Phi Trạch rồi tính tiếp.
Khương Dã ra hiệu với Hoắc Ngang và Trương Nghi: "Cậu ấy an toàn hơn chúng ta."
Khương Dã kéo Lý Diệu Diệu dậy, chạy sâu vào địa cung. Xung quanh quan tài rung lên ầm ầm, xác chết mặt khỉ đen sì đáng sợ bò ra. Khương Dã đeo lại thiết bị nhìn đêm, tắt đèn pin, bốn người cố giữ im lặng chạy nhanh. Xác chết mặt khỉ chạy về phía Thần Mộng phát ra tiếng động, bên Khương Dã có thể chạy thoát. Họ trèo lên thần đạo, chạy đến khi không thể chạy nữa mới dừng lại thở.
Thần đạo rất dài, lát gạch đá, xung quanh là bích họa sặc sỡ. Bích họa hai bên tả hữu đều vẽ cảnh cúng tế thần linh, vô số người quỳ rạp dưới đất cầu nguyện thần linh ở phía xa.
Hoắc Ngang sợ trong bích họa có thông tin quan trọng, chụp lại toàn bộ bích họa bằng chế độ chụp toàn cảnh.
Trương Nghi hỏi bằng tay: "Cùng một việc, sao lại vẽ hai bức tranh?"
Khương Dã nhìn kỹ nội dung bích họa, phát hiện bức tường bên trái trên trời là mặt trời, bên phải là mặt trăng. Chắc có nghĩa bên trái là ban ngày, bên phải là ban đêm. Thần cũng khác biệt, bên trái mặc áo trắng, đeo mặt nạ, đứng trong tháp cao, giống hệt người áo trắng đắp bằng bùn nhìn thấy trước đây, chắc là Bạch Tiêu Quân trong tín ngưỡng tộc Khương Đảng Hạng. Còn trong bích họa bên phải, thần linh biến thành màu đen, mơ hồ, thậm chí không nhìn ra hình người, hơn nữa không ở tháp cao mà sâu trong dãy núi, vẽ thần bằng phương pháp phối cảnh truyền thần.
Hơn nữa trong bích họa bên phải, biểu cảm của tín đồ nom có vẻ cực kỳ căng thẳng, thậm chí sợ hãi. Trong đó có một nhóm người thân hình to béo, rất bắt mắt. Tín đồ đang đổ giun đen vào miệng họ, giun đó nhìn rất giống trùn. Xem ra họ chính là cống vật mà tín đồ dâng lên thần, thân hình họ rất giống Cận Phi Hạo.
Còn bên này, tín đồ hoan hô nhảy nhót, dựng lò luyện đan, hình như đang luyện đan.
Khương Dã nói bằng tay: "Mọi người nhìn xem, trong bích họa xuất hiện hai vị thần."
Trương Nghi cũng thấy được: "Hình như hai vị thần này khác biệt rất lớn. Bạch Thần ban đan dược cho tín đồ, họ ăn đan dược rồi được cúng bái, hơn nữa cách vẽ khác biệt rất lớn, từ nét bút qua loa biến thành phác họa tỉ mỉ. Có thể có nghĩa là, trong mắt tín đồ, họ đã biến thành tiên."
Anh ta phân tích tiếp: "Còn thần linh bên phải nom có vẻ đáng sợ bạo ngược, cảm giác rất giống Thái Tuế, Đại Hắc Thiên mà chúng ta từng gặp. Hai vị thần này, lẽ nào là các thần cách khác của Đấng?"
Khương Dã đứng trước bức bích họa cuối cùng, vị thần màu trắng trong tòa tháp hạ một cuốn giấy xuống người thường dưới tháp, đám người thường quỳ dưới đất, cung kính đón nhận. Bên cạnh bức bích họa này còn có một dòng chữ Tây Hạ, Khương Dã chụp lại cả dòng chữ và bức bích họa.
Hoắc Ngang chụp bích họa xong, thấy hai người họ vẫn đang nói chuyện, sốt ruột ra dấu nhanh: "Đi từ địa cung đến đây chỉ có một con đường, lát nữa chắc chắn sẽ có người dẫn xác chết mặt khỉ chạy về phía này. Còn không mau rút lui đi, tiện thể nghĩ xem tai chúng ta phải làm sao đây."
Họ tiếp tục đi, thần đạo là một con đường thẳng tắp, nhưng giữa đường có thêm một cái hốc trên vách đá. Khương Dã nhìn vào hốc, hốc này mới đào được không lâu, không biết dẫn đi đâu. Rất có thể là mẹ đào, nguyên nhân bà đào hốc cũng dễ đoán, Khương Dã chắc rằng cuối con đường lại có xác chết mặt khỉ. Hẳn tác dụng của xác chết mặt khỉ là canh gác thành Hắc Sơn, nếu cậu là người tạo ra thành Hắc Sơn, ắt sẽ thả thêm một nhóm xác chết mặt khỉ ở lối ra địa cung, giết hết kẻ sống sót từ đợt chiến đấu đầu tiên.
Câu hỏi bây giờ là, Cận Phi Trạch đã đi đường nào.
Khương Dã lấy khăn tay Cận Phi Trạch từng dùng ra, Lý Diệu Diệu không biết ngôn ngữ ký hiệu, Khương Dã làm động tác ngửi. Lý Diệu Diệu hiểu ý, chun mũi ngửi khăn, rồi lại ngửi mặt đất và bích họa, cô chỉ vào hốc trên tường, tức là chị dâu đã đi vào đó.
"Đi thôi." Khương Dã nói.
Bốn người trèo vào hốc, rõ ràng trong hốc đã được gia cố, trong tầm nhìn có thể thấy vệt sáng đặc trưng như chất nhầy của ma quỷ đi qua. Thế chứng tỏ đây là nơi Khương Nhược Sơ và chiến hữu của bà từng đi qua. Một sườn dốc hướng xuống xuất hiện trong hốc, họ tăng tốc bò năm phút thì nhìn thấy phía trước sáng nhờ nhờ. Khương Dã một lòng đuổi theo Cận Phi Trạch, tốc độ rất nhanh, ra khỏi hốc trước tiên, trước mắt bỗng trở nên quang đãng.
Cậu đang đứng trên vách đá, đỉnh đầu là một kẽ hở như trời rách, trước mặt là dãy núi đen kịt cao chọc trời. Ngọn núi đen này toát ra cảm giác ngột ngạt vô cùng, trên vách đá có rất nhiều mỏm đá nhô ra và lầu gác lụp xụp được dựng dựa vào núi, Thi Sát trắng toát quần áo rách rưới ngồi trên đó, tất cả đều gục đầu, ra vẻ trầm tư ngộ đạo. Khó mà tưởng tượng được những Thi Sát đã ngồi xếp bằng ở đây bao nhiêu năm, lẽ nào thật sự đã lên đến hàng triệu năm ư?
Ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời quái dị khôn cùng, như có sóng cả hung dữ. Dường như trên trời không phải trời, mà là một vùng biển. Có một sợi dây thừng buộc vào mỏm đá, thả xuống vách núi đối diện, rõ ràng là đường Khương Nhược Sơ để lại. Khương Dã chợt nhìn thấy một cái bóng trắng trượt qua dây thừng như chim ưng, trèo lên mỏm đá đối diện. Ban đầu cậu tưởng là Thi Sát, tập trung nhìn mới phát hiện ra là Cận Phi Trạch. Hắn đạp Thi Sát trên bậc thang đá xuống, nhặt một cái ba lô đen dưới đất lên. Cái ba lô đó nhìn rất quen, hình như là của Khương Nhược Sơ.
"Cận Phi Trạch!" Khương Dã gọi to: "Cậu đi đâu đấy?"
Cận Phi Trạch ngoái đầu lại nhìn thấy Khương Dã, mỉm cười cong tít mắt. Hắn chỉ vào Khương Dã, miệng khép mở, nói gì đó.
"Cậu nói gì cơ? Tôi không nghe thấy." Khương Dã nói.
Cận Phi Trạch nhíu cặp mày tinh xảo, chợt giơ súng đột kích chĩa vào Khương Dã. Khương Dã nhận ra điều gì, sau lưng lạnh toát, một luồng gió tạt qua tai, Khương Dã nghiêng người, vừa vặn né được xác chết mặt khỉ đen sì nhảy từ trên đỉnh đầu xuống. Đạn của Cận Phi Trạch bắn trúng cổ họng xác chết mặt khỉ, nhưng không hạ gục được nó, nó nhào tới đẩy Khương Dã về phía vách đá. Khương Dã và nó cùng lăn lông lốc xuống vách đá, Hoắc Ngang vừa ra khỏi hốc chỉ kịp tóm được một góc gấu áo của Khương Dã, trơ mắt nhìn xác chết mặt khỉ ôm Khương Dã rơi xuống.
Gió thốc vào mặt, xác chết mặt khỉ há cái miệng đỏ lòm định cắn cậu, Khương Dã chặn miệng nó bằng một tay, tay còn lại bẻ mặt nó vặn mạnh, xác chết mặt khỉ bị cậu bẻ gãy cổ. Buông xác chết mặt khỉ ra, bản thân cậu cũng mất thăng bằng trong không trung, rơi tự do chúi xuống dưới. Rơi xuống như thế này nhất định sẽ ngã bẹp dúm. Khương Dã cố giữ bình tĩnh, tập trung nhìn xem xung quanh có thứ gì bám vào được không. Khóe mắt cậu liếc thấy Cận Phi Trạch ở mỏm đá bên trên đã mặc áo dù lượn, cũng nhảy xuống dưới. Tên này, Khương Dã rất muốn đánh hắn, không biết trọng lực tăng tốc à? Hắn sẽ không bao giờ đuổi kịp cậu.
Trên đường rơi tình cờ bắt gặp vài sợi dây xích lơ lửng giữa không trung, Khương Dã cố bám vào dây xích nhưng đều thất bại. Cơ thể bị đập đau điếng, chắc chắn đã nhiều chỗ bầm tím, có thể đã gãy xương sườn. Cậu rơi xuống như một cái bao tải rách, gió thổi phần phật qua tai. Khương Dã đang tưởng mình sẽ rơi bẹp dúm thì cơ thể cậu bỗng ngừng rơi. Cậu ngửa đầu, bắt gặp một gương mặt Thi Sát mọc lông trắng. Là con Thi Sát ngồi trên tòa lầu gỗ, lúc băng qua một con Thi Sát, thứ này đã giơ tay tóm lấy áo khoác của cậu.
Cậu đối mặt với Thi Sát, cặp mắt vẩn đục của Thi Sát nhìn chằm chằm vào cậu.
Giờ không biết là rơi xuống hay trèo lên thì hơn.
Khương Dã rút dao chiến đấu sau lưng ra, đâm thẳng vào cái miệng nhô ra của Thi Sát, nó kêu a a, há miệng không cắn được, Khương Dã kéo cánh tay xù lông của nó treo lên tòa lầu dựng dựa vào vách đá. Tòa lầu được làm bằng gỗ, giẫm lên kêu cót két, nhưng rất chắc chắn. Sức chiến đấu của Thi Sát này không bằng xác chết mặt khỉ, theo kinh nghiệm quá khứ, không biết nguyên nhân tại sao xác chết quanh Hắc Sơn Gobi, có thể là bị Đấng làm ô nhiễm, hoặc là nguyên nhân khác, tóm lại chúng sẽ biến thành Thi Sát trắng trước tiên rồi mới biến thành xác đầu khỉ, sau đó lại biến thành xác chết mặt khỉ đen sì loang lổ. Tranh thủ lúc Thi Sát chưa biến đổi, Khương Dã rút dao chiến đấu ra chém đầu nó, đạp văng nó xuống dưới.
Cậu vừa cất dao thì Cận Phi Trạch đáp xuống tòa lầu. Khương Dã quay người, im lặng nhìn hắn chằm chằm.
"Giận rồi à?" Cận Phi Trạch cười híp mắt hỏi.
Tai đã hồi phục chút đỉnh, hình như nghe được một số âm thanh, nhưng Khương Dã vẫn không nghe rõ hắn nói gì.
Cận Phi Trạch chú ý thấy tai cậu bất thường, ra hiệu: "Cậu bị sợ à?"
"Cậu đã nhìn thấy gì?" Khương Dã gằn từng chữ một.
"Gì cơ?" Cận Phi Trạch giả ngu.
Khương Dã chẳng nói chẳng rằng, ánh mắt toát ra hơi lạnh.
Cận Phi Trạch vẫn tỏ vẻ thản nhiên: "Chẳng phải mình nói rồi sao, một gương mặt xấu xí mà thôi."
Đáy mắt Khương Dã bùng lửa giận: "Cận Phi Trạch, bao giờ cậu mới nghe lời tôi?"
"Nghe lời cậu," Cận Phi Trạch bật cười dửng dưng: "Cậu sẽ chết."
Khương Dã im bặt.
"Cậu toàn giận dỗi mình," Cận Phi Trạch ra hiệu: "Nhưng làm sao đây, cậu rồi sẽ tha thứ cho mình."
Khương Dã siết nắm đấm, môi mím thành một đường thẳng. Tên khốn Cận Phi Trạch, được chiều nên vênh váo, đáng lẽ cậu không nên tốt với hắn quá.
"Được thôi, mình nói cho cậu biết mình đã nhìn thấy gì." Cận Phi Trạch càng cười rạng rỡ hơn: "Cậu lại đây, đây là bí mật thầm kín nhất thế giới này, mình chỉ nói cho một mình cậu nghe thôi."
Khương Dã nhíu mày, đi vài bước về phía Cận Phi Trạch.
Cận Phi Trạch kéo phắt cậu vào lòng, môi trùm lên tai cậu, như định nói gì đó. Khương Dã cố nghe, nhưng không nghe thấy gì cả, chỉ cảm thấy hơi thở nóng rực của hắn. Hình như hắn vốn không nói gì, chỉ đang thổi hơi mờ ám mà thôi.
Khương Dã lập tức nhận ra mình đã bị lừa, đang định đẩy hắn ra thì gáy chợt đau điếng. Cận Phi Trạch búng huyệt sau gáy cậu, cậu lập tức tê dại toàn thân, vô thức mềm oặt. Lơ đễnh quá, giờ Khương Dã mới nghĩ ra, Cận Phi Trạch từng luyện Thái Cực Quyền, hồi vào làng Thái Tuế đã từng mắc mưu của hắn, bị hắn dùng chiêu này đè trên giường, nhét thứ đó vào mông. Lâu quá, Khương Dã đã mất cảnh giác từ lâu.
Cơn buồn ngủ ập tới, nhận thức bắt đầu gióng trống thu quân, lũ lượt rút lui. Trong lòng phẫn nộ khôn cùng, nhưng chẳng làm được gì. Cận Phi Trạch đặt cậu xuống, để cậu ngồi dựa vào tường.
"Rốt cuộc cậu... đã nhìn thấy gì..." Khương Dã dùng hết sức toàn thân, khó nhọc hỏi.
Cận Phi Trạch xoa đầu cậu, hôn nhẹ lên trán cậu. Khương Dã ra sức níu ngọn tóc hắn, Cận Phi Trạch cúi mặt mỉm cười, cắt một lọn tóc đen nhánh, quấn từng vòng vào ngón tay cậu. Trong mơ màng, dường như Khương Dã nghe thấy tiếng người ồn ào vọng tới từ phía xa.
Cận Phi Trạch nhìn về phía âm thanh truyền tới, nói: "Mình phải đi đây. Tiểu Dã, phải nghĩ đến mình mọi lúc đấy nhé."
Đi đâu... Rốt cuộc cậu ta muốn đi đâu... Cuối cùng Khương Dã không chịu đựng được nữa, ngất xỉu.
.
Đến khi Khương Dã tỉnh dậy thì trời đã tối đen, trên người trùm túi ngủ, ngón tay vẫn quấn lọn tóc của Cận Phi Trạch. Khương Dã buộc tóc hắn vào cổ tay, chui ra khỏi túi ngủ, xung quanh tối om giơ tay không thấy năm ngón, mình vẫn đang ở ngôi lầu buổi sáng. Hoắc Ngang vịn cầu thang gỗ trèo lên, thì thầm: "Dậy rồi à?"
Khương Dã chạm vào tai mình, tai cậu đã hồi phục, nghe thấy âm thanh được rồi.
"Cận Phi Trạch đâu?" Cậu hỏi.
"Đi rồi." Hoắc Ngang nói: "Khẽ thôi, gần đây nhiều Thi Sát lắm."
Khương Dã hạ giọng: "Trương Nghi và Diệu Diệu đâu?"
Hoắc Ngang bĩu môi xuống: "Ngôi lầu gỗ này bé quá, chắc lúc xây chỉ tính cho một Thi Sát ngồi ngộ đạo, không chứa được đông người như chúng ta. Hai người họ đang nghỉ ngơi trên cầu thang gỗ bên dưới." y lấy một cái máy ảnh trong ba lô ra: "Tiểu Cận để lại cho cậu, bảo cậu đừng đi tiếp nữa. Nếu cậu vẫn định đi tiếp thì hãy xem cái máy ảnh này."
Khương Dã nhíu mày cầm lấy máy ảnh.
"Bọn tôi đã xem thứ trong đó rồi, nói thật thì hơi quái gở, cậu hãy chuẩn bị tâm lý." Hoắc Ngang nói.
Khương Dã mở máy ảnh, phát hiện trong đó đều là ảnh cậu hồi nhỏ. Khương Dã vỡ lẽ, đây là thứ Cận Phi Trạch lấy được từ ba lô mẹ mình. Nhưng Khương Nhược Sơ đến đây, tại sao lại mang theo ảnh cậu hồi nhỏ? Khương Dã không cho rằng mẹ mình sẽ hoài niệm thời thơ ấu của mình. Trong máy ảnh lưu ảnh của cậu từ bé đến lớn, tấm sớm nhất là lúc cậu được sáu tháng, đang tập đi trong công viên. Còn có lần đầu tiên cậu bơi ở biển, chơi ở sân chơi mẫu giáo, lên sân khấu phát biểu hồi lớp một...
Dần dà, cậu phát hiện ra điểm bất thường.
Hoắc Ngang tấm tắc cảm thán nói: "Cậu chú ý thấy chưa? Từ lúc cậu sáu tháng đến mười tuổi, trong mỗi tấm ảnh, hễ có người khác lọt vào khung hình, đều có cùng một người."
Đúng thế, đồng tử mắt Khương Dã gần như co thành một cây kim, bắt đầu xem lại từ tấm đầu tiên.
Cậu sáu tháng tập đi trong công viên, có một người áo trắng mơ hồ ngồi trên băng ghế đằng sau. Lần đầu tiên cậu ra biển bơi, trong đám đông trên bãi cát cách đó không xa có một người áo trắng mơ hồ. Cậu ra sân chơi, chụp chung với các bạn cùng lớp và giáo viên, ở rìa ngoài cùng tấm ảnh xuất hiện một người áo trắng mơ hồ. Lớp một lên sân khấu phát biểu, có một người áo trắng không tồn tại ngồi ở ghế giám khảo.
Bàn tay Khương Dã lạnh toát, lồng ngực như bị đè băng tảng.
Người áo trắng, thần linh màu trắng. Thì ra Đấng vẫn luôn theo dõi cậu.
Khương Dã chợt nghĩ ra một điểm mấu chốt. Nếu Đấng tồn tại ở mọi thời gian, sao Đấng có thể không biết tương lai Khương Dã sẽ giết thần được? Theo cách nói của mẹ cậu, Đấng tồn tại ở muôn nghìn thế giới, Đấng ở mọi thế giới đều là một thể cùng ý chí. Đấng tồn tại ở mọi thời gian, gồm cả quá khứ, hiện tại và tương lai. Vậy thì đối với thứ như thần, rất có thể cảm nhận của Đấng về thời gian khác với con người. Cảm nhận của con người về thời gian là tuyến tính, nhất định phải có trước sau, có nhân quả. Còn cảm nhận của Đấng thì có thể là phi tuyến tính, trước sau, nhân quả tồn tại đồng thời. Như vậy, dù là Đấng trong quá khứ cũng sẽ biết tất cả mọi thứ của tương lai.
Rốt cuộc cậu đã hiểu tại sao ông Hồ lại đào Thi Sát trong mộ tổ tiên ra, chôn xuống dưới nhà mình. Bởi Đấng biết, sớm muộn gì cậu cũng sẽ đến thôn Miếu Tử, đến nhà họ Hồ. Cậu đến nơi này không phải tình cờ, Đấng đang đợi cậu, chờ cậu chui vào rọ, tự lao vào lưới. Đây chính là nguyên nhân tại sao Cận Phi Trạch không cho cậu đi tiếp, đây là một cái bẫy, là cái bẫy mà Đấng đợi cậu.
Giang Nhiên còn sống thật ư?
Cậu bắt đầu nghi ngờ, lẽ nào nhận thức đồng bộ với cậu không phải Giang Nhiên, mà là Đấng?
"Có điều cậu đừng căng thẳng quá," Hoắc Ngang an ủi cậu: "Sau khi cậu lên mười, người áo trắng này đã biến mất. Bất kể ra sao, giờ cậu vẫn yên ổn, chứng tỏ Đấng tạm thời không thể đe doạ cậu được."
"Anh ơi!" Diệu Diệu bỗng trèo lên.
"Sao thế em gái?" Hoắc Ngang hỏi.
Lý Diệu Diệu chỉ vào bóng tối đen ngòm bên dưới, nghiến răng nói: "Kẻ xấu, ra rồi."
Cô vừa dứt lời, ba người đều nghe thấy tiếng sột soạt vọng tới từ bên dưới.