Mầm Ác
Chương 87: Phẫu thuật đổi mắt
Mầm Ác thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rớt.
Rớt.
Rớt mãi không dừng.
Khi Khương Dã tưởng rằng cú rớt này sẽ không bao giờ kết thúc, thân thể cậu bỗng chạm vào một mặt phẳng đàn hồi. Mặt phẳng ấy ôm lấy cậu, nhưng lưng cậu đau nhói, eo bên trái như bị vật sắc nhọn xuyên thủng, cơn đau tê liệt nửa người cậu. Lần trước, Cận Phi Trạch cũng đã đâm trúng eo bên trái cậu, eo cậu đúng là chốn gian nan triền miên.
Cậu cố sờ quanh tìm kiếm, dưới chân là tấm lưới khổng lồ, không biết ai đã giăng sẵn ở đây. Bóng tối bao trùm, cậu đưa tay sờ, bắt gặp vô số đầu người với những hốc mắt trống rỗng. Những cái đầu ấy vẫn rung rinh, nghiến răng ken két. Cậu vội thu tay lại, cố dịch chuyển, nhưng chỉ cần nhúc nhích, eo và lưng lại đau thấu xương. Hình như thứ gì đó cắm vào eo cậu chính là khúc xương người, có thể là xương của một cô dâu vô danh rơi xuống gãy vụn.
Đầu óc càng lúc càng choáng váng, dấu hiệu cho thấy cậu đang bị sốc mất máu. Cậu gọi cứu, liệu Cận Phi Trạch có nghe thấy?
Cậu mở miệng, định gọi tên Cận Phi Trạch, nhưng tiếng nói yếu ớt đến mức chính cậu cũng không nghe rõ. Tầm nhìn mờ dần, trong lúc ý thức rời xa, cậu cảm nhận được sau lưng có ánh mắt nào đó đang chằm chằm nhìn mình. Cái nhìn ấy như một thực thể, găm vào lưng cậu như mũi kim. Phía dưới là vực thẳm không đáy, ai đang ở đó quan sát cậu, là Đấng sao?
Cơn choáng càng lúc càng dữ dội, ảo giác khi bị con mắt thứ ba nhìn thấy ở bệnh viện Bác Ái lại hiện ra trước mắt cậu, khóm mắt cậu trông thấy vô số bóng đen trùng điệp vây quanh.
Đấng đưa tay ra, như muốn chạm vào cậu.
Nỗi sợ không thể kiềm chế trỗi dậy trong lồng ngực, như mây mù bao phủ tâm can. Khương Dã cảm thấy một ý đồ đen tối, đó là nỗi kinh hoàng mà Đấng mang lại, vượt ngoài tầm hiểu biết của cậu, khiến toàn thân run rẩy. Cậu vô thức muốn chạy trốn, nhưng thân thể lại cứng như sắt, không thể cử động. Thế nhưng ngay khi Đấng sắp chạm vào cậu, một tiếng gọi vọng lên từ vực thẳm, bóng đen khổng lồ vụt biến mất. Cậu nghiêng tai lắng nghe, cố gắng nghe rõ tiếng gọi đó.
Lần này, không phải tiếng kêu quái dị như vẹt học nói của Đấng, mà là giọng nói quen thuộc vọng ra hư ảo từ vực thẳm——
"Tiểu Dã..."
Cậu đột ngột mở mắt ra, nhận thức trở về trong chớp mắt.
Đó là giọng của Giang Nhiên.
Cậu bất chấp đau đớn, dỏng tai lắng nghe. Đúng thế, đó là giọng Giang Nhiên! Giang Nhiên đang ở bên dưới phải không? Y muốn nói gì với cậu? Tiếng gọi hư ảo như gió, Khương Dã không nghe rõ, nhưng trong đầu bỗng nảy ra suy nghĩ—— phải giữ tỉnh táo, phải giữ lý trí, chỉ có thế mới không bị Đấng nuốt chửng.
Cậu hít thở sâu, khó nhọc quay đầu, không để mình ngất đi. Trong đầu rối loạn, cậu cố suy nghĩ, nhớ về mẹ, nhớ về Cận Phi Trạch, và cả ký ức của Giang Nhiên chợt xuất hiện trong đầu—— không phải của cậu.
Giang Nhiên, chú còn sống không, số phận của tôi là gì?
Mất quá nhiều máu, cậu không thể chịu đựng được nữa... Ý thức cậu lại dần mờ nhạt...
"Anh Sầm, hình như bắt được một người sống!" Tiếng nói vang lên bên tai.
Rất nhiều đèn pin sáng bừng trong bóng tối, ánh sáng chiếu thẳng vào mặt cậu.
Ai đây?
"Là cậu ta! Là cậu ta! Anh Sầm, chúng ta tình cờ bắt được Khương Dã!"
Xung quanh ồn ào. Tấm lưới bên dưới rung lắc, có người bám vào lưới tiến lại.
Một giọng nam quen thuộc vọng từ xa: "Ơ, là anh Giang. Chúng ta có duyên thật đấy, ở đây bắt cô dâu, không ngờ lại bắt được anh." Hắn lại hỏi, "Bắt được bao nhiêu cô dâu rồi?"
"Hai mươi."
Đầu óc gần như tê cứng của Khương Dã khó nhọc suy nghĩ, hình như giọng nói này là Sầm Duẫn. Tiêu rồi, cậu đã rơi vào tay Hiệp Hội Thần Mộng.
"Đủ rồi," Sầm Duẫn nói, "Đưa anh Giang về, đóng gói các mẫu vật sống cô dâu còn lại, lập tức cắt lưới bí mật rút lui, đừng để học viện phát hiện."
Trong cơn mê sảng, có người vỗ mặt cậu.
Cậu nghe thấy giọng Sầm Duẫn đầy ý cười, "Anh Giang, yên tâm ngủ đi, tôi sẽ không để anh chết đâu."
Truyện chỉ đăng tải trên wp chener1997.
"Dấu hiệu sinh tồn ổn định, không nguy hiểm tính mạng."
"Mất máu quá nhiều, bắc đường truyền tĩnh mạch, đến kho máu lấy máu."
Mặt nạ thở đặt lên mặt, Khương Dã mơ màng nghe tiếng thở của mình. Hình như rất nhiều người tụm quanh cậu, đều mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang. Khương Dã không nhìn rõ dung mạo, mặt mọi người đều nhòe nhạt. Có người đo thân nhiệt, có người khâu vết thương. Cậu lấy làm lạ, đây là đâu, họ là ai?
"Khi nào có thể tiến hành phẫu thuật?"
Phẫu thuật? Phẫu thuật gì?
"Giờ không được, bệnh nhân bị mất nước nghiêm trọng, phải truyền dịch. Trước khi phẫu thuật, còn phải kiểm tra trình tự gen của cậu ta."
"Cận Phi Hạo cực kỳ mất ổn định, con mắt thứ ba đã hình thành trong cơ thể cậu ta, người canh gác đã đổi ba tốp, mỗi tốp đều sụp đổ thần kinh hoàn toàn. Anh Sầm đã ra lệnh, phải tiến hành phẫu thuật ngay."
...
Đầu Khương Dã đau nhức dữ dội, như có chiếc cưa điện đang cưa ầm ầm trong não. Trong cơn mê, cậu mở mắt ra, thấy một bóng người béo ú ngồi quay lưng về phía cậu bên kia bức tường kính. Là ai? Cậu nheo mắt, cố nhìn. Bóng người ấy giống như ngọn núi thịt, đầu gục xuống, bất động.
Bóng lưng ấy hơi quen, hình như là người Khương Dã quen biết.
Là ai? Khương Dã không nhớ ra.
Bóng người ấy quay đầu dần dần, cổ rung rinh như ống gập theo cử động, Khương Dã cảm nhận được sự nguy hiểm theo bản năng. Dù tầm nhìn mờ mịt, cậu vẫn nhìn rõ góc nghiêng béo tốt của đối phương. Từng chút một... Người ấy đã quay đầu hoàn toàn.
Là Cận Phi Hạo, cậu ta đang khóc.
"Khương Dã, là anh à? Là anh thật... Là anh thật..."
"Cận Phi Hạo..." Khương Dã nằm trên giường bệnh, cố ngồi dậy, vừa nhúc nhích được giây lát thì lại kiệt sức ngã xuống.
"Xin lỗi," Cận Phi Hạo khóc lóc nói, "Em không cố ý hại Lý Diệu Diệu đâu, là mẹ ép em, mẹ bảo em không làm thì sẽ biến thành quỷ dữ, bị tống vào cấm địa."
Khương Dã nhíu mày, "Cậu..."
Cận Phi Hạo lẩm bẩm: "Em càng ngày càng béo, anh dám tin không, giờ em đã một trăm năm mươi cân rồi. Chắc chắn em sắp chết rồi, em cứ nghe thấy giọng nói kỳ quái, trong người em, ngay trong người em!"
Một trăm năm mươi cân... Khương Dã mơ màng nghĩ, thế là bao nhiêu Cận Phi Trạch?
"Khương Dã, anh có biết họ sắp làm gì với anh không?"
Khương Dã chợt nhớ đến điều mình nghe thấy lúc hôn mê, khàn giọng nói: "Phẫu thuật... Phẫu thuật gì đó..."
"Anh nhìn trán em đi." Cận Phi Hạo chỉ vào trán mình.
Khương Dã nhìn sang, ở đó có thêm một cục mụn mủ khổng lồ, vẫn đang co bóp theo nhịp, trông thật kinh tởm.
"Anh nhìn bên kia đi," Cận Phi Hạo lại chỉ sang bên kia bức tường kính, "Thi thể của cô Thi đang ở đó."
Khương Dã nhìn theo ngón tay cậu ta, ngoài bức tường kính đặt rất nhiều bể chứa giống phòng thí nghiệm Bạch Ngân, có cô dâu không mặt, còn có thi thể khô đen hoàn toàn của cô Thi. Mụn mủ trên đầu cô Thi đã biến mất, theo đó là nửa đầu của bà cũng biến mất.
"Em nhìn thấy họ cấy mắt của cô Thi vào cơ thể một người đàn ông, chẳng bao lâu sau người đó đã phát điên. Em nghe thấy họ nói, họ muốn đổi mắt của em cho anh. Họ bảo, anh là Giang Nhiên, là người được thần chọn, chỉ có anh mới có tư cách đón thần giáng lâm."
"Nghĩa... là sao..." Khương Dã không hiểu.
"Em cũng không biết," Cận Phi Hạo rơi lệ nói, "Khương Dã, biến thành quỷ dữ còn có ý thức nữa không? Em sẽ biến thành như anh trai em, hay là như cô Thi? Anh mau khỏe lại đi, phải khỏe lại trước khi họ làm phẫu thuật, anh phải giết em, sau đó chạy trốn mau."
Cận Phi Hạo lẩm bẩm: "Em phải giữ nhận thức, em không thể biến thành như thế được. Cứu em với, Khương Dã, xin anh hãy cứu em với." Hai mắt cậu ta bắt đầu run rẩy mất kiểm soát, lần lượt nghiêng sang hai bên, "Cứu em với, tại sao lại là em? Mẹ ơi, tại sao mẹ lại làm thế với con?"
Khương Dã đau khổ nhắm mắt lại, đúng thế, Cận Phi Hạo nói không sai, cậu phải chạy trốn mới được. Nhưng thân thể suy yếu quá, Hiệp Hội Thần Mộng đã tiêm thuốc an thần cho cậu, toàn thân không còn sức lực. Cậu dốc hết sức lộn người từ trên giường xuống, trườn lại gần cửa phòng bệnh trắng toát. Kim trên mu bàn tay chưa rút ra, theo động tác lộn người, cây truyền dịch đổ xuống sàn, vô tình đập phải mặt bàn bên cạnh. Khương Dã nghe thấy thứ gì đó kêu tút tút, tấm kính trong suốt giữa phòng bệnh của cậu và Cận Phi Hạo bỗng hạ xuống.
Giọng Cận Phi Hạo chết máy một giây, hai con mắt đảo loạn đóng đinh vào tấm kính hạ xuống mặt sàn đó.
"Cứu em với... Khương Dã..."
Cậu ta gọi khàn cả giọng, đồng thời dùng chân và tay, bò về phía Khương Dã như một con sâu mập trắng muốt. Lúc này Khương Dã mới phát hiện cậu ta không mặc quần áo, toàn thân trần như nhộng, chắc vì béo quá không có quần áo nào vừa, thịt mỡ quanh người rung rinh như sóng nước, đáng sợ y như quái vật.
Tim Khương Dã vọt lên cuống họng, thấy cậu ta bò về phía mình, cậu tăng tốc trườn ra cửa. Thuốc an thần vẫn còn tác dụng, chân tay tê bì không nghe theo điều khiển, cậu nghĩ hết mọi cách, dốc hết sức bắt mình chuyển động. Giây phút này, các bộ phận cơ thể như linh kiện máy móc hỏng hóc, đầu óc cậu vận hành như điên, nhưng thân thể vẫn không nghe lời.
"Khương Dã... Cứu em với..."
Giọng Cận Phi Hạo càng lúc càng gần, Khương Dã cũng đã bò ra đến cửa.
Khương Dã dồn hết sức ngồi dậy, đập đầu vào công tắc mở cửa.
"Khương Dã..."
Cửa tự động mở ra, Khương Dã ôm hy vọng trườn ra ngoài, nhưng lại bắt gặp đôi giày da màu đen.
Cậu ngước mắt lên, Sầm Duẫn đang khom lưng, cặp mắt cười cong tít nhìn cậu chăm chú.
"Xem ra anh hồi phục không tệ."
Lính đánh thuê sau lưng Sầm Duẫn bắt đầu nổ súng về phía Cận Phi Hạo, đạn thủy ngân găm vào thân thể nặng nề của cậu ta, cậu ta đau đớn gào rú, lăn về đầu kia căn phòng.
"Có thể bắt đầu phẫu thuật rồi," Sầm Duẫn nói, "Gọi bác sĩ đến đây."
Vài lính đánh thuê lôi Khương Dã về phía giường bệnh di động, Khương Dã giãy giụa không ngừng, họ buộc đai quanh người cậu. Vài lính đánh thuê khác ùa vào phòng bệnh, bắn Cận Phi Hạo thủng lỗ chỗ như tổ ong đẫm máu. Sầm Duẫn lấy rìu cứu hỏa từ hành lang, đi tới chém một nhát rìu vào cổ khổng lồ thịt của Cận Phi Hạo. Chém liên tiếp vài phát, máu tươi bắn tung tóe toàn thân Sầm Duẫn, cái đầu khổng lồ của Cận Phi Hạo tách lìa khỏi thân thể, lăn lông lốc xuống sàn, hai mắt vẫn đảo loạn.
Cậu ta nhìn chằm chằm Khương Dã trên giường bệnh, miệng vẫn lải nhải: "Khương Dã... Cứu em với..."
Sầm Duẫn nhấc cái đầu đó lên, đẩy giường bệnh của Khương Dã về phía phòng mổ ở cuối hành lang. Khương Dã linh cảm thấy nguy hiểm mênh mông, lông tóc toàn thân dựng đứng. Bác sĩ mặc áo blouse trắng và điều dưỡng đã chuẩn bị xong ở phòng mổ từ trước, bật đèn mổ lên, Khương Dã bị đẩy tới dưới ánh đèn.
"Các người muốn làm gì..."
Cậu bị trói chặt cứng, ngay cả đầu cũng bị kìm sắt cố định, hoàn toàn không nhúc nhích nổi. Cái đầu khổng lồ của Cận Phi Hạo bị đặt lên bàn sắt vô trùng, Khương Dã nhìn thấy bác sĩ mổ chính đeo kính đặc biệt cầm dao mổ rạch cục mụn mủ trên cái đầu đó, máu tươi bắn tung tóe, Cận Phi Hạo gào rú om sòm, còn bác sĩ nọ vẫn dửng dưng. Kính giúp bác sĩ điều chỉnh tầm nhìn, tạo mảng mờ che khuất con mắt thứ ba. Dưới góc nhìn của bác sĩ, ông ta lấy một cục mờ hình tròn ra ngoài.
"Anh Giang," Sầm Duẫn lau máu trên mặt, nụ cười vẫn rạng rỡ, "Xin hãy giữ bình tĩnh, tưởng tượng đến trời xanh biển cả, thả lỏng đi. Lát nữa chúng tôi sẽ lấy mắt trái của anh ra, rồi cấy mắt của thần vào tròng mắt anh. Hãy yên tâm, sẽ không sao đâu, trình tự gen của anh khớp với Thái Tuế một cách hoàn hảo, nhất định thí nghiệm lần này sẽ thành công."
Khương Dã không tin nổi, "Các người điên rồi."
"Ôi chao, tôi còn tưởng anh sẽ sợ vãi đái cơ đấy," Sầm Duẫn chép miệng, "Anh bình tĩnh thật."
Khương Dã lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm, gằn từng chữ một: "Muốn giết muốn xẻo gì thì làm nhanh lên."
Sầm Duẫn cười nói: "Nói gì vậy, dốc hết tâm tư cứu anh về, sao có thể lấy mạng anh được? Chúng tôi tìm cách gọi thần mãi. Anh từng yết kiến thần, thần đã gọi tên anh bằng cơ thể người. Có thể thấy, ở chỗ thần, anh khác chúng tôi. Hãy tin tưởng bản thân anh, nhất định anh có thể đưa thần đến trước mặt chúng ta."
"Anh Sầm," bác sĩ đặt con mắt thứ ba vào máy niêm phong, "Tất cả đã chuẩn bị xong."
"Anh Giang, còn một việc cuối cùng phải nói cho anh," Sầm Duẫn nói, "Con mắt thứ ba khá thích người sống, tế bào càng hoạt động mạnh, độ thích nghi của nó càng cao. Để đảm bảo độ sống sót của con mắt thứ ba, chúng ta phải cho anh phẫu thuật trong trạng thái tỉnh táo."
"Đầu tiên lấy mắt trái ra." Giọng nói vô cảm của bác sĩ vang lên.
Tỉnh táo? Không gây mê ư? Còn chưa kịp hỏi, Khương Dã nghe thấy máy móc bên tai phát ra tiếng xoay khe khẽ, cần điều khiển màu trắng bạc xuất hiện trước mắt cậu, cánh tay máy ép mở banh mí mắt trái của cậu. Một cánh tay may gắn kìm sắt lơ lửng trên mắt cậu, hình dạng rất giống tay gắp thú trong máy gắp thú phiên bản tí hon. Nó xoay tròn trên đỉnh đầu Khương Dã, điều chỉnh góc độ, sau đó cố định ngay trên mắt Khương Dã. Tim Khương Dã vọt lên cuống họng, mí mắt bị banh rất đau, phẫu thuật vẫn chưa bắt đầu, dường như đáy mắt đã đau đớn khôn cùng, tơ máu bò đầy nhãn cầu như sâu bọ.
Bị cấy con mắt thứ ba, cậu sẽ ra sao? Cậu sẽ biến thành quái vật như Cận Phi Hạo và cô Thi ư?
Lòng Khương Dã tràn ngập sợ hãi.
Không kịp nữa rồi, lần này không ai cứu được cậu.
Cận Phi Trạch... Mẹ... Diệu Diệu... Vô số cái tên vụt qua trong lòng, xoay vòng nhanh như bánh xe. Cậu thầm gọi to trong đầu: Giang Nhiên, Giang Nhiên, chú đang ở đâu! Bình tĩnh vỡ vụn sụp đổ như tấm kính, nỗi sợ bất lực sắp nhấn chìm cậu, cậu như một đứa bé bị đuối nước, gần ngạt thở.
Kìm máy càng lúc càng gần nhãn cầu của cậu, càng lúc càng gần... Kìm lạnh băng chạm vào nhãn cầu của cậu, trong chớp mắt hơi lạnh lan ra khắp toàn thân, đau đớn cuồn cuộn ập tới, toàn thân cậu co giật, không nhịn được la hét thảm thiết. Đau, đau vô bờ. Dường như toàn thân chỉ còn lại cảm giác này. Trước mắt nhuốm màu máu và bóng tối, dường như tất thảy đều bắt đầu phô bày bộ mặt thật đẫm máu của nó.
Hốc mắt trống không, tầm nhìn bên trái bị co hẹp, như thể thế giới sụp đổ mất một góc.
Cậu nhìn thấy nhãn cầu của mình bị kẹp lơ lửng trên không trung, như đang nhìn vào chính bản thân cậu.
"Giờ bắt đầu cấy con mắt thứ ba." Bác sĩ nói.
Đau đớn ập tới, cuối cùng, thế giới của cậu tối đen.