Mầm Ác
Chương 90: Truyền thuyết ngôi trường ma
Mầm Ác thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sân thượng im lặng, không khí lạnh như sương giá đang phủ kín. Hoắc Ngang vừa tắt chuông, nhưng đã bị phát hiện. Một bà già đứng dậy, chỉ vào hắn hét lên, mọi người xung quanh ùa tới như ong vỡ tổ. Hoắc Ngang chẳng thèm để ý đến Cận Phi Trạch, quay đầu bỏ chạy hết tốc lực.
Sau khi hắn chạy mất, Cận Phi Trạch tiến đến bàn tế, tay vẫn cầm điện thoại với màn hình hiển thị cuộc gọi của Hoắc Ngang. Anh khẽ gật đầu về phía Lý Diệu Diệu. Cô nhặt một cục đá đập vỡ cái bát đựng đất. Đất bùn bắn tung tóe, vô số con giun đen bò ra. Chúng trông giống giun đất, nhưng hai bên thân phủ đầy những sợi lông mảnh như chân, ngọ nguậy bò đi.
Cận Phi Trạch đưa cho Lý Diệu Diệu một miếng bánh sơn tra. Cô thả nó xuống đất, vài con giun bò lên. Lý Diệu Diệu lấy một chiếc hộp nhựa, đựng đầy những con giun bò lên bánh sơn tra. Cô đóng nắp hộp lại, chỉ thấy bọn giun ăn xong đều tụ tập về phía bên phải hộp, đúng là hướng nam.
Khi Hoắc Ngang quay lại sau khi trốn thoát khỏi đàn bà, Cận Phi Trạch và Lý Diệu Diệu đã biến mất. Hoắc Ngang đành nhặt nhạnh những thứ dưới đất, mang cả đàn giun kinh tởm bò loạn xạ đó về học viện.
"Anh nhận ra chúng là gì không?" Thẩm Đạc quan sát đàn giun trong hộp qua kính lúp.
Hoắc Ngang khó chịu nói: "Nhanh lên, đừng vòng vo."
"Loài giun này gọi là ‘Trùn’, sách cổ ghi chép rằng toàn thân chúng đen như mực, phủ đầy lông, dùng lông làm chân, có thể đi ngàn dặm. Lần đầu tiên xuất hiện là trong cuốn ‘Kinh Quỷ Hoang’, sách ghi rằng ‘đào sâu ba nghìn thước, cạn nước cạn đất, vạn vật chết còn Trùn thì sống’. Người xưa cho rằng chúng là sứ giả dẫn đường của thần, không cần ăn uống vẫn sống được, thậm chí có thể sống rất lâu, dù bị đứt làm đôi cũng hồi sinh. ‘Kinh Quỷ Hoang’ kể rằng nước Sở có người đào được Trùn, nướng chín ăn, sống từ thời Chiến Quốc đến triều Tống. Có người đi theo Trùn ngàn dặm, thực sự thấy được nơi thần linh ở ẩn. ‘Kinh Quỷ Hoang’ mô tả nơi thần ở là ‘cây cỏ mọc hoang, vừa giống thế giới này lại chẳng giống, vật khổng lồ đi lại, cao chạm trời, không thể nhìn thấy trọn vẹn’. Có học giả cho rằng nơi đó bị ảnh hưởng bởi ý chí không rõ, rất có thể là một chiều không gian khác. Tuy nhiên, đa số cho rằng ‘Kinh Quỷ Hoang’ là sách giả, bởi những ghi chép trong đó quá phi lý." Thẩm Đạc có vẻ nặng nề, "Không ngờ, thế giới này thật sự có Trùn."
"Vậy thì sao?"
"Hiệp Hội Thần Mộng nuôi loài giun này, chắc là muốn trò chuyện với thần." Thẩm Đạc nói, "Nhưng chắc hẳn A Trạch đã dùng chúng để tìm đến cấm địa."
"Đến cấm địa? Tiểu Dã đang ở đó sao?"
"Anh còn nhớ cậu ấy đã nói gì không? Cậu ấy muốn giết thần..." Thẩm Đạc trầm giọng, "Cậu ấy phải tìm đến nơi thần ở."
"Ông ta? Bà ta? Hay là nó?"
"..." Thẩm Đạc thở dài, "Tôi sẽ hỏi Thái Tuế."
"Thái Tuế? Sao Tiểu Dã không quay về làng Thái Tuế hoặc đến động Lâu Vô?"
Thẩm Đạc lắc đầu, "Nếu tôi không đoán sai, làng Thái Tuế và động Lâu Vô chỉ là cấm địa, là giao điểm giữa thế giới này và thế giới khác, nhưng không phải nơi thần ở. Hàng nghìn múi quýt, không ai biết vượt qua làng Thái Tuế dẫn đến đâu. Chỉ có nơi Trùn chỉ đường mới là vương quốc của thần, và so với cấm địa, so với các thế giới khác, thế giới đó nguy hiểm gấp bội."
Điện thoại của Thẩm Đạc đổ chuông. Đồng nghiệp ở Cục Công an thủ đô gọi tới.
"Thầy Thẩm, tìm được nghi phạm là giáo sư Khương. Tuần trước, camera giám sát trên cao tốc Giang Châu ghi lại được hình ảnh mờ."
.
Ngoại ô Giang Châu.
Trùn dẫn Cận Phi Trạch và Lý Diệu Diệu đến cổng trường cấp ba Thủy Tây. Lý Diệu Diệu mở bình thủy tinh, đàn giun nối đuôi nhau bò ra, tiến vào ngôi trường bỏ hoang này. Trùn chỉ đường đến nơi thần ở ẩn, Khương Dã muốn đuổi theo thần, nhất định sẽ đến đây.
Ngôi trường đã bị bỏ hoang nhiều năm, tường giảng đường bong tróc loang lổ, chỗ đen sì như bị mốc. Xa xa, trên tường còn nhiều hình vẽ graffiti. Cận Phi Trạch đi quanh lan can trường, phát hiện mọi lối vào đều bị vẽ bùa, cánh cửa đều bị đặt tiền xu bôi máu.
Thông thường, bùa và tiền xu trấn áp ma quỷ, nhất là bùa vẽ bằng chu sa và tiền xu bôi máu đồng tử. Nhưng họ vẽ bùa bằng sơn phun, máu trên tiền xu cũng không phải máu đồng tử, hoàn toàn vô tác dụng.
Không nghi ngờ, từng có người đến đây. Những nét vẽ vụng về, hẳn là tay nghề của kẻ không thạo pháp thuật.
Cận Phi Trạch nhìn xung quanh, trường Thủy Tây rất hẻo lánh, xung quanh không có camera, vài chiếc xe đạp công cộng ngổn ngang bên đường. Có người đến đây bằng xe đạp nhưng không rời đi, nghĩa là họ đã biến mất hoặc chưa bao giờ thoát ra ngoài. Cận Phi Trạch nghiêng về giả thiết sau.
Nếu có người mất tích, chắc hẳn đã có tin tức trên báo.
Anh gọi điện cho Chú Cao, nửa tiếng sau, hòm thư nhận được đoạn phim.
Mở phim ra, cảnh quay ban ngày, hai thanh niên xuất hiện. Anh xem cẩn thận, họ là người địa phương, chuyên làm video săn ma trên Bilibili. Họ từng khám phá nhiều nơi ma ám, lượt xem cao, từng lọt top Bilibili. Lần này họ nhắm đến trường Thủy Tây, truyền thuyết kể rằng mười năm trước, ngôi trường tư thục này xảy ra bảy tám vụ học sinh tự sát liên tiếp, sau đó trường bị đóng cửa, trở thành khu bỏ hoang như ngày nay.
"Xin chào mọi người!" Cậu trai thanh tú tự xưng Tiểu Bạch rung tiền xu trong tay, hào hứng nói, "Đây là tiền xu cổ tôi mua được, nhìn xem, trên này còn có vết máu, tốn của tôi mấy nghìn đô. Nghe nói chỉ cần dùng tiền xu dính máu này, sẽ trấn áp được ma quỷ."
Anh quay camera sang bên kia, bạn đồng hành Đại Vương đang đối chiếu ảnh trên điện thoại và vẽ bùa lên tường. Bên cạnh là nhân viên thời vụ thuê, trời u ám mà còn đeo kính râm, ít nói nhưng rất nhanh nhẹn, đang vác thiết bị quay phim và đạo cụ vào giảng đường.
"Hình Đại Vương vẽ chính là bùa Đại Lôi Kim Cang trong truyền thuyết, có nó, oán linh sẽ yếu ớt." Anh lại khoe kiếm gỗ đào và áo choàng đạo sĩ, "Sau đó chúng ta sẽ bắt ma!"
Đại Vương nói: "Vẽ xong rồi. Mẹ kiếp, cái này khó vẽ quá."
"Cũng tạm," Tiểu Bạch cười, "Cậu vẽ nguệch ngoạc cũng được."
"Đi chết đi."
Hai người cười hì hì bước vào giảng đường, Tiểu Bạch nói với nhân viên thời vụ: "Làm ơn lắp camera giám sát giúp chúng tôi." Anh đưa bản đồ, "Lắp ở chỗ đánh dấu trên bản đồ là được."
Nhân viên thời vụ gật đầu, vác máy đi mất.
Tiểu Bạch nhìn theo bóng lưng cao ráo của y, thì thầm: "Thân hình anh ấy đẹp quá."
Đại Vương bịt mắt Tiểu Bạch, "Không cho ngắm."
Họ đến phòng học nơi nữ sinh tự sát trong truyền thuyết. Camera hướng lên trên, bảng tên lớp 12 (A13) trên cửa và quạt trần cũ kỹ xuất hiện trên màn hình. Kiểu quạt trần của trường này rất cũ, cánh dài, khi quay có thể đứt cổ người. Nhưng trường đã cắt điện lâu, quạt không quay nữa.
"Nghe đồn cô gái đó đã treo cổ trên chiếc quạt tự sát." Tiểu Bạch chỉ vào quạt.
Đại Vương trèo lên bàn, quan sát sát cánh quạt, trên đó nhiều vết loang lổ, chi chít như bị côn trùng gặm.
"Tởm quá, cậu chạm vào rồi đừng chạm vào tôi!" Tiểu Bạch đứng xa ra.
Họ bước ra cửa, camera quay được nội quy an toàn của trường dán trên cánh cửa gỗ. Tờ giấy tả tơi, chữ Tống cỡ 5 đã mờ——
Gần đây trường ta liên tục xảy ra sự kiện siêu nhiên, xin mọi người đừng hoảng sợ, chúng tôi đã nghiên cứu cách đối phó! Dưới đây là nội quy an toàn do đàn anh đúc kết, để đảm bảo an toàn tính mạng, mọi người phải ghi nhớ:
1, Hãy xác nhận bạn vào trường trung học Thủy Tây, chứ không phải trường trung học Thủy Nam. Nếu đang ở Thủy Tây, hãy rời khỏi đó trong vòng một tiếng sau khi vào. Nếu đang ở Thủy Nam, hãy đọc tiếp. (
Không dịch nhầm, bản gốc tác giả viết như vậy
)
2, Người ngoài không được vào trường, trường ta chỉ có giáo viên, công nhân viên và học sinh, gặp người lạ hãy tránh đi ngay lập tức.
3, Mỗi khối chỉ có 13 lớp, nếu nhìn thấy lớp 14, đừng vào.
4, 22:00 – 8:00 không được vào giảng đường. Nếu vô tình nán lại, hãy vào văn phòng giáo viên gọi điện nhờ giúp đỡ.
5, 8:00 – 22:00 không được ở lại ký túc xá. Nếu vô tình nán lại, hãy chạy đến giảng đường.
6, Có thể dùng nhà vệ sinh bất cứ lúc nào, xin chú ý đừng vào nhà vệ sinh giáo viên.
7, Xin hãy ghi nhớ, nội quy này chỉ có 7 điều, nếu xuất hiện nội quy an toàn từ 7 điều trở lên, xin hãy phớt lờ.