Chương 18: Chính thức tuyên chiến

Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu

Chương 18: Chính thức tuyên chiến

Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Từ từ, hóa ra chỉ là một luyện dược sư cấp bốn. Nhận một luyện dược sư cấp bốn làm sư phụ, chẳng trách bình thuốc của ngươi trước nay đều không đạt tiêu chuẩn." Vương Nhiên cười nhạo nói.
"Ta đã bảo mà, kiến thức luyện dược của Sài Diễm sao có thể nhiều hơn cả Vương Bình Bình hiểu biết được, hóa ra chỉ là mèo mù vớ cá rán, không lạ gì." Một trong số những người theo đuổi Vương Bình Bình lên tiếng.
"Có khi không phải mèo mù vớ cá rán, mà là dùng thủ đoạn gian lận mới có được ấy chứ." Một kẻ theo đuổi khác của Vương Bình Bình nói tiếp.
"Ngươi nói ta gian lận, ngươi có chứng cớ gì?" Sài Diễm đứng dậy, nhìn thẳng người kia mà rằng.
"Còn cần chứng cớ gì nữa? Trình độ luyện dược của ngươi thế nào, trong lớp ai mà chẳng biết. Trừ phi gian lận, bằng không bài tập của ngươi làm sao vượt qua được Vương Bình Bình đứng đầu lớp?" Hà Minh khiêu khích nhìn Sài Diễm, sau đó lại trưng ra vẻ mặt cầu công trước mặt Vương Bình Bình.
Nàng chỉ thờ ơ liếc hắn một cái, không hề tỏ ý gì.
"Vậy tức là không có chứng cớ, nói cách khác, ngươi cố ý vu khống ta."
"Theo học quy điều năm mươi tám: cố ý vu khống đồng học, ác ý bịa đặt hủy hoại danh dự người khác, ghi một lần đại quá, thông báo phê bình toàn trường, đồng thời phải công khai xin lỗi. Hà Minh đồng học, ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chịu phạt chưa?" Sài Diễm mỉm cười nói.
Hổ không gầm, đúng là tưởng Sài đại lão gia đây là bùn nhão dễ nặn sao! Dám vu khống ta, phải chuẩn bị tinh thần chịu báo ứng mới được.
"Ngươi!" Quả nhiên vừa nghe đến hình phạt, Hà Minh sợ đến mức không dám hó hé lời nào, vội vàng nhìn Vương Bình Bình cầu cứu.
Hà Minh dù sao cũng vì ra mặt hộ Vương Bình Bình mà chuốc họa vào thân, Vương Bình Bình không tiện khoanh tay đứng nhìn, đành phải đứng ra hòa giải.
"Sài đồng học, Hà Minh chỉ là nói thẳng nói thật một chút, không có ác ý đâu. Chuyện làm lớn cũng chẳng hay ho gì cho lớp chúng ta, chi bằng bỏ qua đi."
"Chuyện nhỏ? Hóa ra trong mắt ngươi, ác ý đả thương người khác chỉ là chuyện nhỏ, chẳng trách giờ ngươi vẫn có thể đường hoàng nói lý lẽ như vậy." Sài Diễm cười cười, lời nói ra mang hai ý nghĩa, ngầm ám chỉ chuyện Vương Bình Bình đã từng hãm hại hắn trước đây.
"Ngươi... ta không có ý đó, ngươi thật là không nói lý lẽ chút nào!" Vương Bình Bình có phần tức giận.
"Đúng vậy, luận về chuyện này, ta quả thật không bằng Vương đồng học. Vương đồng học nói nhẹ nhàng như vậy, chẳng lẽ cũng cho rằng ta vượt qua tỷ là gian lận sao?"
Vương Bình Bình trong lòng tuy nghĩ vậy, nhưng trước mặt bao nhiêu người cũng không tiện mở miệng thừa nhận.
"Hóa ra là thế. Nếu tỷ cũng cho rằng ta gian lận, vậy chúng ta tỉ thí một phen. Nếu ta thua, chuyện hôm nay ta sẽ bỏ qua, không truy cứu nữa, thế nào?"
Vương Bình Bình còn đang do dự, các đồng học xung quanh đã bắt đầu hô hào: "Đồng ý đi, đồng ý đi..."
Sài Diễm: "..." Sao câu này nghe sai sai thế nào ấy, giống như đang cầu hôn vậy. Bất quá, đợi khi hắn hướng Thẩm Vân Lăng cầu hôn, ngược lại có thể lấy làm tham khảo.
"Bình Bình tỷ, Sài Diễm chẳng qua chỉ là loại nửa vời, tỷ hoàn toàn có thể nghiền ép hắn. Chi bằng dạy dỗ hắn một trận, tỷ cứ đồng ý đi." Sài Vân nhỏ giọng nói.
"Được, hôm nay tan học, chúng ta sẽ quyết đấu tại đấu trường hệ Dược Tề." Vương Bình Bình nói.
Đấu trường, mỗi hệ trong học viện đều có một nơi như vậy, để các đồng học tự mình tỉ thí. Chỉ là đấu trường của mỗi hệ lại khác nhau.
Đấu trường hệ Cách Đấu chỉ vỏn vẹn sáu mươi mét vuông, bốn phía được bao bọc bằng lưới tơ mềm, không có gì khác. Còn đấu trường hệ Cơ Giáp Chiến Đấu vì cần dùng cơ giáp và tương đối nguy hiểm, nên sân bãi đặt ở nơi hẻo lánh nhất học viện. Đấu trường hệ Dược Tề thì chỉ có đủ loại ống nghiệm, bàn thao tác để điều chế dược tề.
"Khoan đã," Sài Diễm gọi Vương Bình Bình đang định rời đi: "Ngươi còn chưa nói, nếu ngươi thua thì làm sao."
"Nếu ta thua, ta sẽ công khai xin lỗi ngươi." Vương Bình Bình miệng thì nói vậy, trong lòng lại chẳng hề để tâm. Nàng chưa từng nghĩ mình sẽ thua Sài Diễm trong lĩnh vực luyện dược.
"Được, nói là phải giữ lời. Nếu ai nuốt lời, bồi thường đối phương hai mươi vạn tinh tệ, được chứ?"
"Được." Vương Bình Bình trầm ngâm một lát rồi đáp lời.
Lời Vương Bình Bình vừa dứt, chuông tan học đã vang lên, lúc này mọi người mới chợt nhớ ra mình vẫn còn đang ở trong lớp.
Mọi người cẩn thận nhìn lên bục giảng, chỉ thấy sắc mặt Vương Văn Chi đã đen sì như đít nồi.